Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 10: Cùng cỡi ngựa



Thu Địch Phỉ nhìn chằm chằm Mộ Thiên Sơn rồi chậm rãi, buồn rầu lên tiếng “ Mộ đại gia, hay là ngươi cho ta ăn thêm mấy viên độc dược nữa đi. Ta khẳng định là đánh không lại sư huynh ngươi, chỉ nhìn hiện trường hắn té từ nóc nhà xuống đất thì biết, để lại một cái hố hình người sâu như vậy, hơn nữa khi hắn đứng lên thì không có lưu lại chút dấu vết đứt tay gãy chân gì…Những điều này để khẳng định một vấn đề: ta nhất định sẽ đánh không lại hắn. Nếu ngươi muốn ta luận võ với hắn chi bằng ngươi cho ta ăn độc dược cho rồi”

Người áo đỏ ở bên cạnh nghe được những lời Thu Địch Phỉ vừa nói thì trong lòng cảm thấy không thoải mái.

Hắn cảm thấy nàng mắng hắn nhưng lại không chỉ ra được câu chữ nào là mắng hắn cả. Vì vậy trong lòng hắn kết luận: tiểu cô nương ngu xuẩn đúng là tiểu cô nương ngu xuẩn, nói cũng không nói rõ ràng.

Mà giun đũa tinh chuyển thế Mộ Thiên Sơn vẫn như mọi lần, hiểu rõ ý nàng, trong lòng thầm nghĩ: ai ngốc ai thông minh thì nghe là đã hiểu.

Mộ Thiên Sơn không để ý đến thình cầu của Thu Địch Phỉ, hớn hở nói với người áo đỏ “ sư huynh, cho ta một canh giờ được chứ? Ta lập tức chỉ cho nha đầu này ba chiêu kiếm pháp, đợi nàng học xong sẽ dùng ba chiêu này để tỷ thí với ngươi, sẽ không dùng tới võ công của nàng mà điều kiện cá cược của chúng ta vẫn không thay đổi, thế nào?”

Người áo đỏ không thèm để ý đáp “ đừng nói là ba chiêu, một chiêu cũng chẳng xong, lão tử ta thắng chắc rồi. Ngươi chỉ nhanh lên đi, nàng cũng mau học đi, quyết định rồi nha, ba chiêu, một canh giờ. Thời gian bắt đầu”

Quả nhiên, ai ngốc ai không đã rõ ràng a.

Mộ Thiên Sơn quay đầu nhìn Thu Địch Phỉ, vẻ tươi cười hoàn toàn biến mất “ nội lực trong cơ thể ngươi đã độ cho ta một phần bảy, nhưng phần nội lực còn lại cũng không ảnh hưởng tới việc ta dạy cấp tốc cho ngươi ba chiêu mười hai thức ba mươi sáu biến hóa của Thiên Khuyết kiếm pháp, ngươi hãy để ý cho kỹ, có thể học bao nhiêu thì học bây nhiêu, bộ kiếm pháp này chỉ có ba chiêu nhưng lại biến hóa vô cùng, mà mỗi sự biến hóa lại không thể dùng lời để diễn tả hết được, đủ để khắc chế người áo đỏ kia, ngươi hãy nghe cho kỹ…”

Mộ Thiên Sơn tinh tế giảng giải Thiên Khuyết kiếm pháp cho Thu Địch Phỉ, nàng cũng chăm chú lắng nghe, chuyên tâm học kỹ, chưa đến nữa canh giờ đã thuộc lòng khẩu quyết kiếm pháp, nửa canh giờ còn lại thì áp dụng lý thuyết vào thực hành.

Người áo đỏ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm thân ảnh nhỏ bé của Thu Địch Phỉ đang phấp phới tung bay, ra sức ghi nhớ bộ pháp của nàng. Trong lòng vui sướng thầm nghĩ: tiểu cô nương ngu xuẩn, cũng không nghĩ tới việc cấm kỵ khi luyện kiếm, để cho lão tử ta nhìn thấy bộ pháp của ngươi, đợi lát nữa so chiêu, ta sẽ đánh phủ đầu xem ngươi có bị thua mà khóc nhè hay không?

Mộ Thiên Sơn nhìn thân ảnh của Thu Địch Phỉ trong lòng vừa ngạc nhiên lại kinh sợ.

Hắn không ngờ nàng lại có thể luyện được

Thế gian e là không thể tìm được nữ tử thứ hai có thể thông minh cơ linh như nàng rồi.



Thu Địch Phỉ thực hành Thiên Khuyết kiếm pháp một lần rồi quay sang lớn tiếng nói với người áo đỏ “ được rồi, chúng ta bắt đầu đi”

Ngươi áo đỏ vô cùng tự tin phóng tới trước mặt Thu Địch Phỉ, hắn đã nhìn rõ bộ pháp của nàng rồi, tin chắc trong vòng ba chiêu có thể làm nàng quỳ gối trước hắn.

Thân ảnh thiếu nữ mảnh được bao quanh bởi kiếm quang màu bạc bắt đầu quyết đấu với thân hình màu hồng núc ních lấm đầy bụi đất.

