Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 13: Đội hình cầu vồng



Thu Địch Phỉ độ công lần thứ ba xong thì ngủ mê man suốt một ngày.

Khi nàng tỉnh lại, Mộ Thiên Sơn đã trêu chọc nàng “ Hương Hương muội muội còn chưa có hứa với người ta a? đại ca đã nói với ngươi, ta có hai thiếp thân hộ vệ, hiện giờ bọn họ đang trên đường đến Bách Hoa cốc để đưa giải dược cho ngươi, Hương Hương muội muội giúp đại ca độ công khỏ cực như vậy, chi bằng đại ca để ngươi xem ưng ý người nào thì chọn một trong hai người bọn họ, xem như là quà đáp tạ, thấy thế nào?”

Thu Địch Phỉ rất muốn tiếp tục hôn mê.

Mộ đại gia thực sự là…nước vô đầu rồi.

Hắn chẳng lẽ không thấy nàng không có chút sức lực nào, cũng chẳng có kinh nghiệm yêu đương…nếu để cho một mỹ nam đến hầu hạ e là thời điểm hương tiêu ngọc vẫn không còn xa nữa.

Thu Địch Phỉ rất chân thành trả lời Mộ Thiên Sơn “cung chủ đại nhân, thực ra tiểu nhân đã sớm đem mình hứa cho Phật tổ rồi”

Mộ Thiên Sơn nghe Thu Địch Phỉ nói xong thì mặt vẫn cười nhưng trong lòng thì hừ lạnh, sau đó đột nhiên trở nên nghiêm túc nói “ đừng nói những chuyện dư thừa vậy nữa, thời gian không có nhiều, đi thôi, chúng ta tiếp tục độ công”

Thu Địch Phỉ rất muốn cầm kiếm cắt cổ mình cho rồi.

Nếu có ai dám nói Mộ Thiên Sơn này không phải là một tên điên thì nàng chắc chắn sẽ liều mạng với kẻ đó.

Thật là hết nói nổi mà.

Chính cái tên điên kia đề cập chuyện này trước mà…

Thu Địch Phỉ đi theo Mộ Thiên Sơn, mặt cười mà trong lòng lại suy nghĩ lung tung: coi như ngươi lợi hại. Đợi sau này ngươi vào am ni cô, lão nương làm cho ngươi chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, cả phòng đều là vợ của Phật tổ, xem ta có nghẹn chết ngươi hay không?

***********************************************************

Thu Địch Phỉ độ công lần thứ tư, thứ năm cho Mộ Thiên Sơn thì lần sau càng mệt hơn lần trước, thời gian mê man càng dài hơn.

Cho đến lần độ công thứ năm kết thúc, Thu Địch Phỉ cảm thấy toàn thân rã rời, ngay cả trái tim cũng không đủ sức để đập.

Lần này nàng ngay cả sức lực mặc quần áo cũng không có, cuối cùng phải nhờ tới đại liệt nữ Hoa Bách Hoa giúp nàng mặc vào.

Thời gian mê man của Thu Địch Phỉ cũng dài hơn mà mức độ hôn mê cũng sâu hơn.

Khi Thu Địch Phỉ tỉnh lại, cảm khái tận đáy lòng mà nói với Mộ Thiên Sơn “ có thể tỉnh lại thật là tốt”

Mộ Thiên Sơn vì một câu nói này mà thân thể thoáng run run.

Mộ Thiên Sơn lựa chọn Thu Địch Phỉ độ công cho hắn chỉ vì thấy cô nương này thú vị nhưng sẽ không khơi dậy hứng thú tình dục của hắn đối với nàng, mà nàng dường như cũng quyết tâm làm ni cô, cho nên khi hai người độ công cũng không xảy ra tình trạng thiên lôi đụng địa cầu, đã vậy nha đầu này chẳng những giúp hắn độ công mà còn chọc cho hắn vui, giúp hắn bớt nhàm chán, thật có ích nha.

Mộ Thiên Sơn cũng chưa từng nghĩ để một tiểu cô nương công phu mèo quào ba chân tiếp nhận nội lực mênh mông của Thiên Khuyết tâm kinh như vậy, không biết sau khi độ công xong nàng có chết hay không?

Nhưng mà chết hay không chết thì liên quan gì tới hắn?

