Ma Thiên Ký

Chương 957: Thiên tượng bảo luân



Dịch giả: khangvan, KaTuLa

“Vậy Liễu mỗ cũng không khách khí.” Liễu Minh nghe vậy thì cười cười, thu lại vòng trữ vật vào trong tay áo.

Lần hợp tác này, hiển nhiên là hai người vô cùng hài lòng.

“Việc ở đây đã hoàn thành, vậy thì ta và đạo hữu chia tay ở đây vậy.” Lam Tư thi lễ với Liễu Minh, sau đó nói.

“Lam đạo hữu cứ tự nhiên, lần tiến vào phế tích thượng giới này còn có rất nhiều thời gian, nói không chừng ta và đạo hữu còn có thể hợp tác thêm lần nữa.” Liễu Minh cũng đáp lễ lại, đồng dạng thâm ý nói.

“Đó là điều tất nhiên.” Lam Tự khẽ cười nói, đang muốn rời đi thì lại chần chờ một chút rồi nói:

“Đúng rồi, còn có một việc nữa, tiểu nữ nghĩ hay vẫn là nói cho đạo hữu biết một chút. Cực Ảnh và người Ngân Hổ tộc tập kích các vị và người Thiên Công Tông cũng chỉ là quyết định nhất thời, bọn họ vốn muốn đi đến một chỗ quan trọng trong di tích, nghe nói nơi đó có khả năng xuất hiện linh dược kéo dài tuổi thọ và một số trọng bảo khác nữa. Theo tiểu nữ được biết thì không riêng gì yêu tộc, một ít cường giả nhân tộc cũng đã đến đó. Nếu Liễu đạo hữu cảm thấy có hứng thú thì không ngại đi xem một chút, đây là vị trí di tích đó.

Lam Tư nói xong liền lấy ra một khối ngọc giản trong suốt, ném cho Liễu Minh.

“Linh dược kéo dài tuổi thọ!” Liễu Minh nghe vậy thì thần sắc khẽ biến, chìa tay nhận lấy ngọc giản.

Ở đại lục Trung Thiên, phàm là linh dược kéo dài tuổi thọ đều thuộc về những loại linh dược nghịch thiên, gần như không có người nào lấy ra bán.

Mặc dù là Thiên Hội là một thương minh lớn như vậy, nhưng linh dược kéo dài tuổi thọ cũng chỉ xuất hiện trong những thịnh hội đấu giá trăm ngàn năm một lần mà thôi.

Vô luận tu sĩ cảnh giới nào, có thể tăng thêm một ít thọ nguyên thì tương ứng tăng thêm vài phần hy vọng tiến giai.

Từ xưa đến nay có không biết bao nhiêu tu sĩ cường đại, trước khi thọ nguyên hao hết mới hoàn toàn hiểu ra, khổ nỗi lại không có thời gian bế quan, thường thường ở thời điểm này, nếu như có thể nhiều hơn một hai chục năm, rất có thể sẽ tiến giai, thọ nguyên tăng lên.

“Xem ra đạo hữu cũng có hứng thú, chẳng qua chỗ xuất thế của trọng bảo như vậy thì nguy hiểm cũng sẽ tương ứng đi kèm, đạo hữu nên bảo trọng.” Lam Tư mỉm cười, thân hình lóe lên một cái liền hóa thành một đạo ánh sáng màu lam, phá không phi độn đi.

Liễu Minh nhìn về phương hướng Lam Tư bay đi, dị sắc trong mắt lóe lên, lập tức nhìn về phía thi thể khô quắt của Cực Ảnh.

Tay hắn cong lại bắn ra, một viên hỏa cầu rơi vào thi thể của Cực Ảnh, thiêu hắn thành tro tàn.

Thân hình Liễu Minh khẽ động, cũng muốn chọn một phương hướng mà phi độn đi, dù sao nơi đây cũng đã trải qua một hồi đại chiến, ai biết là có khiến người nào chú ý hay không.

Chẳng qua hắn vừa mới động thân thì chợt nhớ ra điều gì đó, thân hình nhoáng một cái, bay đến vị trí của Mộc Linh đại trận.

