Ma Vũ Đại Lục Hành Ký

Chương 88: Cuộc chiến cuối cùng



“Maude, Andreu, các cậu lập tức trở về pháo đài Snow.”

Bạch Hành bình tĩnh lại đối với Maude và Andreu thực lực kém cõi nhất ở đây nói.

Hai người cũng biết tình huống hiện tại, một người vẻ mặt bình tĩnh một người sắc mặt ngưng trọng, cũng không nói chuyện. Chẳng qua, hai người đều là hai lời cũng không nói thì rời khỏi.

Bạch Hành quay đầu lại, nhìn về phía Tiểu Ngân, phát hiện hắn khẽ nhắm mắt lại. Hiển nhiên, lại lâm vào trong chiến đấu cùng Vua Vong Linh.

Anh thở dài.

“Tiểu Ngân đại khái không thể tham gia chiến đấu.”

Lời vừa nói ra, người phía dưới nhất thời trong lòng nhảy dựng!

Vua ma thú thế nhưng là lực chiến đấu cực mạnh của bọn họ bên này đó!!

“Anh ấy vừa rồi chẳng qua là cưỡng ép chống đỡ, hiện tại đại khái không thể tham gia chiến đấu.”

Bạch Hành thản nhiên nói, chuyện này căn bản là không thể miễn cưỡng. Tiểu Ngân tuyệt đối không thể đi ra chiến đấu!

“Hiện tại, phải dựa vào chúng ta đánh bại Vong Linh này. Các vị, cùng lắm thì chính là chết, trước khi đi vào trong chiến trường, không ai chuẩn bị cái chết sao?”

Lời Bạch Hành như là đòn cảnh tỉnh, nhất thời làm những cao thủ Thánh cấp tỉnh táo lại.

Đúng vậy, vào lúc tham gia Đại Chiến ai cũng có chuẩn bị chết ở chiến trường. Đây là chiến tranh gì? Là Đại Chiến chân chính!

Chính là trận Đại Chiến này từ lúc bắt đầu đến vừa rồi và mãi mãi đều là bên đại lục gánh nặng Vong Linh đánh. Bạch Hành cùng Tiểu Ngân bị một trăm con Vong Linh Thánh cấp vây quanh tuyệt đối là chết, nhưng mà bọn họ ở trên chiến trường lẫn lộn có thể kiềm chế lại không chỉ có trọc lóc một con Vong Linh, bọn họ chắp nối liên kết, tận dụng nơi nơi vừa có thể cứu người vừa có thể tấn công kẻ địch trên mức độ lớn nhất, đem hai người thực lực Thần cấp ở trên chiến trường phát huy vô cùng nhuẫn nhuyễn.

Cho nên, lần Đại Chiến này, thương vong Thánh cấp thật sự rất nhỏ.

Bọn họ cũng là bởi vì nguyên nhân kia mới có thể ở trong giờ khắc nguy hiểm tiến đến này trở nên bối rối.

Chẳng qua Thánh cấp một khi đã trải qua một đoạn thời gia tẩy lễ Đại Chiến, tóm lại là từ thực lực nhất là tâm lý năng lực thừa nhận rất mạnh, sau khi được Bạch Hành đánh thức, tất cả mọi người lộ ra biểu tình kiên định mà dứt khoát.

Dù sao nữa chẳng qua là cái chết, có gì mà sợ!

Tất cả mọi người nắm chặt vũ khí trong tay, đi theo Bạch Hành trên bầu trời hướng phía kẻ địch di chuyển.

Bạch Hành biểu hiện bình tĩnh, trong lòng cũng kinh đào hãi lãng.

Vì sao lại đột nhiên xuất hiện nhiều Vong Linh như thế?

Mục tiêu của bọn nó là gì?

Anh ánh mắt lơ đãng đảo qua Tiểu Ngân, trong đầu dần hiện ra ra một ý niệm trong đầu làm anh kinh hãi.

Lẽ nào ——

Hẳn là không thể nào?