Nhưng mà đây chỉ là cách nghĩ của Mộ Thiên Sơn trước kia.

Mộ Thiên Sơn hiện tại rất nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này, tình nhân của sư phụ năm xưa cũng là một nữ nhân võ công cao cường nhưng sau khi giúp cho sư phụ hắn độ công xong cũng phải hôn mê mất ba ngày ba đêm. Xem như nàng cũng là một nửa sư mẫu của hắn, tuy sau khi độ công nàng không có chết nhưng nguyên khí bị tổn thương rất nhiều, nghe đâu khi nửa sư mẫu sinh con cho sư phụ thì vì thể lực không chống đỡ nổi mà cả mẹ cả con đều đến chổ Diêm Vương gia báo danh, thật tội nghiệp cho một đại cô nương còn chưa thành thân đã chết vì sinh khó, làm mọi người tiếc thương vô hạn.

Sư phụ hắn cũng vì chuyện này làm cho kích thích, giao Thiên Khuyết cung lại cho hắn rồi quy ẩn sơn lâm, cũng từ đó võ lâm bước vào một thời kỳ phát triển mới.

Dường như đã suy nghĩ hơi xa xôi.

Thực ra Mộ Thiên Sơn muốn từ chuyện của nửa sư mẫu mà nghĩ xem tiểu nha đầu này sau khi độ công xong có bị chết hay không.

Trầm tư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng hắn rút ra kết luận, tình hình không mấy khả quan a.

Tám phần là sẽ quy thiên.

Nghĩ tới kết quả này, Mộ đại gia vốn không để sinh tử của người khác vào mắt giờ ngực lại như bị chấn động.

Nếu tiểu cô nương này thực sự sẽ chết thì hắn sau này sẽ như thế nào?

**************************************************************

Khi Thu Địch Phỉ và Mộ Thiên Sơn tiến hành lần độ công thứ sáu thì xảy ra chuyện trong dự liệu ngoài ý muốn.

Trong dự liệu, là Mộ Thiên Sơn đã đoán được khi hắn độ công sẽ có người tới quấy rối.

Ngoài ý muốn là Mộ Thiên Sơn không ngờ tới lần độ công thứ sáu thì người quấy rối hắn mới xuất hiện.

Chậm tới mức hắn còn tưởng là sẽ sóng yên biển lặng rồi.

Mặt khác lại làm cho Mộ Thiên Sơn có chút bối rối đó chính là lực lượng đến quấy rối lần này rất hùng hậu.

Lục lam chàm tím…bình thường hay lục đục cãi cọ với nhau nhưng lần này vì đối phó với hắn mà phối hợp với nhau, tìm đến hắn để đòi Thiên Khuyết tâm kinh.

Nhìn đội hình rực rỡ sắc màu, sống động vui mắt, Mộ Thiên Sơn đột nhiên hiểu được vì sao tới lần độ công thứ sáu bọn họ mới xuất hiện.

Để cho đội hình sắc màu này thống nhất và đoàn kết với nhau thì cũng cần một ít thời gian a.

************************************************************

Khi đội hình cầu vồng đến Bách Hoa cốc thì lần độ công thứ sáu của Mộ Thiên Sơn và Thu Địch Phỉ cũng sắp kết thúc.

Nói cách khác là chưa độ công xong.

Thanh âm kêu gào của sáu nam nhân đầy màu sắc truyền tới chỗ bọn họ luyện công, làm cho Thu tam tiểu thư trở nên phân tâm.

Đừng có đùa nha, lão nương đang không mặc quần áo.

Thu Địch Phỉ rất sợ đội hình cầu vồng điên cuồng kia không kiềm được kích động mà tấn công vào, nếu để cho bọn họ nhìn thấy nàng lỏa thể thì nàng không cần sống nữa rồi, mà Phật tổ sẽ không còn để ý tới nàng nữa.

Đội hình cầu vồng vẫn gào thét không ngừng “ Mộ Thiên Sơn, ngươi lăn ra đây cho bọn ông, nếu không bọn ông sẽ lập tức xông vào” Thu Địch Phỉ nghe thấy thì thân thể run rẩy kịch liệt, nội công khí tức trong cơ thể lập tức loạn thành một đoàn.

