Ma Vương Ta Muốn Công Ngươi

Chương 58



Làm phản

Hoàng Long phủ được xưng là Khiết Đan đông trại, Liêu chi ngân phủ. Liêu đình nhiều năm qua đóng quân cày ruộng, sưu cao thuế nặng, bấy giờ, tộc Nữ Chân, Bột Hải cùng Hán nhân đã đem nơi đây phát triển trở thành trọng trấn quân sự kinh tế.

Nơi đây không chỉ là quốc thổ hướng nam hướng tây bị Liêu Quốc ngầm chiếm thu hồi tất yếu nhất, còn là căn cứ quân sự và kinh tế tây phạt Kinh Lâm Hoàng Liêu Quốc. Bởi vậy với Hoàn Nhan A Cốt Đả, Hoàng Long không đoạt, bất hưng.

Gió biên cương cuồng liệt mà mạnh mẽ, Hoàn Nhan A Cốt Đả vạt áo rộng mở, rót đầy hào hùng hán tử biên cương, mùa thu năm trước, lúc hắn chỉ huy phạt Liêu, nhân không quá ba nghìn, mã không tới ngàn ngựa, mà sau khi trải qua chiến dịch Trữ Giang phủ cùng Xuất Hà ***, binh mã y tăng nhiều, lương thảo, binh giới đầy đủ. Hiện nay, binh lính hắn đã quá vạn người, mỗi người sinh long hoạt hổ, sĩ khí vang dội, tướng lãnh mỗi người đều dũng mãnh thiện chiến, uy chấn địch hãi, trang bị của Kim quân cũng xưa đâu bằng nay. Hoàng Long một trận, tình thế bắt buộc.

” Bệ hạ.”

Quan truyền lệnh quỳ gối bên cạnh, mỗi ngày đều có vô số quân tình cấp bách cần hắn định đoạt. Hít sâu một hơi, Hoàn Nhan A Cốt Đả khoan khoái dạt dào.

” Chuyện gì?”

” Bệ hạ, có một Hán nhân tới.”

” Ân?”

Hoàn Nhan A Cốt Đả mẫn cảm quay đầu, ở thời khắc mấu chốt này, người tới không phải quy hàng chính là có dụng ý xấu. Hơn nữa là một Hán nhân, lẽ ra không có địa vị bao nhiêu ở Liêu Quốc. Lúc này đại chiến sắp đến, một quyết sách nho nhỏ cũng có thể ảnh hưởng toàn cục.

” Ta không gặp. Bảo hắn trở về đi.”

” Cái này…”

Quan truyền lệnh sắc mặt lúng túng.

” Thuộc hạ vốn cũng không muốn thông báo, người nọ nề hà, chúng ta đuổi không đi.”

” Nga?”

Sớm đã nghe nói Trung Nguyên võ công quỷ dị khó lường, chẳng lẽ đến đây là một cao thủ.

” Ha ha, Hoàng Thượng rõ là hảo hăng hái, nơi này trái lại có thể bao quát phong cảnh Hoàng Long trấn.”

Nam tử tao nhã hữu lễ lên tiếng, Trúc Lục Sinh quạt xếp khẽ động, trên khuôn mặt trắng nõn không mang theo một chút bụi trần. Cười rực rỡ phảng phất như ánh nắng.

” Ngươi là ai?”

Hoàn Nhan A Cốt Đả sắc mặt biến đổi, có thể vô thanh lặng lẽ tránh thoát vạn quân gián điệp lên núi mà đến, chỉ sợ trong thiên hạ không có mấy người.

” Hoàng Thượng cẩn thận.”

Quan truyền lệnh nghiêng mình hộ trước người Hoàn Nhan A Cốt Đả, lại có vô số kỵ sĩ hắc y bốn phương tám hướng bọc quanh. Nhất thời giương cung bạt kiếm, không khí đông lại, nhưng người này lại vẫn nói nói cười cười trong rừng quân đội. Hoàn Nhan A Cốt Đả không chỉ âm thầm khâm phục.

” Trung Nguyên nhiều dị nhân, Hoàng Thượng đừng tưởng rằng chỉ có một mình ta có thể đến bên cạnh ngươi.”

Trúc Lục Sinh tựa hồ nhìn thấu tâm tư của hắn, trên khuôn mặt văn nhã chợt lóe hàn quang.

” Bất quá trong mắt tại hạ, ít ra còn tám trăm người nữa có thể lên núi được.”

” Cái gì?”

” Tám trăm người, thủ hạ của ta.”

Mi nhãn thật dài của Trúc Lục Sinh cong như trăng khuyết.

” Mỗi người đều có thể lấy mạng ngươi.”

” Lớn mật.”

Quan truyền lệnh sắc mặt phát lạnh, hai tay giơ lên muốn chỉ huy cung thủ bắn tên.

” Chậm đã.”

Hoàn Nhan A Cốt Đả trầm giọng nói.

” Khách quý ở xa tới, như thế sao là đạo đãi khách được. Người tới, chuẩn bị tiệc rượu, thiết đãi vị tráng sĩ này.”

Trúc Lục Sinh cười gật gật đầu.

” Hoàng Thượng nâng đỡ.”

