Ma Vũ Đại Lục Hành Ký

Chương 70: Giải quyết



Đế quốc Oni lần này cũng tính là dốc hết tận cùng sức lực của cả nước, vậy mà phái đến đại quân trăm vạn chắn tại pháo đài Snow trên vùng đất băng đi thông đại lục.

“Nếu nói chúng ta vẫn không xuất chiến, đại quân trăm vạn của bọn họ chỉ là tiêu hao lương thảo là có thể kéo sụp Oni đi?” Tom hai tay vòng ngực, thần sắc một chút cũng không khẩn trương.

“May mắn hiện tại Vua Vong Linh trở về giới Vong Linh, bằng không nội ứng ngoại hợp…”

Bạch Hành có chút nghĩ mà sợ nói, anh một chút cũng không nghi ngờ tính thực thi với Đức vua đế quốc Oni bị đám Vong Linh thuyết phục. Ngu đến loại mức độ này – nhà bọn họ toàn là trẻ con, cho nên hắn mới có thể lên làm Hoàng đế đi?

“Bọn họ sẽ mạnh mẽ công thành!” Biểu tình Nguyên soái Weson thật không có thoải mái như Tom, “Trừ đại quân trăm vạn kia ra, vũ giả Thánh cấp của Oni đến đây không ít, ít nhất cũng có mấy chục người.”

“Đế quốc Oni là một quốc gia lớn như thế Thánh cấp không có một ngàn cũng có mấy trăm, làm sao mới đến hơn chục người?”

“Việc này nói lên quốc gia bọn họ cũng không phải ai cũng ngu như vậy.”

Nguyên soái Weson chuyển hướng Tiểu Ngân, “Đến lúc đó vũ giả Thánh cấp này vẫn là dựa vào cậu.”

Tiểu Ngân lạnh lùng gật đầu, không mang theo một tia miễn cưỡng.

Cái gật đầu này của hắn, không ít người trong lòng hít một ngụm.

Mấy chục người vũ giả Thánh cấp đó, tiếp nối khinh địch như vậy, Thần cấp rốt cuộc có bao nhiêu mạnh?

Kỳ thật – Là Tiểu Ngân cộng thêm Bạch Hành đã thăng cấp Thần cấp…Thật sự là hiểu lầm tốt đẹp nha…

Cuối cùng, bên pháo đài Snow lập ra phương châm chiến đấu ‘Chém đầu’.

Cái gọi là ‘Chém đầu’ chính là muốn lấy thế sét đánh không kịp đả thương quân đội tướng lãnh và cao thủ Thánh cấp bên kẻ địch, binh lính Oni này đều là bị ép đến chiến trường, bọn họ không có dục vọng chiến đấu gì, chỉ cần không có người quản thúc bọn họ, trận chiến đấu này tất nhiên có thể không chiến mà thắng!

Đương nhiên, chiến thuật này lại được thực thi nguyên nhân khác là trên chiến trường binh lính đánh thật sự không nhiều lắm.

Hiện tại Vong Linh cấp cao không đủ gây sợ hãi, ngược lại chiến thuật biển người của Vong Linh cấp thấp này đã ngăn cản toàn bộ quân đội.

Nếu thật sự bị đại quân trăm vạn này vọt lên, pháo đài Snow bên này có thể hay không ngăn cản được đúng là phải vẽ một dấu chấm hỏi.

“Cứ quyết định như vậy, đối phương nói muốn cho chúng ta thời gian một ngày suy nghĩ. Ngày mai lúc mặt trời mọc chúng ta nếu không giao ra Bạch Hành và Tiểu Ngân thì liền tiến công pháo đài Snow. Cho nên, chúng ta phải ngay buổi tối hôm nay triển khai hành động!”

Nguyên soái Weson kiên định hữu lực nói ra.

Ánh mắt lợi hại của ông đảo qua toàn bộ người ở đây, kể cả Tiểu Ngân, “Chỉ cho phép thành công không thể thất bại!”

Buổi tối, tất cả mọi người chuẩn bị rất tốt.

Người tham gia lần xuất động này cũng không nhiều, bao gồm bốn vị Tinh Linh Thánh cấp gộp chung là có mười người.

