Ma Tồn

Quyển 1 - Chương 28



Dạ quang châu rơi xuống đất phát ra ánh sáng lạnh lẽo khiến gương mặt của hai người đều trông có vẻ thần bí.

Đông Phương Thanh Thương nheo mắt quan sát Hoa Lan nhỏ.

Lúc trên thuyền cùng Thiên Ẩn lang quân về núi Thiên Ẩn, Hoa Lan nhỏ miêu tả chi tiết cho Thiên Ẩn lang quân về dung mạo trước đây của mình, bởi vậy hình dạng cơ thể này và cơ thể trước đây của Hoa Lan nhỏ tuy không giống hoàn toàn, nhưng cũng giống tám chín phần. Đông Phương Thanh Thương từng thấy cơ thể của Hoa Lan nhỏ, đương nhiên nhớ dáng vẻ của nàng, “Cơ thể này của ngươi từ đâu mà có?”

Hoa Lan nhỏ ôm ngực đề phòng, lui về phía sau một bước, nhưng vẻ mặt vẫn hậm hực, “Ngươi hỏi cơ thể của ta từ đâu có mà không thấy ngại à? Ngươi tìm cho ta một cơ thể như vậy, ta còn chưa tính sổ với ngươi đó!”

Đông Phương Thanh Thương cười lạnh, tiến lên một bước, “Được thôi, để bổn tọa xem thử ngươi định tính sổ thế nào.”

Hoa Lan nhỏ nuốt nước bọt, lại lui một bước, thầm nghiến răng căm hận hắn.

Đông Phương Thanh Thương cười cười, “Bài học hơn mười ngày trước hình như ngươi vẫn chưa nhớ nhỉ.”

Hơn mười ngày trước, trước khi họ đường ai nấy đi, Hoa Lan nhỏ bày kế để Dã trư vương chém Đông Phương Thanh Thương, sau đó hắn dạy dỗ nàng rằng không biết nghĩ tới kết cuộc của mình sau khi Dã trư vương chết đi. Hôm nay Hoa Lan nhỏ liều mình đuổi đến thành Lâm Hải, lên núi Thiên Ẩn tìm Đông Phương Thanh Thương tính sổ, nhưng cũng không nghĩ tới kết cuộc của mình khi tìm hắn tính sổ.

Không cần hắn chế giễu, nàng cũng biết dường như não mình rất phẳng, làm việc gì cũng không nghĩ tới hậu quả…

Tìm Ma Tôn tính sổ? Đùa à…

Nhìn vẻ mặt thểu não của Hoa Lan nhỏ, Đông Phương Thanh Thương lại tiến tới một bước, “Nói, cơ thể của ngươi từ đâu mà có?’

Hoa Lan nhỏ lại lùi một bước, áp sát lên vách đá trong động, “Ta … ta may mắn nên có kỳ ngộ! Trên thế gian này người tốt luôn nhiều hơn người xấu như ngươi.”

Đông Phương Thanh Thương khẽ động đôi mày, “Gặp được Thiên Ẩn lang quân kia rồi à?’ Hoa Lan nhỏ kinh ngạc nhìn Đông Phương Thanh Thương, lại nghe hắn nói, “Dùng đất sét nặn thành cơ thể, bổ sung thêm Tức nhưỡng, đúng là một cách hay, chỉ đáng tiếc cuối cũng cũng chỉ là một món đồ chứa đựng linh hồn có thể cử động, không kéo dài được mấy ngày.”

“Sao ngươi…”

Sao chuyện gì hắn cũng biết? Lẽ nào Ma Tôn biết thuật đọc tâm?

Trong lúc Hoa Lan nhỏ sửng sốt, Đông Phương Thanh Thương đã bước tới trước mặt nàng, áp sát đến nỗi khiến Hoa Lan nhỏ cảm thấy bị đè nén đến cực độ. Nàng bất giác đưa tay lên ngực hắn đẩy mạnh, “Ngươi … ngươi còn lại gần nữa thì ta không khách sáo đâu đó.”