Thần thức của hắn quét qua, lập tức vẫy tay một cái, từ trong bùn đất bay ra bốn viên châu đen sì, đúng là những viên châu mà Cực Ảnh dùng để bố trí kết giới.

Kết giới lúc trước Cực Ảnh bố trí ra rắn chắc vô cùng, mặc dù ở sâu trong Mộc Linh đại trận nhưng cũng không thể làm gì được hắn. Hiện tại bốn viên châu này phát ra linh khí mỏng manh, chẳng qua chỉ cần tế luyện lại một chút thì chắc hẳn có thể khôi phục lại.

Liễu Minh đánh giá những viên châu này một cách kỹ lưỡng trong giây lát, phát hiện những viên châu này có chút giống linh khí, cũng có chút giống như trận bàn hay trận kỳ. Nhưng hiện tại cũng không phải thời gian để nghiên cứu kỹ lưỡng, hắn liền thu lại bốn viên châu, sau đó thân hình phóng lên trời, hóa thành một đạo hắc mang phá không bay đi.

Sau khi bay được mấy ngàn dặm, hắn mới dừng lại trên một ngọn núi hoang vu, tiện tay mở ra một động phủ đơn giản, sau đó bay vào, chuẩn bị nghỉ ngơi hồi phục và đồng thời kiểm tra chiến lợi phẩm lần này.

Cùng lúc đó, trên một mảnh hoang mạc cách chỗ Liễu Minh không biết bao nhiêu vạn dặm, từng cồn cát lớn nhỏ không đồng nhất, nằm san sát với nhau.

Những cồn cát này, loại nhỏ cũng có kích thước như một gian phòng, mà lớn hơn thì giống như một ngọn núi, hơn nữa thỉnh thoảng còn có những cơn cuồng phong gào thét bay qua, thay đổi vị trí và kích thước của những cồn cát này.

Trên không hoang mạc, một đạo tinh quang màu trắng từ đằng xa bay đến, sau đó dừng lại trên không của một cồn cát, tinh quang tiêu tán lộ ra một bóng người trong đó.

Đúng là Kim Thiên Tứ, một thân áo bào vàng.

Hắn lúc này chắp tay, lơ lửng giữa không trung, một thân áo bào rộng thùng thình bị cuồng phong quét qua, bay phần phật, sắc mặt không hề biểu cảm, quay đầu nhìn về phía sau.

Chỉ thấy nơi chân trời, linh quang chớp động, ngay sau đó một đạo cầu vồng màu bạc bỗng nhiên xuất hiện giữa không trung, kích bắn về phía hắn. Cầu vồng có tốc độ cực nhanh, mang theo âm thanh bén nhọn, xé rách hư không truyền đến, một lát sau đã cách Kim Thiên Tứ hơn trăm trượng, độn quang lóe lên một cái, hiện ra một tráng hán đầu hổ, thân cao hai trượng, chính là cường giả xuất hiện cùng với Cực Ảnh, Ngân Hổ tộc Hổ Tàng.

“Các hạ đã truy đuổi không ngừng tại hạ đã hơn hai ngày, hôm nay tứ bề vắng lặng, có thể nói ra nguyên do không?” Kim Thiên Tứ nhìn người này, thản nhiên nói.

“Ngươi cũng là người thông minh, cần gì phải cố hỏi? Ta không tin, bằng vào việc cảm ứng tinh lực với nhau, đến bây giờ mà ngươi vẫn không nhận ra được điều gì.” Hổ Tàng cười lên một tiếng dữ tợn, nói.

“Các hạ quả nhiên là người có huyết mạch Thượng Cổ Thiên Hổ, hôm nay xem ra là quyết tâm muốn luyện hóa tại hạ, hơn nữa còn muốn trong bí cảnh phế tích này trực tiếp tiến giai! Nhưng mà ngươi thật sự tin tưởng là có thể lưu lại ta được hay sao?” Sắc mặt Kim Thiên Tứ không thay đổi chút nào, phảng phất như việc biết ý định của hắn không liên quan gì đến hắn cả.

“Hặc hặc, bỏ qua cho ngươi thì ta có thể đi đâu tìm được một người tu luyện Tinh Thần lực đến cảnh giới như vậy nữa! Về phần khiến cho ngươi phải chịu trói thì ngươi không cần lo!” Hổ Tàng cuồng tiếu nói.