Trong lều lớn, oanh ca yến hát, ăn uống linh đình, mặc dù không bằng Trung Nguyên phồn hoa quyến rũ, lại có một loại phong tình phóng khoáng khác.

” Hoàng Thượng sao lại biết tại hạ không phải tới lấy mạng ngài?”

Trúc Lục Sinh một ngụm uống cạn chén rượu, tửu dịch cay cay như hỏa nhiệt, lại đúng với khẩu vị của y.

” Ngươi nếu muốn lấy mạng ta, ta bây giờ còn có thể ngồi cùng uống rượu với ngươi sao? Hơn nữa, thiên hạ đại thế, chỉ cần là người sáng suốt, đều có thể nhìn ra rành mạch.”

Hoàn Nhan A Cốt Đả thích cùng người thông minh nói chuyện, ít ra đa phần cũng không là lời vô nghĩa.

” Hoàng Thượng anh minh! Không sai, hiện giờ Tống Đình yếu đuối, Liêu Quốc hủ bại, chỉ có Đại Kim mới có thể thống nhất thiên hạ.”

Trúc Lục Sinh lại nâng chén rượu lên.

” Ta trước giờ thích đánh cuộc, lần này, Hoàng Thượng có nguyện ý cược một phen với ta không ?”

” Nga, nói nghe thử một chút.”

” Đánh cuộc giang sơn hùng vĩ, thiên thu nhất thống của ngài.”

Giang sơn hùng vĩ, thiên thu muôn đời, duy ngã độc tôn, từ xưa đến nay tạo nên bao nhiêu anh hùng hào kiệt, loạn thế kiêu hùng. A Cốt Đả không phải không nghĩ tới, chỉ không ngờ lời này sẽ nói ra từ miệng một Hán nhân không quen không biết.

” Bệ hạ có tin tưởng ta không?”

Trúc Lục Sinh cười liếc chúng nhân kinh ngạc, một vài lão nhân râu tóc hoa râm đã nóng lòng muốn hung hăng quở y dừng lại.

” Các ngươi đều xuống đi.”

” Cái gì? Hoàng Thượng, thỉnh suy xét…”

Quả nhiên vị lão nhân nào đó nhịn không được.

” Xuống!”

Trong thiên hạ, vương quyền luôn có uy tín nhất, không tới thời gian một chén trà nhỏ, trong trướng tĩnh đến chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của Hoàn Nhan A Cốt Đả, thanh âm người kia lại không thể nghe thấy được.

” Hoàng Thượng có thể hiểu rõ ?”

” Vậy cần xem ngươi nói như thế nào.”

” Hoàng Thượng cũng biết hiện giờ là tiết gì?”

” Cuối đông.”

” Như vậy sau cuối đông là?”

” Đương nhiên là đầu xuân.”

” Hoàng Thượng đã biết tiết cày bừa vụ xuân sắp đến, lại dẫn gần hết thanh tráng tôn thất cùng binh lính đi đến chiến trường, như vậy, lương thảo, ngựa và binh giới chinh chiến mà tiền phương cần có thể cung ứng đầy đủ hay không? Còn nữa, việc đồng áng an bài phức tạp, lo liệu toàn do phụ nữ, trẻ con, lão ấu, ngươi có thể cam đoan quốc thổ mình sẽ không bị tập kích ?”

” Ngươi là nói trẫm không nên thân chinh?”

Phất mạnh tay áo, Hoàn Nhan A Cốt Đả sắc mặt xanh trắng, hắn không phải không biết mấy vấn đề này, chỉ là để người khác thấy rõ nói ra, hắn rất khó chịu.

” Cũng không phải, Hoàng Thượng cũng biết một cơ hội tuyệt hảo bày ra trước mắt chứ?”

Trúc Lục Sinh càng đắc ý, y vô cùng chắc chắn rùa đã vào rọ.

” Hoàng Long phủ đã trú đầy Liêu binh, phái Liêu đình cũng theo Da Luật Ngoa Lí Đóa, tả phó theo Tiêu Ất Tiết, hữu phó theo Da Luật Trương, nô cùng quan giám Tiêu Tạ Phật Lưu cũng đã cầm binh đồn trú, mà kỵ binh có hơn 20 vạn, bộ binh có 7 vạn… Nhiều người như vậy, ngươi có thể cam đoan binh sĩ ngươi có thể vượt qua?”

” Hừ, vậy cơ hội theo như lời ngươi nói là gì ?”

” Liêu binh gầy yếu, đây là sự thật không thể tranh cãi, chỉ cần ngươi không tấn công họ, khí chiến đấu họ liền không mạnh, đồng thời để cô lập Hoàng Long, ta cho rằng có thể tấn công Đạt Lỗ Cổ thành chung quanh Hoàng Long trước, cắt đứt nguồn chi viện bên ngoài này. Áp dụng chiến thuật vây đánh viện binh. Cứ như vậy, Liêu quân lại càng không dám khiêu khích trước, chúng ta vây nó ở trung tâm, qua cày bừa vụ xuân, họ liền chịu không được bao lâu.”

” Ha ha ha….”

Hoàn Nhan A Cốt Đả cười, người này tựa hồ rất thú vị.

” Hảo, ngươi rốt cuộc là ai?”

” Tại hạ Trúc Lục Sinh.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.