Trong tộc Tinh Linh cũng không có phái ra Miller, trước nhất hắn là Tinh Linh bên tổng chỉ huy, không được ra nửa điểm sai lầm, tộc Tinh Linh cũng chọn người rất tốt – Ám Tinh Linh, tinh thông ẩn nấp và thuật ám sát, là một tay giỏi chấp hành nhiệm vụ phương diện này.

Ở bên trong này Bạch Hành và Tiểu Ngân xem như là dễ được người chú ý nhất, những người khác đều là một thân hắc y, thì hai người bọn họ một trắng một xanh, ở trong đêm đen vô cùng dễ thấy.

Tiểu Ngân hóa thành hình sói để Bạch Hành ngồi trên lưng hắn, trực tiếp bỏ chạy xa, những người khác căn bản là chỉ có thể trơ mắt nhìn xem hai người bọn họ đi xa…

Trên nửa đường, Bạch Hành đột nhiên cảm thấy có chút không thích hợp.

“Tiểu Ngân ——”

“Hửm?”

“Anh lúc trước trải qua thiên kiếp có dự báo gì không?”

“Trong lòng có chút bất an, sau đó năng lượng quy mô lớn tại không trung tập kết, cuối cùng ——”

Cái gì cũng không cần phải nói, đối với cái ân huệ kia Tiểu Ngân cảm ứng hiện ra so với Bạch Hành muốn linh mẫn hơn một chút đã cảm ứng được phản ứng năng lượng cường đại trong không trung. Không nhỏ chút nào với khi đó hắn trải qua!

“Em nghĩa thiên kiếp của em đến.” Bạch Hành cười khổ nói, tại sao thiên kiếp còn có đến muộn vậy a? Anh còn tưởng rằng mình thân phận người thế giới khác mới không cần trải qua thiên kiếp chứ.

Năng lượng cường đại tụ tập thành từng đám đám mây phiêu nổi ở trong không trung, cái loại năng lượng khổng lồ này còn đang tụ tập bên trong ——

Tiểu Ngân kinh hãi dừng cước bộ lại.

“Không quan hệ, em có thể ứng phó.”

Ngược lại là Bạch Hành rộng rãi ý bảo Tiểu Ngân cách xa một chút, đây là chiến trận của anh. Tiểu Ngân từng nói qua thiên kiếp có thể rèn luyện cơ thể và năng lượng của kẻ qua kiếp, có thể giúp bọn họ củng cố năng lượng, có thể làm kẻ qua kiếp dưới thế công cường đại càng thể ngộ vận dụng năng lượng sâu hơn.

Hiển nhiên, muốn đạt tới mấy mục đích đó, đầu tiên phải tự mình trải qua thiên kiếp mà không dựa vào lực lượng của người khác.

Huống hồ, Bạch Hành còn không biết thiên kiếp thế giới này có phải là giống trong tiểu thuyết tu chân trước kia miêu tả giống nhau loại hình trí năng, có thể theo năng lượng của kẻ chống đỡ mà tăng cường năng lượng không.

Vạn nhất nếu như vậy không phải thảm…

Thiên kiếp, kỳ thật là xưng hô của Bạch Hành. Có lẽ cái loại thiên kiếp này cùng tiểu thuyết tu chân căn bản là không phải là một chuyện.

Tóm lại, bất kể việc này là một chuyện như thế nào, một hồi khảo nghiệm trọng đại, đến rồi!

Trên mặt đất đứng vững, Bạch Hành bắt đầu ngưng tụ nguyên tố băng và nguyên tố gió dày đặc trong không khí, hình thành lực phòng ngự mạnh.

Sau đó, năng lượng trong không trung tụ tập rốt cục hoàn thành.

Chỉ chốc lát sau, tia chớp đã bổ xuống, đánh trên tầng băng Bạch Hành xây dựng.

Răng rắc một tiếng, tầng băng thật dày liền xuất hiện một đường khe nứt thật sâu.

Nhưng mà, tình huống cũng không làm được mình. Bởi vì nguyên tố băng cuồn cuộn trong không khí không ngừng bổ sung tiến vào trong tường băng, nhanh chóng chữa trị khe nứt trên tường băng.

