Ma Thiên Ký

Chương 988: Xúc ly



Dịch giả: nila32

Cô gái kia dường như nghe được tiếng bước chân truyền đến bèn chậm rãi xoay người về sau để lộ dung mạo thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, khuynh quốc khuynh thành. Không ngờ lại là cô gái đã từng phát sinh một đoạn thời gian hoan ái ngoài ý muốn với Liễu Minh dạo trước, Dao Cơ. Ôn Tăng thấy vậy liền ngắm nhìn đến ngẩn ngơ, khi hắn đang muốn mở miệng hỏi thăm đã nghe thiếu nữ trước mặt cất giọng lạnh lùng:

“Hừ, tu sĩ Nhân tộc!”

Họ Ôn cảm ứng được sát ý trên người thiếu nữ xinh đẹp kia lập tức biến sắc, không chút nghĩ ngợi hét lớn một tiếng. Chỉ thấy hôi quang trên người hắn thình lình đại phóng tiếp đó ngưng tụ thành bảy tám con quạ màu xám lớn hơn một trượng xộc thẳng về phía Dao Cơ.

“Không biết tự lượng sức mình!”

Dao Cơ thấy vậy, chỉ tùy ý cười lạnh một tiếng. Chỉ thấy bàn tay ngọc ngà khẽ nhấc, đạo đạo trảo ảnh đỏ thắm đã lăng không hiển hiện, sau khi lóe lên liền dễ dàng tóm gọn bầy quạ xám đang lao đến. Khi năm đạo móng vuốt lần nữa hợp lại, đám Ôn Nha kia cũng theo đó nổ văng tung tóe.

Toàn bộ sự việc vừa rồi phát sinh nhanh chóng đến mức Ôn Tăng còn chưa kịp thu lại pháp quyết trên tay, sắc mặt đã trở nên vô cùng khó coi. Có thể nhẹ nhàng hóa giải công kích của hắn như vậy, thiếu nữ trước mặt hiển nhiên phải là một tu sĩ đã đạt tới cấp độ Chân Đan, hơn nữa rặng mây đỏ mà đối phương vừa mới phát ra rõ ràng là do Yêu khí biến thành.

Mới nghĩ đến đây, Ôn Tăng đã lập tức bỏ đi ý tưởng tranh đoạt vật báu trên bệ đá với cô gái đáng sợ này. Lập tức trên người hắn liền có hôi quang đại phóng, cả người đã như một vệt sáng xám xịt vội vã thối lui về phía cửa động sau lưng. Nào ngờ, khi hắn chỉ còn cách lối thoát vài chục trượng, cửa đá trước mặt lại thình lình lóe lên lam quang tiếp đó đột ngột đóng sầm một cái. Ôn Tăng đã không kịp dừng lại thân hình, cả người liền mạnh mẽ nện thẳng lên trên mặt cửa đá. Một tiếng “Oanh” trầm đục vang lên, lam quang sáng ngời hiện ra trên cửa đá cũng vì chấn động từ vụ va chạm mà trở nên tán loạn một hồi.

Sắc mặt của Ôn Tăng lúc này càng trở nên cực kỳ khó coi. Vừa rồi hắn đã tế ra tiểu thuẫn hôi sắc bảo vệ toàn thân nên cũng không bị chấn động làm cho bị thương thế nhưng vừa nhìn đã biết cấm chế trên cánh cửa đá trước mặt cũng không phải là thứ dễ chơi để có thể phá giải trong nhất thời nửa khắc. Đúng vào lúc này, thân ảnh kiều mị của cô gái kia đã thình lình hiện ra trên không trung cạnh bên. Đôi mỹ nhãn lạnh lùng quan sát đối phương phía dưới đồng thời hai tay giơ lên bắn ra một đạo bạch quang hung mãnh.

Ôn Tăng thấy vậy lập tức cả kinh, tiếp đó không chút chậm trễ quay người tế ra tiểu thuẫn hôi sắc đại phóng hào quang ngăn cản công kích của đối phương đã kéo tới sát mặt. Rất nhanh sau đó, bạch quang đã chạm vào mặt trên của tiểu thuẫn, thế nhưng lại không giống với dự đoán của Ôn Tăng, vậy mà không có chút tiếng động nào vang lên, ngược lại luồng ánh sáng trắng toát kia lại thình lình giống như dính sát mặt trên của tiểu thuẫn.

