Ma Tồn

Quyển 1 - Chương 7



Hoa Lan nhỏ thấy đầu óc mình vẫn còn hơi mơ hồ, nhưng lại cảm giác được Đông Phương Thanh Thương đứng dậy bước ra cửa. Đi được vài bước, cảm giác kích động, hưng phấn dâng trào vì cuối cùng cũng tìm được người trong lòng Đông Phương Thanh Thương phút chốc bỗng hóa thành mây khói, hắn vịn vào bàn để đứng vững, vô cùng nhẫn nại lên tiếng: “Đừng để chân trái của bổn tọa cứ như khúc cây vậy! Cử động cho ta!”

Hoa Lan nhỏ giật mình vì tiếng hét của hắn. Đông Phương Thanh Thương buông tay khỏi bàn, bước thật dài đi thật nhanh trong phòng, “Đưa chân lên, bước rộng ra.” Giống như đang kéo Hoa Lan nhỏ đi, hay như đang tranh đấu với bản thân, ép Hoa Lan nhỏ bước theo nhịp bước chân mình.

“Hất tay lên, ngươi chưa bước đi bao giờ sao… Không được để bổn tọa vung cùng tay cùng chân!”

Hoa Lan nhỏ cảm thấy hồn phách của mình không ngừng vấp ngã trong cơ thể Đông Phương Thanh Thương, lại bị hắn hét đến đầu óc choáng váng, nàng thật sự không còn biết phương hướng đâu ra đâu. Nhưng cũng trong trạng thái hỗn loạn này, không ngừng cùng hắn đi tới đi lui trong phòng, Hoa Lan nhỏ bỗng có thể bước cùng nhịp với hắn như một kỳ tích. Có lẽ cơ thể này vẫn còn ký ức, không bao lâu, nàng cảm thấy càng đi càng tự nhiên hơn.

“Ma đầu này đang làm gì trong phòng vậy? Hình như đang lục lọi tìm kiếm gì đó.”

“Hình như đang đi lòng vòng trong phòng…”

“… Ngươi chắc chắn là chúng ta đang trông chừng Ma Tôn thật sự phải không? Ma đầu thượng cổ ấy? Không phải là hồn ma đầu óc điên khùng nào đó đóng giả đấy chứ?”

Tiếng thảo luận bên ngoài truyền đến tai. Hoa Lan nhỏ bất chợt cảm thấy mình cũng có lỗi với đại ma đầu lắm, khiến hắn bị dị nghị đến mức này…

Ma Tôn đại nhân không chút biểu cảm, đưa tay phải lên chỉnh sửa y bào, thình lình một cơn gió như trường long nổi lên từ đất bằng xông ra khỏi phòng, đập nát hai cánh cửa, xô hai quỷ sai canh cửa ngã xuống đất, rít gào tản mát vào không gian tối đen vô tận của Minh giới.

Ma Tôn bước ra khỏi phòng, Hoa Lan nhỏ cũng bất giác bước theo nhịp hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu rồi nhẹ thở dài, giống như vết thương nhiều năm nay được trị lành, sảng khoái thư thái - cuối cùng cũng biết đi rồi.

Đông Phương Thanh Thương nhìn về phía trước, bước ngang hai tên quỷ sai, tiểu quỷ Giáp cầu khẩn phía sau: “Đại nhân, ngài không thể rời khỏi Minh giới được…”

Hoa Lan nhỏ vốn định quay đầu lại nhìn, giải thích với tiểu quỷ Giáp kia tại sao nàng phải đi Nhân giới, nhưng Đông Phương Thanh Thương cứ như không hề nghe thấy lời này, tiếp tục đi thẳng về phía trước, miệng còn nói một câu: “Xoay mắt trái lại đây.”

Hai con mắt nhìn về hai hướng khác nhau chắc sẽ khiến không ít ma quỷ của Minh giới chết khiếp, Hoa Lan nhỏ ngoan ngoãn làm theo lời hắn.

Đông Phương Thanh Thương đi thẳng về phía cầu Nại Hà, dọc đường ngày càng có nhiều quỷ sai nghe tin đuổi theo, khi đến bên đá Tam Sinh thì ngay cả Diêm vương cũng xuất hiện ngăn cản, “Đại nhân, Ma Tôn đại nhân, ngài định đi đâu vậy, không ở Minh phủ thêm ít lâu nữa sao? Ta còn chuẩn bị màn múa hồn ma đặc sắc của Minh giới bọn ta cho ngài xem…”

“Tự ngươi xem đi.” Đông Phương Thanh Thương dễ dàng đẩy Diêm vương ra, bước qua cầu Nại Hà.

