Ma Tiêu

Chương 26: Thanh Ô sơn trang




Bỗng có tiếng quát trầm hùng lọt vào tai Ngao Tử Thanh :

- Ngao thiếu hiệp có lão phu đến tiếp cứu đây!

Ngao Tử Thanh đã nghe ra giọng của Mã Uy Túc, trong giọng nói của lão đầy vẻ lo âu cho tình thế của chàng.

Ngao Tử Thanh đang định lên tiếng đáp lại thì Thạch Quải Trượng cười lạnh một tiếng, lưỡi kiếm uốn éo như một con rắn bỗng thẳng đuột ra như một ngọn roi đâm thẳng vào giữa ngực Ngao Tử Thanh.

Ngao Tử Thanh không tránh cũng chẳng đỡ đòn. Quỷ tiêu nhanh như chớp điểm tới. Lưỡi Miến đao nhanh hơn nhuyễn kiếm, đến nơi trước ngực của Thạch Quải Trượng.

Thạch Quải Trượng thấy mình không làm khó được đối phương mà bản thân đã bị khống chế, thất kinh thu mình bước xéo qua mấy bước để tránh đòn. Nhưng lưỡi Miến đao như quỷ ảnh áp sát trước ngực lão. Lão buộc phải lùi thêm bước nữa, nhưng lưỡi Miến đao đến cuối cùng vẫn cách ngực lão chỉ trong gang tấc.

Thạch Quải Trượng kinh hãi sắp ngất đi, nhưng lão đã kịp trấn tĩnh, gầm lên một tiếng vung kiếm đâm tới định cùng đối phương một kiếm đồng ư quy tận.

Ngao Tử Thanh không ngờ Thạch Quải Trượng lại dùng đến hạ sách này, chàng chỉ kịp trầm vai xuống một chút. Lưỡi Miến đao xuyên qua ngực của Thạch Quải Trượng cũng là lúc mũi nhuyễn kiếm cắm phập vào vai chàng.

Ngay khi đó thì Cổ U cũng đã đến sát sau lưng Ngao Tử Thanh, hữu chưởng của lão đã giáng xuống còn cách Thiên linh cái của Ngao Tử Thanh chừng hơn nửa thước, tả chưởng vươn chảo như năm móc sắt chộp vào hậu tâm chàng.

Ngao Tử Thanh rút đao ra khỏi ngực của Thạch Quải Trượng thì trảo chưởng của Cổ U cũng hầu như chạm vào người chàng rồi.

Toàn thân Ngao Tử Thanh nghe lạnh như bị ngâm vào hố băng ngàn năm.

Bằng một nỗ lực không thể tưởng tượng được, thân hình chàng bỗng xoay ngang tránh được một chưởng chí mạng vào Thiên linh cái nhưng đầu vai chàng bị trúng một chưởng cực kỳ nặng nề, sau lưng chàng cũng bị cào năm đường sâu hoắm đầy máu. Nhưng thân hình chàng theo đà xoay tròn lưỡi kiếm đao xẹt ra, quét ngang một đường dũng mãnh ngang ngực Cổ U.

Ngao Tử Thanh để mặc cho thân hình mình xoay tròn mấy vòng nữa, đầu óc chàng lâng lâng bay bổng, phải một lúc sau thần trí mới trở về với bản năng, chàng định thần nhìn quanh phát hiện ra Cổ U đang nửa nằm nửa ngồi dưới đất, ngực lão xuất hiện một vết thương toang hoác, trông như một chiếc hố đẫm máu, hơi thở lão nặng nề, toàn thân run lẩy bẩy, đôi mắt lão như muốn rớt ra ngoài, gương mặt lão biến dạng đến nỗi không còn nhận ra đó là Cổ U nữa.

Đôi môi lão mấp máy phát ra những âm thanh yếu ớt :

- Ngươi cho lão phu thêm một đao nữa, lão phu muốn đi cho sớm.

Ngao Tử Thanh đứng bất động, ánh mắt, gương mặt chàng trống rỗng, chẳng mang bất kỳ nét cảm xúc nào.

Cổ U lẩm bẩm nói như ngủ mê :

- Trời tối rồi, à không sáng rồi... ủa sao trời lúc tối lúc sáng thế này..

Ngao Tử Thanh biết mạng của Cổ U chỉ còn mảnh như sợi tơ, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để làm cho nó đứt đoạn. Hoàng Hạc Lang Quân đã sắp cưỡi hạc mà bay đi thật rồi.

Cổ U không thốt thêm được lời nào nữa, đôi môi lão không ngừng mấp máy, mắt mở to vô thần nhìn chằm chằm vào Ngao Tử Thanh, sắc mặt lão xám dần rồi đông cứng lại, đôi môi thôi mấp máy, ngực cũng thôi phập phồng.

Bỗng có một tiếng hự nghe nặng nề, một thân hình to lớn văng lên không trung rồi rơi đánh phịch xuống ngay cạnh Ngao Tử Thanh. Tiếp sau đó có tiếng bước chân rầm rập, bốn bóng người tới gần chàng, một người nhảy một bước lớn đến bên cạnh chàng kêu lớn :

- Ngao thiếu hiệp!

Phải một lúc lâu sau Ngao Tử Thanh mới hồi tỉnh, chàng cất giọng yếu ớt nói :

- Mã giáo đầu! Tình hình thế nào?

Bốn người đã đến sát trước mặt chàng, Ngao Tử Thanh nhận ra Mã Uy Túc, Lý Mộng Hàn, Lý Toàn Sáng và Lý Hải Kỳ.

Lý Mộng Hàn kêu thét lên trong tiếng nức nở :

- Tử Thanh! Kẻ nào đã đánh chàng thương tích đến thế này? Thanh ca thấy thế nào? Không nghiêm trọng lắm phải không?

Ngao Tử Thanh gượng cười cố là ra vẻ tỉnh táo nói :

- Chút thương tích ngoài da không đáng để gọi là nghiêm trọng.

Mã Uy Túc lên tiếng :

- Ngao thiếu hiệp, chúng ta đã làm chủ được tình thế, Hoàng Long bảo trở tay không kịp, bị các huynh đệ của chúng ta truy sát phải bỏ chạy tứ tung. Nhưng vì lực lượng của Hoàng Long bảo quá lớn, chúng ta cũng bị thiệt hại không nhỏ. Ngao thiếu hiệp, bọn lão phu đáng tội chết, cứu viện chậm trễ để Ngao thiếu hiệp phải thọ thương trầm trọng thế này...

Ngao Tử Thanh cười nhẹ đáp :

- Ngũ giáo đầu không nên khách sáo như vậy. Tại hạ đã tiếp nhận việc thách đấu ba trận với người của Hoàng Long bảo, chúng đã dùng thủ đoạn đê tiện, tại hạ tuy bị thương nhưng người của chúng chẳng một tên nào chạy thoát...

Lý Toàn Sáng nhíu mày nói :

- Ngao thiếu hiệp thương thế không nhẹ, người nên nói chuyện nhiều nữa, cần phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Lý Hải Kỳ bước lên một bước nói :

- Để ta cõng Ngao huynh!

Ngao Tử Thanh gượng cười nói :

- Tại hạ còn tự đi được, Ngũ giáo đầu Hoàng Long bảo bị đốt như vậy cũng đủ rồi, để giảm bớt tổn thất cho quý giáo, mau thoái binh không nên tham chiến nữa.

Ngao Tử Thanh mệt mỏi nhìn quanh, nơi nào cũng thấy lửa cháy rừng rực, những tòa kiến trúc lộng lẫy sụp đổ dần xuống dưới những lưỡi lửa tàn bạo. Những công trình kiến trúc làm tổn phí không biết bao nhiêu là tài lực của những người thợ tài ba, phút chốc đã trở thành tro bụi.

Mã Uy Túc hơi trầm ngâm một thoáng nói :

- Thôi được lão phu sẽ ra lệnh rút quân, nhưng sao từ lúc chúng ta tiến quân công kích đến lúc này vẫn không thấy bóng dáng Trì Tú đâu cả?

Ngao Tử Thanh hơi ngẩn người trầm ngâm đáp :

- Tạm thời không cần để ý tới lão. Sào huyệt của lão đã bị đốt ra tro bụi, lão muốn gây dựng lại cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Lý Mộng Hàn không còn tỵ hiềm gì nữa hết, nàng ôm chặt lấy thân hình bê bết máu của Ngao Tử Thanh sốt ruột nói :

- Chúng ta đi thôi, đừng nói chuyện dông dài nữa, cũng tại Thanh ca không cho muội đi theo, nếu không muội không bao giờ để chúng đả thương Thanh ca đến như thế này đâu!

Ngao Tử Thanh gượng cười nói :

- Mộng Hàn, chúng ta đi thôi..

Mã Uy Túc lấy ra một vật nhỏ ném mạnh lên trời. Vật nhỏ bay lên không trung phát ra tiếng nổ trầm đục, muôn ngàn tia lửa lam bắn ra rơi lả tả dưới đất.

Trong khi đó Lý Toàn Sáng quay đầu nhìn quanh, lão không khỏi ớn lạnh trong xương sống, khắp mặt đất chỗ nào cũng chất đầy những tử thi, cái nào cũng đều bê bết máu, phần lớn đều không được hoàn chỉnh, cái thiếu tay mất chân, cái cụt đầu, có cái chỉ còn lại một nửa, nửa còn lại chẳng biết nằm ở đâu giữa những tử thi ngổn ngang này.

Lý Toàn Sáng đã từng là một Bang chủ, là người đã từng trải qua sóng to gió lớn trong giang hồ, nhưng xưa nay lão chưa lần nào cảm thấy sợ hãi và có ấn tượng sâu sắc đối với một trận chiến đến như thế này. Một cơn gió lạnh thoảng qua, lão lại rùng mình một cái nữa, cảm giác rờn rợn cứ theo sau lão không chịu rời xa.

Đoàn người của Đại Lôi giáo nhanh chóng rút đi, Ngao Tử Thanh ngoái đầu nhìn lại, từ xa xa vẫn còn nhìn thấy ánh lửa bập bùng sáng rực một góc trời. Thế là hết, con thần long hùng dũng nằm ẩn mình ngay cạnh Hoàng Hà độ khẩu đang chực chờ vùng vẫy làm những chuyện kinh thiên động địa đã bị rút hết sinh khí, có còn lại chăng chỉ là lớp da nham nhở những thương tích bên ngoài mà thôi. Cả một tòa bảo thành uy nghi đến vậy, giờ thì đang chìm đắm trong một khung cảnh thê thảm đến không thể thê thảm hơn được nữa.

Lửa một thứ có sức tàn phá khủng khiếp nhất, tàn bạo nhất trên thế gian.

* * * * *

Trước khi xuất kích Đại Lôi giáo đã hẹn trước điểm tập trung khi có việc phải rút quân. Đó là một bình nguyên hoang dã cách Hoàng Long bảo năm mươi dặm.

Sau khi tập trung lại kiểm điểm binh mã xong, đoàn người lại tiếp tục chậm rãi lên đường.

Dưới ánh nắng sớm ấp áp, hơn hai trăm thớt ngựa chậm rãi bước trên đường, những kỵ sĩ ai ai cũng tỏ ra mệt mỏi, chỉ có mức độ nhiều ít khác nhau mà thôi.

Cầu Thu Bang đi đầu, ngay bên cạnh là Ngao Tử Thanh và Lý Mộng Hàn cưỡi chung một ngựa, hai người chậm rãi đi song song.

Lúc này Ngao Tử Thanh đã dùng một chiếc áo bào rộng khoác bên ngoài để che bớt thân hình đầy những vết băng bó của mình. Chàng liếm liếm môi gượng cười nói :

- Cầu giáo chủ, căn cứ địa thế của Hoàng Long bảo và Mai Lâm môn đã bị thiêu hủy nhưng lực lượng tàng trữ của chúng vẫn còn đó, Giáo chủ định liệu thế nào?

