Ma Vũ Đại Lục Hành Ký

Chương 77: Thận thận



*Thận của thận trọng

“Ai, ai dùng xong ngươi! Rõ ràng, cũng không có chuyện như vậy!” Trưởng lão Wester lại đỏ bừng mặt, lộ ra khuôn mặt dương cương cứng nhắc nghẹn nín thành đầu heo.

“Làm sao không dùng, làm sao không dùng! Ngươi rõ ràng đã rất sung sướng bắn ở trong tay ta, còn miệng của ta…”

Cái miệng nhỏ nhắn phấn hồng bị một bàn tay to thô ráp bưng kín.

Rồng nhỏ ở trong tay của Wester giãy dụa liên tục, môi mềm mại vài lần sát qua trong lòng bàn tay nóng bỏng của Wester.

Trong lòng bàn tay cảm giác được mềm mại của rồng nhỏ, trưởng lão Wester cơ thể run rẩy một chút, trước đó đã bị cái miệng nhỏ nhắn này…

Trời! Hắn đang suy nghĩ cái gì?!

Ý thức được mình suy nghĩ cái gì trưởng lão Wester kinh hãi cứng đờ cơ thể, một đôi mắt trừng lớn lớn.

“Ưm ưm ưm ——”

Rồng nhỏ còn ở trong giãy dụa, tay Wester quá lớn, không chỉ bịt kín miệng nó, còn đem cái mũi của nó cùng nhau bịt kín, may mắn nó là Long tộc, nếu là loài người yếu ớt đã sớm nghẹt thở mà chết! Nhưng dù nó là Long tộc, luôn luôn không thể hô hấp cũng sống không được đó!

Thân mình nhỏ trắng bạch nộn nộn quay qua quay lại, quay đến quay đi, nhưng cố tình trưởng lão Wester còn ở trong kinh hãi với suy nghĩ vừa rồi của mình, hoàn toàn không nhận thấy được rồng nhỏ không ổn.

Cuối cùng, rồng nhỏ không có biện pháp, đầu lưỡi ẩm ướt trơn trơn vươn ra ở trong lòng bàn tay của trưởng lão Wester liếm qua.

Xúc cảm ấm ấm ướt ướt trơn trơn làm trưởng lão Wester như từ trong mộng tỉnh lại, như là mình đang xách hồng thủy mãnh thú một phen thả rồng nhỏ ra, cơ thể lại nhảy đi thật xa.

Trên khuôn mặt kiên nghị đầy bối rối cùng hoảng sợ.

“Chúng ta, chúng ta không có khả năng.” Hắn có chút nói lắp, giống như là độc thoại lại như là đối với rồng nhỏ nói một câu như thế.

“Vì sao?” Rồng nhỏ khó hiểu hỏi, dù sao đối với Long tộc chúng nó mà nói giống đực cũng có thể dựng dục đời tiếp theo, mặc dù khá tổn hại cơ thể, nhưng cũng không thương tổn hoàn toàn, chỉ cần có đủ thời gian có thể khôi phục, dù sao Long tộc không thiếu nhất chính là thời gian.

“Ngươi vẫn là một đứa trẻ!”

“Ta đã hơn hai trăm tuổi” Rồng nhỏ phản bác một câu, “Nên chuyện cần hiểu đều hiểu, mặc dù tạm thời không thể chân chính thỏa mãn ngươi, nhưng mà dù sao nhiều năm như vậy ngươi cũng chưa suy nghĩ qua phương diện chuyện này, vậy đợi ta mấy chục mấy trăm năm nữa cũng không vấn đề đi. Vả lại nếu nói ngươi thật sự nhịn không được, ta cũng có thể lấy tay dùng miệng mà, ngươi không phải cũng rất hưởng thụ rất thoải mái sao?”

Âm thanh rồng nhỏ non non mang theo đồng âm đặc biệt của trẻ em, nhưng đứa trẻ ngây thơ như thế miệng lại nói ra lời *** mỹ, trưởng lão Wester mặt đỏ đen xanh trắng… Đủ mọi màu sắc chợt hiện chợt tắt, cuối cùng bởi vì lời cuối cùng của rồng nhỏ mà định màu đỏ ở trên – đáng chết, có cái gì tốt mà đỏ! Hắn cả đời đỏ mặt cũng chưa dài bằng thời gian hôm nay!!