Không biết có đúng hay không cảm ứng được ánh mắt Bạch Hành, ‘Tiểu Ngân’ mở to mắt, một đôi mắt màu xanh biếc thẳng ngoắc ngoắc đối diện con ngươi đen của Bạch Hành.

‘Hắn’ khẽ gật đầu, có chút tự giễu nói: “Chỉ sợ đúng là nguyên nhân ngươi suy đoán.”

May mắn Bạch Hành đã sớm ở bên người bày ra một Tường Gió, lời của bọn họ không bị những người khác nghe được, bằng không lại phải chọc người hoài nghi.

Bạch Hành nhịn không được khẽ hít một hơi.

“Bọn nó muốn giết ngươi?! Vì sao?! Ngươi không phải Vua Vong Linh sao? Lẽ nào bọn nó đối với ngươi đã sớm có hai tâm?”

“Không, bọn nó rất trung tâm, hoàn toàn không có hai tâm – vào thời điểm ta có thực lực.”

Giới Vong Linh rốt cuộc là thế giới như thế nào vậy?

“Kỳ lạ sao? Chỉ bất quá là cường giả vi tôn, không có đủ thực lực ta đã không đủ để lãnh đạo bọn nó, tất nhiên sẽ trở thành mục tiêu bị tiêu diệt.”

‘Tiểu Ngân’ thoải mái nhún nhún vai, phảng phất mục tiêu bị tiêu diệt bọn họ nói tới kia không phải chính hắn.

Bạch Hành có thể lý giải phép tắc cuộc sống của rừng rậm, lại không thể lý giải giới Vong Linh. Anh rất may mắn mình lúc trước rơi xuống ở trong rừng rậm Sương Mù, không chỉ là nguyên nhân Tiểu Ngân, mặc dù phép tắc cuộc sống rừng rậm có một mặt tàn khốc của nó, nhưng Bạch Hành vẫn là rất thích nơi đó cùng đám ma thú nơi đó. Nhưng mà, anh không cho rằng mình sẽ thích được Vong Linh này.

Trong nói chuyện, mọi người đã chạy tới trong chiến trường.

Đám Vong Linh Thánh cấp không đếm được xuất hiện ở trước mặt bọn họ.

Trên bầu trời bay lượn chính là Cốt Long và thú Răng Nanh, cơ thể thật lớn của bọn nó ở trên bầu trời linh hoạt bay lượn, lưu lại từng đạo hơi thở tử vong. Kẻ địch của bọn nó là Long tộc, Phượng hoàng tộc và đám ma thú bay.

Bạch Hành vừa xuất hiện, Ưng con luôn trốn ở một góc quắp lấy Gấu con vội vàng bay qua.

Hai tên chúng nó ở trong loại chiến đấu cấp bậc này hoàn toàn là cản trở, nhưng mà chiến đấu phát sinh quá nhanh, nhóm thú trưởng thành không kịp đưa chúng nó đến chỗ an toàn, đành phải để nhóm ma thú bay bởi vì hai nhóc chúng nó bao vây ra một chút an toàn.

Hiện tại nhìn thấy thân ảnh Bạch Hành cùng Tiểu Ngân, Ưng con tựa như là thấy được cứu tinh, vội vàng bay tới.

Trải qua huấn luyện trong khoảng thời gian này, trên người Ưng con đã bắt đầu tản ra hơi thở dũng mãnh giống như bậc cha chú của nó, một đôi mắt lợi hại như dao, lông vũ đen bóng, lợi hại bên cạnh đó, trên móng vuốt lóe ra hàn quang, không khó đoán ra chúng nó có bao nhiêu sắc bén. Tốc độ của tên nhóc kia nhanh, tốc độ công kích của ma pháp hệ lôi nhanh hơn, hai mục này cộng vào nhau, khiến cho nó hình thành phong cách chiến đấu dựa vào tốc độ giành thắng lợi, nhất là năng lực bay của nó, hệ lôi là ma pháp mạnh mẽ thứ hai đứng sau hệ quang khắc chế đối với Vong Linh, vả lại còn có tác dụng tê liệt. Đám Vong Linh mặt đất này đối với tân công của nó luôn rất đau đầu – nếu nói bọn nó còn có loại cảm giác đau đầu này.