Ba chiêu qua đi

Thiếu nữ mảnh mai cầm kiếm đứng yên, mũi kiếm chỉ về phía trước…một cục thịt đỏ rực nằm rạp trên mặt đất.

Cục thịt đỏ không cách nào tin vào sự thật, hai tay ra sức nện xuống đất, làm cho bụi bay mịt mù, hại hắn vừa há miệng đã bị ăn không ít bụi đất nhưng không thèm để ý mà thương tâm ảo nảo lên tiếng

“Tiểu cô nương ngu xuẩn, ngươi gian trá, vừa rồi rõ ràng ngươi không có đi như vậy, sao vừa bắt đầu tỷ thí ngươi lại đi nhanh hơn, nếu không thì ta đã không bị ngươi đánh bại”

Vẫn câu nói cũ, ai ngốc còn chưa biết.

Khi Thu Địch Phỉ đang luyện kiếm thì linh cơ khẽ động, đem ba chiêu mười hai thức ba mươi sáu biến hóa của Thiên Khuyết kiếm pháp mà Mộ Thiên Sơn dạy từ sau tiến lên trước, luyện cho đến khi đạt được mục đích, chính vì vậy mà làm cho cục thịt đỏ kia nhầm lẫn, khi hai ngươi giao đấu với nhau nàng lại xuất kiếm theo trình tự bình thường, cho nên kết quả đã rõ ràng, cục thịt đỏ đã không làm nàng thất vọng, bị lừa đến thê thảm, trong vòng ba chiêu đã nằm rạp dưới váy của nàng.

Mộ Thiên Sơn đi đến cạnh người áo đỏ, tủm tỉm cười nói “ sư huynh, dám cá cược thì phải dám chịu thua a”

Người áo đỏ đứng lên, phi thường kích động cũng phi thường phẫn nộ gào lên với Mộ Thiên Sơn “ ta vậy mà thua, ta vậy mà thực sự thua. Ta lại thua một tiểu cô nương ngu xuẩn, thực sự là sỉ nhục, thiên đại sỉ nhục a. Ta cho ngươi biết, Mộ Thiên Sơn, đừng nghĩ ta không đoạt Thiên Khuyết tâm kinh thì ngươi sẽ được an ổn, ta ngã xuống sẽ có năm bảy người khác tiến lên, ngươi cứ chờ xem”

Người áo đỏ nói xong thì cả người đã như một mũi tên, chọn phương thức như khi xuất hiện: xuyên qua nóc nhà mà đi.

Thu Địch Phỉ nghe hắn gọi mình là tiểu cô nương ngu xuẩn thì trong lòng rất khó chịu, nhặt một khối đá lên, âm thầm vận lực, sau đó dùng sức ném về phía thân ảnh mới bỏ đi. Một tiếng thét thảm thiết vang lên, tiếp theo là tiếng “phanh” thật lớn, mặt đấy lại rung động lắc lư.

Mà Thu Địch Phỉ nghe tiếng rên la này lại mỉm cười ngọt ngào.

Đáng đời.

Mà Mộ Thiên Sơn nghiêng đầu nhìn nàng, tinh quang lưu chuyển trong mắt như có điều suy nghĩ.

Thì ra tiểu cô nương này không phải chỉ có lúc khóc mới xinh đẹp động lòng người.

Thì ra khi tiểu cô nương cười xuất phát từ nội tâm cũng thanh lệ vô cùng.

Bộ dáng rất đáng yêu a.



Thu Địch Phỉ thu hồi kiếm, ngẩng đầu hỏi Mộ Thiên Sơn “ người vừa rồi kêu là người áo đỏ đúng không?”

Mộ Thiên Sơn có chút ngạc nhiên, nhếch lông mày, gật đầu nói “ Hương Hương muội muội quả là thông minh a, có thể suy tự tên của sư huynh hắc y nhân mà biết được tên của sư huynh người áo đỏ của ta, thực sự là không đơn giản nha”

Thu Địch Phỉ tiếp tục can đảm suy luận “ người áo đỏ nói, hắn ngã xuống sẽ còn năm bảy người khác tiến lên, mà năm bảy người này chắc theo thứ tự sẽ là người mặc áo cam, người mặc áo vàng, người mặc áo xanh, người mặc áo tím…”

Sư phụ của ngươi thích cầu vồng sao?

Mộ Thiên Sơn mở to hai mắt nhìn vẻ tươi cười sáng lạn của Thu Địch Phỉ nói “ Hương Hương muội muội, ngươi thực sự quá thông minh, ngay cả chuyện này mà ngươi cũng đoán trúng. Không tệ, chính là vậy. Hương Hương đại ca hỏi ngươi thêm một chuyện, ngươi có thể đoán được trước khi ta tiếp nhận vị trí cung chủ Thiên Khuyết cung thì tên là gì không?”

