Ma Vũ Đại Lục Hành Ký

Chương 74: Giết chóc



Toàn bộ binh lính nhìn thấy một màn này đều đỏ mắt, vốn đã trải qua không còn bao nhiêu khí lực tay lại giơ lên đao kiếm trong tay, hướng Vong Linh trước mắt đâm qua, chém tới.

Loại cảm xúc bi tráng này bắt đầu ở trên cả chiến trường lan tràn ra.

Quân đội bên đại lục bắt đầu nhấc lên một cổ chiến đấu □ khác.

Nhất là nhóm binh sĩ thú nhân, lại ngay cả phòng ngự của bản thân cũng không cần, thở hổn hển, mắt đỏ bừng, trạng thái kiểu tự mình điên loạn tấn công Vong Linh.

Một ít chủng tộc khá cường tráng tỷ như hổ nhân ngay cả cái đuôi cũng dùng tới, đuôi thật dài thoáng cái chợt quất trên người kẻ địch, xương khô cơ thể khá yếu như vậy có thể tính lập tức quất rời ra cũng có!

Binh lính tộc Tinh Linh cơ thể mảnh mai linh hoạt ở trong đám người đông đen trái phải nhảy chuyển, trái ngược với hai tộc khác, kẻ địch bọn họ giết chết là ít nhất. Nhưng mà số lượng đồng bạn bọn họ cứu được cũng nhiều nhất.

Thú nhân chấp nhất với giết chết kẻ địch, thà rằng mình bị thương chết trận cũng muốn giết chết kẻ địch! Bọn họ chuyên chú với chiến đấu, đối với hết thảy quanh mình đều sẽ không chú ý.

Nhưng mà Tinh Linh bất đồng, ở giữa giết chết kẻ địch cùng cứu giúp đồng bạn bọn họ sẽ lựa chọn cứu giúp đồng bạn!

Theo thời gian chiến đấu kéo dài, mọi người trên chiến trường lại bắt đầu chết lặng với giết chết và tử vong. Tức giận trên mặt trước đó, căm hận cùng bi thống cùng từ từ hướng về tĩnh mịch cùng chết lặng.

Nhóm ma pháp sư bắt đầu luân phiên nghỉ ngơi, Andreu mở to mắt, từ trên mặt đất đứng lên.

Vừa mới đi hướng chiến trường, thì một ma pháp sư cứu một tên Tinh Linh.

Bởi vì chân bị thương mà Tinh Linh đi đứng chậm chạp còn tưởng rằng mình chết chắc, không nghĩ tới một cái Đao Gió từ trên trời giáng xuống cứu mình.

Vội vàng quay đầu lại nhìn thoáng qua ma pháp sư loài người cứu mình, Tinh Linh thậm chí không kịp gửi tặng một nụ cười cảm kích, thì lại bị cương thi bên cạnh tấn công hấp dẫn toàn bộ lực chú ý.

Hắn là dạng như thế, Andreu lại hơn nữa, anh thậm chí không nhìn rõ bộ dáng Tinh Linh, đã bắt đầu công kích tiếp theo.

Khí chất ôn văn nhĩ nhã ngày xưa trở nên kiên nghị, cả người bẩn loạn mà chật vật, nếu có người quen ở chỉ sợ sẽ không nhận ra người đàn ông bẩn loạn mà chật vật này chính là Andreu kia.

Chẳng qua, ai để ý chứ?

Dù sao Andreu hiện tại chỉ quan tâm làm sao mới có thể phóng thích ma pháp càng thêm nhanh chóng, làm sao mới có thể tiết kiệm ma lực hơn nữa, làm sao mới có thể hồi phục tinh lực nhanh hơn! Làm sao mới có thể tiến hành công kích càng thêm tinh chuẩn, làm sao mới có thể cứu nhiều sinh mệnh hơn nữa.

Andreu không quan tâm sinh mệnh con người.

Nhưng mà anh chưa từng như hiện tại cho rằng sinh mệnh rẻ mạt cùng quý giá như thế.

Anh thật sự hiểu được cái gì gọi là máu chảy thành sông thi cốt khắp nơi, chiến trường thật lớn này tựa như một con ma quỷ khủng bố, vĩnh bất mãn túc (mãi mãi không đủ), không chút nào thương xót cắn nuốt sinh mệnh…

Phảng phất vĩnh viễn cũng sẽ không ngừng chiến đấu, vĩnh viễn đều giết không hết Vong Linh…Làm cho người ta không tự chủ được nổi lên cảm giác tuyệt vọng.



Lảnh lót, uyển chuyển – âm thanh gần như toàn bộ từ ngữ tốt đẹp có thể dùng để hình dung âm thành đều có thể hình dung đột nhiên vang tận mây xanh.

Từ xa xa truyền đến ——

Loại âm thanh này như là một cổ thanh lưu, thanh thanh man mát, chảy qua tâm linh những người bị cảm xúc tiêu cực vây quanh.

Sau đó màu lửa đỏ như một ngọn lửa thiêu đốt chiếu vào tầm mắt mọi người.

Loại màu sắc như thật sự thiêu đốt giống nhau này, rõ ràng đã cách rời rất xa, nhưng có một loại cảm giác bị thương tổn.

Âm thanh mát lạnh, màu sắc lửa nóng.

Tồn tại mâu thuẫn như thế cứ như vậy xuất hiện ở trên chiến trường huyết tinh tận trời này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.