Cung trang thiếu nữ thấy vậy, trong mắt liền hiện lên ý cười khinh miệt. Tiếp theo, nàng liền khẽ thở một tràng chú ngữ không tên thúc giục một tầng quang mang bạch sắc nhanh chóng bao phủ mặt ngoài tiểu thuẫn khiến cho quang mang của nó hoàn toàn biến mất, trở thành một một mớ sắt vụn đánh “Keng” xuống đất.

Không đợi Ôn Tăng kịp làm ra phản ứng tiếp theo, Dao Cơ lại phất tay đánh ra một đạo bạch quang lên ngực của hắn. Họ Ôn thấy vậy lập tức nóng lòng thúc giục hôi quang nhằm khu trừ công kích của đối phương ra khỏi thân thể nhưng hắn kinh hãi phát hiện, pháp lực trong người lại không ngừng bị bạch quang hút đi. Theo sự huy động liên tục của thiếu nữ, hơn mười đạo bạch quang đã tiếp nối nhau dán sát lên người của tu sĩ họ Ôn khiến cho cơ thể của hắn dần được bạch quang bao trùm vào giữa. Mà trôi nổi bên trong những luồng ánh sáng chói mắt kia rõ ràng là từng con niêm trùng màu trắng to xấp xỉ bằng lòng bàn tay đang không ngừng ngọ nguậy.

Ôn Tăng tuy rằng không ngừng khống chế pháp lực trong cơ thể tiêu thoát nhưng rõ ràng là chỉ phí công vô ích. Vẻn vẹn hai ba nhịp thở sau đó, pháp lực toàn thân của hắn đã bị cắn nuốt sạch sẽ khiến cho cả người lập tức co quắp ngã xuống mặt đất. Thiếu nữ thấy vậy, trong tay liền sáng lên một đạo hàn quang. Khi Dao Cơ đang muốn xuống tay hạ sát thủ thì đồ hình môn phái trên quần áo của Ôn Tăng lại khiến cho động tác của nàng chợt ngưng lại giữa không trung.

“Dấu hiệu này… Ngươi là đệ tử của môn phái nào ở đại lục Trung Thiên?” Thiếu nữ cung trang lạnh lùng hỏi một câu, vẻ mặt vô cùng kỳ lạ.

“Ta là đệ tử Thái Thanh Môn.” Ôn Tăng vốn đã nhắm mắt chờ chết, thấy thiếu nữ bỗng nhiên dừng tay, trong nội tâm lại nổi lên một tia hy vọng, vội vàng trả lời.

“Thái Thanh Môn… Vậy ngươi có biết một kẻ tên gọi là Liễu Minh?” Chỉ thấy đôi mi thanh tú của Dao Cơ khẽ run rẩy, sau một hồi do dự, nàng mới lên tiếng hỏi dò.

“Liễu Minh? Hắn là sư đệ của tại hạ, chúng ta là sư huynh đệ đồng môn thuộc cùng một đội nhóm tiến vào mảnh phế tích lần này.” Ôn Tăng nghe vậy khẽ giật mình, hồi đáp không cần nghĩ ngợi.

“Mau nói cho ta biết tất cả sự tình liên quan đến kẻ này.” Thiếu nữ cung trang nghe vậy lạnh lùng ra lệnh một câu.

Ôn Tăng nghe vậy không khỏi cảm thấy cô gái đáng sợ này không ngờ có chút kỳ quặc thế nhưng mạng nhỏ của hắn còn nằm trong tay của người ta vì vậy nào dám giấu diếm, huống chi hắn cũng không có ý che giấu điều gì giúp Liễu Minh, vì vậy lập tức kể rõ toàn bộ sự tình có quan hệ đến vị sư đệ kia.

“Tốt, coi như ngươi thức thời.” Thiếu nữ yêu tộc sau khi nghe xong, ánh mắt có chút run rẩy nhưng thần sắc trên mặt vẫn tỏ ra băng lãnh như sương.

“Chẳng lẽ mình nói không đủ kỹ càng?” Ôn Tăng thấy vậy không khỏi bất an.

Liễu Minh vốn không có mặt ở tông môn trong thời gian dài nhưng những sự tình lạ lùng phát sinh trước sau đều có liên hệ đến kẻ này, vì vậy họ Ôn liền tiếp tục kể rõ từng chuyện tỉ dụ như vấn đề hôn ước giữa Liễu Minh và Già Lam khi trước, tất cả đều được đem ra bẩm báo một lượt.

“Vị tiên tử này, tại hạ đã nói rõ tất cả những gì mình biết, chẳng hay đạo hữu có thể giơ cao đánh khẽ, buông tha cho ta một con đường sống?” Ôn Tăng sau khi kể xong liền xum xoe hỏi dò.

“Hừ!”