Lại nói tiếp, hắn có huyết mạch Thượng Cổ Thiên Hổ thì việc tu luyện căn bản là đi thôn phệ Tinh Thần Lực, mà tại đại lục Man Hoang, người tu luyện Tinh Thần Lực như vậy quá ít ỏi, khiến cho hắn bị vây khốn tại Chân Đan hậu kỳ đã hơn trăm năm mà không cách nào tiến giai.

Hắn hôm nay phát hiện thấy Kim Thiên Tứ có Tinh Thần Lực tinh thuần như vậy thì tự nhiên nói như thế nào cũng không thể buông tha, thà rằng bỏ qua mưu đồ của hai tộc Ngân Hổ và Ảnh Lang sang một bên, cũng muốn trước tiên giết chết Kim Thiên Tứ, luyện hóa Tinh Thần lực trong huyết nhục của Kim Thiên Tứ cho mình sử dụng.

So sánh việc tiến giai lên Thiên Tượng với việc tìm kiếm bảo vật kéo dài tuổi thọ thì đối với hắn, việc tìm kiếm lại là thứ yếu.

Vừa dứt lời, ánh mắt gã lóe lên vẻ tàn khốc, gã liền lấy ra kiện bảo vật pháp luân tỏa ra tia sáng màu bạc, ném lên trên đầu đồng thời miệng truyền ra một loạt âm thanh chú ngữ, ánh mắt không ngừng lóe lên vẻ tàn khốc.

Pháp luân sau khi xoay vòng trên không đột ngột từ bên trong phát ra ảo ảnh Ngân Hổ một sừng lớn đến vài chục trượng, há mồm gầm rống, vậy mà ngay lập tức hóa thành đạo ánh sáng màu bạc nhập vào Thiên Linh cái của Hổ Tàng.

"Thiên tượng bảo luân của đại năng Thông Huyền!" Kim Thiên Tứ đang giơ thẳng song thủ chớp động tinh quang lên trời, vừa nhìn thấy cảnh này liền không khỏi đình chỉ động tác trên tay, khuôn mặt cũng theo đó lộ ra vẻ khiếp sợ hiếm thấy.

Lúc này, trên khuôn mặt Hổ Tàng thình lình thoáng hiện vẻ thống khổ, khiến y phải ngửa mặt lên trời la hét điên cuồng, toàn thân gã bắt đầu toát lên từng đạo Linh văn màu bạc, tiếng đồm độp truyền ra từ trong cơ thể, khí tức đột ngột tăng lên không ngừng, trong chốc lát tăng hơn gấp đôi so với ban đầu, khí tức còn sót đồng thời không ngừng tỏa ra điên cuồng từ trong cơ thể gã.

Chừng bảy tám nhịp thở, Hổ Tàng đã biến thành gã cự hán cao đến bảy tám trượng, thân thể so với ban đầu không chỉ gấp hai mà hơn nữa khí tức cũng hoàn toàn vượt xa trình độ của Kim Thiên Tứ lúc này hoàn toàn.

"Oanh" một tiếng!

"Hắc hắc, tuy ta chỉ có thể tạm thời lợi dụng lực lượng thiên tượng bảo luân để mượn chút ít năng lực của lão tổ trong tộc, thế nhưng dùng sức mạnh này đánh chết tên Chân đan thuộc nhân tộc như ngươi, căn bản là giết gà dùng dao mổ trâu." Hổ Tàng cười điên cuồng, tia sáng màu bạc hiện ra sau lưng biến thành Ngân Hổ một sừng to lớn ngay lập tức mở mồm phun ra lớp lớp các tia sét. Các tia sét điên cuồng lao tới Kim Thiên Tứ, nơi chúng ngang qua, nhiệt độ bất ngờ tăng lên đột ngột, tạo thành khí thế cực kỳ kinh người.

Kim Thiên Tứ sắc mặt trầm xuống, thở dài một tiếng lên rồi không chút chậm trễ nhắm hai mắt, hai tay bắt đầu huy động trước người, lần lượt hiện lên các liên tục điều động tinh quang.