Gấu con thì vẫn là bộ dáng như cũ, thân mình nhỏ lông xù béo núc ních trong khoảng thời gian này căn bản là không lớn, vẫn là một cục thịt nhỏ tròn không lớn, nhưng là một bộ hình dáng hàm thái khả cúc (ngây thơ đáng yêu). Nhưng mà, chỉ cần thấy qua nó chiến đấu mọi người sẽ cảm thấy trước mắt sáng ngời. Gấu con đối với thời cơ chiến đấu nắm chắc vô cùng tốt, tựa hồ trời sinh đối với phương diện này rất mẫn tuệ sâu sắc, chung quy có thể phát hiện điểm yếu của kẻ địch cũng đúng lúc tiến hành công kích – điểm này, tại thời điểm lần trước cùng nó cùng nhau chiến đấu Bạch Hành đã phát hiện. Lúc đó Gấu con chính là đánh lén không ít Vong Linh cùng đám Thánh cấp chiến đấu, những người khác không sao cả, những cao thủ Thú nhân thì rất buồn bực, nhưng cố tình tên nhóc kia một bộ hình dáng đáng yêu ai cũng không hung ác xuống tâm tránh cứ được.

Ưng con như tia chớp bay đến bên cạnh Bạch Hành, sau đó đem Gấu con ném vào trong ngực Bạch Hành, ngoan ngoãn bay đến bên cạnh anh.

Người xung quanh không nhìn thấy nhu thuận đáng yêu khen ngợi hai tên nhóc kia, vội vàng đều xông lên chiến trường tham gia chiến đấu!

Bạch Hành nhẹ nhàng thở ra phát hiện đám ma thú tựa hồ chỉ có thương không có chết, chẳng qua chiến đấu cũng không lạc quan, nếu cứ như vậy đi tiếp, xuất hiện thương vong cũng là chuyện sớm muộn.

Ngay trong nháy mắt ‘Tiểu Ngân’ xuất hiện, đám Vong Linh tựa hồ cảm ứng được cái gì, nhất tề nhìn về phía ‘Tiểu Ngân’, sau đó bọn nó đều điên rồi bắt đầu hướng tới bên này di chuyển cùng tấn công, thậm chí thà rằng bị kẻ địch hiện có đánh thương cũng phải hướng tới!

Bạch Hành rất nhanh đem xung quanh mình, Tiểu Ngân, Gấu con cùng Ưng con bố trí ma pháp phòng ngự hệ phong, sau đó ý thức được để Ưng con cùng Gấu con đi theo bên cạnh mình hiển nhiên là rất không an toàn.

Anh đem Gấu con đưa cho Ưng con.

“Đi tìm Maude.”

Ưng con tất nhiên biết chỗ của Maude, Bạch Hành nói như vậy, nó cũng đành phải thật cẩn thận bắt lên tên nhóc càng lớn càng nặng kia dùng sức hướng pháo đài Snow bay qua.

Tiễn bước Ưng con cùng Gấu con, Bạch Hành yên tâm hơn.

“Mục tiêu của bọn nó là Tiểu Ngân, hiển nhiên là biết tình huống hiện tại của Tiểu Ngân. Thừa dịp chúng ta hiện tại hấp dẫn lực chú ý của bọn nó, mọi người gia tăng độ lực công kích, tận sức có thể bắt lấy cơ hội này tiêu diệt càng nhiều Vong Linh hơn!”

Bạch Hành bay ở trong không trung, cao giọng nói.

Anh không sợ bị Vong Linh nghe được lời mình, bởi vì hiện tại đại bộ phận Vong Linh Thánh cấp đều như là mất đi lí trí hướng tới hai người bọn họ tấn công tới. Mặc kệ là Vong Linh phi hành hay là Vong Linh mặt đất căn bản là với không tới bọn họ đều là bộ dáng đó.

Nếu nói Vong Linh mặt đất không thể mang đến cho bọn anh uy hiếp, như vậy Vong Linh không trung tuyệt đối uy hiếp đến Bạch Hành cùng Tiểu Ngân.