“Rõ ràng không phải là vấn đề này!”

“Vậy chính là địa vị? Bởi vì ta là hoàng tử Long tộc?” Rồng nhỏ rất rõ ràng buông tha vấn đề cấp hạn chế vừa rồi, “Ngươi là trưởng lão Long tộc, ta là hoàng tử, Vua tương lai, địa vị không phải rất tương xứng sao?”

“Ta là nói ngươi vẫn là một đứa trẻ! Còn nhỏ như vậy! Không nên suy nghĩ vấn đề sớm như thế, huống hồ ta chính là từ nhỏ nhìn ngươi lớn lên, luôn đem ngươi trở thành con của mình…”

“Ngươi sẽ bắn ở trong tay con của mình?” Rồng nhỏ lạnh lùng phản bác.

Wester mặt trắng bệch, chuyện này chính là khối u gây khó khăn trong lòng hắn, hiện tại bị rồng nhỏ dùng loại ngữ khí này nói ra, nhất thời trong lòng lạnh ngắt, hối hận vô tận nảy lên trong lòng.

Sớm biết vậy, không nên ngủ sâu như thế.

Sớm biết vậy, không nên khiến mình đối với nó yên tâm như vậy.

Sớm biết rằng…

“Chuyện này là ngoài ý muốn, ta chính là ngủ rất sâu, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ!”

“Nhưng mà…”

“Được rồi!” Wester lạnh mặt, trầm giọng đánh gảy lời của rồng nhỏ.

“Nếu muốn dùng lời này uy hiếp ta là không có khả năng! Ta tuyệt đối không tiếp nhận uy hiếp hình thức nào!” Wester vẻ mặt kiên định nói.

Rồng nhỏ trong lòng lộp bộp một chút – làm gay gắt quá khiến cho Wester bắn ngược.

“Chúng ta hiện tại trở về đi, chuyện này ngươi muốn nói cho rồng khác thì tùy tiện đi, dù sao…” Dù sao trận Đại Chiến này có thể trở về hay không còn chưa nhất định đâu!

Nói xong Wester cởi áo của mình xuống, bao rồng nhỏ lại, một phen bắt nó ôm vào trong ngực: “Ngươi là hoàng tử của Long tộc, hiện tại Long tộc chúng ta đang cùng Cốt Long tiến hành trận chiến quyết tử, nếu ngươi thật sự muốn chứng minh mình không phải đứa trẻ, thì xin mời gánh vác một chút trách nhiệm của mình đi. Cho dù không phải có thực lực trên chiến trường, cũng xin mời không nên thêm phiền toái!”

Từ nhỏ đến lớn, đây là câu nói nặng nhất trưởng lão Wester nói qua với rồng nhỏ.

Tâm rồng nhỏ trầm xuống.



Vào thời điểm rồng nhỏ cùng Wester rối rắm, Bạch Hành cùng Tiểu Ngân quả thật ngọt ngào khiến cho người ta đố kị.

“Ư ư – a – ha – chỗ đó, chính là chỗ đó, ư, nhanh lên – a ——” Bạch Hành ngồi ở trên người Tiểu Ngân thừa nhận cường lực va chạm của hắn, cảm giác điểm mẫn cảm trong cơ thể bị từng chút tập trung lặp đi lặp lại, khoái cảm như điện giật tầng tầng tích lũy, cơ thể rã rời không có khí lực gì, chỉ có thể dựa vào cánh tay Tiểu Ngân mới có thể tiếp tục duy trì loại tư thế này.

Anh có thể làm là chỉ có ngẩng đầu lên, rên rỉ ra tiếng…

Tiểu Ngân gầm nhẹ lại bắn ở trong dũng đạo Bạch Hành không ngừng co rút lại mấp máy, chất lỏng cực nóng trút vào trong dũng đạo chặt khít, dẫn tới co rút lại càng thêm điên cuồng.

Bạch Hành run rẩy cơ thể, theo bản năng co chặt dũng đạo…

“Arr——” Tiểu Ngân khẽ rên ngâm gợi cảm, □ vốn mềm xuống ở trong dũng đạo lại đứng thẳng lên.