Ngay sau đó, đường tia chớp thứ hai.

Bạch Hành cảm giác được, trong tia chớp kia hai loại nguyên tố ma pháp kết hợp hoàn mỹ với nhau, hình thành một loại hình thức kết cấu có thể phát huy ra lực lượng lớn nhất.

“A ——” Quá mức chuyên tâm phân tích nguyên tố tạo thành hậu quả là sơ sót phòng ngự.

Không cẩn thận một cái, tường băng bị phá. May mắn đường tia chớp này uy lực cũng không lớn, uy lực chỉ vẻn vẹn đánh phá tường băng, Bạch Hành trừ đã bị một chút chấn động nhỏ ra, không có bị thương tổn khác.

Cho dù như thế, Bạch Hành vẫn là hoảng sợ, đem tâm tư đặt ở trên phân tích năng lượng thu về.

Toàn lực để phòng ngự công kích ngày càng mạnh.

Năng lượng lớn như vậy dao động kinh động toàn bộ Thánh cấp hai bên địch ta.

Mấy Vong Linh Thánh cấp bị ma thú cản trở, nhưng Thánh cấp đế quốc Oni không có. Bọn họ rất nhanh chạy tới chỗ năng lượng dao động, vừa lúc thấy Bạch Hành chống cự tia chớp trên bầu trời.

Sức mạnh thiên nhiên là vô hạn, từng đường tia chớp liên tiếp đánh xuống, có một loại cảm giác kinh tâm động phách.

Tiến cấp Thần cấp!

Chỉ cần là Thánh cấp liền cảm giác được cổ khí thế thời điểm lúc trước Tiểu Ngân thăng cấp kia, hơn nữa không ai có thể quên mất loại lực lượng dồi dào cường đại từ đáy lòng cảm thấy không thể chống cự này.

Khó có thể tưởng tượng người kia đứng ở trung tâm công kích là làm sao để phòng ngự được loại lực lượng cường đại này!

Sau rung động là đố kị thật nặng!

Có thể ở sau lưng tấn công pháo đài Snow có thể có mấy người tốt?

Những người này đều là vô pháp vô thiên, là người trong lòng không có một chút quan niệm thiện ác thị phi. Cho nên mới có thể vào thời khác Đại Chiến khẩn cấp này tấn công pháo đài Snow.

Toàn bộ bọn họ, vào giờ khắc này cảm giác được đố kị thật nặng.

Vì cái gì, vì cái gì lại là thằng ranh này, mà không phải mình?!

Rõ ràng bọn họ đều so với thằng ranh trẻ tuổi này lớn hơn, thời gian tu luyện cũng không biết lâu bao lâu.

Quả thật không thể tha thứ!

Dưới đố kị, tất nhiên lẽ thường không thể tránh khỏi nổi lên tâm lý hủy diệt.

Vậy giết hắn! Thừa dịp hắn thời điểm vô lực phản kháng!

Nhất thời, mấy người liền xông ra ngoài, hướng tới Bạch Hành công kích qua.

Tiểu Ngân ở bên cạnh một chút cũng không gấp.

Hắn trải qua một lần tất nhiên biết, muốn tại thời điểm thăng cấp Thần cấp đánh lén tuyệt đối không phải một ý kiến hay, nhất là lúc với đối phương năng lượng yếu.

Bởi vì, mấy cái công kích này – ăn mềm sợ cứng! Mặc dù, phạm vi công kích của chúng nó hạn định ở trong phạm vi đặc định xung quanh kẻ qua kiếp, nhưng một khi tiến vào trong phạm vi này liền thành đối tượng công kích không khác nhau của chúng nó. Càng yếu, liền sẽ bị công kích hơn!

Mấy năng lượng này khi thông minh thì rất thông minh, chúng nó tuyệt đối sẽ bắt lấy một số yếu nhất liều mạng tấn công. Nói cách khác, trong mấy người này, người yếu nhất kia – chết chắc!

Quả nhiên, vừa tiến vào trong phạm vi nào đó xung quanh Bạch Hành, đối tượng công kích của tia chớp lập tức đã thay đổi.