Thiếu nữ họ Dao vẫn không trả lời thế nhưng đám niêm trùng màu trắng trên người Ôn Tăng lại thình lình động đậy, sau một tiếng “Oạch”, cả đám đã nhao nhao chui vào bên trong thể nội của hắn.

“Ngươi…”

Ôn Tăng thấy vậy không khỏi thốt lên kinh hãi, thế nhưng đau đớn tê tâm phế liệt khiến hắn phải nuốt ngược trở lại những lời định nói. Chỉ thấy thân thể của hắn đột ngột trở nên căng phồng như một quả bóng tiếp đó đánh “Oành” một tiếng, lập tức nổ tung thành từng mảnh huyết vũ.

Cung trang thiếu nữ nhìn thấy một màn máu tanh trước mặt thế nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra vô cùng bình thản chỉ là đôi mày thanh tú không ngừng cau lại như đang suy nghĩ đến điều gì. Không lâu sau một bầy hơn mười con quái trùng đã bay ra từ trong mưa máu, thuận tiện mang theo trữ vật giới chỉ của Ôn Tăng đưa đến tận tay chủ nhân của chúng rồi mới biến thành một dãy bạch quang chui vào túi nhỏ sặc sỡ bên hông của nàng.

Gần như cùng lúc, bên trên một hải vực đục ngầu trực thuộc phế tích, một đạo kiếm quang tím biếc đang lao đi vun vút về phía trước. Tử quang đang vây lấy một bóng người, đúng là Liễu Minh.

Đột nhiên, kiếm quang kia lại bất ngờ ngừng lại giữa không trung, tiếp đó Liễu Minh mới đảo mắt quan sát chung quanh. Vừa rồi, nội tâm của hắn bỗng nhiên truyền đến một tia rung động vô cùng kỳ lạ.

“Vừa rồi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Hắn vừa lầm bầm tự nhủ, vừa huy động thần thức bao phủ phạm vi trăm dặm xung quanh.

Trải qua một phen tìm kiếm kỹ càng thế nhưng Liễu Minh vẫn thể không phát hiện chút nào dị trạng.

“Xem ra là ta đa tâm.” Hắn thấy vậy khẽ lắc đầu rồi mới tiếp tục tiến về phía trước.

Trong lúc phi hành, hắn mới tranh thủ dò xét tỉ mỉ một tấm ngọc giản. Sau một canh giờ, phía trước đã xuất hiện một hòn đảo được bao bọc bên trong tro khí mịt mờ. Sương mù giống như một cái lồng chụp thật lớn, hoàn toàn bao phủ hòn đảo vào trong. Từ khoảng cách vô cùng xa, vẫn có thể cảm ứng được mức độ nồng đầm của Âm Sát chi khí.

“Hòn đảo được sương mù bao phủ! Quả nhiên không sai!” Liễu Minh thấy vậy không khỏi vui mừng.

Thời gian kể từ khi hắn rời khỏi cung điện thủy tinh bên dưới lòng đất để bắt đầu hành trình tầm bảo đơn độc trong phế tích đã qua hơn một tháng. Trong thời gian này, thu hoạch của hắn quả thật vô cùng phong phú. Tấm ngọc giản mà Liễu Minh đang cầm là một bộ địa đồ mà hắn lấy được khi đánh chết một tên tu sĩ dị tộc mấy ngày trước.

Phế tích Thượng giới cứ ba vạn năm mới có thể tiến vào một lần. Ngoại trừ khu vực trung ương là nơi tất cả mọi người tiến vào, địa vực bốn phía cũng sở hữu diện tích vô cùng rộng lớn, đến nay vẫn chưa có ai đi được đến tận cùng, cũng không ai biết khu vực này từng là địa phương nào của giới diện trước kia. Tất cả đại tông cũng như những thế lực lớn trải qua nhiều lần thăm dò, đều nắm giữ những bộ phận địa đồ có ẩn chứa tin tức về mảnh phế tích mà bọn họ đang tiến vào. Thái Thanh Môn cũng giống như vậy, phía trên địa đồ đều đánh dấu một ít khu vực nguy hiểm nhưng rất có thể là di tích ẩn chứa trọng bảo hiếm có.

Mấy ngày nay, hắn vẫn một mực tìm kiếm dựa theo bản đồ ghi chép trên ngọc giản. Mà hòn đảo vô danh được hôi vụ bao phủ trước mắt đúng là khu vực đặc biệt nguy hiểm được đánh dấu, đương nhiên, phàm là nơi ẩn chứa nguy cơ đều có thể che giấu cơ duyên khó tìm nào đó.