“Ồ? Vậy ngươi không khách sáo cho bổn tọa xem thử.” Nói xong hắn véo má Hoa Lan nhỏ, kéo thịt phúng phính trên mặt nàng, chọc chọc mấy cái, “Chất liệu cũng khá. Không khác gì cơ thể người.”

Hắn véo mặt Hoa Lan nhỏ để nhìn, nom như đang đánh giá một món hàng thủ công tinh xảo, chuẩn bị học hỏi ngón nghề.

Hoa Lan nhỏ bị Đông Phương Thanh Thương thả sức véo má một hồi, vẻ mặt hoàn toàn nghệch ra.

Đông Phương Thanh Thương kề sát nàng, gần đến mức khiến nàng có thể cảm nhận được độ ấm trong hơi thở hắn, có thể quan sát độ dài hàng mi hắn. Khi hắn xoay đầu nghiên cứu tóc mai bên tai nàng, môi hắn cơ hồ lướt qua má nàng, hơi hắn thở ra khiến tai nàng nhột nhạt.

Hoa Lan nhỏ ngây người, mặt bất giác đỏ lên.

Sau đó nàng sực tỉnh, tức tốc đẩy mạnh hắn ra: “Lưu manh!”

Nhưng chút sức lực của Hoa Lan nhỏ nào đẩy được Đông Phương Thanh Thương. Giống như nàng chỉ nhắc nhở hắn, chủ nhân của cơ thể này rất ghét ánh nhìn soi mói của hắn.

Vậy là Đông Phương Thanh Thương nheo mắt, áp dụng phương pháp lấy thịt đè người ỷ mạnh hiếp yếu.

Bàn tay to của hắn tóm lấy hai cổ tay của Hoa Lan nhỏ, khóa chặt nàng lại như một chiếc cùm, đẩy sát vào tường, xách Hoa Lan nhỏ đang dính vào vách tường lên, khiến nàng chỉ có thể dùng mũi chân chạm đất, sức lực toàn thân đều đặt ở mũi chân chống đỡ trọng lượng cả cơ thể, nhưng không thể phản kháng.

Hoa Lan nhỏ hoảng hốt kêu gào: “Đông Phương Thanh Thương! Ngươi làm gì vậy! Thả ta xuống! Con ma khốn kiếp!”

Tiếng gào thét của Hoa Lan nhỏ khiến Ma Tôn đại nhân cảm thấy đau tai, hắn tạm dừng ánh mắt đánh giá, chăm chăm nhìn Hoa Lan nhỏ, “Nếu ngươi còn ồn ào thì bổn tọa sẽ bẻ tay ngươi xuống.”

Hoa Lan nhỏ cắn môi, uất ức tích tụ trong lòng, vành mắt đỏ hết vòng này đến vòng khác, nhưng cơ thể đất sét hiện giờ của nàng không rơi được giọt nước mắt nào. Nàng đành thấp giọng mắng: “Con ma khốn kiếp, hái hoa tặc.”

Nàng cắn một dấu răng lên môi mình, Đông Phương Thanh Thương không khách sáo kéo vành môi nàng xuống, nhìn dấu răng nàng cắn từ sâu biến thành nông rồi dần dần biến mất. Trong lòng hắn thầm tính toán xong hết mọi chuyện, ngẩng đầu lên vừa khéo đối diện với ánh mắt tố cáo, rưng rưng muốn khóc của Hoa Lan nhỏ, lòng hắn bỗng lóe lên bốn chữ…

“Cũng tội nghiệp lắm.”

Hắn đột nhiên hạ Hoa Lan nhỏ xuống thấp một chút để bàn chân nàng có thể chạm đất, khỏi phải chống đỡ vất vả hơn.

“Quay đầu qua đây.” Vẻ mặt hắn vẫn lạnh nhạt.

Lòng Hoa Lan nhỏ muôn vàn không cam, nhưng dù sao cũng đang ở dưới mái hiên nhà người, không thể không quay đầu, nàng đành y theo lời hắn quay đầu lại. Đông Phương Thanh Thương nghiêng đầu nghiên cứu mái tóc sau đầu Hoa Lan nhỏ rồi bỗng nhiên bứt một sợi.

Hoa Lan nhỏ bị đau, lại quay đầu nhìn hắn tức tối nói: “Nhìn thì nhìn, không được ra tay!”