Xử lý không kịp phòng bị, một vũ giả Thánh cấp cứ như vậy bị bổ thành tro bụi.

Dưới việc này, Bạch Hành cũng ngây ngẩn cả người, càng miễn bàn kẻ đánh lén khác.

Lập tức, nhận được giải thích từ chỗ Tiểu Ngân khóe miệng anh câu lên một nụ cười rõ ràng ác ý.

Anh bắt đầu tụ tập nguyên tố gió bên người, bay lên – hướng phía vũ giả đang kinh nghi không ngừng bay đến.

Tiếp theo, anh hiếm khi mặt mày hớn hở. Nhìn xem vũ giả Thánh cấp vốn uy phong vô cùng này kinh hoảng chạy trốn, thuận tiện phân tích phương thức cấu thành của năng lượng này, cách thỉnh thoảng một chút làm cho mình cũng có thể tìm được rèn luyện lượng thích hợp.

Thật sự là thiên kiếp tốt am hiểu ý người làm cho người ta khoái trá nha…Sẽ không phải cố ý đợi lúc này mới giáng xuống chứ? – Bạch Hành bị ý tưởng thiên mã hành không của mình chọc cười.

Một hồi thiên kiếp vốn nguy hiểm vô cùng vậy mà còn rất đơn giản vượt qua như vậy?!

Đứng ở trên mặt đất nhìn xem năng lượng trên bầu trời chạy dần tán đi, Bạch Hành có chút buồn bực đứng tại chỗ.

Thật sự lên tới Thần cấp sao?

Vì sao có một loại cảm giác không chân thật?



“Trở về đi.”

“Trở về? Nhưng mà ——” Nhiệm vụ còn chưa có hoàn thành mà?

“Đám người đó đã bị em xử lý.” Tiểu Ngân mặt không chút thay đổi nói ra.



Bạch Hành đột nhiên cảm thấy mình đã bị đả kích.

Bạch Hành – có lẽ nên nói là thiên kiếp – xử lý toàn bộ cao thủ Thánh cấp đối phương – nói như thế nào Bạch Hành cũng có loại cảm giác trò trẻ con – quan quân còn lại cũng bị những người khác xử lý.

Một hồi chiến sự cứ như vậy trừ khử cho đến vô hình.

Không chỉ có Bạch Hành không có cảm giác chân thật, ngoại trừ Tiểu Ngân ra những người khác cũng không có cảm giác chân thật.

Chẳng qua thật không có thời gian chậm trễ, Bạch Hành và Tiểu Ngân lập tức chạy qua chiến trường Đại Chiến, nơi đó quân đoàn ma thú đang toàn lực ngăn cản Vong Linh Thánh cấp đánh sâu vào.

Vừa đến nơi, Tiểu Ngân lập tức thả ra tia chợp hai hệ, trực tiếp ầm đến trên đầu Vong Linh Thánh cấp. Vài cái có thể xử lý một cái, lần này lại tính trên Bạch Hành.

Anh sử dụng nguyên tố băng càng thêm thuận buồng xuôi gió.

Không lại là Băng Nổ thanh thế to lớn, mà là trở lại với đám Đao Băng nho nhỏ không hình không dấu, chẳng qua là mấy cái Đao Băng này không phải là loại lợi khí trước kia đối phó Vong Linh cấp thấp nữa, mà là trở thành đòn sát thủ của Bạch Hành.

Hiện tại, đối phó Vong Linh Thánh cấp hữu hiệu như nhau!

Đao Băng nho nhỏ hung hăng phá mở phòng ngự của Vong Linh, trực tiếp công kích khởi nguyên của chúng nó, rất nhanh hữu hiệu! Không chút lãng phí năng lượng!

Cuối cùng, bọn họ đánh lui Vong Linh Thánh cấp tấn công. Kẻ địch trả giá đại giới thảm trọng – nếu Bạch Hành và Tiểu Ngân không có quay lại với ma thú nói vậy thương vong của Vong Linh sẽ càng thêm thảm trọng.

Bạch Hành có chút nảo não.