Thu Địch Phỉ không cần nghĩ nhiều, lập tức đáp “ bạch y nhân”

Mộ Thiên Sơn cười ha hả, vô cùng vui vẻ nói “ ai, ta vẫn gọi là Mộ Thiên Sơn”

Thu Địch Phỉ lại quay về làm kẻ tàn tật, bỏ qua sự vui sướng của hắn.

Võ lâm dạo này thật loạn, đệ nhất cao thủ lại cũng chính là đệ nhất lưu manh.



Hơn nửa ngày đã trôi qua.

Mộ đại gia lại nói “ Hương Hương, hôm nay chúng ta không khởi hành, đợi độ công lần thứ hai xong, ngày mai sẽ lên đường”

Thu Địch Phỉ phục tùng vô điều kiện

Không có biện pháp

Người hạ độc ta chính là cha ta a.

Ta ăn hết độc dược của ngươi thì là cháu gái ngươi.

Haizz, lại loạn bối phận.

Thu Địch Phỉ độ công cho Mộ Thiên Sơn xong thì thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, còn mệt hơn lần trước nhiều.

Thu Địch Phỉ mặc xong quần áo, mí mắt cũng không giở lên nổi nhưng vẫn cố chấp, quật cường hỏi Mộ Thiên Sơn “ Mộ đại gia, ta không cầu xin gì, chỉ mong ngươi cho ta một câu trả lời thành thật, có phải sau lần độ công thứ bảy, ta sẽ mệt quá mà chết không? hay là biến thành lão thái bà? Cách thức độ công này thực quá tà môn, ta không được…ta không kịp chờ đáp án của ngươi rồi…chờ ta tỉnh ngủ…ngươi nhớ nói rõ cho ta biết..a”

Thu Địch Phỉ không kịp dựa vào bàn, trực tiếp nằm lăn ra đất mà ngủ.

Thần sắc của Mộ Thiên Sơn ngưng trọng.

Hắn biết việc độ công sẽ làm cho người độ công mệt mỏi dị thường nhưng không ngờ lại khoa trương như trạng thái của Thu Địch Phỉ, hắn cảm thấy nếu cứ tiếp tục thì tới lần thứ bảy xong, nàng đúng là sẽ chết vì mệt hoặc có thể biến thành lão thái bà.

Mộ Thiên Sơn móc ra bình sứ, đổ ra hai hạt bách hoa đan còn sót lại, tự mình ăn một hạt, hạt còn lại cho Thu Địch Phỉ đang nằm trên mặt đất ăn.

Mộ Thiên Sơn âm thầm nghĩ ngợi: bách hoa đan đã dùng hết, xem ra phải nhanh chóng đến Bách Hoa cốc.

Mộ Thiên Sơn cảm thấy dược bắt đầu phát huy tác dụng thì ôm Thu Địch Phỉ vào lòng, đi ra khỏi phòng.

Ôm tiểu cô nương trong tay, lại để cho Mộ Thiên Sơn có cảm giác: thật cấn tay.

Quá gầy

Nhìn bộ dáng nha đầu này không biết bình thường cơm ăn vào đã đi đâu rồi?

Ăn vào không mập, không phải là bị bướu cổ?

Nhưng cần cổ tinh tế thon dài, không giống bị bướu cổ a.

Đại gia đệ nhất võ lâm ôm tiểu cô nương hôn mê trong ngực, bên ngoài không phủ y bào, có lẽ áo gấm vẫn còn nằm trên mặt đất trong phòng, có lẽ nó thấy căn phòng đổ nát sẽ làm mặt đất bị lạnh cho quyết định ở lại ủ ấm cho mặt đất trong phòng. Còn đại gia đệ nhất võ lâm, không khoác y bào, ôm một tiểu cô nương hôn mê trong ngực đứng trước con ngựa lười, trong lòng lại nhà hạ, rất có hứng thú nghiên cứu cần cổ mảnh mai của tiểu cô nương.

Tình cảnh thật quỷ dị.

Làm cho người ta cảm thấy Mộ đại gia đúng là ở không không có việc gì làm.

Mộ Thiên Sơn đặt Thu Địch Phỉ lên lưng ngựa, sau đó cởi bỏ dây thừng buộc ngựa rồi lại nhảy lên lưng ngựa. Điều chỉnh vị trí của Thu Địch Phỉ trong lòng mình thật tốt rồi bắt đầu giục ngựa chạy như điên.

Con ngựa cũng không phụ lòng, bốn chân phóng vun vút, rất có dáng bảo mã.

Thu Địch Phỉ bị cảm giác xóc nảy làm tỉnh giấc, phát hiện nàng đang ở trên lưng ngựa còn dựa vào một bức tường rắn chắc ấm áp.

Nàng cảm thấy bức tường rắn chắc ấm áp này tốt hơn cái chân bàn gấp trăm ngàn lần, nên càng dựa sát hơn, cảm nhận sự thoải mái, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên, rồi mang theo nụ cười ngọt ngào mà mê man lần nữa.

Mộ Thiên Sơn nhìn nha đầu dựa vào ngực mình tươi cười ngọt ngào thì trong lòng nghĩ tới hai từ

Kinh diễm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.