Cầu Thu Bang trầm giọng đáp :

- Lần này Đại Lôi giáo dốc toàn lực xuất kích, tuy chưa thể nói là toàn thắng nhưng ít ra cũng đạt được những kết quả vượt ngoài sự mong đợi. Đạt được những kết quả như vậy, hoàn toàn nhờ vào tài trí của Ngao thiếu hiệp, lão phu thay mặt toàn thể Đại Lôi giáo nói lời cảm tạ!

Ngao Tử Thanh nghiêm nghị đáp :

- Cầu giáo chủ quá lời rồi! Luật trời chính tất thắng tà. Thanh trừ yêu nghiệt diệt trừ một mầm họa cho võ lâm, ai ai cũng có trách nhiệm, tại hạ chỉ góp một phần nhỏ sức lực cho chính nghĩa thôi.

Mã Uy Túc thúc ngựa rướn lên phía trước hỏi :

- Đại ca, chúng ta dừng chân ở đâu để nghỉ ngơi?

Cầu Thu Bang thong thả đáp :

- Các huynh đệ bị thương khá nhiều, ngay lúc này không tiện đi đường xa để trở về Tổng đàn, chúng ta đi thẳng đường này chừng năm mươi dặm nữa sẽ gặp một thị tập, dừng chân ở đó để các huynh đệ dưỡng thương vài ngày rồi sẽ tính.

Ngao Tử Thanh nhíu mày nói :

- Cầu giáo chủ, nơi đó có phải là Thẩm gia điếm không? Nơi này là địa bàn của Thanh Ô sơn trang, Cầu giáo chủ với Bao Phong Sa có giao tình gì không?

Cầu Thu Bang gật đầu nói :

- Đại Lôi giáo với Thanh Ô sơn trang tuy chẳng có qua lại gì với nhau nhưng giữa lão phu và Bao Phong Sa cũng là chỗ quen biết cũ. Có điều chúng ta đến Thẩm gia điếm cũng không cần phải làm phiền Thanh Ô sơn trang làm gì nhiều lắm thì cũng đưa bái thiếp của lão phu để bái sơn là đủ rồi.

Ngao Tử Thanh vì việc riêng chẳng muốn đến Thẩm gia điếm chút nào, nhưng thân chàng bị thương khá nặng, hơn nữa cung không tiện mở miệng nói nhiều. Vì vậy chàng chỉ hơi mấp máy môi như định nói gì nhưng lại thôi.

Lý Mộng Hàn ngồi sau lưng Ngao Tử Thanh cất giọng nhỏ nhẹ nói :

- Thanh ca, dường như Thanh ca có tâm sự gì mà không muốn nói ra?

Ngao Tử Thanh cười nhẹ lắc đầu nói :

- Chẳng có gì, bất quá giữa ta và Thanh Ô sơn trang không được thuận thảo với nhau lắm.

Lý Mộng Hàn dịu dàng nói :

- Nhưng mà là chuyện gì mới được chứ? Tại sao trước nay muội chưa nghe Thanh ca nhắc tới vậy?

Ngao Tử Thanh thở dài nói :

- Chẳng có chuyện gì quan trọng cả, Mộng Hàn, ta cảm thấy hơi mệt mỏi.

Trên đầu vai, trên lưng Ngao Tử Thanh mỗi nơi đều có những vết thương khá sâu. Nơi ngực trái tím bầm một mảng, sưng tấy lên. Toàn thân chàng chỗ nào cũng đầy thương tích, nét mặt vừa mệt mỏi vừa triu nặng tâm sự của chàng làm người đối diện không khỏi xốn xang.

Lý Mộng Hàn biết chàng không muốn nói, ít ra là trước mặt mấy vị Giáo đầu của Đại Lôi giáo vì thế nàng cũng không dám hỏi thêm.

Đoàn người tuy đi chậm rãi, nhưng vì khá động nên nghe tiếng vó ngựa cũng rầm rập bụi tung mù trời. Cuối cùng thì cũng đã nhìn thấy Thẩm gia điếm hiện ra nơi xa xa.

Cầu Thu Bang trầm giọng nói :

- Ngao thiếu hiệp! Lần này không như những lần trước, thương thế của Ngao thiếu hiệp khá nặng, cần phải gấp rút dưỡng thương, công lực của Ngao thiếu hiệp tuy cao cường nhưng gặp tình trạng như vậy cũng không thể giao đấu với người được nữa.

Ngao Tử Thanh gượng cười nói :

- Đa ta Cầu giáo chủ quan tâm, tại hạ biết rõ sức lực của mình, lần này thương thế của tại hạ khá nặng nhưng đối phương muốn lấy mạng của tại hạ vẫn không phải là việc dễ dàng.

Lý Mộng Hàn cung tay đấm khẽ vào lưng chàng một cái nói :

- Cũng tại Thanh ca chẳng biết giữ gìn thân thể mới để cho đối phương đả thương đến mức độ này!

Ngao Tử Thanh gượng cười lắc đầu nói :

- Muội trách cũng phải nhưng đó là việc trước kia, còn hiện giờ ta đã có người quản lý, đâu dám làm như vậy nữa?

Lý Mộng Hàn đỏ mặt, kín đáo nhéo một cái thật mạnh vào lưng chàng, Ngao Tử Thanh giật mình xuýt xoa một tiếng rồi mỉm cười ôn tồn nói tiếp :

- Nhưng ta lại thích bị người quản lý!

Đoàn người đã tiến vào thị tập, xa xa đã nhìn thấy chiêu bài của một khách điếm. Nơi đây khá náo nhiệt, hầu như chẳng có thay đổi gì so với lần trước chàng bị trúng độc Ngân Đường hoa buộc phải đi theo sư đồ Bảo Nguyên hòa thượng đi ngang đây. Trên đường cái quan chính xuyên qua thị lão, người đi đi lại lại, cộng thêm số người của Đại Lôi giáo làm Thẩm gia điếm càng náo nhiệt hơn ngày thường.

Cầu Thu Bang đã căn dặn trước các môn đệ đi thong thả để khỏi làm kinh động đến dân chúng.

Thanh Ô sơn trang trong giang hồ kể ra cũng có chút tiếng tăm, phạm vi hoạt động tuy không rộng lắm nhưng lại làm ăn trong khá nhiều ngành nghề. Vì vậy Thẩm gia điếm cũng là nơi các nhân vật giang hồ thường xuyên lui tới, đoàn người của Đại Lôi giáo ngoài việc nhân số khá lớn ra, chẳng có đặc điểm nào khác khiến cho dân chúng phải đặc biệt lưu ý.

Đoàn người ngựa đã dừng lại trước của khách điếm, qui mô của khách điếm không phải nhỏ, có khả năng dung nạp được hết đoàn người. Mọi người chưa kịp xuống ngựa đã thấy hai tên phổ kỵ chạy ra cúi gập người thi lễ.

Cầu Thu Bang ôn tồn hỏi :

- Bọn ta có chừng hai trăm người, khách điếm của các ngươi có đủ chỗ không?

Tên phổ kỵ vội vàng đáp :

- Đủ chỗ! Thưa đại gia! Phía trước nhìn thấy như vậy nhưng bên trong rộng rãi lắm, đừng nói hai trăm người, có bốn trăm người cũng đủ chỗ, có điều... xin đại gia lượng thứ cho vấn đề ngựa...

Mã Uy Túc có khả năng quản lý, nên đương nhiên được coi như Tổng quản của Đại Lôi giáo. Nghe phổ kỵ ấp úng như vậy lão lập tức quay lại dặn dò mấy câu. Mọi người lập tức xuống ngựa, các đệ tử Đại Lôi giáo liền dẫn ngựa ra đồng cỏ ở phía sau cho ăn uống, đồng thới cắt đặt người trông coi.

Mọi người lần lượt vào trong, bọn phổ kỵ bận túi bụi trong việc chào mời và phục vụ các thần tài của chúng.

Khách điếm này quả vô cùng rộng rãi đúng như lời tên phổ kỵ nói, nếu đứng bên ngoài thì không thể thấy hết qui mô của nó. Bên trong có hơn năm mươi cụm nhà, nối tiếp nhau sâu tuốt bên trong, phòng ốc xem ra khá sạch sẽ tươm tất. Hiện thời ngoài một vài thượng khách lẻ tẻ ra, còn lại hầu như để trống.

Thẩm gia điếm tuy không phải là một thành thị lớn, nhưng lại trấn giữ ngay nơi xung yếu nên thường có số lớn người của các bang phái qua lại, vì vậy mới có những khách điếm được xây cất to lớn nhường này.

Ngoài Ngao Tử Thanh, Lý Mộng Hàn cùng Lý gia phụ tử và các vị Giáo đầu Đại Lôi giáo, số đệ tử thì mười người ngụ chung một phòng, người lành ở lẫn với người bị thương để tiện việc săn sóc cho nhau. Việc đầu tiên của mọi người là tắm rửa, băng bó lại các vết thương, sau đó mới dùng cơm trưa.

Sau khi dùng cơm trưa xong, Mã Uy Túc cắt đặt một số người canh gác còn lại cấm tuyệt không được ra ngoài. Ai ở phòng nấy nghỉ ngơi lấy lại sức lực sau những ngày phải giao đấu lao khổ liên tục.

Ngao Tử Thanh được đại phu của Đại Lôi giáo săn sóc đặc biệt, lại được thay đổi ý phục, nên tinh thần chàng trông còn có vẻ mỏi mệt nhưng dáng dấp trông không còn tiều tụy như đêm qua. Nhưng chàng biết rõ tất cả những thương thế liên tiếp trên người chàng, nếu muốn hoàn toàn bình phục ít ra cũng cần mười ngày nửa tháng tịnh dưỡng.

Lúc này Ngao Tử Thanh nửa nằm nửa ngồi dựa người vào đầu giường, chàng khép mắt lại nhưng không sao ngủ được. Trong đầu chàng bao nhiêu là ý nghĩ cứ nối tiếp nhau, đan xen vào nhau một cách hỗn tạp.

Có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi về phía phòng chàng, sau đó là tiếng gõ cửa Ngao Tử Thanh liếc mắt ra cửa, cất giọng yếu ớt :

- Ai đó?

Có tiếng nhỏ nhẹ đáp lại :

- Muội đây mà!

Ngao Tử Thanh sửa lại thế năm nói :

- Mộng Hàn, đẩy cửa vào đi!

Lý Mộng Hàn đẩy cửa bước vào, miệng tươi cười đến bên mép giường dịu giọng nói :

- Sao Thanh ca không ngủ trưa một lát?

Ngao Tử Thanh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lý Mộng Hàn, mỉm cười ôn tồn nói :

- Ta biết thế nào muội cũng đến thăm ta, nên không đành lòng ngủ, sợ muội đến mà ta ngủ rồi thì muội lại đi về, ta mất cơ hội được trò chuyện với muội!

Lý Mộng Hàn thẹn thùng nguýt Ngao Tử Thanh một cái thật dài, nói :

- Muội biết Thanh ca nói gạt muội. Thanh ca càng lúc càng hay nói gạt muội!

Thân thể mang đầy thương tích như vậy mà còn không chịu ráng nói gạt người ta Ngao Tử Thanh nhăn mặt nói :

- Nói gạt như vậy mà có người thích nghe mới lạ chứ!

Lý Mộng Hàn bật cười nép mặt vào ngực Ngao Tử Thanh hạ giọng nói :

- Từ khi gặp mặt Thanh ca lần đầu tiên, muội đã cảm thấy định mệnh của hai chúng ta cột chặt vào nhau. Tốt hay xấu thế nào muội cũng chấp nhận hết, bất kể là sau này Thanh ca có ra làm sao, có cần hay không cần muội nữa thì lòng muội cũng chỉ có mỗi một mình Thanh ca mà thôi!

Ngao Tử Thanh cố giấu một tiếng thở dài, mỉm cười nói :

- Mộng Hàn! Có muội ở bên cạnh thì không bao giờ ta thay đổi, nếu có thì cũng là sự thay đổi tốt cho muội, tốt cho cả hai chúng ta. Từ ngày gặp muội, ta cảm thấy cá tính của mình thay đổi về hướng tốt hơn lúc trước...