“Sớm biết vừa rồi nên mang theo thiên kiếp thả đến bên Vong Linh.”

Sau khi làm tốt bên ma thú, Bạch Hành chủ động mang theo Tiểu Ngân nhằm phía chỗ xương khô, cuối cùng đại sát tứ phương, giết đến tận hứng mới trở về pháo đài Snow hỏi thăm kết quả nhiệm vụ đêm nay.

Không phải bọn họ không phụ trách, Bạch Hành cũng đã đem toàn bộ vũ giả Thánh cấp tiêu diệt hết, tám cao thủ Thánh cấp nếu không thể giết chết toàn bộ quan quân nơi đó thì để cho bọn họ đi tự sát là vừa!

“Bạch!”

Andreu vừa thấy được thân ảnh bọn họ lập tức vọt lên.

“Anh lên tới Thần cấp?”

Bạch Hành vui vẻ gật đầu, chuyện này đối với chính anh mà nói cũng là một chuyện tình vui mừng.

Thần cấp, một chữ cỡ nào kích động kẻ khác!

Andreu lập tức lộ ra thần sắc kích động, thậm chí không có che giấu đố kị của mình.

“Thật không rõ Tiểu Ngân làm sao nuôi anh, cư nhiên dễ lên Thần cấp như vậy?!”

Bị cái loại sét uy lực của giới tự nhiên không gì sánh được này đánh một chút là có thể dễ dàng đến như vậy, điều kiện tiên quyết là cậu có thể sống sót được.

Bạch Hành đảo cái xem thường, không phản bác – cứ bản thân anh mà nói, cũng cho rằng mình đạt tới Thần cấp có chút dễ dàng.

“Không nghĩ rằng trên thế giới người thứ hai đạt tới Thần cấp thế nhưng là một con người, ha ha ha.” Andreu thu liễm cảm xúc đố kị – anh như vầy đạt tới Thánh cấp cũng đã rất thỏa mãn, Thần cấp căn bản không nghĩ tới, đối với tâm lí hơi chút đố kị chẳng qua là bản năng của con người mà thôi. Sau khi thu hồi, ngược lại càng nhiều hơn là vì Bạch Hành mà có chút vui sướng phát ra từ nội tâm.

“Mặc dù anh có đôi khi thật sự giống ma thú so với loài người nhiều hơn.” Andreu vỗ vỗ bả vai Bạch Hành, “Kỳ thật tôi còn rất kỳ quái, anh là làm sao đem thú tính của ma thú cùng loại bản năng ôn hòa của chính anh dung hợp cùng nhau không có nửa điểm miễn cưõng với mất tự nhiên.”

Bạch Hành không để ý anh, Tiểu Ngân một vuốt thiếu chút nữa đem cánh tay của anh trên vai Bạch Hành cắt xuống.

“Maude.”

“Chúc mừng.” Maude hiếm khi lộ ra vài phân ý cười, gương mặt xinh đẹp phi phàm nhất thời hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của Andreu.

“Cám ơn.” Bạch Hành nhẹ nhàng thở ra, nói chung là một chúc mừng tương đối bình thường. Không phải anh bắt bẻ, thật sự là Andreu người này lời nghe qua làm sao cũng không giống chúc mừng.

“Đi thôi.” Tiểu Ngân đem Bạch Hành xách lên lưng của mình – ma pháp hệ phong trợ giúp rất tốt hình sói của hắn không có biện pháp sửng dụng cánh tay.

“Ơ?” Bạch Hành mạc danh kỳ diệu ngã ở trên lưng hắn, tiếp đó chính là một trận cưỡi mây đạp gió, cuối cùng đến phòng của hai người.

Bạch Hành lập tức bị ném đến trên giường.

Sau đó, Tiểu Ngân trần trụi đè ở trên người anh.

“Tiểu Ngân?” Làm chi đột nhiên phát tình?

Tiểu Ngân một bên xé rách quần áo của anh, một bên trả lời: “Thử xem xem.”

“Thử cái gì?”

“Thần cấp có thể hay không làm đến cuối cùng.”

Kết quả, hắn bị Bạch Hành ngăn cản.