Vừa dứt lời, nàng liền thấy sợi tóc Đông Phương Thanh Thương bứt xuống trong tay trong phút chốc hóa thành đất sét, tan rã dưới đất.

Hoa Lan nhỏ chớp mắt nhìn một lúc, lòng kinh ngạc, ngay cả tóc của cơ thể này cũng làm từ đất sét, tỉ mỉ như vậy mà chỉ trong một ngày nàng lên đảo đã làm xong rồi sao?

“Cơ thể của ngươi làm được bao lâu rồi?” Đông Phương Thanh Thương quả nhiên cũng nghĩ như nàng.

Hoa Lan nhỏ ngơ ngác đáp: “Một ngày…”

Đông Phương Thanh Thương cụp mắt, phẩy bụi đất trên ngón tay mình xuống, hắn suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên hắn nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo, “Thiên Ẩn lang quân ngày càng khiến bổn tọa hiếu kỳ.”

Nói xong hắn buông tay. Cuối cùng Hoa Lan nhỏ cũng chạm đất, nàng thở phào một hơi, xoa xoa cổ tay ngẩng đầu lên nhìn, Đông Phương Thanh Thương thờ ơ quay đầu bỏ đi.

Hoa Lan nhỏ sửng sốt, cái… cái gì, định bỏ mặc nàng sao?

Nàng nhìn thấy bốn phía tối đen một mảng, Đông Phương Thanh Thương sắp đi khỏi phạm vi chiếu sáng của Dạ quang châu. Hoa Lan nhỏ không kịp nghĩ thêm gì khác, vội vã ôm Dạ quang châu dưới đất, chạy theo bước chân hắn phía trước.

Nhưng đến khi đuổi kịp, nàng vẫn còn hoảng sợ nên lui lại phía sau một đoạn, nàng sợ Đông Phương Thanh Thương lại đột ngột nghĩ ra điều gì rồi tóm lấy nàng nghiên cứu, nhưng lại sợ cách quá xa sẽ không nhìn thấy bóng hắn nữa.

Trong hoàn cảnh tăm tối này, hai người dù sao cũng hơn một người, vậy là nàng đành theo sau Đông Phương Thanh Thương một đoạn không xa không gần như vậy.

Theo một lúc, Hoa Lan nhỏ phát hiện ắt hẳn đại ma đầu kia không có ý hại mình, nếu không vừa nãy hắn đã ra tay với nàng rồi. Thế nên Hoa Lan nhỏ lại len lén theo gần thêm một bước. Đi một lúc nữa, Hoa Lan nhỏ ngoái đầu nhìn bóng tối sau lưng, nàng cảm thấy sau lưng hình như có người đang đi theo nàng, thế là nàng lại gần đại ma đầu thêm một bước nữa.

Dần dà có lẽ xuất phát từ so sánh trong vô thức, Hoa Lan nhỏ cho rằng Đông Phương Thanh Thương không đáng sợ như bóng tối sau lưng mình, nàng to gan sóng đôi cùng hắn, đôi lúc còn chạm vai vào hắn.

Đông Phương Thanh Thương liếc nhìn Hoa Lan nhỏ nhưng không giận dữ đuổi nàng đi.

Đối với chuyện Hoa Lan nhỏ vẫn còn sống đến giờ, hắn không thể không nói ngay cả hắn cũng cảm thấy kinh ngạc.

Tiểu hoa yêu này rõ ràng chẳng có chút bản lĩnh gì, mạng sống lúc nào cũng bị uy hiếp, nhưng rõ ràng thật sự cứ như có phúc, lần nào nguy cấp cũng có thể gặp dữ hóa lành.

“Sao lại gặp được Thiên Ẩn lang quân?” Đông Phương Thanh Thương hỏi câu này xong thì hắn lại sửng sốt trước, nghĩ thêm chút nữa bèn bổ sung thêm, “Tại sao hắn lại cứu ngươi?”

“Ngài ấy là người tốt.’ Hoa Lan nhỏ nghiêng đầu lườm Đông Phương Thanh Thương, “Không như những kẻ xấu xa nào đó, lời nói không đáng tin, bội tín bội nghĩa, chưa bao giờ giữ lời hứa.”