Lý Mộng Hàn nở một nụ cười thỏa mãn, nói :

- Như thế này Thanh ca cũng đã tốt lắm rồi, muội cảm thấy rất vui sướng, trên thế gian này không có người nào tốt hơn Thanh ca nữa ít thì là đối với muội...

Ngao Tử Thanh mỉm cười nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, nói :

- Những lời này lẽ ra phải để ta nói mới đúng Hai người tâm sự một lúc lâu, Lý Mộng Hàn đang định trở về phòng thì Mã Uy Túc đã xuất hiện ở ngoài cửa Ngao Tử Thanh dù còn khá mệt mỏi nhưng gượng cười nói :

- Ngũ giáo đầu! Giờ này mà còn bận rôn đi đi lại lại, sao không chịu nghỉ ngơi?

Mã Uy Túc chú mục nhìn Ngao Tử Thanh, trầm giọng nói :

- Ngao thiếu hiệp. Lúc nãy mấy đệ tử mang thiếp đến Thanh Ô sơn trang bái sơn. Bao Phong Sa vừa gặp mặt đã hỏi ngay đến Ngao thiếu hiệp. Còn nói mong Ngao thiếu hiệp quang lâm sơn trang của lão nữa!

Ngao Tử Thanh nhíu mày nói :

- Ngũ giáo đầu đã báo việc này với Giáo chủ chưa?

Mã Uy Túc gật đầu đáp :

- Đại ca bảo lão phu đến nói cho Ngao thiếu hiệp biết, đồng thời thỉnh ý Ngao thiếu hiệp xem nên trả lời Bao Phong Sa như thế nào?

Ngao Tử Thanh trầm ngâm, đón lấy chén từ tay Lý Mộng Hàn đưa qua, máy móc đưa lên hớp một ngụm, giọng trầm trầm nói :

- Chúng ta đang ở trong địa bàn của Thanh Ô sơn trang, địa chủ đã mở miệng mời nếu tại hạ không đi thì e có điều bất tiện. Thực ra tại hạ với Bao Phong Sa cũng là nơi quen biết cũ, chắc cũng chẳng có việc gì quan trọng, cùng lắm thì cũng đàm luận việc xưa việc nay mà thôi. Tại hạ vì mình mang thương tích, vốn không muốn xảy ra việc mệt nhọc thêm, nhưng việc đã thế này thì muốn tranh cũng không tránh được nữa rồi. Phiền Ngũ giáo đầu báo lại Đại giáo đầu, rằng tại hạ thuận ý bái sơn, còn thời gian tùy chư vị cùng địa chủ thương lượng, tại hạ không có ý kiến!

Mã Uy Túc giọng ái ngại :

- Ngao thiếu hiệp không sao chứ?

Ngao Tử Thanh gượng cười lắc đầu đáp :

- Chắc không đến nỗi nào. Tại hạ với Thanh Ô sơn trang xưa nay không oán không cừu, lại là chỗ quen biết cũ. Bao Phong Sa chẳng có lý do gì ám hại tại hạ...

Mã Uy Túc vẫn không hết lo lắng :

- Lão phu có bàn sơ qua với đại ca, lo rằng các vết thương mới của Ngao thiếu hiệp, nếu Thanh Ô sơn trang trở mặt thì...

Ngao Tử Thanh mỉm cười nói :

- Không đến nỗi như vậy đâu! Nhị vị không nên quá lo âu như vậy

Mã Uy Túc giọng trầm trầm :

- Đại ca định đáp lời với người của Thanh Ô sơn trang rằng sẽ có thêm vài vị Giáo đầu của Đại Lôi giáo đi theo bái phỏng Thanh Ô sơn trang. Làm như vậy lở có biến sẽ tiện bề tiếp ứng cho nhau hơn Ngao Tử Thanh cười cười nói :

- Thịnh tình của Đại giáo đầu, tại hạ vô cùng cảm kích, bất kể Thanh Ô sơn trang thuận ý hay không tại hạ cũng phải đi một chuyến nhưng nếu được các vị Giáo đầu cùng đi thì còn gì bằng Mã Uy Túc gật đầu :

- Lão phu lập tức đi báo lại với đại ca, nhị vị ở đây đàm đạo, cơm tối sẽ có đệ tử mang tới, nếu cần việc gì xin nhị vị cứ dặn dò, không nên khách khí!

Lý Mộng Hàn đứng dậy vén áo thi lễ nói :

- Đa tạ Ngũ giáo đầu!

Chờ Mã Uy Túc đi xa, Lý Mộng Hàn đi theo tiễn khách, tiện tay khép cửa lại, xong quay vào nhìn vào mắt Ngao Tử Thanh nói :

- Thanh ca, muội biết Thanh ca có việc muốn giấu muội, sớm hay muộn gì muội cũng sẽ là người của Thanh ca, việc liên quan đến Thanh Ô sơn trang, Thanh ca không nên giấu muội...

Ngao Tử Thanh nhắm mắt lại, vẻ mệt mỏi lát sau chàng thong thả nói :

- Mộng Hàn! Chẳng phải ta cố ý giấu muội, ta... ta sợ muội không vui nên không muốn kể cho muội nghe mà thôi!

Lý Mộng Hàn lắc lắc tay chàng, nói :

- Thanh ca nói đi, muội hứa là muội sẽ không buồn, Thanh ca ca biết là muội không bao giờ giận Thanh ca mà, Thanh ca cứ yên tâm mà nói.

Thần thái Ngao Tử Thanh bổng chìm đắm trong thâm trầm, lạnh nhạt, song mục chàng phát ra những tia thần quang quái lạ, đôi bàn tay chàng đan vào nhau, chẳng ai đoán nổi chàng đang nghĩ gì trong lòng Lý Mộng Hàn kinh hãi trước thần thái của chàng nàng không dám mở miệng hỏi thêm nữa, chỉ lẳng lặng quan sát chàng Thật lầu sau, Ngao Tử Thanh giọng trầm trầm nói :

- Mộng Hàn, đúng là ta không nên giấu muội việc này tuy ta làm như vậy là xuất phát từ hảo ý, nhưng ta nghĩ noi cho muội nghe thì tốt hơn.

Lý Mộng Hàn lí nhí nói :

- Tuy muội rất muốn nghe Thanh ca kể về việc này, nhưng nếu Thanh ca không thích nhắc tới nó thì... cũng chẳng sao, muội cũng không muốn nghe nữa, khi nào Thanh ca thích nói thì hãy nói.

Ngao Tử Thanh nhìn Lý Mộng Hàn một lúc rồi nói :

- Việc này nói thẳng ra thì cũng chẳng có gì. Trang chủ Thanh Ô sơn trang Bao Phong Sa cố một vị thiên kim tên là Bao Nghi Tâm. Nàng biết ta và... hình như rất thích ta...

Lý Mộng Hàn không ngăn được, buột miệng hỏi :

- Vậy còn Thanh ca thì sao?

Ngao Tử Thanh lắc lắc đầu, giọng kiên định đáp :

- Ta và Bao Nghi Tâm biết nhau từ rất sớm, sớm hơn cả Diệc Hồng, nhưng việc tình cảm chẳng thể nào gượng ép được. Sau đó ta gặp Diệc Hồng thế là Bao Nghi Tâm căm ghét Diệc Hồng, không ít lần còn tìm cách giết nàng nữa.

Lý Mộng Hàn nhổm dậy, giọng căng thẳng nói :

- Cuối cùng thì sao?

Song mục Ngao Tử Thanh lạnh đi, giọng nhàn nhạt nói :

- Có mặt ta đương nhiên nàng không thể hại được Diệc Hồng. Sau khi Diệc Hồng tạ thế, ta có gặp nàng cũng tại Thẩm gia điếm này nàng nhiều lần bày tỏ tâm ý. Chắc có lẽ nàng nghĩ rằng Diệc Hồng đã tạ thế, nàng có thể thay thế vào chỗ trống do Diệc Hồng để lại...

Lý Mộng Hàn cứ nhấp nhổm không yên nghe Ngao Tử Thanh chậm rãi nói tiếp :

- Nữ nhân ai cũng có lòng tự tin, không ai lại đi nói thẳng với một nam nhân rằng mình thích chàng... lúc ấy ta bị trúng độc Ngân Đường hoa, nàng nói chỉ cần ta đồng ý thành thân với nàng thì nàng lập tức hộ tống ta đi tìm Phòng Ngục để trị độc...

Lý Mộng Hàn thở gấp, nàng nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, huyết dịch chạy rần rật trong huyết quản, mồ hôi ra ướt lòng bàn tay, lấy bình tĩnh hỏi :

- Rồi Thanh ca có nhận lời nàng không?

Ngao Tử Thanh bật cười nói :

- Ngốc ơi là ngốc! Vậy mà cũng hỏi! Nếu ta đã nhận lời với nàng thì làm sao còn gần gũi với muội được? Không lẽ Ngao Tử Thanh này lại là kẻ phụ tình bạc nghĩa như vậy sao? Lần ấy nàng rất đau lòng và cũng rất phẫn nộ bỏ đi...

Lý Mộng Hàn òa khóc vì vui sướng, gục đầu vào vai Ngao Tử Thanh, để mặc cho nước mắt tuôn trào. Chờ cho tâm tư hơi lắng dịu xuống, nàng mới cất tiếng nói :

- Thanh ca! Thanh ca thật là tốt! Nếu Thanh ca đã nhân lời thì muội... muội không biết làm thế nào mà sống được...

Ngao Tử Thanh ôm lấy đôi vai Lý Mộng Hàn, hà giọng nói :

- Đây gọi là duyên. Muội và Diệc Hồng đến với ta sau Bao Nghi Tâm, nhưng ta không hề động lòng trước Bao Nghi Tâm. Ta rất tự hào về điều này, ta đã giữ được tình cảm chân thành của mình và dành nó cho muội...

Lý Mồng Hàn đã hoàn toàn lấy lại binh tĩnh, nói :

- Muội hiểu, vì vậy muội mới vui mừng đến như vậy. Muội cảm thấy rất hạnh phúc!

Giọng Ngao Tử Thanh vẫn thâm trầm :

- Còn một việc mà ta từng kể cho muội nghe rồi, liên quan đến việc đanh cắp di thể Diệc Hồng. Nếu Hạ Phục không gạt ta thì thủ phạm chính là Bao Nghi Tâm. Và tự bản thân ta cũng cảm thấy Bao Nghi Tâm có nhiều lý do để làm điều ấy!

Lý Mộng Hàn giật thót một cái, run run nói :

- Nếu sự việc đúng như vậy, thì dễ sợ quá... Tử Thanh, muội mong sao đó không phải là sự thật. Kẻ đào mộ cướp tử thi mà lại là một nữ nhân thì đang sợ quá...

Ngao Tử Thanh thở dài lắc đầu nói :

- Từ yêu sang hận chỉ là một bước đi ngắn, khi hận thì người ta có thể làm bất cứ một điều gì để thỏa mãn lòng hận thù của mình. Hơn nữa trong quan tài còn để lại một dòng chữ được viết bằng móng tay, rằng sẽ bắt ta đau khổ suốt cuộc đời. Tất cả mọi chứng cứ đều cho thấy Bao Nghi Tâm bị hiềm nghi rất lớn.

Lý Mộng Hàn thở dài nói :

- Nếu Thanh ca đã nghi ngờ Bao Nghi Tâm, tại sao Thanh ca không tìm nàng để hỏi ra trắng đen? Để còn nhanh chóng tìm lại di thể của Diệc Hồng tỷ tỷ, như vậy không phải là sẽ sớm giải quyết một tâm nguyện lớn của Thanh ca sao?

Ngao Tử Thanh lắc đầu nói :

- Một khi chưa nắm được những chứng cớ rõ ràng thì ta chưa thể tìm gặp Bao Nghi Tâm. Việc này có liên quan đến một tiểu thư khuê các, lỡ đâu việc này không phải do nàng làm mà ta đã nói thăng với nàng như vậy, sẽ làm tổn hại đến lòng tự tôn của nàng. Ta không thể không cẩn trọng.