Bạch Hành thân là ma pháp sư vốn cũng không am hiểm di chuyển ở không trung, nhưng Cốt Long cùng thú Răng Nanh mỗi một loại đều là Vong Linh cực kỳ am hiểu phi hành, hơn nữa năng lực tấn công vật lí và năng lực tấn công ma pháp Vong Linh cũng đủ cường đại, thú Răng Nanh thậm chí còn thân đủ kịch độc!

Nhóm Long tộc có thể nói là dũng cảm quên mình ngăn đón nhóm Cốt Long, Phượng hoàng cùng nhóm ma thú bay cũng kiên định cản lại tuyệt đại đa số thú Răng Nanh, nhưng Vong Linh Thánh cấp lần này xuất hiện số lượng đã vượt qua số lượng Thánh cấp bên đại lục. Vẫn là có hơi mười thú Răng Nanh vây quanh Bạch Hành cùng Tiểu Ngân, như hổ rình mồi tràn ngập sát khí tiếp cận hai người bọn họ.

Bạch Hành sắc mặt trầm tĩnh cho Tiểu Ngân cùng mình phân biệt phóng ra một ma pháp phòng ngự, nếu có thể anh rất muốn để Tiểu Ngân ôm eo anh dán ở phía sau anh, nhưng mà không được!

Vạn nhất nếu Vua Vong Linh thừa dịp cơ hội này tấn công anh, chuyện vậy không xong.

Anh mất đi năng lực chiến đấu không nói, khẳng định còn có thể ảnh hưởng đến Tiểu Ngân, tiến tới khiến cho Vua Vong Linh chiếm cứ vị trí chủ động chiến đấu.

Một câu, Bạch Hành không tin được Vua Vong Linh. Nhất là vào thời khắc mấu chốt này, anh đối với hắn đề phòng lại đạt tới cực điểm.

Không cho anh nhiều thời gian hơn, nhóm thú Răng Nanh ngang nhiên phát động tấn công.

Cơ thể trôi nổi hơi thở âm u bay nhanh hướng bọn họ vọt tới, mục tiêu rõ ràng là ‘Tiểu Ngân’.

Bạch Hành điều khiển nguyên tố gió trong không khí, mang cơ thể Tiểu Ngân di chuyển, ở trong chớp mắt trốn qua tấn công của thú Răng Nanh. Một Đao Băng hướng mắt thú Răng Nanh tương đối yếu phóng tới, Đao Băng vô thanh vô thức hơn nữa nhanh như tia chớp, lập tức đã chìm vào trong mắt thú Răng Nanh.

Thú Răng Nanh bị đánh trúng phát ra một tiếng kêu thảm thê lương, Đao Băng tấn công cũng không chỉ là đánh trúng mắt nó. Bạch Hành phóng ra Đao Băng là mang theo vòng xoáy mãnh liệt, sau khi tiến vào cơ thể thú Răng Nanh, còn xoay chuyển không ngừng, khuấy trộn mắt nó, hơn nữa tiếp tục hướng trong đại não cùng khởi nguyên trong đại não của nó quấy vỡ.

Một kích đã giải quyết một con thú Răng Nanh Bạch Hành cũng không thả lỏng xuống.

Tiếp đến tấn công cũng không chỉ là một con thú Răng Nanh.

Có lẽ bọn họ nên may mắn thân thể loài người so với thú Răng Nanh nhỏ bé quá mức, bởi vậy không thể làm toàn bộ thú Răng Nanh đều tham gia vây công.

Cho dù như thế, mang theo Tiểu Ngân cùng nhau né tránh ba con thú Răng tấn công như tia chớp đối với Bạch Hành mà nói cũng có chút cố hết sức, hơn nữa anh còn phải đồng thời né tránh công kích.

Đao Băng nhìn như nhỏ yếu uy lực rất lớn, thi triển ra lại không dễ dàng.