Ma Tôn đại nhân nghe vậy bật cười, “Bổn tọa không giữ lời hứa lúc nào?”

“Ngươi nói tìm cơ thể cho ta!”

“Tìm rồi.”

Hoa Lan nhỏ nghẹn lời, “Thì tìm rồi, nhưng rõ ràng cơ thể đó có vấn đề!”

“Ta có từng nói tìm cho ngươi cơ thể không có vấn đề không?”

Hoa Lan nhỏ bị nghẹn chết.

Thấy Hoa Lan nhỏ tức tối nghiến răng ken két, khóe môi Đông Phương Thanh Thương cong lên: “Tiểu hoa yêu, bổn tọa là Ma Tôn. Ngươi nghĩ quen biết với bổn tọa thì được ích lợi gì sao?”

“Quen biết ngươi lâu vậy cũng chưa thấy được ích lợi gì hết.” Hoa Lan nhỏ hậm hực, “Chúng ta như nhau cả thôi, khiêm nhường rồi.”

Quay đầu nhìn lại thời gian họ quen biết, Đông Phương Thanh Thương thật sự không thể không thừa nhận câu nói của Hoa Lan nhỏ.

Hai người đều im lặng, đi trong bóng tối một lúc, Hoa Lan nhỏ dường như nhớ ra điều gì, cất tiếng hỏi hắn: “Đại ma đầu, rốt cuộc sao ngươi lại tới đây, trước đó ta nghe Thiên Ẩn lang quân nói có người xông vào Mê trận của núi Thiên Ẩn, là ngươi đó sao? Hiện giờ ngươi đã phá được Mê trận của núi Thiên Ẩn chưa?”

Đông Phương Thanh Thương quay đầu nhìn Hoa Lan nhỏ, thản nhiên đáp: “Ngươi đang ở trong Mê trận đó.”

Hoa Lan nhỏ sửng sốt, “Hả?”

Ma Tôn đại nhân nhìn nàng, “Bổn tọa cũng lấy làm lạ, Thiên Ẩn lang quân kia đã cứu ngươi, tại sao lại để ngươi rơi vào trong Mê trận?” Nụ cười trên môi hắn ẩn chứa sự mỉa mai, “Hay là bản thân ngươi quá ngu xuẩn, vào nhầm Mê trận mà không hề hay biết?”

Hoa Lan nhỏ lẳng lặng nhìn Đông Phương Thanh Thương, nhưng sóng to gió lớn nổi từng hồi từng hồi trong lòng.

Chẳng qua nàng chỉ tùy tiện dựa vào một bức tường trong phòng chứa bảo vật thôi mà! Tại sao lại rơi vào trong Mê trận? Có cơ quan nguy hiểm như vậy tại sao lúc Thiên Ẩn lang quân đi lại không báo cho nàng biết một tiếng? Thiên Ẩn lang quân nói không ai có thể phá được trận pháp này, nhìn dáng vẻ Đông Phương Thanh Thương chắc cũng ở trong trận pháp này một thời gian rồi, hắn cũng không ra được, sao nàng lại vào chứ? Cơ thể của nàng ba ngày phải đổi một lần, lần này thôi tiêu, không chừng nàng sẽ biến thành cô hồn dã quỷ, ở mãi trong đây chờ đến lúc hồn phi phách tán.

Hay là nàng xin Ma Tôn hành thiện, đến hôm kia, lúc cơ thể này không dùng được nữa, kêu Đông Phương Thanh Thương dịch ra một chỗ trong cơ thể hắn để nàng vào ở tạm?

Dù sao họ cũng từng ở chung một cơ thể bao nhiêu ngày rồi, ở thêm một lúc chắc cũng không sao đâu!

Nàng ngẩng đầu nhìn Đông Phương Thanh Thương, ánh mắt lóe sáng.

Đông Phương Thanh Thương nhìn ánh mắt nàng, tựa như đã đọc được hết suy nghĩ trong đầu nàng, chỉ nhếch mép, lộ ra chiếc răng khểnh nhọn, cười xấu xa, “Ngươi thấy sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.