Lý Mộng Hàn mừng rỡ kêu lên :

- Thanh ca! muội rất vui sướng khi Thanh ca còn biết lo nghĩ về người khác như vậy. Thanh ca rất tinh tế, Thanh ca sẽ là một trượng phu tốt!

Ngao Tử Thanh lạnh lùng nói :

- Ta mong sao hung thủ không phải nàng nếu không ta sẽ không nương tay với nàng!

Lý Mộng Hàn hôn nhẹ vào má Ngao Tử Thanh một cái dịu dàng nói :

- Tử Thanh! Muội biết việc này làm tổn thương lòng Thanh ca ghê gớm lắm. Nhưng trước nay Thanh ca không hề hé môi nói với muội những chuyện này, cũng chịu để nỗi thống khổ thể hiện ra ngoài mặt. Tất cả những thống khổ Thanh ca chôn kín trong lòng làm như vậy nỗi thống khổ trong lòng Thanh ca càng lớn hơn mà thôi. Từ nay, có việc đau khổ gì Thanh ca hãy để muội gánh vác bớt, đừng giữ nó ở trong lòng!

Ngao Tử Thanh gật đầu, lẩm bẩm :

- Đúng vậy! Từ rày về sau, ta đã có một người để gánh bớt sầu não dùm ta, cùng hưởng sung sướng với ta. Ta phải hiểu và cảm thụ được những hạnh phúc thuộc về mình...

Hai người nói chuyện thêm một lúc nữa rồi Lý Mộng Hàn trở về phòng. Ngao Tử Thanh nửa nằm nửa ngồi trên giường, tay cầm chén trà đã nguội lạnh từ lúc nào, đắm chìm vào cá ý nghĩ trong đầu.

Thời gian lặng lẽ trôi đi rất nhanh chóng trời đã sụp tối, ngoài đường đèn đã được thắp lên khắp mọi nơi Cả một tòa khách điếm chỗ nào cũng thấy nhộn nhịn vì sự có mặt của các hào sĩ Đại Lôi giáo. Những việc tất bật trong ngày cuối cùng kết thúc. Cả tòa khách điếm chìm dần vào yên tĩnh.

Cầu Thu Bang soái lãnh Điền Tinh, Cổ Đại Hổ, Mã Uy Túc, Văn Phong Thái và cả Lăng Hiểu Đồng đến phòng Ngao Tử Thanh, bảy người quay quần bên chiếc bàn tròn vừa uống trà vừa đam đạo.

Cầu Thu Bang mở đầu :

- Thanh Ô sơn trang vừa mới trả lời, hẹn ba ngày nữa, mới tất cả chúng ta đến Thanh Ô sơn trang dự tiệc.

Sau một ngày nghỉ ngơi, khí sắc mọi người trông hồng nhuận hơn trước nhiều.

Cổ Đại Hổ vẫn cái giọng không sợ trời không sợ đất, oang oang nói :

- Kể ra cũng chẳng đến nỗi nào, liên tiếp mấy ngày nay bị bọn tiều yêu làm cho mệt mỏi quá, có người mời, đi uống rượu kể cũng như ủy lạo tinh thần huynh đệ chúng. Bao lão đầu này cũng biết điều đấy chứ!

Ngao Tử Thanh hớp một ngụm trà, mỉm cười nói :

- Tứ giáo đầu! Biết đâu đây là “Hồng Môn Yến” thì sao?

Cổ Đại Hổ trề môi, vẻ không coi Thanh Ô sơn trang vào đâu, đáp :

- Hừ! Thanh Ô sơn trang của chúng mà cũng dám? Muốn làm việc đó ít ra Bao lão đầu cũng phải xem lại coi lão nặng bao lăm, Đại Lôi giáo nào phải là người mà chúng có thể ăn hiếp được? Cổ mỗ bảo đảm Bao lão đầu chẳng dám vuốt râu hùm đâu.

Cầu Thu Bang nhíu mày nói :

- Tứ đệ! Ăn nói cũng phải nhìn trước nhìn sau, ở ngay trên địa bàn của người, không được nói những lời khinh khi đối phương như vậy. Những lời này nếu để người của Thanh Ô sơn trang nghe được, có phải là sẽ nảy sinh những sung đột vô ích không? Tánh khi của ngươi đến giờ này mà vẫn chưa sửa đổi được!

Mã Uy Túc gật đầu phụ họa :

- Đại ca giáo huấn phải lắm, tình hình của chúng ta hiện nay tránh được phiền phức càng nhiều càng tốt.

Cổ Đại Hổ cười cười nói :

- Thanh Ô sơn trang mà cũng dám gây phiền phức cho Đại Lôi giáo thì Đại Lôi giáo đâu đứng vững được đến ngày hôm nay.

Văn Phong Thái mỉm cười nói :

- Hào khí của Tứ ca trong Đại Lôi giáo chẳng ai sánh kịp!

Cổ Đại Hổ dương dương tự đắc đáp :

- Không dám! Không dám! So với các huynh đệ trong bản giáo thì còn miễn cưỡng được, nhưng so với Ngao lão đệ thì còn kém xa lắm!

Ngao Tử Thanh mỉm cười nói :

- Tứ giáo đầu khen quá lời như vậy càng khiến tại hạ xấu hổ! Uy danh của Tứ giáo đầu vang động giang hồ, tại hạ làm sao sánh kịp.

Lăng Hiểu Đồng cười tươi nói :

- Nói chuyện phiếm như vậy đã đủ chưa? Chúng ta đến đây là để thảo luận với Ngao đại hiệp xem dụng ý của Thanh Ô sơn trang thế nào, đối phó ra làm sao? Xin chớ quên mục đích chính của chúng ta!

Cầu Thu Bang gật đầu, giọng trầm trầm :

- Ngao thiếu hiệp, các huynh lão phu đều có cảm giác bất an. Tại sao Bao Phong Sa biết rất rõ hành tung của Ngao thiếu hiệp? Vừa thấy mặt lão đã hỏi ngay đến Ngao thiếu hiệp chứ không phải ai khác, lại cho mời đích danh một mình Ngao thiếu hiệp. Nếu không phải lão phu đề nghị được cùng Ngao thiếu hiệp bái sơn nên Bao Phong Sa đã không mời nhiều người như vậy. Việc này chúng ta cẩn thận lắm lắm mới được!

Ngao Tử Thanh khép mắt lại trong một thoáng rồi chậm rãi nói :

- Hay là Đại Lôi giáo liên tiếp lập nên những chiến công lớn, phá Mái Lâm môn rồi đến Hoàng Long bảo. Làm thiên hạ chú ý? Tại hạ vì nhờ vào oai danh của chư vị nên được Bao Phong Sa đặc biệt lưu tâm?

Văn Phong Thái mỉm cười nói :

- Ngao huynh, danh tiếng của Ngao Tử Thanh giang hồ còn ai không biết? Nên nói lại là Đại Lôi giáo hưởng nhờ oai danh của Ngao huynh thi đúng hơn! Và thực tế, nếu không nhờ Ngao huynh thì Đại Lôi giáo giờ này đã tán tác đến đâu rồi!

Ngao Tử Thanh nói đi nói lại mấy tiếng “Không dám”, sau một lúc im lặng chàng chậm rãi nói :

- Chư vị Giáo đầu! Có một việc tại hạ thấy không nên giấu diếm các vị rất có thể tại hạ và Thanh Ô sơn trang sẽ xảy ra hiềm khích...

Cầu Thu Bang ngẩn người hỏi lại :

- Ngao thiếu hiệp nói “Rất có thể” nghĩa là sao?

Song mục Ngao Tử Thanh thoáng hiện sát quang, hai tay chàng nắm chặt vào nhau để dằn bớt kích động trong lòng. Lát sau chàng cất giọng chậm rãi nói :

- Xin các vị bình tâm lắng nghe tại hạ kể lại việc này để mọi người tham khảo...

Thế là chàng đem việc từ khi chàng trúng độc Ngân Đường hoa của Thiệu Hóa Dị, đến khi phát hiện tử thi Thiệu Diệc Hồng bị đánh cắp, những lời của Ngũ Lôi Thủ Hạ Phục vân vân kể lại một lượt.

Giọng Tử Thanh như từ cõi xa xăm vọng về, kể lại những việc sầu thương, tàn khốc bậc nhất trên thế gian. Mỗi tiếng tiếng, mỗi câu nói như từng đường kiếm cắt vào tâm khảm của người nghe.

Trong căn phòng lặng như tờ, không khí cũng đông đặc lại, chỉ có tiếng của Ngao Tử Thanh đều đều phát ra, mọi người như đắm chìm vào nổi bị khổ của Ngao Tử Thanh, sầu thương và phẫn hận thay cho chàng.

Ngao Tử Thanh đã ngừng lời mà thật lâu sau vẫn không ai lên tiếng, cuối cùng Lăng Hiểu Đồng nói qua làn nước mắt :

- Ngao đại hiệp! Đại hiệp không những phải chịu đựng nỗi đau thể xác mà còn phải chịu đựng những thống khổ về tinh thần to lớn đến như vậy mà còn đứng vững được. Dũng khí và tinh thần của Ngao đại hiệp thật khiến người ta kinh phục!

Mã Uy Túc chậm rãi đứng lên trầm giọng quát :

- Ngao thiếu hiệp! Nếu lời nói của Hạ Phục là đúng sự thật thì cuộc hẹn của Bao Phong Sa không phải là một cuộc hẹn bình thường.

Cổ Đại Hổ hai mắt hằn những tia máu quát lớn :

- Ngao lão đệ, Cổ mỗ sẽ thay ngươi đi hỏi Bao lão đầu cho ra lẽ. Lão dám thả lỏng để cho con gái cưng của lão làm chuyện thương thiên bại lý như vậy! Đừng nói Ngao lão đệ, chính Cổ mỗ sẽ là người đầu tiên rút gân bẻ xương lão để trừng trị.

Cầu Thu Bang cố nén kích động giọng thâm trầm nói :

- Ngao thiếu hiệp! Việc này vốn là việc riêng của Ngao thiếu hiệp, phải làm theo chủ kiến của Ngao thiếu hiệp. Có điều toàn thể Đại Lôi giáo từ trên tới dưới nguyện hết mình giúp sức cho Ngao thiếu hiệp, cần gì xin Ngao thiếu hiệp cứ dặn dò!

Ngao Tử Thanh cảm động đứng dậy, chàng xúc động đến không nói nên lời, sự quan tâm của các vị Giáo đầu Đại Lôi giáo đối với chàng cũng chân thành như đối với chính huynh đệ của họ vậy! Chàng không biết làm gì, nói gì để diễn tả lòng cảm kích của mình.

Văn Phong Thái thở dài nói :

- Ngao huynh! Đại ân đại đức của Ngao huynh đối với Đại Lôi giáo, các huynh đệ trong Đại Lôi giáo không ai dám quên. Ngao huynh giờ cũng kể như người nhà của Đại Lôi giáo. Ngao huynh cần điều gì cứ nói, Đại Lôi giáo xin dốc hết toàn lực để phân ưu với Ngao huynh!

Lăng Hiểu Đồng cũng nói thêm :

- Ngao đại hiệp không cần khách sao, chúng ta đã là người một nhà có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu.

Ngao Tử Thanh xoa xoa hai tay vào nhau nói :

- Thịnh tình của chư vị Ngao Tử Thanh không dám nói lời cảm tạ, nhưng các vị quên mất một điều, ngoài việc tìm lại di thể của Thiệu cô nương, tại hạ còn phải khám phá bí mật của Phong Vân bảng!

Cầu Thu Bang trầm giọng đỡ :

- Vậy ý của Ngao thiếu hiệp thế nào?