“Anh xác định?” Rõ ràng không cảm giác được anh ấy có *** rất mãnh liệt a?

“Nếu thời gian rất dài không làm, cơ thể của em sẽ khôi phục, đến lúc đó rất chặt sẽ không thể trực tiếp tiến vào.”

Tiểu Ngân rất nghiêm túc thật sự trả lời.

Bạch Hành muốn đem hắn đạp xuống giường.

“Anh thật sự là ——” Andreu còn nói anh có thú tính, anh nào có? Cậu ta căn bản là chưa thấy qua dã thú chân chính!

“Đến lúc đó tùy anh, cuối cùng là được đi, em sẽ chịu đựng!” Không dám đào ngũ người này lúc ở trên người mình cũng bốc đồng ghê gớm.

“Nhưng mà em sẽ đau.”

“Chút đau nhức như thế không xem như quá đáng, anh quên em lúc trước ở trên người mình gọt một khối thịt cũng không sao sao.” Bạch Hành muốn chửi người! Vì sao anh phải khuyên người này đến lúc đó trực tiếp làm anh chứ?!!!

“Vậy được rồi.” Tiểu Ngân cuối cùng thỏa hiệp – phương thức làm Bạch Hành rất căm tức.

Việc này tính là chuyện gì hả!!!

Cuối cùng, sau đó bọn họ về trên chiến trường.

Lúc này vô luận là ai cũng hết sức lớn nhất của mình cố gắng giết chết kẻ địch, dùng hết thảy biện pháp.

Hai người Bạch Hành và Tiểu Ngân trở thành sát thần trên chiến trường – có thể giết Thánh cấp thì giết Thánh cấp, không có Thánh cấp để giết, hoặc là nhân số đối phương cùng một chỗ quá nhiều không có biện pháp tập kích – Bạch Hành và Tiểu Ngân chỉ có hai người, bị một đám Vong Linh Thánh cấp lấp kín cũng là người chết – thì đến trên chiến trường giết Vong Linh cấp thấp, quân đoàn ma thú cũng thế, với yêu cầu thú trong thời gian ngắn nhất sát thương kẻ địch nhiều nhất, tận sức nhanh chấm dứt trận chiến tranh này.

Ít nhất, cũng phải trước khi Vua Vong Linh lên Thần cấp trở lại chiến trường tận khả năng làm yếu lực lượng của kẻ địch!

Thời kì như thế liên tục kéo dài, thẳng đến toàn bộ quân đội loài người tập kết xong, thẳng đến tin tức quân đội Thú tộc sắp tới rơi vào trong lỗ tai bọn họ.

“Thú tộc?”

Quân đoàn cuối cùng rốt cuộc sắp đến sao?

Đây không phải nói lên ngày quyết chiến sắp đến?

Lúc toàn bộ quân đội đại lục tập kết thì phải bắt đầu phản công toàn diện, cuối cùng đem toàn bộ Vong Linh đuổi về xung quanh khe nứt không gian, bao vây ngăn cản bọn nó đi ra.

Sau đó chỉ cần cử một số cao thủ canh giữ gần cửa, tự nhiên có thể khá thoải mái mà ngăn cản tiến công của bọn nó.

Cuối cùng, khi đám Vong Linh không thể duy trì nữa, hoặc là lúc không thể duy trì khe nứt không gian nữa, Đại Chiến liền chấm dứt!

Thật sự là biện pháp vụng về.

Nhưng là không có bất luận biện pháp nào.

Bạch Hành không được, Tiểu Ngân cũng không được. Sinh linh nào trên đại lục cũng không được, bởi vì không ai hiểu tình huống của đối phương, cũng không biết làm sao mới có thể ngăn cản hành động của đối phương.

Chỉ có thể bị động phòng ngự, chỉ thế thôi!

“Thú nhân là binh chủng lực chiến đấu cực mạnh, bọn họ đến có thể tăng mạnh rất nhiều thực lực của bên chúng ta. Ngày quyết chiến, đã sắp đến!”

Nguyên soái Weson ở trong lều chủ tướng trào dâng nói ra, râu hoa râm cũng có chút khẽ lay động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.