Phía trước có bóng ma xẹt qua, Hắc Bạch vô thường đã chắn trước mặt hắn.

Ma Tôn đại nhân bật cười: “Muốn ra tay à? Được thôi.”

Khi Hắc Bạch vô thường vẫn chưa kịp ra tay thì Đông Phương Thanh Thương đã phẩy tay, một trận cuồng phong xé tan không khí trầm lắng của Minh phủ, cắt một vết sâu không thấy đáy dưới đất. Tuy nhiên vị trí này lại cách Hắc Bạch vô thường rất xa…

Vì trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tay trái của Ma Tôn đã đẩy tay phải của hắn đi.

Rõ ràng là hắn tự cản mình lại, nhưng trong mắt của Hắc Bạch vô thường lúc này, sắc mặt của đại ma đầu tím tái đến cực độ, tựa như hận không thể băm thây ai đó ra thành trăm mảnh.

“Này, nếu các ngươi không cho ta đi, ta sẽ từng đao từng đao cắt hết đất ở Minh phủ của các ngươi thành đậu hủ!” Ma Tôn đại nhân đột nhiên dùng giọng điệu lảnh lót pha lẫn nũng nịu nói, “Tránh ra hết cho ta nào!”

Có lẽ là ảo giác, sau khi nói hết câu đó, trên mặt của Ma Tôn hiện lên vẻ xấu hổ muốn chết.

Tay phải khựng lại trong không trung của hắn cũng run run.

Chúng nhân của Minh giới đều kinh ngạc ngây người vì lực sát thương chỉ trong một cái phẩy tay vừa rồi của Ma Tôn, cũng vì giọng điệu khi hắn nói câu ban nãy…

Thì ra ma đầu Thượng cổ có giọng nói như vậy sao?

Đông Phương Thanh Thương thu tay, nhanh như chớp giật chui vào giếng Luân hồi như đang chạy trốn.

Ánh sáng trong giếng Luân hồi lay chuyển, Hoa Lan nhỏ nói: “Đại ma đầu, đừng xị mặt ra vậy mà, ta biết vừa rồi ta quấy rầy ngươi nổi giận lập uy là không đúng lắm, nhưng không phải chuyện gì cũng phải giết người mới lập uy được đâu. Ngươi xem đi, vừa nãy chỉ cần cắt đất thôi cũng khiến họ sợ đến mức không dám động đậy, hơn nữa chẳng phải ta cũng đã nghĩ cách để cứu vớt uy nghiêm của ngươi đó sao.”

Tốt nhất là vậy…

Ma Tôn đại nhân hoàn toàn không muốn để tâm đến hồn phách trong cơ thể mình nữa.

Ánh sáng chói mắt lóe lên, cảnh vật xung quanh biến đổi trong tích tắc. Không khí trên đầu mũi bỗng trở nên nặng nề hơn, Hoa Lan nhỏ biết đã đến Nhân giới. Nhưng mà…

Kỳ lạ thật, tại sao không khí của Nhân giới lại vẩn đục như vậy? Gió cũng hơi lớn…

“Tôn thượng! Tôn thượng!”

Ông lão râu bạc tên Tật hành giả vẫn đang ngồi chờ bên ngoài, nhìn thấy bóng nàng bước ra thì mừng đến phát khóc, gương mặt già nua đầm đìa nước mắt.

Thì ra lại quay về căn nhà nát ở Nghiệp thành, nơi tam giới giao nhau.

“Tôn thượng, cuối cùng người cũng ra được! Cuối cùng tiểu nhân cũng chờ được người! Nơi này không tiện ở lâu, chúng ta đi mau thì hơn.”

Hoa Lan nhỏ thầm cảm thấy kỳ quái, nàng nhớ lúc mình đến đây tuy có nhiều yêu ma quỷ quái nhưng không khí không vẩn đục khó ngửi như hiện giờ. Khí tức này chẳng khác gì ở Minh giới, xuất hiện ở Nhân giới hình như không tốt lắm…

Hoa Lan nhỏ quay đầu nhìn, lập tức trợn trừng mắt.