Ngao Tử Thanh trầm ngâm một thoáng rồi nói tiếp :

- Từ khi tại hạ giữ Phong Vân bảng trong tay, hàng loạt sự kiện không hay xảy ra với tại hạ. Đầu tiên là Thiệu Hóa Dị hạ độc, sau đó bị Sài Tạo Liệt, Hạ Phục, Mai Lâm môn, Hoàng Long bảo dùng mọi thủ đoạn đê hèn để hòng cướp đoạt Phong Vân bảng. Hơn nữa Hạ Phục và cao thủ Mai Lâm môn đã chực chờ sẵn ở Phù Dung sơn để phục kích tại hạ điều đó cho thấy giữa chúng và Thiệu Hóa Dị có sự liên hệ. Nếu không làm sao chúng biết tại hạ sẽ đến Phù Dung sơn?

Sơn Thần Điền Tinh gật gù, trầm giọng nói :

- Không sai! Tất cả bọn chúng nhất định đã thông đồng với nhau để cướp đoạt Phong Vân bảng rồi!

Thần sắc của Ngao Tử Thanh càng lúc càng tỏ vẻ nghiêm trọng hơn. Chàng ngồi trở lại ghế, mắt nhìn ra nơi xa xăm, giọng trầm trầm nói :

- Kẻ đánh cắp tử thi hiện nay chúng ta chưa biết, chúng làm như vậy với mục đích gì cũng chưa thể xác định được. Nhưng tổng hợp tất cả những việc ấy lại dường như có một ối liên hệ chặt chẽ với nhau rất có thể do chỉ một người làm.

Lăng Hiểu Đồng nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu :

- Ngao thiếu hiệp đã từng nói kẻ đánh cắp tử thi có thể là Bao Nghi Tâm mà! Không lẽ Bao Nghi Tâm cũng có ý đồ chiếm đoạt Phong Vân bảng.

Văn Phong Thái mỉm cười nói :

- Thất tỷ không hiểu ý Ngao huynh rồi! Ý của Ngao huynh là kẻ đánh cắp tử thi cũng chính là kẻ muốn chiếm đoạt Phong Vân bang, nhưng kẻ đó lại không đích thân đi đánh cắp mà lợi dụng người khác, hoặc giả dùng điều kiện nào đó để trao đổi! Giả định rằng Bao Nghi Tâm đánh cắp tử thi thì người đầu tiên bị chúng ta nghi ngờ chính là phụ thân nàng Bao Phong Sa. Nay lão chủ động mời chúng ta đến Thanh Ô sơn trang thì càng đáng ngờ hơn!

Ngao Tử Thanh mỉm cười gật đầu nói :

- Bát giáo đầu đúng là tri kỷ của tại hạ. Tại hạ quả có ý nghĩ như vậy. Các vị Giáo đầu! Theo các vị thì suy đoán ấy đúng được mấy phần?

Mọi người còn đang ngẩn người suy nghĩ thì văn Phong Thái đã lên tiếng :

- Theo thiển ý của tại hạ thì mười phần đúng hết tám chín, không còn sai chạy đi đâu được.

Ngao Tử Thanh gật đầu mỉm cười nói :

- Những việc này đã dằn vặt tại hạ trong thời gian dài, nay Bao Phong Sa chủ động mời tại hạ đến Thanh Ô sơn trang, làm tại hạ có thêm tự tin để khẳng định điều suy đoán của mình là đúng!

Mã Uy Túc lên tiếng hỏi :

- Ngao thiếu hiệp đã sớm có nghi ngờ Bao Phong Sa, vậy lần này lão mời chúng ta đến đó. Ngao thiếu hiệp nhận định tình thế ra sao?

Ngao Tử Thanh giọng thản nhiên nói :

- Đương nhiên lão không có hảo ý mời chúng ta đến đó để uống rượu mừng rồi!

Mã Uy Túc cao giọng nói :

- Vậy thì ta từ chối phức cho rồi! Chờ chúng ta về đến Tổng đàn Đại Lôi giáo sẽ tìm lại di thể của Thiệu cô nương sau. Với thực lực của Bao Phong Sa chưa đủ để xâm phạm Đại Lôi giáo.

Văn Phong Thái lắc đầu nói :

- Làm như vậy không ổn!

Ngao Tử Thanh gật đầu mỉm cười nói :

- Tại hạ vốn cũng chẳng có ý đả thảo kinh xà, nhưng đối phương đã phát thỉnh thiếp tới đây, nếu chúng ta từ chối thì chẳng nể mặt địa chủ gì cả, làm như vậy tình hình có thể diễn biến bất lợi cho chúng ta. Cứ đến đó xem thử Bao Phong Sa diễn màn kịch này như thế nào!

Cầu Thu Bang trầm giọng nói :

- Phàm việc gì chúng ta cũng cần suy tính cho kỹ, không được hành sự lỗ mãng. Đặc biệt việc có liên quan đến Phong Vân bảng, chúng ta chỉ làm theo sự hướng dẫn của Ngao thiếu hiệp không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào. Từ đệ, ngươi đã nghe rõ chưa?

Cổ Đại Hổ tức giận nói :

- Chưa chi đại ca đã sợ tiểu đệ làm lở việc. Tiểu đệ xưa nay đã làm lỡ việc lớn nào chưa?

Văn Phong Thái mỉm cười nói :

- Đại ca đâu có nói sợ Tứ ca làm lỡ việc, đại ca ca chỉ dặn do chung như vậy mà thôi.

Cổ Đại Hổ nghe Văn Phong Thái nói mới nguôi giận phần nào, Ngao Tử Thanh nhìn Văn Phong Thái lòng thầm mừng cho Đại Lôi giáo có được một người cơ trí như vậy, đồng thời chàng cũng cảm thấy từ nay mình có được người tri âm tri kỷ.

Mã Uy Túc lên tiếng nói :

- Lần này Bao Phong Sa vốn chỉ muốn mời một mình Ngao thiếu hiệp, nhưng vì chúng ta mở miệng đòi đi nên lão bất đắc dĩ phải mời luôn. Vậy chuyến đi này nhất cử nhất động đều phải theo ý Ngao thiếu hiệp mới được.

Ngao Tử Thanh liếm liếm môi, nói :

- Tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh!

Cầu Thu Bang đứng dậy :

- Mọi người đã mệt rồi, ai về phòng nấy để nghỉ ngơi.

Trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ, tâm sự Ngao Tử Thanh rối loạn, trong những ngày sắp tới, không biết cuộc sống chàng sẽ đi về hướng nào?

* * * * *

Ba ngày sau, mọi người đã chuẩn bị xong xuôi để đi đến dự yến tiệc mà không có ai có lòng dạ đi ăn uống.

Thương thế Ngao Tử Thanh chưa hoàn toàn bình phục, nhưng tinh thần đã tốt hơn trước rất nhiều. Lý Mộng Hàn vì không muốn để Ngao Tử Thanh khó xử nên tình nguyện ở nhà. Sáng sớm đã có hai quản sự của Thanh Ô sơn trang đến khách điếm để đón khách. Cả chủ lẫn khách chín người chín thớt ngựa chậm rãi tiến đến Thanh Ô sơn trang. Nơi này đối với Ngao Tử Thanh tuy không phải là quen thuộc lắm nhưng chàng đã đi lại vài lần vì vậy cảnh vật dọc đường chẳng tạo cho chàng một cảm giác mới lạ gì. Đoàn người lẳng lặng thả cương cho ngựa bước đi thong thả, trong lòng mỗi người mang một tâm sự sự riêng. Hai tên quản sự của Thanh Ô sơn trang, thỉnh thoảng nói vài câu khách sáo, bon Ngao Tử Thanh cũng ậm ừ lấy lệ.

Xảy nghe một tên quản sự lên tiếng :

- Bản trang lần này được chư vị quý khách hạ cố toàn thể sơn trang ai ai cũng lấy làm vinh hạnh vô cùng. Chắc không bao lâu nữa sẽ có người ra tiếp giá.

Tên quản sự vừa dứt lời trong vạt rừng đào trước mặt đã thấy xuất hiện bảy mũi tên màu lục, đuôi mỗi mũi tên đều có mang những dải tua tủa ngũ sắc. Tiếng kêu tinh tang trong trẻo hợp với những dải tua đầy màu sắc tạo nên một khung cảnh khá tao nhã.

Ngao Tử Thanh mỉm cười nói :

- Thanh Ô sơn trang dùng đại lễ tiếp đón long trọng thế này làm bọn tại hạ vô cùng xấu hổ...

Hai tên quản sự xua tay lia lịa một tên nói :

- Đấy là vinh dự lớn cho bản trang, chỉ tiếc là bản trang không thể sắp lễ long trọng hơn được.

Cổ Đại Hổ cười ha hả nói :

- Thanh Ô sơn trang đã khách sáo như vậy, có dịp mời các ngươi đến Đại Lôi giáo để bọn ta đáp lễ.

Ngao Tử Thanh nghĩ thầm :

- “Thanh Ô sơn trang không phải một bang phái giang hồ, nó giống như một phú hào hơn, nay Bao Phong Sơn đã dùng đại lễ để đón khách như thế này, chắc lão không có ý động can qua...”

Lọt vào phạm vi của Thanh Ô sơn trang, đã thấy mấy chục tên thanh y đại hán xếp thành hai hàng dọc hai bên đường, thái độ cung kinh tiếp đón bảy người tiến vào sơn trang.

Mã Uy Túc vừa đi vừa kín đáo quan sát tứ bề, dò xét thái độ cùng nhất cử nhất động của đối phương. Chỉ cần đối phương có hành động khả nghi thì lão lập tức xuất thủ đối phó.

Từ trong cổng xuất hiện một hán tử tuổi trạc ngũ tuần, mình mặc chiếc cẩm bào với hai màu kim ngân tỏa ánh sáng chói mắt, thân hình lão nung núc thịt mở, ngũ quan lại nhỏ xíu, trông hệt như một ông điền chủ ở chốn thôn quê.

Sau lưng lão có vài người mình mặc y phục thông thường, có lẽ là những nhân vật chủ chốt của Thanh Ô sơn trang, nhưng hình như chẳng có ai là nhân vật từng có chút danh vọng trong giang hồ.

Người đi đầu chính là Trang chủ Thanh Ô sơn trang Bao Phong Sa. Hơi lớn bước tiến ra phía trước, cười hít mắt nói :

- Thanh Ô sơn trang Bao Phong Sa thay mặt toàn thể sơn trang cung kính đón mừng Ngao đại hiệp cùng vị Giáo đầu Đại Lôi giáo giá lâm!

Mọi người lật đật ôm quyền đảnh lễ. Ngao Tử Thanh cười tươi nói :

- Bao trang chủ, chúng ta là chỗ quen biết cũ. Thanh Ô sơn trang đón tiếp long trọng thế này, bọ tại hạ thật chẳng dám nhận.

Cầu Thu Bang cũng cất giọng sang sảng nói :

- Đại Lôi giáo đến quí địa quấy nhiễu. Bao trang chủ không trách tội lão phu đã lấy làm mừng rồi, có đâu dám nhận sự đón tiếp long trọng của quý trang thế này!

Bao Phong Sa cười ha hả nói :

- Lão phu không đích thân đến khách điếm nghênh đón lòng áy náy không yên, chỉ mong chư vị thứ cho tội vô lễ! Giờ thì mời chư vị nhập trang!

Cầu Thu Bang luôn miệng nói “Không dám” rồi theo chân Bao Phong Sa tiến vào sơn trang.

Ánh nắng sớm nhuộm vàng vạn vật, tất cả đều có vẻ hiền hòa, thân thiện. Có điều không ai biết được cái cảm giác hữu hảo này kéo dài được đến khi nào.

Chủ khách đều là chỗ quen biết cũ. Bao Phong Sa nói nói cười cười không khí có vẻ tự nhiên. Nhưng không phải người nào cũng có ý riêng tròng lòng, thì đây đúng là một cuộc hội ngộ rất thân thiện, rất lý thú.

Trước cổng trang viện là mộng hàng bậc cấp cao ngất, hai bên có mấy chục đại hán khoang tay đứng hầu, nếu trong tay những thanh y đại hán này thêm một món binh khí thì Thanh Ô sơn trang sẽ giống với các bang phái giang hồ hơn.