“Nó chỗ này ——” Tiểu Ngân đưa tay ôm lấy Bạch hành, một tay sờ soạng lối vào của Bạch Hành, chỗ đó đang cắn chặt □ của hắn. Ngón tay khẽ ấn đè nếp nhăn xung quanh đã hoàn toàn căng mà trở nên bóng loáng, “Rất thoải mái.”

Nói xong, lại là một nụ hôn ướt át.

Làm Bạch Hành vốn là hô hấp không xong trở nên càng thêm dồn dập.

Hai người cứ tư thế gắn liền, Tiểu Ngân đứng lên.

Đem Bạch Hành hai chân vô lực vòng trên eo hắn, hai người duy trì tư thế như vậy từ trong nước nóng đi ra.

Chân trần đạp ở trên mặt thảm, giọt nước trên người hai người cùng chất lỏng ngẫu nhiên từ bộ vị dưới gắn liền của hai người nhỏ ở trên mặt thảm, trong chớp mắt đã bị hấp thu.

Mắt Bạch Hành nửa khép, biếng nhác tựa vào trong ngực Tiểu Ngân, khoảng cách một đoạn nhỏ ngắn ngủn, □ cực lớn theo động tác đi đường của Tiểu Ngân ở trong cơ thể anh ra ra vào vào, một loại kích thích mới mẻ làm Bạch Hành không nhịn được co chặt dũng đạo, muốn cố định lại quái thú luôn gây sức ép mình.

“A ——”

Tiểu Ngân kêu lên một tiếng đau đớn, bách một tiếng đánh cái mông cong vểnh của Bạch Hành, cái mông trắng nõn nhất thời nổi lên một cái ấn bàn tay rõ ràng.

“Ư ——” Bạch Hành hừ một tiếng, dũng đạo tựa như trả thù hung hăng cắn cực lớn bên trong.

“Không nên gấp gáp ——” Tiểu Ngân thở hổn hển gặm cắn cánh môi của Bạch Hành, cánh tay lại cùng hắn tương phản lên xuống lay động cơ thể Bạch Hành, làm cho mình có thể tiến vào càng sâu cơ thể của y.

“Vậy dùng tư thế này làm một lần đi.”

Tiểu Ngân đột nhiên dừng lại cước bộ, âm thanh khàn khàn tuyên bố.

“A?”

Bởi vì môi lưỡi cùng □ của Tiểu Ngân mang đến kích thích cường đại, phản ứng của Bạch Hành chậm nửa nhịp.

“Cứ như vậy làm đi.” Mắt Tiểu Ngân biến thành màu xanh sẫm gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Hành, “Tay em ôm chặt tay ta, chân cũng không phải lỏng lẻo như thế, dùng sức kẹp chặt ta…”

“Trời ——”

Bạch Hành này còn có khí lực kia sao, tư thế như vậy đối với người bình thường mà nói thân là công xác thực rất tốn sức, nhưng mà với Tiểu Ngân mà nói căn bản là một bữa ăn sáng.

Nhưng mà ở trong nước cũng đã làm cho anh trên người mềm nhũn không có khí lực, hiện tại dùng loại tư thế này lại là khảo nghiệm khí lực của thụ anh a…

Còn chưa kịp lắc đầu, Tiểu Ngân đã vội vã đem tay cùng chân Bạch Hành dời qua đúng chỗ, sau đó buông bàn tay to ôm eo của y ra.

“A a – ư ——”

Cảm giác được cơ thể rơi xuống, Bạch Hành vội vàng ôm sát cổ Tiểu Ngân, đùi cũng vội vàng kẹp chặt thắt lưng trơn láng của hắn. Không nghĩ tới Tiểu Ngân lại thừa dịp cơ hội này lại nắm eo anh, dùng sức kéo xuống, □ cực to cũng mãnh liệt hướng đâm lên.

Bởi vì tư thế đùi kẹp chặt mà dũng đạo chặt khít bị cứng rắn mở ra.

Bạch Hành nhịn không được hô to rên rỉ ra…

“Ư – quá nhanh, Tiểu Ngân. Ô a – ư ——”

Hai tay ôm sát cổ Tiểu Ngân, tư thế này quả nhiên kích thích quá mức. Bạch Hành cảm thấy chỗ mình chưa từng khai phá qua cũng bị Tiểu Ngân đụng phải, loại cảm giác bị chạm đến chỗ sâu nhất trong chơ thể này khiến anh kích thích thật sâu, nước mắt lập tức tuôn ra hai mắt, mồ hôi ẩm ướt theo hai má bóng loáng chảy xuống.