Xảy… xảy ra chuyện gì vậy, nàng nhớ lúc đi Minh phủ chỉ phá một lỗ nhỏ trên tường thôi, sao bây giờ cái lỗ đó đã ăn mòn cả bức tường, cao đến gấp đôi người nàng.

Khe hở màu đen dọc theo bức tường bò lên nóc nhà, tựa như muốn xé rách cả không khí bên ngoài. Âm khí tà khí không ngừng tràn ra từ khe hở, oán khí tà khí của Nhân giới cũng không ngừng cuộn lên bên ngoài khe hở.

Xem ra chẳng bao lâu nữa khí tức ở đây sẽ tự ngưng tụ thành một quái vật khổng lồ, đến lúc đó bá tánh Nghiệp thành sẽ chịu tai họa.

“Ừm, làm cũng khá lắm.” Đông Phương Thanh Thương nhìn khe hở, vừa ý cười thành tiếng, “Không ngờ ngươi còn nhớ trận pháp của bổn tọa, tự mình phá phong ấn tam giới.”

Hoa Lan nhỏ sợ đến bật khóc, “Phá phá phá… phá cái lỗ này ra rồi, làm sao để đóng lại đây?”

Hắn phì cười, “Ngươi tưởng phong ấn tam giới làm bằng thịt sao? Cắt ra rồi sẽ tự lành lại à?”

Hoa Lan nhỏ nghe vậy thì lòng ngập tràn hoảng hốt sợ hãi: “Vậy thì chết rồi, phải làm sao đây, nếu chủ nhân biết ta đâm thủng cái lỗ này, chủ nhân nhất định sẽ đem ta cho heo ăn đó!”

“Vậy thì để chủ nhân ngươi mau tìm thấy ngươi, đem nuôi heo cho xong chuyện.” Đông Phương Thanh Thương hờ hững nói, hắn quay người định đi nhưng chân trái lại đứng yên tại chỗ không động đậy, Hoa Lan nhỏ chỉ trích hắn, “Sao ngươi cứ làm như không thấy gì hết vậy! Lỗ hổng này không ngừng lớn lên, nếu những khí tức lộn xộn này ngưng tụ thành một con quái vật ở đây thì sao, sẽ có người bị thương, thậm chí còn phải chết…”

“Liên quan gì đến bổn tọa?”

“Sao lại không liên quan, lúc đó ta vì đi tìm ngươi nên mới gây ra đại họa này mà!”

“Tôn thượng? Tôn thượng đang nói gì vậy?” Ông lão râu bạc đứng bên ngoài không dám vào trong, hét to, “Gió lớn quá, tiểu nhân không nghe thấy người nói gì hết! Người mau ra đây đi, mấy ngày nay bị khí tức của khe hở này ảnh hưởng, lòng người ở Nghiệp thành này đều hoang mang, ngày càng loạn lạc, chúng ta không thể ở lâu chỗ này, người của Thiên giới sẽ phát hiện.”

Hoa Lan nhỏ nghe vậy càng không chịu đi, “Đã có người bị ảnh hưởng, chúng ta mau vá nó lại đi, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn!”

Đông Phương Thanh Thương bực bội, sắc mặt lạnh lùng, “Bổn tọa chưa từng được người đời cung phụng, tại sao phải giúp người đời yên ổn? Đừng nói chỉ phá một lỗ trên phong ấn tam giới, hôm nay cho dù bổn tọa hủy phong ấn tam giới cũng không hề áy náy.” Hắn cười lạnh, “Nói cách khác cho ngươi hiểu nhé. Từ xưa đến nay, bổn tọa chỉ phụ trách gây họa, còn giải quyết thế nào thì là chuyện của Thiên giới. Đối với bổn tọa, tam giới đảo điên, sinh linh đồ thán chẳng qua chỉ là trò đùa nhỏ nhoi.”

Mấy chữ “Tam giới đảo điên, sinh linh đồ thán” này quá to tát, trong đầu Hoa Lan nhỏ vốn không tìm được mối họa nào mình từng gây ra có thể sánh được với tám chữ này. Nhưng cũng vì không hề có khái niệm gì hết, bởi vậy nàng cảm thấy Đông Phương Thanh Thương chẳng qua chỉ dùng từ ngữ khoa trương để hình dung sự máu lạnh vô cùng của hắn. Nàng lập tức trề môi, rưng rưng khóc: “Nói trắng ra là ngươi không muốn giải quyết hậu quả cho ta chứ gì…”

* Nguyên văn là: Nói trắng ra là ngươi không muốn chùi đít cho ta chứ gì?