Lên khỏi bậc cấp, qua một khoảng sân rộng thì đến một tòa đại sảnh, bên trong đại sảnh bày trí đường hoàng, cửa bàn tròn sơn đỏ, nền trải thảm đỏ, hai bên bàn dài mặt cẩm thạch bóng, dưới xếp hơn hai mươi chiếc cẩm đôn. Toàn cảnh tạo nên một không khí hoành trang, nghiêm trang.

Ngao Tử Thanh lướt mắt nhìn quanh nghĩ thầm :

- “Thanh Ô sơn trang chuyên làm ăn buôn bán, nhưng tác phong của họ thì lại rất giống với các tổ chức Hắc đạo trong giang hồ. Các thị vệ của chúng tuy không mang khí giới, nhưng nhìn qua cũng đủ biết là người có luyện võ công. Xem ra thực lực của Thanh Ô sơn trang không phải là kém, nhưng theo cách sắp xếp của Bao Phong Sa ngày hôm nay lão cố ý làm cho mình có cảm giác rằng lão không phải là người quen dụng võ. Lão làm vậy có ý gì?”

Mọi người vào đến đại sảnh, phân chủ khách ngồi xuống. Lập tức có bốn năm hoàng y tiểu tỳ nối đuôi nhau đi vào tới rót trà đãi khách. Tuy mọi người đều đã biết nhau, nhưng Cầu Thu Bang cũng giữ lễ, giới thiệu từng người với Bao Phong Sa. Bao Phong Sa cũng tươi cười giới thiệu lại các nhân vật theo lão.

Ngao Tử Thanh chẳng nói chẳng rằng, ngồi cúi đầu suy nghĩ :

- “Nếu nghĩ về hướng tích cực, thì giữa hai bên xưa nay không oán không cừu, chỉ mong cho Thanh Ô sơn trang giữ được hòa khí như thế này cho đến phút chót. Nhưng quang cảnh của Thanh Ô sơn trang ngày hôm nay quả có khác với thường ngày. Còn nhớ hôm mình gặp sư đồ Bảo Nguyên hòa thượng, chỗ nào cũng thấy người của chúng, ai ai đều kè kè khí giới...”

Bao Phong Sa tươi cười nói :

- Ngày hôm nay được chư vị quang lâm tệ trang, quả là một vinh dự lơn mà lão phu có mơ cũng không thấy được.

Ngao Tử Thanh mỉm cười nói :

- Tại hạ cùng các vị Giáo đầu Đại Lôi giáo có việc đi qua quý trang, vốn chẳng dám làm kinh động nên chẳng có ý đăng môn bái trang, chỉ mong Bao trang chủ lượng thứ!

Bao Phong Sa cười lớn nói :

- Ngao đại hiệp khách khí quá, Thanh Ô sơn trang thuộc hàng vô dang tiểu tốt trong giang hồ. Ngày hôm nay được các vị niệm tình hạ cố lão phu đã vui lắm rồi. Hơn nữa trong một thời gian ngắn, chư vị liên tiếp phá Mai Lâm môn và Hoàng Long bảo, uy danh của chư vị đã vang động khắp võ lâm. Mấy lúc gần đây đi đâu cũng nghe nhắc đến chiến công của chư vị...

Mọi người không ai ngờ Bao Phong Sa lại có cách mở đầu câu chuyện một cách thẳng thắn như vậy. Ngao Tử Thanh liếc nhanh về phía Cầu Thu Bang, nhưng gương mặt lão vẫn điềm tĩnh như một lão tăng đang nhập định.

Cầu Thu Bang chậm rãi đáp :

- Bao trang chủ quá lời! Với ân oán giữa Đại Lôi giáo với Mai Lâm môn và Hoàng Long bảo được giải quyết dứt điểm một phần nhờ may mắn, một phần lớn nhờ sự giúp sức của Ngao thiếu hiệp. Nếu không Đại Lôi giáo là hạng bất tài, làm sao đối phó nổi lực lượng hùng hậu của Mai Lâm môn và Hoàng Long bảo?

Bao Phong Sa cười cười nói :

- Cầu giáo chủ lại khách sao. Nhưng lão phu cũng công nhân bản lãnh của Ngao đại hiệp quán tuyệt kim cổ, không một bang phái hay cá nhân nào trong giang hồ xứng đang là đối thủ của Ngao đại hiệp.

Ngao Tử Thanh vội xua tay nói :

- Tại hạ sức yếu thế cô. Bao trang chủ quá khen càng làm tai hạ thêm thẹn.

Bao Phong Sa mỉm cười nói :

- Ngao đại hiệp không những võ công cái thế mà dung mạo cũng tuấn dật chẳng kém Phan An, Tống Ngọc. Thảo nào Nghi Tâm không si mê sao được! Về tâm tình của tiểu nữ, Ngao đại hiệp định liệu lẽ nào?

Cách đặt vấn đề thẳng thắn đến thô tục của Bao Phong Sa làm Ngao Tử Thanh giật thót người. Không lẽ lão mời mình đến đây chỉ vì việc này sao? Nếu đúng như vậy thì thật là khó xử. Nhận lời lão đương nhiên không được rồi, còn từ chối thẳng thừng sẽ làm đối phương thẹn quá hóa giận...

Ngao Tử Thanh trầm ngâm một thoáng, rồi chậm rãi đáp :

- Bao cô nương lan tâm huệ chất, có biết bao nhiêu thiếu gia công tử mong mỏi được nàng kết tóc se tơ. Trong khi tại hạ chỉ là một giang hồ lãng tử, hai tay lúc nào cũng vấy máu tanh. Được Bao cô nương hạ cố đó là việc vô cùng vinh hạnh cho tại hạ, nhưng tại hạ thực lòng không dám nhận vinh dự đó, mong Bao trang chủ lượng thứ!

Bao Phong Sa chép miệng thở dài nói :

- Lão phu không phải là kẻ chẳng biết lễ nghi, nhưng vì lão phu chỉ có một mình Nghi Tâm, thường ngày không tránh khỏi sự nuông chiều thái quá. Nhưng công tâm mà nói Nghi Tâm là đứa trẻ tốt, tình cảm của nó đối với Ngao đại hiệp thế nào lão phu tin rằng Ngao đại hiệp đã biết rõ từ lâu. Lão phu đã nhiều lần khuyên giải, bảo nó từ bỏ ý định trèo cao ấy đi. Nhưng nó lại cứng đầu cứng cổ chẳng chịu nghe theo, làm lão phu cũng khó xử...

Ngao Tử Thanh nghiêm trang nói :

- Bao trang chủ, tâm sự của nữ nhi rất khó đoán biết dù làm cha mẹ cũng không dễ hiểu hết được. Bao cô nương nay đã không còn nhỏ dại nữa, mọi việc nên để cho nàng quyết định lấy. Biết đâu khi được người hợp ý thật sự, nàng sẽ không còn lưu luyến tại hạ nữa.

Bao Phong Sa gật đầu, lão im lặng như đang đắm chìm vào những ý nghĩ khác, qua một lúc lão mới chậm rãi nói :

- Về việc này không ai có thể gượng ép được đối với tài học của Ngao đại hiệp, lão phu đã ngưỡng mộ từ lâu nếu song phương mà được trở thành nhạc phụ và hiền tế của nhau thì còn gì bằng nữa? Nhưng việc bất thành cũng chỉ trách tiểu nữ bạc phận vô phúc mà thôi.

Ngao Tử Thanh bình thản đáp :

- Tại hạ bất tài vô đức, được Bao trang chủ và Bao cô nương quí trọng như vậy, tại hạ thực lòng cảm kích. Tại hạ cầu chúc cho Bao cô nương gặp được lang quân như ý. Với phúc đức tài mạo của Bao cô nương tại hạ tin là nàng sẽ được toại chí!

Bao Phong Sa ôn tồn nói :

- Thôi được, việc này tạm thời gác lại, chúng ta bàn sang việc khác.

Dừng một lúc lão đổi giọng trang nghiêm :

- Ngày hôm nay lão phu mời chư vị tới bản trang, ngoài việc bày tỏ sự đón mừng các bằng hữu Đại Lôi giáo đi ngang qua Thẩm gia điếm, lão phu còn có việc muốn thương lượng.

Ngao Tử Thanh hơi giật mình, chẳng biết đố phương còn thương lượng điều chi. Văn Phong Thái kín đáo chạm vào người Ngao Tử Thanh một cái tỏ ý nhắc nhở. Ngay cạnh đó, Cầu Thu Bang mặt không đổi sắc, nghiêng đầu tỏ vẻ chờ đợi.

Bao Phong Sa dừng lời một thoáng, dường như lão đang cân nhắc xem nên nói thế nào cho phải phép. Lát sau lão cất giọng trầm trầm nói :

- Lão phu biết Ngao thiếu hiệp và con gái của Thiệu Hóa Dị, Thiệu Diệc Hồng có một mối giao cảm đặc biệt nồng hậu. Nghe tiểu nữ nói. Thiệu cô nương không may tạ thế, không biết việc này có hay không?

Ngao Tử Thanh nghe như có một bàn tay sắt vò nát lòng chàng một cách tàn nhẫn, nhưng sắc diện chàng vẫn bình tĩnh như không có việc gì xảy ra, giọng điềm nhiên đáp :

- Không sai! Thiệu cô nương đã tạ thế cũng khá lâu rồi. Bao trang chủ nhắc đến việc này chắc có điều chi muốn chỉ giáo?

Bao Phong Sa không đáp lời ngay, vẻ mặt lão trông sầu thảm, thở dài nói :

- Lão phu biết sở dĩ Ngao đại hiệp không muốn cùng tiểu nữ kết duyên cũng chính vì sự có mặt của Thiệu Diệc Hồng, xem ra Ngao đại hiệp và Thiệu Diệc Hồng có nương có tình cảm rất sâu nặng, có điều lão phu nghe nói di thể của nàng bị đánh cắp, việc này thực hư thế nào?

Trên gương mặt tuấn tú của Ngao Tử Thanh thoáng hiện một nét lạnh lùng tàn độc, song mục chàng phát ra những tia hàn quang kỳ dị, khóe mép không ngừng giật mình. Vết thương lòng vừa mới lắng dịu lại bị cào tóe máu. Việc này nếu để chàng tự nói ra thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng nếu để người khác nói ra, lại nói bằng cái giọng tỏ vẻ thương hại như vậy, làm chàng vừa đau đớn vừa cảm thấy bị sỉ nhục!

Ngao Tử Thanh cố kềm lòng gật gật đầu thay câu trả lời.

Giọng Bao Phong Sa đều đều tiếp :

- Lão phu tuy chẳng có giao tình với Thiệu Hóa Dị, lại cũng không quen biết với Thiệu cô nương, nhưng lão phu đặc biệt quan tâm đến vấn đề này đồng thời cũng buồn thay cho Ngao đại hiệp. Không biết Ngao đại hiệp đã có hướng gì để giải quyết việc này chưa?

Mã Uy Túc trầm giọng chen lời :

- Bao trang chủ! Thứ cho lão phu tội đường đột, xin hỏi các hạ nhắc những việc này trước mặt Ngao thiếu hiệp là có ý gì?

Bao Phong Sa tỏ vẻ không yên liếc nhìn Cầu Thu Bang một cái, nói :

- Lão phu nhắc chuyện này là vì hảo ý đối với Ngao đại hiệp mà thôi. Thử nghĩ một người tâm cao cốt ngạo như Ngao đại hiệp làm sao chịu được nổi một việc như vậy, cả lão phu cũng cảm thấy bất bình nữa là!

Ngao Tử Thanh chú mục nhìn Bao Phong Sa, thần thái chàng vô cùng trầm tĩnh, lạnh lùng nhìn gương mặt nung núc thịt và ánh mắt bên ngoài tỏ vẻ thương tiếc nhưng kỳ thực chất chứa đầy mỉa mai cay độc.