Rốt cuộc, sau khi ba con thú Răng Nanh rơi xuống mặt đất, Bạch Hành bị móng vuốt của một con thú Răng Nanh sát qua, mặc dù có ma pháp phòng ngự không bị thương, nhưng cả người lại ở trong không trung lảo đảo một cái, trong chớp mắt không ngoảnh lại nhìn Tiểu Ngân ——



Chương 89: Chấm dứt

Bạch Hành ngừng thở nhào đầu về phía trước, nhưng mà tốc độ của thú Răng Nanh quá nhanh, trước khi thú Răng Nanh tiến về phía anh móng vuốt đã cào sau lưng Tiểu Ngân. Khiên gió nửa trong suốt tốc độ cao xoáy tròn cùng móng vuốt của thú Răng Nanh tiếp xúc, từng chút từng chút bị xoáy vỡ, sau đó vỡ vụn trở về như cũ làm nguyên tố gió.

Vào lúc nghìn cân treo sợi tóc này, một đạo tường băng lập tức xuất hiện ở trước móng vuốt của thú Răng Nanh. Cuối cùng, lúc móng vuốt lóe u quang đụng tới phía trước Tiểu Ngân, Bạch Hành đem hắn dời đi.

Nhưng mà, Bạch Hành lại quên đề phòng nguy hiểm bên người mình.

Anh khi dời Tiểu Ngân, một con thú Răng Nanh từ không trung lao xuống, cái mỏ sắc nhọn nhắm ngay ngực của Bạch Hành. Lúc này Bạch Hành đã không còn thời gian tránh né…

Tiểu Ngân đôi mắt xanh sẫm cùng xanh biếc đan vào nhau trừng lớn, đôi mắt chìm sâu trơ mắt nhìn Bạch Hành, nếu nói nhìn kỹ có thể phát hiện cơ thể hắn đang run rẩy kịch liệt, nói lên Tiểu Ngân đang ở bên trong cùng Vua Vong Linh tiến hành chiến đấu kịch liệt!

Trong chớp mắt, mỏ của thú Răng Nanh đã đột phá phòng ngự của Bạch Hành!

Đôi mắt đen láy của Bạch Hành đã có thể chiếu ra răng nhọn của thú Răng Nanh, thân thể anh đột nhiên trầm xuống, rơi xuống rất nhanh, miễn cưỡng né tránh công kích của thú Răng Nanh.

Trong rơi xuống Bạch Hành theo bản năng nhìn về phía Tiểu Ngân, lại phát hiện hắn vẫn ở trong đấu tranh.

Phất tay đem Tiểu Ngân kéo đến bên cạnh mình, Bạch Hành phát hiện cơ thể mình lại đột nhiên biến thoải mái, loại cảm giác nặng nề vừa rồi hoàn toàn biến mất.

Năng lực khống chế trọng lực! Đó là ——

Bạch Hành mang theo Tiểu Ngân ở không trung vòng quanh, mắt nhanh chóng đảo qua Lão Gấu.

Khống chế trọn lực là bản năng của Đại Địa Chi Hùng, là năng lực đặc biệt của chúng nó thân là ma thú hệ thổ.

Khoảng cách xa như thế phóng thuật trọng lực, có thể làm được nếu không phải Tiểu Ngân vậy nhất định là Lão Gấu.

Thú Răng Nanh theo sát hai người bọn họ mà đến, bất đắc dĩ, Bạch Hành đành phải tiếp tục rơi xuống, mang theo Tiểu Ngân dừng ở trên đất. Như vầy ít nhất không cần lo lắng tấn công đến từ phía dưới.

Mới vừa rơi trên mặt đất, Bạch Hành mãnh mẽ thả ra khí thế Thần cấp của mình, theo sát khí thế đồng thời thả ra còn có một mảnh mỏng Đao Băng.

Lại có ba con thú Răng Nanh ở trong khí thế ngắn ngủi của Bạch Hành chụp lấy ngừng lại rồi bị đoạt mất tánh mạng, thân thể khổng lồ ầm một tiếng rơi trên mặt đất, văng tung tóe lên rất nhiều bông tuyết lạnh lẽo.

Nhưng việc này cũng không ngăn cản được tấn công của thú Răng Nanh khác, bọn nó vẫn không ngừng ngang nhiên phát động tấn công, không sợ hãi, những Đao Băng đánh trúng trên người bọn nó vẫn không thành công đánh trúng khởi nguyên tựa hồ hoàn toàn không làm ảnh hưởng đến hành động của bọn nó.