Anh ngụm lớn thở hổn hển, miệng còn không ngừng rên rỉ.

Cảm giác được khoái cảm mạnh mẽ cùng kích thích từ chỗ hai người mập hợp trực tiếp truyền đến trong đại não, □ xinh xắn ở trên bụng rắn chắc của hai người ma sát, không ngừng phun ra chất lỏng ướt sũng…

Tiểu Ngân rất nhanh rút ra, lại hung hăng tiến vào, tần suất đâm chọc quả thật làm Bạch Hành thở không nổi.

Tư thế như vậy gây cho hai người cảm giác đều rất mãnh liệt, không lâu sau, hai người liền thét lên trước sau bắn ra.

Hai người thở hổn hển ôm nhau.

Bạch Hành một đôi chân dài cứng ngắc từ trên eo Tiểu Ngân buông xuống. Mềm yếu giẫm lên đất, gót chân cùng vải bông giống nhau.

Thân thể cũng mềm yếu cùng sợi mì giống nhau tựa vào trên người Tiểu Ngân, thật lâu cũng chưa thể khôi phục hô hấp vững vàng.

“Cảm giác cũng được chứ?”

Tiểu Ngân khôi phục trước đắc ý dương dương nói.

Đích xác, cảm giác rất mãnh liệt.

Chẳng qua —— “Quá mệt mỏi.” Bạch Hành đầu mồ hôi ẩm ướt để trên vai Tiểu Ngân, mồ hôi theo mái tóc đen bóng của anh ở nhỏ ở trên người Tiểu Ngân, sau đó theo cơ thể bóng loáng xinh đẹp của Tiểu Ngân chậm rãi trượt xuống…

Phần tiếp hẳn là trở lại trên giường làm đi? Dân chúng có chút sa ngã nghĩ, nằm ở trên giường làm hình như thoải mái hơn chút – dù sao Tiểu Ngân là nhất định phải làm đến tận hứng…

“Chúng ta tiếp theo đến đây đi!”

Mắt Tiểu Ngân chợt lóe, đem Bạch Hành đẩy tựa vào trên tường, vách tường lạnh lẽo làm anh đánh một cái lạnh run, nhưng lập tức một cơ thể nóng rực dán lên, phản ứng lạnh lẽo nóng lên nhất thời làm Bạch Hành có chút không thoải mái. Nhưng Tiểu Ngân lại đem anh đặt ở trên tường, kéo đùi phải anh lên, cơ thể hướng về trước, cực to lại đâm vào cửa Bạch Hành.

“Đừng – a ——”

Còn chưa đợi Bạch Hành nói ra lời phản đối, Tiểu Ngân đã động thân tiến quân thần tốc!

Tư thế này rất kích thích cũng mệt chết đi a!!



“Cục cưng, ngươi lẽ nào không muốn làm chút gì sao?” Người đẹp hồ ly mắt to quyến rũ mê hoặc chớp chớp, mãnh liệt đối với Miller phóng điện, áo vải vóc ít ỏi căn bản là ngăn không được cảnh xuân trước ngực.

Miller nhìn trong lòng rung động, cổ họng căng thẳng.

“Chúng ta,” Nhận thấy âm thanh của mình có chút khàn, hắn thông thanh thanh yết hầu, “Khụ khụ, chúng ta có cái gì làm được. Được rồi, nên tu luyện, khôi phục nhanh lên đi, bằng không lần chiến đấu sau khôi phục không được nếu chết ở trên chiến trường thì thật sự cái gì cũng không có biện pháp làm!”

Cứng rắn đem mắt từ trên khuôn mặt cười cùng bộ ngực sữa của người đẹp hồ ly dời đi, Miller chằm chằm nhìn xem màn giường tinh mĩ của mình nói.

Quả nhiên là thủ nghệ của Tinh Linh, ngay cả màn giường cũng rất đẹp – hắn bắt buộc mình đem lực chú ý đặt ở trên màn giường.

Một đôi tay nhỏ bé trơn mềm dán lên hai gò má của hắn, đồng dạng cứng rắn đem mặt hắn quay qua – biến thành mặt hắn cùng cổ sinh đau – cô nàng cậy mạnh này! Chẳng lẽ không biết rằng hắn nhịn thật sự rất vất vả sao!