Trải qua một hồi suy tính, Liễu Minh mới khu kiếm chậm rãi đi về phía trước. Từng đạo điện quang tử sắc theo đó hiển hiện, đơn giản xé rách hôi vụ xung quanh hòn đảo giúp hắn tiến nhập vào bên trong. Cảnh vật hiện ra trước mắt không ngờ lại là một khu vực đổ nát, hoang vu. Khắp nơi đều là ngập trong biển sương tối tăm mờ mịt. Tại nơi giáp ranh của hòn đảo, có thể nhìn thấy một ít núi đen thấp lùn thế nhưng lại không hề xuất hiện bất cứ hoa cỏ cây cối cũng như bất cứ dấu hiệu nào của Yêu thú.

Lúc này, Liễu Minh vẫn không ngừng thúc giục phi kiếm, cẩn thận phi hành về phía trước. Kết quả càng tiến sâu vào bên trong hòn đảo, mặt đất cùng núi đá xuất hiện ngày càng ít, thay vào đó là từng đống bùn nhão lớn nhỏ, ngoài ra còn có một khu đầm lầy phát ra khí tức vô cùng hôi thối. Bề mặt đầm lầy thỉnh thoảng lại nổi lên từng đoàn bóng khí, mỗi khi những bong bóng này nổ tung đánh “Phanh” một cái, xung quanh liền nhiều thêm một mảnh mảnh sương mù tối tăm mờ mịt.

“Nơi này dường như là một địa phương không có sự sống!” Liễu Minh nhìn thấy tình cảnh trước mắt liền thì thào tự nói.

Vào thời khắc này, khu vực bên phải đầm lấy đột nhiên nổ tung kéo theo tiếng xé gió vun vút. Hơn mười cái xúc tu nhỏ dài đen nhánh liền chộp lấy Liễu Minh đang lơ lửng giữa không trung.

“Xúc Ly!” Liễu Minh thấy vậy không khỏi giật mình ngạc nhiên.

Xúc Ly, là một loài cổ thú xuất hiện ở khu vực Man Hoang. Tuy tu vi của chúng tăng lên hết sức chậm chạp nhưng sinh mệnh lại vô cùng bền bỉ, trời sinh ưa thích môi trường âm u ẩm ướt, dùng máu thịt của những sinh linh khác làm thức ăn. Hơn nữa loại yêu thú này lại có thói quen ẩn núp bên dưới mặt đất, có thể biến một khu vực rộng lớn trở thành địa phương chết chóc trong thời gian cực ngắn Chỉ là loại quái thú này sớm đã tuyệt tích ở đại lục Trung Thiên từ nhiều vạn năm trước.

Liễu Minh nhanh chóng nhớ lại những thông tin có liên quan đến Xúc Ly sau đó khẽ phất một tay tế ra một đạo tử điện kiếm quang dài hơn mười trượng. Rất nhanh sau đó, những xúc tu đang phóng tới đều bị chặt đứt khiến cho máu tanh không ngừng vung vãi, trong đầm cũng theo đó truyền ra một tiếng kêu rên thảm thiết nhưng rất nhanh mọi thứ đã được trả lại trạng thái tĩnh lặng vốn có.

Liễu Minh thấy vậy cũng không vội vàng đuổi theo mà kẽ động thân hình, bay lên cao hơn rồi mới thả ra thần thức, không ngừng dò xét hoàn cảnh xung quanh. Dù sao phương viên nơi này chỉ chừng ngàn dặm, dùng thần thức của hắn liền có thể miễn cưỡng bao trùm tất thảy. Đến lúc này, hắn mới kinh ngạc phát hiện, càng đến gần khu vực trung tâm của hòn đảo, diện tích đầm lầy càng được mở rộng, rốt cuộc biến thành một khu vực rộng lớn bị bùn đen bao phủ. Nơi đây quả thực có thể xem như một nơi cư ngụ tuyệt vời cho giống loài Xúc Ly, chả trách lại bị đánh dấu là địa phương vô cùng nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, Liễu Minh không khỏi có chút do dự!

Thực lực của hắn tuy mạnh, trong tay lại có sát chiêu là quả Sơn Hà Châu bán thành phẩm nhưng muốn đối đầu trực diện với nhiều Xúc Ly như vậy, chỉ sợ cũng không có cách nào đơn giản toàn mạng trở ra. Đồng thời, hắn cũng cảm thấy có chút kỳ quái, sào huyệt của yêu thú tại sao lại được đánh dấu là địa phương cất giấu trọng bảo kia chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.