Bạch Hành liên tục phát ra ma pháp phòng ngự, trên mặt đất trong phạm vi nhỏ linh hoạt tránh né.

Nhưng mà, làm anh bất đắc dĩ chính là, nhóm Vong Linh Thánh cấp trên mặt đất thấy anh cùng Tiểu Ngân rơi xuống trên mặt đất, lại một lần nữa càng thêm liều chết hướng bên này tấn công tới.

Lẽ nào đây là bản tính của Vong Linh!

Bạch Hành cảm thấy mình không thể lý giải. Không thể lý giải bọn nó vì sao phải chấp nhất như vậy giết chết Vua Vong Linh đã không còn thực lực, thậm chí ngay cả tính mạng của mình cũng có thể không quan tâm.

Nhưng mà hiện tại đối phương hiển nhiên cũng không cho anh thời gian tự hỏi vấn đề này.

Công kích như thủy triều liên miên không ngừng, mạnh mẽ từng sóng hướng Bạch Hành.

Anh khó khăn ngăn cản, còn phải bảo hộ Tiểu Ngân bên mình.

Khiến chính anh cũng cảm thấy kinh ngạc thậm chí bất khả tư nghị chính là anh thành công!

Khi thời điểm một con thú Răng Nanh cuối cùng vây công bọn họ rơi trên mặt đất, chính Bạch Hành cũng có chút không tin. Anh biết mình là Thần cấp, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng qua mình cư nhiên cũng cường đại như vậy!

Cho dù như thế, cũng không đại biểu uy hiếp bọn họ đã giải trừ.

Ở trong thời gian Bạch Hành tiêu diệt thú Răng Nanh, đã không có ít Vong Linh Thánh cấp xông qua Thánh cấp đại lục ngăn trở chạy hướng bọn họ. Xem số lượng ít nhất có hai mươi mấy tên, hơn nữa còn là Kẻ Bất Tử, Vu Yêu, Kỵ Sĩ Tử Vong…Tấn công xa, công kích vật lý cùng tấn công ma pháp vong linh đều có.

Một đám Vong Linh như thế, càng khó đối phó! Hơn nữa, theo thời gian trôi qua, Vong Linh chạy tới sẽ càng ngày càng nhiều!

Bạch Hành do dự một chút, lại bay lên trời.

“Băng Đống Phong Bạo!”

Một ma pháp chuẩn bị ra tay dùng đại khái thời gian vài phút, hướng tới đám Vong Linh đuổi tới ném qua.

Đáng tiếc chỉ hơi đóng băng hành động tương đối trì hoãn Vua Yêu cùng Kẻ Bất Tử, Vong Linh khác như cũ chạy như bay mà đến.

Bạch Hành trong tay vẩy ra vài miếng Đao Băng, đầu tiên giải quyết Vu Yêu cùng Kẻ Bất Tử bị đóng băng này.

Sau đó, không đợi anh đối với nhóm Vong Linh mặt đất còn lại động thủ, lại có vài con thú Răng Nanh bay tới.

Tuần hoàn như thế, Bạch Hành không có thời gian thở gấp.

Cho dù anh là cao thủ Thần cấp, có ma lực gần như vô hạn cũng không thể duy trì tinh thần tập trung cao độ thời gian dài như vầy tiến hành chiến đấu.

Sau một ngày một đêm ——

Bạch Hành thở gấp, trên đầu là mồ hôi lạnh lạnh, nhìn chằm chằm một con thú Răng Nanh còn lại duy nhất trên đỉnh đầu, trên mặt đất đứng mấy chục Vong Linh Thánh cấp như hổ rình mồi.

Anh đã bắt đầu cảm thấy choáng vàng đầu hoa mắt, không phải không còn ma lực, là tinh thần lực sắp tiêu sạch.

Làm sao đây?

Thánh cấp đại lục khác căn bản là dứt không ra tay đến trợ giúp bọn họ, mà chính Bạch Hành thân mình ở không trung cũng lung lay sắp đổ.