Nghe lời giải thích như vậy, Ma Tôn đại nhân phải gắng sức lắm mới nhịn nổi không đập trán mình.

“Nể tình chúng ta là cùng một người, ngươi giúp ta đi.” Hoa Lan nhỏ dịu giọng cầu xin, “Sau này ngươi muốn làm gì ta cũng sẽ phối hợp hết, giúp ta vá lại lỗ thủng này trước đi…”

Đông Phương Thanh Thương nghe vậy, mày phải khẽ động, “Chuyện gì cũng phối hợp à?”

Hoa Lan nhỏ gật đầu như giã tỏi.

Hắn dùng tay phải bóp cằm, ngấm ngầm chịu đựng nói: “Việc đầu tiên, lúc có người khác, ta không cho ngươi lên tiếng thì ngươi không được lên tiếng.”

Hoa Lan nhỏ đáp lại: “Được.”

“Thứ hai là, bất kể vào lúc nào cũng không được ngăn chặn bất kỳ chuyện gì ta làm, ví dụ như ban nãy, ngăn cản ta giết người.”

Kệ đi, tóm lại lần sau gặp lại tình huống đó hẵng tính, đồng ý trước đã. Vậy là Hoa Lan nhỏ lại đáp: “Được.”

“Cuối cùng…” Ma Tôn đại nhân khựng lại, sau đó mỉm cười, “Ngươi cầu xin ta thì ta sẽ giúp ngươi.”

“… …”

Hoa Lan nhỏ từng nghe chủ nhân nói, trên thế gian có một loại người có đặc tính hung bạo. Lúc trước nàng cảm thấy thế gian này ấm áp đáng yêu như vậy, tại sao lại có loại người này tồn tại chứ. Mãi đến hôm nay, nghe Đông Phương Thanh Thương nói lời này, nàng cảm nhận được rành rành Ma Tôn hắn chính là người có đặc tính hung bạo, thích ức hiếp kẻ khác.

“Được… được thôi.” Hoa Lan nhỏ không kìm được muốn nghiến răng, nhưng cuối cùng vẫn không cam lòng nặn ra ba chữ, “Ta xin ngươi.”

Thế là Ma Tôn đại nhân cười sảng khoái, “Bổn tọa sẽ thỏa mãn cho ngươi.”

Tay phải hắn ngưng tụ kim quang, tay áo phất lên, kim quang tản mát như bươm bướm dập dờn, từng con từng con phấp phới bay về nơi sâu nhất của khí đen, ngăn không cho khí tức vẩn đục bên trong tràn ra ngoài, đồng thời cũng chặn không cho khí tức bên ngoài xâm nhập vào trong.

Đến khi kim quang lấp đầy khe hở màu đen, Đông Phương Thanh Thương khép tay áo, gió mạnh nổi lên hất tung y bào và mái tóc dài của hắn. Trong chớp mắt, bức tường trước mặt lại nguyên vẹn như lúc đầu. Ngay cả căn nhà nát cũng được quét dọn sạch sẽ, yêu ma quỷ quái bên trong không còn sót lại con nào.

Thì ra sức mạnh to lớn là như vậy đó, giết hay cứu chỉ trong một ý nghĩ.

Hoa Lan nhỏ còn đang thất thần thì Đông Phương Thanh Thương đã bước ra ngoài.

“Đi… đi đâu vậy?” Hoa Lan nhỏ vội bước chân trái theo hắn.

“Cửu U.”

Không buồn nhìn ông lão râu bạc đang trốn bên ngoài lấy một lần, Đông Phương Thanh Thương phẩy áo bỏ đi, để lại Tật hành giả vẫn ngồi ngơ ngác dưới đất.

Ông ta không nhìn lầm chứ, Ma Tôn… tự mình vá lại phong ấn tam giới? Ma Tôn cũng biết quan tâm đến khổ nạn ở dân gian? Đây… đúng là Ma Tôn chứ không phải thần thượng cổ gì đó chứ?

Giới thiệu chương sau của tác giả:

“Tôn thượng uống say rồi… tay trái cứ xoa ngực mình!”

“Hay là… mang đến cho Tôn thượng một nữ nhân?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.