Trong lúc nhất thời, Thu Địch Phỉ cảm giác khí tức như phiên giang đảo hải hoành hành trong ngực nàng, cổ họng cảm thấy ngòn ngọt, lập tức phun ra một ngụm máu đỏ tươi

Mộ Thiên Sơn cảm giác được Thu Địch Phỉ nội tức hỗn loạn liền trầm giọng nói “ hồi tâm, phục hồi tinh thần, đừng để ý, đừng nghe. Bọn họ chỉ khoác lác thôi, đừng tưởng thủ hạ của ta không ăn cơm, mà cho dù có không ăn cơm thì vẫn có uống thuốc, Hoa Bách Hoa sẽ không để bọn họ có thể xông vào cốc đâu. Ngươi đừng nghĩ ngợi lung tung mà tẩu hỏa nhập ma rồi chết đi thì giữa ban ngày sẽ có một thi thể lõa lồ phơi nắng đó. Ngươi còn chưa độ công xong cho ta, đừng mơ là sau khi chết đi ta sẽ mặc quần áo giúp ngươi”

Thu Địch Phỉ gian nan giãy dụa nói: “Mộ đại gia, ngươi nhiều lời như vậy cũng không sợ bị tảu hỏa nhập ma sao?”

Mộ Thiên Sơn gầm nhẹ một tiếng: “Câm miệng! cứ theo trình tự ta nói mà để khí tức của ngươi chạy qua các huyện vị…”

Cứ vậy, trong cốc, một người vừa nói chuyện phiếm vừa trải qua nguy hiểm, một ngươi thì thảnh thơi, kiên trì độ công tiến hành cho tới cùng.

Bên ngoài cốc lại là một cảnh tượng khác, thủ hạ không ăn cơm nhưng có uống thuốc của Mộ Thiên Sơn, cốc chủ Bách Hoa cốc, đồng chí Hoa Bách Hoa rốt cuộc cũng đã phát huy khả năng của mình.

Hoa Bách Hoa cầm đầu bọn thủ hạ lập một mê hoa trận trước cửa cốc, làm cho đội hình cầu vồng hoa mắt chóng mặt.

Sáu sắc màu đồng thanh hét lớn “ ngươi thật đáng chết, hết hoa này tới hoa khác, lung tung, lần quần, làm bọn ông hôn mê rồi đây này”

Hoa Bách Hoa cũng không yếu thế mà quát lại “ phi, ai biểu các ngươi tới trêu chọc trước, ta quấn các ngươi là phòng vệ chính đáng, mà các ngươi ăn mặc rực rỡ như vậy, làm cho ta suýt chút nữa là bị mù màu, lão nương ta cũng sắp hôn mê rồi đây. Đúng là không biết xấu hổ, vừa ăn cướp vừa la làng. Lão nương hôm nay không làm cho tất cả các ngươi hôn mê trong trận thì ta không gọi là Hoa Bách Hoa nữa”

Một hồi ác chiến kịch liệt xảy ra…

Chiến tranh giữa nam nhân và nữ nhân vĩnh viễn luôn là như vậy, kích tình bắn ra bốn phía…

***************************************************************

Khi Thu Địch Phỉ độ công cho Mộ Thiên Sơn xong thì Hoa Bách Hoa cũng bắt đầu mệt mỏi, sắp không chống đỡ nổi.

Thu Địch Phỉ vừa mệt vừa sợ, vừa thu công xong thì cả người vô lực ngã xuống, không thể nhúc nhích.

Trận chiến bên ngoài cửa cốc cũng sắp tới hồi kết thúc, Hoa Bách Hoa dù sao cũng là nữ nhân, một mình không thể địch lại sáu nam nhân võ công cao cường. Mê hoa trận của nàng sau một thời gian giằng co rốt cuộc cũng để lộ sơ hở, đội hình cầu vồng vất vả lắm mới tìm được sơ hở của nữ nhân khó chơi này liền hưng phấn hớn hở tiến vào không quên mang theo kiếm, đao, thương, kích, roi, búa…nói chung là đủ loại vũ khí tùy thân.

Mê hoa trận bị phá, đội hình cầu vồng mừng đến mức hét to, xông vào.

Mộ Thiên Sơn không chút nghