Ma Vũ Đại Lục Hành Ký

Chương 48: Tức giận



“Việc kia, tôi vừa rồi nói chỉ là tình huống xấu nhất.”

Maude đối với hành động thân mật vừa rồi của hai người nhìn mà không thấy, bởi vì tránh cho tình huống xấu nhất là Bạch Hành trong cảm xúc trực tiếp dẫn quân đoàn ma thú trốn về rừng rậm Sương Mù – Maude không chút nghi ngờ là Bạch Hành có lực ảnh hưởng – anh vẫn là mở miệng, mặc dù có chút nghi hoặc vì sao Bạch Hành liền trực tiếp xác định cái kết quả xấu nhất kia.

—— Anh hoàn toàn không nghĩ tới mình lại ngộ đạo cho Bạch Hành.

“Đầu tiên, đối với thực lực cụ thể của rừng rậm Sương Mù, không ai muốn làm đến rõ ràng. Theo trước mắt nhìn qua, các anh mỗi lần điều động số lượng ma thú Thánh cấp đều gia tăng lên, chưa từng điều động qua ma thú dưới Thánh cấp. Rừng rậm Sương Mù lớn như vậy, không ai biết bên trong có bao nhiêu ma thú, thực lực của chúng nó rốt cuộc ra sao. Vào trước khi chưa rõ lắm thực lực của đối phương mà tùy tiện phát động chiến tranh, là một chuyện bất luận kẻ trên cao nào có lý trí đều sẽ không làm. Kỳ thật bọn họ nghĩ biện pháp giết chết anh hoặc là đồng thời giết chết anh và Tiểu Ngân có thể tính ra còn khá lớn một chút…Tội danh của anh liệt kê ra cũng khá nhiều, thân là con người lại cùng ma thú trộn lẫn cùng nhau, phản bội chủng tộc của mình. Hoặc là giết chết ma pháp sư thủ tịch của của đế quốc Oni, còn có…”

Bạch Hành há lớn miệng, nghe môi xinh đẹp gợi cảm của Maude khoảnh khắc liền nói ra bảy tám tội danh nghe qua ra khuôn ra dạng, mồ hôi lạnh lập tức đã rơi xuống – quả nhiên, Maude chẳng qua là thời điểm đối đãi chính diện tình cảm thì chỉ số IQ mới khá thấp!

“Cho nên nói, trên cơ bản khai chiến có thể tính không lớn. Hai người các anh cẩn thận một chút là được, đừng tùy tiện ăn loạn cái gì, mấy loại huân hương gì đó cũng đừng dùng loạn, người khác cho chút đồ thăm dò, đừng tùy tiện quản chuyện bao đồng, đừng…”

Lại bày ra liên tiếp phòng bị nữa, trong đó một ít đối với Bạch Hành mà nói quả thực là mới nghe lần đầu.

Quả nhiên, lợi hại!

“Bạch, anh cũng không nên quá xem nhẹ trí tuệ của kẻ trên cao. Lấy từng trải của bọn họ khẳng định có thể nhìn ra được anh là loại người gì, dù sao anh đơn thuần như vậy.”

Bạch Hành nghĩ thấy mình bị sét đánh.

Anh luôn luôn nghĩ rằng như Lankers mới là đơn thuần – hóa ra trong mắt Maude bọn họ mình cùng với cậu ta là cùng một cấp bậc sao?

Mồ hôi – nghĩ đến mình cùng với cừu non thuần khiết đánh đồng, liền rất muốn lạnh run.

“Bạch, không cần lo lắng.”

Đợi Maude nói xong, Tiểu Ngân nâng cằm Bạch Hành lên, lại hô hôn thân mật khóe môi và cái trán của y.

“Không có việc gì. Thực lực của chúng ta rất xa lớn hơn bọn họ tưởng tượng.”

Bạch Hành được an ủi thả lỏng nhào vào trong lòng ngực Tiểu Ngân.

Vì sao vấn đề lại trở nên trầm trọng vậy a?

Anh có chút mạc danh kỳ diệu.

“Gia tộc Orly kỳ thật rất có thế lực.” Maude không đầu không đuôi nói một câu.

Bạch Hành không hiểu nhìn xem Maude.

“Cho nên, tôi thân là gia chủ đương nhiệm trên một số chuyện nào đó lời nói vẫn được. Nếu thật có người nghĩ khơi mào rắc rối, tôi sẽ hết sức ngăn cản. Còn có Andreu, anh ta hẳn là cũng sẽ hỗ trợ. Thương đoàn lớn nhất của Nhân tộc và vương quốc Forde đều đứng ở phía bên anh, người khác muốn khơi mào rắc rối cũng không dễ dàng như thế. Đến lúc đó sau khi chủng tộc khác liên quân, các anh có thể cùng bọn họ tiếp xúc nhiều hơn, so sánh tính toán mà nói, hữu nghị và tín nhiệm của chủng tộc khác càng thêm đáng tin – từ tính cách và thực lực của các anh nhìn ra, giành được tình hữu nghị của Người lùn và Thú tộc hẳn là không khó. Tinh Linh tộc bình thường sẽ không tham dự vào trong rắc rối, mà hai tộc Long Phượng tộc nhân rất thưa thớt, hơn nữa vô cùng cao ngạo, đối với Nhân tộc không có thiện cảm, cho nên, Nhân tộc muốn xúi giục bọn họ cũng không dễ dàng. So sánh tương đối mà nói, chúng nó mặc dù có đôi khi cao ngạo đáng ghét, nhưng tính cách xem như ngay thẳng, các anh nói không chừng ngược lại so với Nhân tộc càng có thể lấy được thiện cảm của chúng nó. Nếu như vậy, bằng vào ba loại quốc gia còn lại, hoàn toàn không cần phải lo lắng. Bọn họ thêm một khối cũng không phải là đối thủ của các anh.”



Là Maude rất lợi hại hay là mình quá ngu ngốc?

Bạch Hành luôn luôn nghĩ thấy mình mặc dù không thể nói là túc trí đa mưu, nhưng hẳn là cũng xem như trên mức độ bình thường. Nhưng hôm nay, anh hoàn toàn bị Maude dắt mũi đi rồi.

Mặc kệ thế nào, dù sao Bạch Hành biết rừng rậm Sương Mù xảy ra chuyện có thể tính cũng không lớn.

Ngoài ra, may mắn Maude là bạn!

Sau khi nói xong lại trầm mặc một trận.

Ngoài vấn đề âm mưu ra, Maude cũng không am hiểu.

Bạch Hành cũng thấy được dường như có chút nhạt nhẽo.

Bàn tay theo bản năng vuốt vẻ lông mềm mại của Gấu con, muốn tìm chút đề tài gì đó.

“Nhóc này là Gấu con.”

Anh vỗ vỗ tên nhóc đang ghé vào trên vai mình ngủ say kia.

Ánh mắt Maude dừng ở trên người Gấu con, gật đầu.

“Nó là con của Lão Gấu, Lão Gấu là con Đại Địa Chi Hùng bên kia.”

Bạch Hành đem vị trí của Lão Gấu chỉ cho anh ta thấy.

Đối mắt đẹp của Maude hướng Lão Gấu lướt qua một cái, lại nhanh chóng về lại trên người Gấu con. Ánh mắt như trước không có dao động.

Hiếm khi đáng yêu thế công của tên nhóc này không nổi lên tác dụng – Bạch Hành có chút bất đắc dĩ.

Lúc này, Tiểu Ngân hành động.

Hắn một phen đem Gấu con từ trong ngực Bạch Hành lôi ra, ném vào trong ngực Maude.

“Tiểu Ngân?”

Bạch Hành hoảng sợ, Maude lại không thích nhóc con kia.

“Ôm lấy, sờ sờ xem.”

Tiểu Ngân không để ý tới kháng nghị của Bạch Hành, đối với Maude nói.

Maude thật cẩn thận ôm lấy nhóc con bởi vì đột nhiên tiến vào một cái ôm ấp lạ lẫm mà bất an kia, đem nó nhẹ nhàng ôm vào trong ngực, tay non mịn ở trên cái đầu nhỏ lông xù của nhóc con kia ôn nhu vuốt ve, còn thỉnh thoảng gãi gãi cái lỗ tai nhỏ.

Một hồi lâu sau, tên nhóc kia mới lại thả lỏng xuống. Không hề giãy dụa muốn trở lại bên người Bạch Hành, vuốt nhỏ đặt ở trên vai Maude, cái đầu nhỏ cũng tiến vào hõm vai, tiếp tục ngủ.

Maude bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lóe lóe, cong lên một nụ cười tuyệt mĩ xán lạn.

“Rất đáng yêu!”

Thật xinh đẹp!

Trên mặt luôn luôn chỉ có biểu tình ôn hòa nhàn nhạt đột nhiên xuất hiện loại nụ cười xán lạn còn mang chút hồn nhiên này, thật sự là rất xinh đẹp a!

Chẳng qua – Bạch Hành nghĩ đến vừa rồi đối với thế cục và âm mưu phân tích rõ ràng mạch lạc, Maude tính toán không bỏ sót, lại nhìn xem biểu tình hiện tại đơn thuần như đứa nhỏ – Maude sẽ không là hai nhân cách đi? – Mặc dù biểu hiện như vậy rất đáng yêu nha…

Không đợi Bạch Hành và Tiểu Ngân phản ứng, Maude liền lại cúi đầu, vẫn vuốt ve thân mình nhỏ tròn núc ních lông xù của cục thịt nhỏ tròn trò, như là đứa trẻ đụng tới món đồ chơi yêu thích.

Ngẫu nhiên sau khi nhóc con kia không chịu nổi quấy nhiễu hừ hai tiếng, anh sẽ rất cẩn thận thu hồi tay, mềm nhẹ vỗ vỗ lưng của nó, để nó tiếp tục ngủ. Đợi sau khi Gấu con ngủ, lại tiến hành hành vi ‘Quấy rối’ lúc trước.

“Em nghĩ Andreu khẳng định chưa thấy qua bộ dạng này của Maude.”

Không biết vì sao, trong đầu Bạch Hành đột nhiên hiện lên những lời này.

Cánh tay Tiểu Ngân vòng thật chặt eo Bạch Hành, hắn không thích lực chú ý vốn có của Bạch Hành đặt ở trên người người khác.

“Được rồi, em chỉ là có chút kinh ngạc mà thôi.”

Bạch Hành vì biểu đạt xin lỗi, ngẩng đầu lên, khẽ hôn lên môi của Tiểu Ngân. Lập tức bị đối phương ấn giữ đầu, làm sâu thêm nụ hôn này.

Một nụ hôn hết sức nóng bỏng.

Vào thời điểm Tiểu Ngân buông anh ra, hô hấp của Bạch Hành vô cùng dồn dập. Anh còn chưa có học được hô hấp lúc hôn môi, khiến người ta kỳ quái chính là Tiểu Ngân cùng anh giống nhau bắt đầu từ không phảng phất như thiên phú dị bẩm bắt đầu từ lần đầu tiên liền hoàn toàn không có khó khăn.

Sau nụ hôn nóng cháy, Tiểu Ngân còn chưa thỏa mãn, môi vụn vặt rơi trên mặt Bạch Hành, sau tai và cổ. Cảm nhận tê dại từ chỗ môi của hắn tiếp xúc truyền đến toàn thân, làm Bạch Hành nghĩ thấy cơ thể cứ như nhũn ra.

“Đừng, Tiểu Ngân. Hiện tại chúng ta ở bên ngoài!”

Mạnh mẽ chống lại đem cái đầu lớn của Tiểu Ngân từ trên da thịt của mình đẩy ra, kỳ thật Bạch Hành cũng bị kéo lên dục vọng, chỉ là nghĩ đến lực kéo dài khủng bố của Tiểu Ngân và hoàn cảnh chỗ bọn họ – ách, kỳ thật anh không phản đối cấm dục.

Quay đầu lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt xinh đẹp của Maude. Sóng mắt trong suốt lưu chuyển không có cảm xúc gì, trống rỗng mà thâm thúy.

Nhíu nhíu mày, Bạch Hành vẫn là thích hơn Maude vẻ mặt ánh mắt tỏa sáng vào thời điểm trước đó nói Gấu nhỏ đáng yêu.

“Anh mất hứng?”

“Không có, chỉ là – bộ dáng anh vừa rồi ánh mắt tỏa sáng xinh đẹp hơn. Hiện tại như vậy làm cho người ta hoàn toàn nhìn không ra cảm xúc của anh, cảm giác không quá chân thật.”

Maude chớp mắt hai cái, trong mắt vẫn là gợn sóng không không lên, không có nửa điểm gợn sóng.

“Ánh mắt tỏa sáng?”

“Ừ, bộ dáng rất vui vẻ.”

Đưa tay sờ sờ mắt của mình, Maude nhăn đôi mày tinh xảo.

“Vậy không thể được.”

“Cái gì không được?”

“Tôi không thể để cho người khác từ trong mắt tôi nhìn ra được cảm xúc, nếu không sẽ dễ dàng lâm vào cục diện bị động.” Nghiêm trang nói. “Xem ra phải tăng mạnh huấn luyện phương diện này.”

Bạch Hành ngạc nhiên, loại chuyện này cũng phải huấn luyện sao?

Maude có chút chất vấn cau mày, “Bạch, anh thích bộ dáng tôi có cảm xúc hơn sao?”

“Anh như vậy nhiều hấp dẫn, càng đáng yêu.”

Ăn ngay nói thật, sau khi tiếp xúc nhiều hơn, Bạch Hành hoàn toàn có tin tưởng mình có thể dùng lời nói dối giấu diếm Maude.

“Phải không? Nhưng mà nếu cảm xúc luôn lộ ra ngoài sẽ rất phiền toái, cũng dễ dàng có nguy hiểm.”

Bạch hành vội lắc lắc đầu, “Không có việc gì, anh cứ duy trì bộ dáng này đi. Kỳ thật tôi không có quan hệ, thật đó. Dù sao chúng tôi đã biết anh rất tốt. Đúng không, Tiểu Ngân?”

Ở trong ánh mắt chờ mong của Bạch Hành, Tiểu Ngân miễn cưỡng gật đầu.

Maude lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.



Nhìn thấy bóng dáng thon dài của Maude dần dần đi xa, Bạch Hành nhẹ nhàng thở ra.

“Đột nhiên nghĩ thấy Maude có chút đáng thương.”

“Chính hắn cũng không cảm thấy.”

Tiểu Ngân ôm sát Bạch Hành.

“Em biết, nhưng chung quy nghĩ thấy hoàn cảnh cuộc sống của anh ta có chút biến thái.”

Tiểu Ngân không nói chuyện, nói thật, hắn cũng không hiểu phương thức cuộc sống của Maude. Chẳng qua, đó là cuộc sống của hắn ta, bọn họ không cần thiết phải can thiệp.

“Đúng rồi, Maude lần này rốt cuộc là đến đây làm gì, lấy tính cách của anh ta hẳn là sẽ không không có việc gì mà chạy tới tìm chúng ta chơi a, hơn nữa nghe nói lại tới một đám viện binh và vật tư đi theo quân, anh ta hẳn là bận rộn nhiều việc đi?”

Bạch Hành nghi hoặc nói.

Tiểu Ngân cũng sửng sốt, “Không biết.”

Đang nói a, thì thấy Maude lại trở lại.

“Quên nói, Bạch, Tiểu Ngân, Lankers đã đến, chẳng qua em ấy hiện tại không thể phân thân, đại khái ngày kia mới có thời gian. Các anh nếu có thời gian thì đến quân doanh bên kia, mọi người tụ họp một bữa đi.”

Nói xong, cũng không đợi Bạch Hành cùng Tiểu Ngân trả lời thuyết phục, thản nhiên như thường rời đi.

Qua một ít lâu ––

“Phụt ha ha ha ha – Tiểu Ngân, anh thấy không? Vừa rồi Maude đỏ mặt! Em dám khẳng định, anh ta tuyệt đối là đùa Gấu nhỏ rất là vui nên đem chính sự quên mất! Ha ha ha…Không nghĩ tới Maude lợi hại như vậy cư nhiên có một mặt này, rất chơi vui!”