Cắn chặt răng, Bạch Hành lại phát ra một Đao Băng, còn chưa kịp quan sát có hay không đánh trúng thú Răng Nanh trên bầu trời kia, anh đã cảm thấy trước mắt tối sầm, thân thể mềm nhũn, bắt đầu có một loại cảm giác bay bổng.

Bạch Hành biết mình cùng Tiểu Ngân bởi vì không có ma pháp của mình chống đỡ mà đang rơi xuống, nhưng mà anh thật sự không có biện pháp mở to mắt, không có biện pháp vắt ra bất cứ một tia tinh thần lực nào. Anh biết tiếp đó chờ đợi mình cùng Tiểu Ngân là gì, nhưng kỳ quái chính là anh một chút cũng không thấy sợ hãi. Cũng không sao cả, anh đã cố gắng hết sức lớn nhất, Tiểu Ngân sẽ không trách anh. Nếu Đại Chiến, bên đại lục thắng cục đã định, cũng không còn gì để lo lắng…

Tự nhiên mà vậy, thân thể Tiểu Ngân cũng bắt đầu theo Bạch Hành rơi xuống.

Bất đồng với Bạch Hành mê man, hắn là tỉnh táo.

Cũng không trợ giúp Bạch Hành, hắn hoàn toàn vô pháp ở không trung đứng lại, chỉ có thể theo Bạch Hành cùng nhau rơi xuống rất nhanh.

Dựa theo vị trí của hai người, Bạch Hành hiển nhiên phải so với với hắn rơi xuống trước trên mặt đất.

Phía dưới, một con Kẻ Bất Tử đang tham lam nhìn Bạch hành càng ngày càng gần, một đôi cánh tay tráng kiện vươn cao cao, hưng phấn cùng đợi…

Ngay khi thân thể Bạch Hành rơi vào trong bàn tay Kẻ Bất Tử màu xám trắng, một Đao Gió từ trên trời giáng xuống!

Một đạo ánh sáng bạc hiện lên, thân thể Bạch Hành biến mất ở phía trên Kẻ Bất Tử.

Kẻ Bất Tử như là không phản ứng được, còn ngây ngốc vươn cánh tay bảo trì tư thế chờ đợi vừa rồi.

Cánh tay tráng kiện của nó theo chỗ Đao Gió vừa rồi cắt qua gãy, bằng chứng là vết cắt bóng loáng.

Kẻ Bất Tử sẽ không cảm thấy đau đớn, tay rớt xuống đối với nó mà nói cũng không co bao nhiêu tổn thương, nhưng mà con mồi trơ mắt từ trước mặt biến mất lại làm nó cực kỳ phẫn nộ.

Hướng tới con sói to màu bạc xinh đẹp ở không trung kia ánh mắt phẫn nộ, yết hầu Kẻ Bất Tử phát ra tiếng kêu trầm trầm.

Sói to màu bạc không đếm xỉa nó, tự mình đưa Bạch Hành trên lưng hắn bay đến trước mặt mình, vươn đầu lưỡi nho nhỏ xước mang rô liếm lên khuôn mặt tái nhợt của y.

Bạch Hành kỳ thật cũng không có hoàn toàn mất đi thần trí, chỉ là tinh thần lực cạn kiệt làm anh đau đầu muốn nứt ra hơn nữa hôn mê không thể điều khiển cơ thể mình.

Tiểu Ngân cũng không lộ vẻ rất nôn nóng, loại tình huống này đối với hắn mà nói cũng không xa lạ. Đôi mắt xanh biếc xinh đẹp như ngọc bích thượng đẳng lộ ra ánh sáng dịu dàng, sau khi xác định Bạch Hành trong thời gian ngắn không thể khôi phục, hắn trở lại đem Bạch Hành phóng đến trên lưng mình.

Sau khi làm xong, sói to trên bầu trời dần dần thu liễm toàn bộ dịu dàng của mình, cả người cao thấp tản ra khí thế lẫm liệt, ánh mắt nhìn về phía Vong Linh Thánh cấp rét lạnh như băng, lợi hại như dao, tràn ngập sát khí thuần nhiên.