“Cục cưng…” Người đẹp hồ ly âm thanh kiều mỵ đem khuôn mặt nhỏ nhắn tiến đến trước mặt Miller, thuận tiện còn che cảnh xuân không dừng…

“Chúng ta nên tu luyện ——” Miller có chút khó khăn đem tầm mắt định ở vị trí từ cổ của nàng trở lên, có chút không biết đang nói cái gì.

Thấy Miller ở đó mà nói không ra sao như thế, người đẹp hồ ly thở phì phì bĩu cái miệng nhỏ nhắn.

“Ta muốn làm!”

Ừng ực – Miller không có khí chất Tinh Linh nuốt một ngụm lớn nước miếng.

“Làm, làm cái gì?”

Cơ thể lặng lẽ lui về phía sau hai bước.

“Đương nhiên là chuyện kia!” Người đẹp hồ ly đúng lý hợp tình nói, cơ thể mềm mại tiến lên hai bước hoàn toàn tiến đến trước mặt Miller, cao thẳng trước ngực quả thật đụng phải ngực của hắn. Hương khí như có như không trôi vào trong mũi hắn, thẳng đến câu dẫn thần trí của hắn.

“Không, không thể.”

“Vì sao không thể, ta mặc kệ. Ta phải làm!”

“Ngươi không được làm loạn.”

“Ngươi đừng động. Hôm nay vô luận thế nào ngươi cũng trốn không thoát, ngươi cứ giãy dụa đi, ngươi càng giãy dụa ta càng hưng phấn. Ha ha…” Trong âm thanh của người đẹp hồ ly có hưng phấn nồng đậm…

“Chúng ta còn chưa thành hôn.” Âm thanh Miller có chút suy yếu.

“Sau Đại Chiến ngươi hãy đến cùng cha ta cầu hôn đi. Yên tâm, ta sẽ không đối với ngươi bội tình bạc nghĩa.”

“Muốn bội tình bạc nghĩa cũng là ta đối với ngươi chứ?” Âm thanh Miller có chút vô lực.

“Ngươi sẽ sao?”

“—— Đương nhiên sẽ không!”

“Vậy sao không được!”

Kế tiếp, người đẹp hồ ly rất dũng mãnh đem Miller đẩy trên giường.

“Ngươi làm gì?”

Tinh Linh còn đang dục nghênh còn cự giãy dụa, chẳng qua khí lực ngược lại không có gì.

“Loại chuyện này đương nhiên phải ở trên giường làm rồi.” Người đẹp hồ ly theo lẽ thường đương nhiên nói.

Tinh Linh khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ lên, thân thể cứng ngắc.

Người đẹp hồ ly thừa dịp cơ hội này, đem Tinh Linh không hề có năng lực phản kháng đẩy đến trên giường. Hôn hôn khuôn mặt đỏ bừng của hắn, sau đó nguyên áo quần nằm ở bên người Tinh Linh.

Sau đó nữa – lại không có động tác gì?!

Vì chuyện sắp đến mà khẩn trương đến tay chân vô lực thân thể cứng ngắc run rẩy Tinh Linh gắt gao nhắm mắt lại, một hồi lâu, cảm giác không thấy người đẹp hồ ly động tác tiếp theo, nghi hoặc mở to mắt.

Vừa lúc đối diện mắt to của người đẹp hồ ly nhìn như quyến rũ thật ra thì đơn thuần, “Không làm sao?”

Miller hỏi, cũng không biết trong lòng là thở dài nhẹ nhõm một hơi hay là thất vọng.

Người đẹp hồ ly chớp mắt, “Không phải đã làm sao? Chúng ta đã ngủ ở trên một cái gì mà, ta hỏi qua a cha, chúng ta ngủ ở trên một cái giường ngươi chính là của ta.”



Miller đột nhiên có chút đồng tình với bản thân.

Sau đó, hắn bắt đầu đồng tình tộc trưởng hồ nhân bị con gái bắt trả lời vấn đề phương diện này.

Thở một hơi thật dài, Miller thả lỏng cơ thể xuống.

“Được rồi, làm xong thì nghỉ ngơi đi.”