Nghĩ đến thời điểm vừa rồi bộ dáng Maude vội vàng rời đi, ý cười liền nhịn không được từ trong lòng bốc ra ngoài.

Có buồn cười như vậy sao?

Tiểu Ngân buồn bực nhìn xem người yêu của mình cười đến người đều mềm nhũn.

“Chúng nó đã trở lại.”

Ôm Bạch Hành xoay người, liền gặp đàn ma thú vừa rồi còn chiến đấu đang chạy trở về. Hẳn là chú ý tới thân ảnh của hai người, tốc độ của đám thú rất nhanh. Trong đó, con rắn lớn hơn ba mươi thước kia thấy rõ nhất.

Chỉ chốc lát sau liền vọt tới trước nhất, lưỡi rắn vui mừng phấn chấn phun ra trườn tới.

Thời điểm cơ thể thật lớn vọt tới trước mặt hai người đột ngột dừng lại, sau đó bụp một cái, cái đầu lớn hướng hai người đập xuống.

Bạch Hành thề, Bé đáng yêu tuyệt đối không phải muốn đập chết bọn họ, hắn chính là, ách, đang làm nũng…

Đợi lúc ma thú khác đến, vừa lúc thấy một bức hình ảnh rất quỷ dị – Bạch Hành ôm Gấu con dựa vào trong lòng Tiểu Ngân. Tiểu Ngân một tay nâng cao cao, phía trên chống một cái đầu rắn thật lớn, mà cái con rắn kia còn đang vui mừng phấn chấn có ý đồ dùng lưỡi rắn cho Bạch Hành tắm rửa một cái…

Không phải chúng nó không phúc hậu, thật sự là bức tranh này rất buồn cười!

Không ít đồng bạn ma thú hướng Bé đáng yêu lộ ra ánh mắt tán thưởng, làm không tệ, đồng bạn! Cư nhiên có thể nghĩ biện pháp này đùa giỡn Vua, thật không hổ là Xà vương âm hiểm xảo trá!

Bé đáng yêu thấy đạt được mục đích, dương dương đắc ý ngẩng đầu lên, cơ thể từ từ thu nhỏ lại, thẳng đến kích thước bằng ngón tay, đi đến bên người Bạch Hành, đem cái đầu nhỏ đụng đụng chân nhỏ.

Bạch Hành đem nó từ trên mặt đất bắt lên, đặt ở trên vai mình. Để nó ngồi an ổn trên người mình, lại sờ cái đầu nhỏ của nó, hơn nữa vào lúc lưỡi rắn lạnh lạnh của đối phương liếm đến cổ và cằm thì nhột bật cười.

Bé đáng yêu dương dương đắc ý ở trên người Bạch Hành mè nheo, tiếp nhận ánh mắt hâm mộ của mấy đồng bạn, thuận tiện đối với ánh mắt tràn đầy sát khí của Vua hoàn toàn nhìn mà không thấy. Có Bạch đây, Vua cũng không thể đem hắn làm gì.

Bạch Hành hưng phấn đứng ở trung tâm ma thú, nhưng mà, tâm tình của anh lúc thấy thân ảnh thật lớn đứng ở vòng ngoài kia đã ngã xuống đáy cốc.

Lông mày cau lại, “Thiếu chút nữa quên mất, Lão Gấu! Vì sao Gấu con lại ở đây?! Ngươi có biết trong cuộc Đại Chiến cho dù là thực lực Thánh cấp cũng không nhất định là an toàn, tên nhóc này còn chưa đến cấp sáu, ngươi làm sao có thể để nó đến đây, xảy ra nguy hiểm làm sao bây giờ! Nó chính là con ngươi!”

Lao xao một chút, phần đông ma thú che trước Lão Gấu lập tức biến mất, Lão Gấu buồn bực thẳng tắp xuống xuất hiện ở trước mặt Bạch Hành. Cúi rụp cái đầu lớn, e dè nhìn lén Bạch Hành.

“Ít giả bộ tội nghiệp cho ta!”

Thật sự là, đám ma thú này quả thực…Đây là ma thú sao? Đám thú này rõ ràng đều rất thông minh, là nhân vật lợi hại cáo già sức mạnh cao cường, cố tình giả bộ đáng yêu, lúc giả bộ đáng thương một chút cũng không xấu hổ.