Tấn công tính cường đại mà tràn trề cùng khí thế Thần cấp lực áp bách đem mấy chục Vong Linh Thánh cấp phía dưới hoàn toàn ngăn chặn.

Khí thế cùng tính cách của hắn là gắn bó chặt chẽ, đồng dạng là khí thế Thần cấp, Bạch Hành thì càng thêm hòa nhã một chút, không có lực áp bách quá lớn, mà Tiểu Ngân thì lại là tương phản, khí thế của hắn tràn ngập tính công kích cùng lực áp bách, cùng với trộn lẫn trong đó tức giận và sát khí, đủ để dọa phá lá gian của một Thánh cấp.

Đáng tiếc, Vong Linh không có cảm giác sợ hãi này, bọn nó chỉ là bị ngăn chặn mà thôi.

Đám lông màu bạc thật dài của sói to màu bạc theo gió lạnh trên cánh đồng tuyết băng lãnh này lay động, hắn giãn tứ chi, cao ngạo mà tàn nhẫn nhìn đám kẻ địch đau khổ chống lại khí thế của hắn.

Sau đó, hóa thành tia chớp màu bạc, bay nhanh hướng kẻ địch vút qua! Cùng với thân ảnh của hắn mà đến còn có mấy đạo tia chớp quang lôi hỗn hợp!

Rất nhanh, hữu hiệu, trực tiếp.

Tiểu Ngân rất nhanh tiêu diệt mấy chục Vong Linh Thánh cấp trên mặt đất.

Bạch Hành thì ở dưới hai tầng tác dụng yên tâm cùng tinh thần cạn kiệt, trầm trầm ngủ.

Hành động của Tiểu Ngân không kinh động y nửa phần.

Khi thời điểm Bạch Hành từ trong giấc ngủ sâu tỉnh lại, anh đã về phòng mình.

Đôi mắt chớp chớp cay rát, một quả cầu nước xuất hiện ở trên môi anh, sau khi hơi làm ẩm đôi môi nứt nẻ, Bạch Hành mở miệng ra nhẹ nhàng cắn một ngụm ở trên quả cầu nước, nước trong nhất thời hóa thành một đạo dòng chảy trong lành làm dịu cổ họng khô khát của anh.

“Tỉnh?”

Âm thanh Tiểu Ngân ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng vang lên.

Bạch Hành mạnh mẽ ngẩng đầu lên, mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ của Tiểu Ngân.

Tiểu Ngân ngồi ở trên giường, vươn tay ôm chầm Bạch Hành.

“Em rất nhớ anh.”

Bạch Hành âm thanh thô khàn nỉ non, tham lam cảm thụ hơi thở của Tiểu Ngân.

Anh chung quy cảm thấy mình giống như đã thật lâu thật lâu thật lâu không nhìn thấy qua Tiểu Ngân, lâu đến anh cảm thấy mình cùng Tiểu Ngân lần ôm cuối là chuyện từ kiếp trước.

“Đại Chiến đã kết thúc.”

Hai người lẳng lặng ôm trong chốc lát, Tiểu Ngân chủ động mở miệng nói.

“Vâng.”

“Vua Vong Linh không chết, lúc đó hai chúng ta ai cũng không làm gì được ai, hắn không muốn ta chết cũng không muốn chết, cho nên hai chúng ta đạt thành hiệp nghị, ta buông hắn ra, hắn từ trong cơ thể ta đi ra ngoài.”

“À.”

Việc này Bạch Hành loáng thoáng đã đoán được, với bản lĩnh của Vua Vong Linh, cho dù Tiểu Ngân đại bạo phát làm sao đại khái cũng không thể lập tức bắt hắn ta tiêu diệt. Nhưng mà, lúc đó dưới loại tình huống này, nếu hắn ta không muốn chết thì phải buông tha trận chiến đấu này cùng Tiểu Ngân.

Hiện đang nghe Tiểu Ngân nói ra, anh kỳ thật cũng không có bao nhiêu cảm giác ngoài ý muốn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.