Trước đây Ngao Tử Thanh cứ ngỡ Thiệu Diệc Hồng vĩnh viễn thuộc về chàng một cách trọn vẹn nhất. Thoắt cái nàng đã biến mất khỏi thế gian, nhưng vì tiếp sau đó quá nhiều sự kiện dồn dập xảy ra làm chàng tạm thời quên đi việc ấy. Nay bỗng có người nhắc lại bằng một giọng mỉa mai sâu cay, lòng chàng cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Cổ Đại Hổ tuy là người thô lỗ nhưng lão cũng lờ mờ hiểu được sự chịu đựng của Ngao Tử Thanh trong lúc này. Ngặt vì trước khi xuất phát Cầu Thu Bang đã căn dặn không biết bao nhiêu lần là không được mở miệng nói càn. Vì vậy trong lúc này lão giận đến tím mặt mà chẳng dám mở lời, chỉ hừ lạnh liền liền tỏ ý bất bình.

Mã Uy Túc bất bình nói :

- Bao trang chủ có việc gì thì cứ nói thẳng, Ngao thiếu hiệp là người mẫn cảm, nhắc đi nhắc lại việc đó trước mặt chàng có thể nói là một bất động bất nhân.

Ngao Tử Thanh có hơi bấn loạn. Đầu tiên đối phương nhắc đến tình cảm giữa Bao Nghi Tâm và chàng, sau đó lại đề cặp tới Thiệu Diệc Hồng, hai việc này vốn chẳng liên quan gì đến nhau cả. Lão âm mưu điều gì? Mục đích chính của lão ở chỗ nào.

Ngao Tử Thanh bỗng nở nụ cười quái dị, mười phần chắc đến chín là mục đích của Bao Phong Sa chẳng khác mọi người là mấy, có điều Bao Phong Sa giảo hoạt hơn những người khác nên cách đặt vấn đề của lão không lộ liễu.

Hơn một năm nay, không một ngày nào Ngao Tử Thanh không bôn ba giữa sóng gió giang hồ, ngày nào cũng vào sinh ra tử giữa mũi kiếm rừng đao. Thời gian gần đây, chàng còn bị nỗi đau về tinh thần giày vò, nỗi đau ấy khó khăn lắm mới lắng dịu xuống, nay lại bị khuấy động lên.

Bao Phong Sa chậm rãi nói :

- Lão phu cũng biết rõ Ngao đại hiệp khó mà chịu đựng được nỗi đau to lớn này. Vì vậy sau khi nghe tin, lão phu đã âm thầm điều tra việc này...

Ngao Tử Thanh trầm tĩnh nói :

- Đa tạ Bao trang chủ đã phí tâm lực vì việc riêng của tại hạ, không biết Bao trang chủ đã điều tra ra được manh mối gì chưa?

Bao Phong Sa mỉm cười, chậm rãi đáp :

- Chẳng dám giấu Ngao đại hiệp, lão phu không những đã điều tra ra chân tơ kẽ tóc mà còn giúp Ngao đại hiệp làm một việc mọn, đó là mời người biết rõ việc đào trộm mộ Thiệu cô nương đến bản trang.

Cuối cùng thì cái đuôi hồ ly đã ló ra, Ngao Tử Thanh nhếch mép nhưng chàng chưa kịp mở lời thì Mã Uy Túc đã cười lớn nói :

- Bao trang chủ ngươi đã biết ai là kẻ đào trộm mộ, tại sao không trực tiếp nói với Ngao thiếu hiệp mà còn phải nhờ đến người khác?

Bao Phong Sa tỏ vẻ không hài lòng nói :

- Việc liên quan đến danh vọng của Ngao đại hiệp trên giang hồ, lão phu chẳng dám tự tiện, hơn nữa nếu để lão phu nói ra Ngao thiếu hiệp và chư vị chưa chắc đã tin. Vì vậy để đối phương trực tiếp nói với Ngao đại hiệp thì hơn.

Cầu Thu Bang nghiêm giọng nói :

- Bọn lão phu vốn là hảo hữu của Ngao thiếu hiệp, mọi người ai cũng nóng lòng được biết sự thể ra sao, vậy xin Bao trang chủ mời người kia ra để hai bên giáp mặt nhau.

Bao Phong Sa cười lớn nói :

- Nãy giờ không nghe Ngao đại hiệp nói lời nào cả, hay là có điều gì cố kỵ chăng? Lão phu tuy có hảo ý giúp Ngao đại hiệp nhưng cũng không dám tùy tiện quá mức, sợ rằng làm phật ý Ngao đại hiệp.

Ngao Tử Thanh biết Bao Phong Sa cố ý làm mất mặt chàng, dù ngoài mặt lão làm ra vẻ rất nhiệt tình, nếu không có mục đích riêng thì đan chắc lão không bao giờ tỏ thái độ săn sóc đặc biệt như vậy! Nhưng Phong Vân bảng thì có ích gì cho lão? Không lẽ lão muốn trở thành Võ lâm Minh chủ? Bao Phong Sa kể ra cũng có chút danh vị trong giang hồ, nhưng nếu muốn xưng bá võ lâm, lão còn kém xa cơ.

Bao Phong Sa chú mục nhìn Ngao Tử Thanh, châm chích nói tằng :

- Ngao đại hiệp và Thiệu cô nương tuy tình cảm sâu nặng, nhưng dù sao cũng chưa định danh phận, nay cũng đã quá vãng... Ngao đại hiệp cũng vì thế không cần phí tâm lực vì nàng nữa.

Lão dừng lời, liếc nhìn Cầu Thu Bang cười cười ra vẻ đắc ý.

Điền Tinh thấy mọi người không ai lên tiếng, nghiến răng trầm giọng nói :

- Bao trang chủ! Lẽ ra ngươi nên biết việc của Ngao thiếu hiệp cho dù giữa hai người chưa định danh phận thì Ngao thiếu hiệp vẫn nặng tình với nàng. Có điều mỗi người đều có chỗ khó xử riêng, ngươi không nên dùng lời lẽ khinh bạc như vậy!

Ngao Tử Thanh nhìn thẳng vào Bao Phong Sa, ánh mắt chàng hàm chứa những tia đi quang khó diễn tả thành lời. Thật lâu sau, chàng cất giọng âm lạnh nói :

- Hảo ý của Bao trang chủ, tại hạ mãi mãi khắc ghi trong dạ, nhưng bản tánh tại hạ xưa nay không thích chịu ơn suông của người. Bao trang chủ đã tốn không biết bao nhiêu tâm lực mới điều tra ra việc này, nếu Bao trang chủ giúp cho tại hạ mà tại hạ không thể báo đáp được thì tại hạ sẽ áy náy suốt đời, chi bằng tại hạ tự đi điều tra thì hơn. Chắc rồi sẽ có ngày sự thật được phơi bày ra ánh sáng mà.

Bao Phong Sa hơi mất hứng, rồi lão nhanh chóng lấy lại tự nhiên, nụ cười thường trực lại xuất hiện trên môi, ôn tồn nói :

- Lời của Ngao đại hiệp, lão phu không thể nào hiểu nổi, Ngao thiếu hiệp cùng Thiệu cô nương nghĩa trọng tình thâm, nay Thiệu cô nương bị sát hại, thi thể lại bị đánh cắp chưa rõ tung tích. Giờ có người muốn tra rõ chân tình Ngao đại hiệp còn không muốn nghe. Xin thứ cho lão phu đường đột, không biết Ngao thiếu hiệp thật sự có tình ý với Thiệu cô nương hay không nữa?

Ngao Tử Thanh nở nụ cười quái dị, giọng lạnh nhạt đáp :

- Thanh Ô sơn trang tài bảo thiên vạn, tất cả trân châu bảo vật trong thiên hạ chẳng thiếu thứ chi, trong khi tại hạ lang bạt giang hồ, trong người lại chẳng có vật chi đáng giá. Bao trang chủ giúp đỡ tại hạ, ân sâu nghĩa nặng này tại hạ biết lấy gì đền đáp?

Một tia sáng kỳ dị lướt qua trong đáy mắt Bao Phong Sa, lão cười hệch hệch nói :

- Việc nhỏ mọn như vậy lão phu đâu dám nhận những trân châu bảo vật của Ngao đại hiệp? Có điều, nghe đâu Ngao đại hiệp đang cất giữ Phong Vân bảng, hơn nữa nó cũng chẳng ít lợi gì đối với Ngao đại hiệp, sao không mang nó tặng lại cho lão phu? Được như vậy lão phu mãn nguyện rồi!

Lão vừa dứt lời, không khí như đặc lại, căng thẳng đến nghẹt thở. Người phía Đại Lôi giáo, ai nấy trông như một làn sương lạnh che kín mặt mũi, mục quang như té lửa, sát khí bao trùm cả đại sảnh Bao Phong Sa thấy tình thế bất diệu, vội cười lớn khỏa lấp :

- Chuyện nhỏ ấy mà, lão phu cũng chỉ thuận miệng mà nói vậy thôi, nếu Phong Vân bảng rất quan trọng đối với Ngao đại hiệp thì lão phu xin rút lại lời nói vừa rồi!

Ngao Tử Thanh mặt lạnh như băng, chàng chưa kịp đáp lời thì Cổ Đại Hổ đã nhịn hết nổi “Hừ” một tiếng nặng trịch nói :

- Bao lão đầu! Ngươi mà cũng muốn làm Võ lâm Minh chủ.

Bao Phong Sa biếc sắc đáp :

- Cổ giáo đầu! Ngươi nói vậy là có ý gì? Lão phu tuy chẳng có hứng thú với chức Võ lâm Minh chủ, nhưng nếu muốn... ngươi cho rằng lão phu không làm nổi hay sao?

Lăng Hiểu Đồng từ đầu đến giờ không nói tiếng nào, bỗng lạnh lùng nói :

- Muốn trở thành một Võ lâm Minh chủ không phải chỉ có vài thứ bên ngoài ấy là đủ, tự thân mình cũng cần có những thứ siêu việt hơn thiên hạ mới được.

Bao Phong Sa đứng phắt dậy, đỏ mặt tía tai quát :

- Ngươi câm miệng!

Cầu Thu Bang chậm rãi đứng dậy giọng nghiêm lạnh nói :

- Bao trang chủ, các hạ đã mời khách đến quý trang, lại đi quát tháo khách như vậy. Bao trang chủ, làm như vậy là hơi quá đáng rồi đó!

Bao Phong Sa ngồi trở xuống giọng lạnh lùng nói :

- Từ lúc gặp mặt, lão phu đã nghĩ tình địa chủ, lấy lễ đãi chư vị. Nhưng chư vị lại không biết giữ lễ của ngôi khách, muốn dùng sức mạnh áp chế chủ nhân, lão phu không thể không đắc tội mong Cầu giáo chủ lượng thứ cho!

Cầu Thu Bang vẫn giữ nét mặt nghiêm lạnh, chậm rãi nói :

- Các huynh đệ chú ý, đừng quên thân phận của mình, chủ nhân không được vui rồi đó!

Ngao Tử Thanh mỉm cười lên tiếng :

- Bao trang chủ, Phong Vân bảng đối với tại hạ đúng là chẳng có chút giá trị gì, tại hạ thực tình không hiểu vì lý do gì lại có bao nhiêu người muốn tranh đoạt nó? Nhưng Phong Vân bảng chẳng phải là vật sở hữu của tại hạ vì vậy không thể đem nó tặng Bao trang chủ được, mong Bao trang chủ thứ lỗi!

Bao Phong Sa cười nhẹ nói :

- Việc liên quan đến thanh danh của Ngao đại hiệp, xin Ngao đại hiệp nghĩ thêm.

Văn Phong Thái chồm người qua, ghé tai Ngao Tử Thanh nói nhỏ :

- Ngao huynh nên hỏi trước mục đích của đối phương là gì? Kẻ sẽ đích thân nói rõ sự việc với Ngao huynh là ai, xem có thể tin được không? Nếu có thể tin được thì việc gì phải nghĩ. Phong Vân bảng tuy không phải là vật sở hữu của Ngao huynh nhưng có thể mượn dùng tạm cũng đâu có sao, vì trượng phu phải biết tiến thoái.