Một màn quỷ dị xuất hiện!

Lôi hỏa lao đến trước người Kim Thiên Tứ hơn một trượng như bị dẫn dắt bởi lực lượng vô hình nào đó, ngay tức khắc từ trên trời lao xuống hướng hai bên người Kim Thiên Tứ.

"Oanh long long" tiếng nổ vang dội liên tiếp truyền đến!

Hổ Tàng nhìn thấy thì vậy liền trở nên cực kỳ tức giận, ảo ảnh Ngân Hổ một sừng rống to khiến kinh thiên động địa, biến thành từng đoàn ngân quang bay ra tứ phía ào ạt.

Những nơi ngân quang lướt qua khiến không gian uốn éo không ổn định!

Ngay lúc này, Kim Thiên Tứ mở to hai mắt, hai tay ngừng lại, trước người hiện ra quang trận màu bạc, xoay tròn xung quanh. Bầu trời trong xanh phát ra tiếng sét đánh vào ngay lúc đó, thình linh trờ thành đen nhánh, từng điểm tinh quang hiện ra, giống như thủy triều ập đến quang trận.

Đúng lúc này, Kim Thiên Tứ bất ngờ hét lớn, hai tay liên tục bấm niệm pháp quyết, xung quanh cây cỏ hiện ra bao phủ cơ thể phảng phất như Linh văn năm màu, chợt lóe lên liền vỡ vụn biến mất.

Luồng Linh áp từ trong người Kim Thiên Tứ so với Hổ tàng còn mạnh mẽ hơn vài phần phóng lên bầu trời, cùng lúc vô số kim văn hiện ra bên ngoài thân thể, hướng ra xung quanh bắn đi cả vạn tia kim quang cực kỳ chói mắt.

Ảo ảnh Ngân Hổ một sừng liền biến thành ngân quang chật vật lao về phía trước được hơn mười dặm, kim quang đuổi theo phía sau không ngừng bất ngờ bạo nổ.

Trên đầu Hổ Tàng, pháp luân liên tục xoay tròn phát ra tiếng " Rặc rặc" vỡ thành hai đoạn bắn về hai hướng khác nhau.

Hổ tàng phun ra đoàn tinh huyết từ mồm, sắc mặt trắng bệch.

"Không đúng, đây không phải là Tinh Thần Chi Lực thuần túy, ngươi vậy mà..."

Tên ngân quang Hổ tộc không kiềm được sợ hãi liền rống to một tiếng, thân hình theo đó ngay lập tức hướng về phía sau bay đi, đồng thời trong tay áo bay ra vài đồ vật có hình dạng khác nhau, biến thành lớp ánh sáng dày đặc, nhoáng một cái bao phủ lấy thân hình gã vào trong.

Kim Thiên Tứ lập tức bạo nổ kim quang ngoài cơ thể, tốc độ vượt xa trí tượng tưởng của con người, chỉ lung lay thoáng chốc, đã từ tứ phía mạnh mẽ lao tới Hổ tàng cùng ánh sáng bảo vệ gã.

"Không..."

Tiếng kêu thảm thiết từ bên trong kim quang truyền ra, ngay sau đó liền biến mất.

Trong khoảnh khắc này, lấy Kim Thiên Tứ làm trung tâm hoang mạc, tất cả xung quanh đều là một màu vàng cực kỳ rực rỡ. Ngay sau đó, ánh vàng giống như thủy triều thu hẹp lại nhanh chóng, chợt lóe lên rồi biến mất không chút dấu vết, Kim Thiên Tứ thình lình xuất hiện trong hư không.

Lấy thân hắn làm trung tâm, trong phạm vi vạn trượng, tất cả cồn cát thình lình biến mất không còn chút tung tích, thay vào đó là cái thung lũng hình tròn cực kỳ lớn.

"Khục khục, mới tiến vào trong phế tích không lâu, vậy mà gặp tên gia hỏa kia khó giải quyết như vậy. Xem ra ấn ký trên người chống đỡ không còn được bao lâu nữa rồi."

Kim Thiên Tứ đảo mắt nhìn xung quanh, lẩm bẩm nói với vẻ mặt cười khổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.