Hắn vỗ vỗ hai má non tơ của người đẹp hồ ly.

“Thật sự làm xong rồi sao?” Người đẹp hồ ly hồ nghi nhìn xem hắn, nàng lại không ngốc, tất nhiên thấy ra được biểu hiện của hắn có chút không thích hợp, nhưng mà lúc trước cha già thật sự là nói như thế với nàng mà!

Lúc trước:

“Con mặc kệ, con mặc kệ, lão cha, cha nói cho con, nói cho con đi!!! Bằng không con liền đi nói cho a mẹ cha lúc trước đối với Ngưu đại nương cách vách cười.”

Hồ lão cha đau đầu nhìn xem con gái – con nói con một đứa con gái trong nhà hỏi cái loại vấn đề này cũng có thể đi tìm a mẹ hỏi đi, tìm lão cha hỏi tính là chuyện gì hả?! Cho dù, cho dù luôn là hắn người làm cha này dạy dỗ con gái, nhưng mà loại chuyện này làm sao cũng không nên là hắn dạy đi?!

Vợ a, em tại sao mấy ngày nay trở về nhà mẹ chứ?! – hồ lão cha như cũ anh tuấn tiêu sái thật sâu nhớ nhung lão bà của mình.

Thở dài, nhìn thấy con gái ánh mắt khát vọng đơn thuần, nghĩ đến cái uy hiếp kia, vì sau khi lão bà trở về không phải ngủ sàn nhà, hồ lão cha vắt hết óc, tận lực suy nghĩ —— “Đến lúc đó con đem hắn ném trên giường, nằm ở bên cạnh hắn, chuyện còn lại thì nghe hắn là được.”

—— Trời xanh a, vì cái gì hắn phải dạy con gái của mình bò lên giường cho một giống đực ăn sạch chứ!!!!

Đều là tên Tinh Linh ngu ngốc đáng chết kia, cư nhiên năm trăm năm cũng chưa đem người phụ nữ của mình thu phục. Con gái hắn tốt như thế, lẽ nào hắn không nên vô cùng khát vọng hơn nữa gấp không kịp đợi nàng cưới về sao! —— cho dù hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng như thế đem con gái gả ra ngoài…

Tinh Linh thối, ngươi chờ cho ta, chờ ngươi ngày nào đó đến cầu hôn ——

Hồ lão cha vô cùng chua xót rất nhanh nắm đấm tay trong lòng bắt đầu cân nhắc đợi lúc Tinh Linh kia đến cầu thân phải nói gì mới có thể làm hắn tróc tám lớp da mới có thể hoàn thành yêu cầu!

Vì thế, hôm nay, tình huống liền biến thành như vầy…

“Chỉ là như vậy, nghỉ ngơi đi, đợi Đại Chiến xong ta liền đến nhà ngươi cầu hôn.”

“Được.”

Nhận được trả lời mong muốn người đẹp hồ ly cao cao hứng hứng trở lại nằm bên cạnh Miller nhắm lại một đôi mắt to xinh đẹp. Kỳ thật trong chiến đấu trước đó đã mệt chết nàng rất nhanh ngủ đi.

Miller nhìn xem người đẹp hồ ly đang ngủ, vươn ngón tay thon dài xinh đẹp, trong hư không khắc họa ngũ quan xinh xắn của người đẹp hồ ly.

Vẫn là thời gian.

Lúc trước bé gái ngây ngô dã man kia rốt cuộc đã lớn lên, mặc dù còn có chút ngây thơ – nghĩ đến trò khôi hài phát sinh ngày hôm nay, hắn không nhịn được có vài phần dở khóc dở cười.

Cũng chính là cô bé ngốc này mới có thể làm ra loại chuyện ô long này!



Lưng Bạch Hành chà sát vách tường bóng loáng lạnh lẽo, một chân bị nâng lên, chỉ có thể dựa vào cánh tay ôm cổ Tiểu Ngân cùng chân trái chống đỡ cả sức nặng cơ thể.

Cố tình Tiểu Ngân còn không nặng không nhẹ không chút lưu tình ở trong cơ thể anh trùng kích.

Khoái cảm lớp lớp gộp lại, chân trái Bạch Hành đứng run rẩy, cơ hồ muốn chống đỡ không nổi cơ thể của mình.

Cảm giác vừa thoải mái vừa khó chịu sắp bức điên anh!