Ngao Tử Thanh trầm ngâm một lúc lâu, chàng hiểu Văn Phong Thái nói vậy là có ý gì. Chỉ cần lão cung cấp được những tin tức đang giá thì lấy Phong Vân bảng cho cũng được, và lấy lại một vật trong tay Bao Phong Sa không phải là quá khó đối với Đại Lôi giáo.

Nghĩ xong Ngao Tử Thanh làm ra vẻ miễn cưỡng nói :

- Bao trang chủ, tại hạ không phải kẻ bội tín, nhưng cũng không thích bị người khác đánh lừa, xin Bao trang chủ nói rõ thêm chút nữa, nếu tại hạ nhận thấy ổn thỏa, sẽ chấp nhận điều kiện trao đổi với Bao trang chủ.

Sắc diện Bao Phong Sa lập tức sáng rỡ như ánh dương quang rọi lên mặt tuyết, nhưng rất nhanh lão lấy lại trầm tĩnh, mỉm cười nói :

- Lão phu tin Ngao đại hiệp là người thủ tín, chờ mọi việc được làm rõ ràng, nếu Ngao đại hiệp cảm thấy hài lòng chừng đó hãy giao Phong Vân bảng cho lão phu...

Dừng lại một lát, lão cao giọng nói :

- Mời phu nhân và tiểu thư ra đây!

Bốn tên hoàng y tiểu tỳ đứng ở một góc đại sảnh nghe hạ lệnh lập tức khom người lãnh mạng ra đi.

Bao Phong Sa thở hắt một hơi khoan khoái nói :

- Thật may mắn, ai cũng đạt ước vọng của mình, Ngao đại hiệp quả không hổ là thiếu niên tuấn kiệt. Ha... ha...

Văn Phong Thái mỉm cười :

- Vì việc này mà Ngao đại hiệp buồn rầu đến mất ăn mất ngủ, nay Bao trang chủ đã giải tỏa giùm, Đại Lôi giáo từ trên chí dưới, đồng cảm tạ ân đức của Bao trang chủ giống như Ngao đại hiệp vậy!

Bao Phong Sa lại tươi cười :

- Không dám! Không dám! Đó là bổn phận của lão phu!

Ngao Tử Thanh cười nhạt :

- Chờ việc này kết thúc tại hạ sẽ hết lòng báo tạ ân đức Bao trang chủ, có việc gì cần, xin Bao trang chủ cứ dặn dò một tiếng, dù phải xông pha giữa rừng đao núi kiếm tại hạ cũng xin hết lòng.

Câu Thu Bang liếc nhìn Ngao Tử Thanh, trầm giọng nói :

- Ngao thiếu hiệp xưa nay ân oán phân minh, chờ xong việc này Ngao thiếu hiệp chắc không thể quên ân đức của Bao trang chủ. Đại Lôi giáo là bằng hữu của Ngao thiếu hiệp, đương nhiên cũng cảm kích bất tận, có điều Ngao thiếu hiệp không phải là người dễ bị gạt, điều này chắc Bao trang chủ cũng chẳng lạ gì?

Mọi người đang nói chuyện xảy có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên nơi cửa đại sảnh, một giọng nói âm trầm vang lên :

- Bao trang chủ! Chắc hôm nay quý trang chào đón quý khách hay sao mà coi bộ trang trọng dữ...

Cổ Đại Hổ nhíu mày lẩm bẩm :

- Mẹ nó! Thứ người gì mà mở miệng ra nghe âm lạnh đến gai cả mình.

Cổ Đại Hổ chưa đứt lời, giữa cửa đại sảnh đã xuất hiện một bóng người chính là người mà Ngao Tử Thanh đang muốn gặp, Ngân Tiên Quyển Lăng Tần Bình Tu.

Ngay sau lưng Tần Bình Tu là một người từ đỉnh đầu đến gót chân một màu đỏ chói, không ai khác hơn là Xích Hồng Diêm Vương Sài Tạo Liệt!

Sự xuất hiện của hai người này khiến không khí trong đại sảnh lập tức ngưng trọng trở lại. Bao Phong Sa xoa hai tay vào nhau, đứng dậy tươi cười chỉ Tần Bình Tu nói :

- Vị này là Tần đại hiệp, chắc Ngao đại hiệp đã gặp qua rồi.

Ngao Tử Thanh cũng giữ lễ, đứng dậy nói :

- Không những đã gặp qua mà tại hạ còn từng chịu ân huệ của Tần đại hiệp. Tại hạ đang lo không có dịp gặp lại để đáp tạ, nay gặp mặt ở đây thật là may mắn! Chắc Tần lão hữu cũng có cảm tưởng như vậy?

Tần Bình Tu quan sát Ngao Tử Thanh rất nhanh, xong cười nhạt nói :

- Ngao đại hiệp quá lời rồi! Ngao đại hiệp giúp lão phu một việc, lão phu bao đáp lại một việc tương ứng, Ngao đại hiệp cũng thấy rõ là giữa hai ta chẳng ai nợ nần gì ai cả!

Việc giữa Ngao Tử Thanh và Tần Bình Tu có lần chàng đã kể lại cho các Giáo đầu của Đại Lôi giáo, nghĩ như vậy Cầu Thu Bang sợ các huynh đệ của mình có hành động lỗ mãng, nên đưa mắt nhìn một lượt ra hiệu không được vọng động.

Nhờ vậy các Giáo đầu của Đại Lôi giáo mới dịu vẻ phẫn nộ trên nét mặt.

Có khách mới đến, chủ nhân phải giới thiệu song phương với nhau mọi người ai cũng chỉ thi lễ đáp lại qua loa rồi ngồi xuống chẳng ai lên tiếng dù chỉ những lời khách sáo Ngao Thử Thanh nhìn Sài Tạo Liệt mỉm cười nói :

- Sài lão! Lâu ngày không gặp, tai hạ thấy rất nhớ các hạ, mấy lúc gần đây các hạ có được khỏe không?

Sài Tạo Liệt lườm Ngao Tử Thanh một cái, ánh mắt lão đầy vẻ oán hận, đương nhiên lão không thể quên nổi nhục mà Ngao Tử Thanh gây ra cho lão một cách nhanh chóng như vậy được Sài Tạo Liệt cất giọng âm âm như sói tru nói :

- Ngao đại hiệp, giữa hai ta quả có duyên với nhau, mỗi lần gặp mặt lại nhận được ân sủng của các hạ, lao phu cảm kích bất tận!

Bỗng nghe Cổ Đại Hổ cất tiếng như lệnh vỡ, nói :

- Sài Tạo Liệt! Cổ mỗ với ngươi cũng coi như là chỗ quen biết cũ, tại sao thấy Cổ mỗ ngươi lại có thái độ thờ ơ như vậy?

Sài Tạo Liệt trề môi, vẻ chẳng coi Cổ Đại Hổ vào đâu, nói :

- Lão phu vốn không ưu nói chuyện nhiều với những người không có liên quan. Bao trang chủ chu đáo quá, mời một người khách đến uống trà lại có bao nhiêu là người đi theo. Lão phu chẳng hiểu nổi cả chủ và khách các ngươi đang định diễn trò gì đây?

Cổ Đại Hổ phùng mang trơn mắt nói :

- Sài Tạo Liệt! Không ngờ ngươi lão bằng hữu lại giở cái vẻ cao ngạo lạnh nhạt ra như vậy! Qua hết ngày hôm nay, Cổ mỗ gặp ở đâu là thanh toán ở đó!

Sài Tạo Liệt cười lạnh nói :

- Sài Tạo Liệt này có ngán ngươi bao giờ? Lúc nào cũng sẵn lòng nghênh tiếp!

Dứt lời còn hừ lạnh một tiếng rồi mới ngồi xuống.

Bao Phong Sa thấy song phương xảy ra tranh chấp về một việc chẳng liên quan gì đến mục đích chính của ngày hôm nay vội cười lơn đi vào vấn đề chính :

- Tần đại hiệp, Sài đại hiệp! Lão phu đã có nói sơ qua ý của nhị vị với Ngao đại hiệp rồi, nhị vị có điều gì muốn nói xin cứ nói.

Tần Bình Tu tươi cười nói :

- Ngao đại hiệp, lão phu biết ngươi rất quan tâm đến việc này, bản thân lão phu cũng lấy làm tiếc, đường đường là Quỷ Tiêu Ảnh vậy mà có người còn dám trêu ghẹo...

Lão dừng lại thở dài thườn thược, nhường như lão rất lấy làm thương xót cho cảnh ngộ của Ngao Tử Thanh.

Nét mặt Ngao Tử Thanh vẫn lạnh lùng vô cảm, nhưng lời nói giả nhân giả nghĩa của Tần Bình Tu làm chàng có cảm giác như một mũi dao nhọn đâm suốt qua tim mình, chàng vừa đau đớn vừa phẫn hận...

Cầu Thu Bang đã nhận ra nỗi đau ẩn giấu bên trong vẻ lạnh lùng của Ngao Tử Thanh, lão ghé tại chàng nói nhỏ :

- Ngao thiếu hiệp cố nén đau, sự tình sắp phơi bày ra ánh sáng rồi.

Ngao Tử Thanh gật đầu tỏ ý đã hiểu được điều đó.

Trong khi Tần Bình Tu từ lúc xuất hiện tới giờ không lúc nào ngừng quan sát thần sắc Ngao Tử Thanh, càng quan sát lão càng lấy làm lạ, cuối cùng không ngăn được lên tiếng nói :

- Ngao đại hiệp, sau ngày từ biệt đến giờ, hình như công lực của Ngao đại hiệp mỗi ngày một tinh tiến hơn!

Ngao Tử Thanh cười nhạt đáp :

- Nếu không nhờ Tần bằng hữu tương trợ trong lần ấy thì tại hạ đã không có cơ hội gặp được Phòng Ngục và Ngân Đường hoa cũng vô phương giải, cũng có nghĩa là tại hạ đã sớm mất mạng rồi! Tại hạ vô cùng cảm kích!

Tần Bình Tu đang định cất tiếng phản bác xảy có tiếng chân vang lên từ phía sau bức bình phong chắn ở cuối đại sảnh.

Nghe tiếng bước chân Ngao Tử Thanh giật mình, chàng biết là Bao Nghi Tâm cùng Bao phu nhân sắp xuất hiện, xưa nay chàng chưa từng gặp Bao Phu nhân, hơn nữa lại gặp cả Bao Nghi Tâm trong hoàn cảnh này, chàng không khỏi cảm thấy lo lo.

Bao Phong Sa đứng dậy, tươi cười nói :

- Chư vị bằng hữu! Tiện thê cùng tiểu nữ đến!

Phía sau bình phong xuất hiện sáu nữ nhân, đi đầu là hai tên hoàng y nữ tỳ, tiếp theo là là một nữ nhân mình mặc hoa phục, tóc vấn cao ra dáng là một phu nhân, nhưng tuổi tác chỉ vừa đôi mươi đang được hai tiểu tì đỡ hai bên. Ngao Tử Thanh vừa nhìn thiếu phụ suýt chút nữa chàng ngất xỉu.

Ngay sau lưng mỹ phụ là Bao Nghi Tâm vẫn dáng vẻ mỹ lệ như ngày nào nhưng nay trông trông nàng tiều tụy hơn trước rất nhiều.

Ngao Tử Thanh cắn chặt môi để khỏi thốt lên tiếng kêu kinh hãi, nắm chặt mép bàn để khỏi đứng bật dậy, chàng cảm thấy kinh ngạc đến không sao tưởng tượng được, không thể dùng bất kỳ lời lẽ nào để diễn ta nổi kinh ngạc trong lòng chàng lúc này.

Mọi người đều đứng dậy, duy chỉ còn Ngao Tử Thanh vẫn thất thần ngồi lên ghế. Chàng quên mất là mình đang ở đâu, cũng không còn nhớ những gì đang diễn ra trước mắt, chàng ngồi chết cứng trên ghế.

Thì ra mỹ phụ kia không ai khác hơn chính là thị tỳ của Diệc Hồng lúc sinh tiền. Di Nhân!