Ô —— anh đau đầu!

“Ta đã bình tĩnh lại.” Hít thở sâu vài lần, “Nói đi, Gấu con vì sao lại ở đây?”

Vừa dứt lời, Lão Gấu vừa rồi còn đáng thương hề hề ngay cả nhìn cũng không dám nhìn Bạch Hành lập tức sôi sục lên, một bộ biểu tình hết sức kích động – Bạch Hành nghĩ thấy rất có lỗi, bởi vì anh không phải gấu, nhìn không hiểu lắm hàm nghĩa biểu tình của Lão Gấu, làm Bạch Hành anh lãng phí tình cảm – cơ thể thật lớn cũng theo tiếng kêu trào dâng mà nổi lên hành động, mặt đất bắt đầu chấn động – Bạch Hành vẫn là thật có lỗi, anh cũng nhìn không hiểu ngôn ngữ cơ thể của nó.

Cuối cùng, rốt cục Lão Gấu bình tĩnh lại khôi phục bộ dáng đáng thương hề hề, đôi mắt như đậu đen thẳng thẳng giương mắt nhìn Bạch Hành.

“Hắn nói, Gấu con cũng không phải bọn hắn mang tới. Trên thực tế, là Ưng con mang theo vật nhỏ theo dấu vết của đám thú, một đường bay đến. Con trai hắn tuyệt đối là bị lừa bắt, hắn yêu cầu nhất định phải nghiêm trị người gây ra họa.”

Tiểu Ngân nhận trách nhiệm phiên dịch.

Bạch Hành nghe xong khuôn mặt sáng tỏ, trong lòng nghĩ mà sợ.

Đường xa như thế, mà hai vật nhỏ như vậy, cư nhiên không có xảy ra chuyện gì còn một đường cùng đến nơi đây…Nếu nói vạn nhất trên đường xảy ra chuyện gì – trời ạ, anh quả thật không dám tưởng tượng Lão Gấu và Lôi Ưng mất đi đứa con sẽ làm ra chuyện gì!

Ưng con – con trai của Lôi Ưng.

Cùng Gấu con trước sau như một chất phác đơn thuần bất đồng, Ưng con hoàn toàn kế thừa cao ngạo của cha nó cùng giảo hoạt của phần đông ma thú, cố tình lại rất giỏi làm nũng, hoàn toàn là một đứa bụng đen.

Bạch Hành cùng Lão Gấu thái độ giống nhau, Gấu con đáng yêu nghe lời tuyệt đối là đứa bụng đen kia lừa bắt!

Không được, lần này nói cái gì cũng phải giáo huấn nó một trận thật nặng.

Hai tên nhóc kia, một cái mới cấp bảy, một cái ngay cả cấp sáu cũng chưa đạt tới, vậy mà dám tùy tiện đi ra rừng rậm Sương Mù, đến chỗ nguy hiểm như vậy, thật sự là không biết trời cao đất dày!

Tức chết anh!

“Ưng con đâu?”

“Cùng bọn Lôi Ưng đi ăn hiếp Vong Linh cấp cao.”

Được, rất tốt, vô cùng tốt!

Bạch Hành cười dữ tợn…

Ma thú khác không nhịn được rùng mình hai cái, không hẹn mà cùng lui về phía sau hai bước.

Bình thường đắc tội Vua còn có thể lấy Bạch làm tấm chắn, nhưng mà chọc Bạch, lại không ai có thể cứu, người khác không bỏ đá xuống giếng là đã không tệ rồi. Hơn nữa, tất cả thú đều cho rằng lần này vật nhỏ kia đích xác làm quá phận, con non ma thú bọn hắn đích xác lòng hiếu kỳ mạnh, hiếu chiến, nhưng mà cũng không thể không biết tự lượng sức mình!

Vì để cho Bạch có thể giữ nguyên tức giận đủ để giáo huấn Ưng con, đám thú quyết định tạm thời bảo trì trầm mặc.

Im lặng là vàng! – vào giờ khắc này, đám ma thú đều hiểu được hàm nghĩa khắc sâu của những lời này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.