Khi hai người các anh lại đồng thời bắn ra, đại não Bạch Hành trống rỗng, cái gì cũng không thể tự hỏi.

Cho nên Tiểu Ngân lật cơ thể anh qua, lúc để anh đối mặt với vách tường anh cũng không có phản đối.

“Không, không được, Tiểu Ngân chúng ta lên giường đi.”

Lúc Tiểu Ngân tách ra hai mông muốn tiến vào, tay Bạch Hành đưa ra phía sau muốn ngăn cản Tiểu Ngân lại tiến vào.

“Không có việc gì, ta sẽ chống đỡ em.”

Tiểu Ngân cắn vài ngụm bả vai y, lại vọt vào cơ thể Bạch Hành.

Cánh tay Bạch Hành chống ở trên vách tường bóng loáng, vô lực thừa nhận trùng kích phía sau.

Ngay cả khí lực rên rỉ cũng không có.

Tiểu Ngân đem □ của mình thoáng rút ra một chút, sau đó mạnh mẽ đâm vào, sau đó có thể cảm giác được dũng đạo mãnh liệt co rút lại thoải mái đến cực điểm cùng Bạch Hành khàn khàn vô lực rên rỉ.

Loại cảm giác này tốt cực kỳ!

Hai người cứ tư thế hiện tại, hắn bỗng nhiên lui về sau thuận tiện kéo cơ thể Bạch Hành cũng chuyển về phía sau một chút, sau đó để Bạch Hành cong thắt lưng xuống, cánh tay để ở trên vách tường.

Như thế hắn có thể thấy Bạch Hành phun ra nuốt vào hình dáng của mình.

Hắn cúi đầu nhìn thấy □ của mình ở trong cơ thể Bạch Hành ra ra vào vào, cửa vào mấp máy co rút lại cắn chặt cực to của hắn, vách thịt màu đỏ theo động tác của hắn cũng đi theo ra ra vào vào.

Chất lỏng trắng đục liên tục từ trong miệng nhỏ nhỏ xuống, lướt qua chân to thon dài thẳng tắp, nhiễu trên mặt thảm đậm màu, lưu lại một dấu vết màu đen.

Cảnh sắc như thế làm Tiểu Ngân kìm lòng không đậu phát ra tiếng gầm như dã thú, lực độ ra vào lại tăng lớn, kích thích Bạch Hành trận trận gào thét.



Lần nữa phát tiết ra Tiểu Ngân đem Bạch Hành mềm thành một đống ôm vào trong ngực.

“Khốn kiếp!” Bạch Hành âm thanh khàn khàn mắng.

Tiểu Ngân không đau không ngứa, Bạch mắng đến mắng đi đều là những lời này.

Ôm Bạch Hành hướng phía giường đi đến.

Đi đến một nửa, Tiểu Ngân dừng cước bộ lại.

Bạch Hành âm thầm kêu khổ, hiện tại anh thật đúng là đứng không nổi a!!

Không được, lần sau nói gì cũng không thể lại đồng ý Tiểu Ngân xằng bậy! —— Bạch Hành trong lòng âm thầm quyết định.

“Em không muốn đứng làm.” Bạch Hành cầu xin nói, ở dưới loại tình huống này cùng Tiểu Ngân cứng là không có khả năng.

Tầm mắt Tiểu Ngân dừng ở trên bàn đặt giữa phòng kia, khóe miệng cong lên một nụ cười. Cúi đầu hôn trán cùng khóe miệng Bạch Hành.

“Ừ, chúng ta không đứng làm.”

Vào lúc Bạch Hành nhẹ nhàng thở ra, thì đem anh đặt ở trên bàn.

Thử một chút, độ cao của cái bàn này quả nhiên vừa thích hợp!

Cảm giác được mặt bàn lạnh lẽo, Bạch Hành mở to mắt, dùng ngữ khí gần như bất đắc dĩ hỏi: “Anh lại muốn làm gì?”

“Ta muốn ở đây làm.” Tuyên bố đúng lý hợp tình kết thúc kiên quyết, không để cho Bạch Hành cơ hội quyết định, trực tiếp cứ đè…

Bạch Hành trong lòng lại quyết định – lần sau, tuyệt đối tuyệt đối không thể lại chiều hắn như thế!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.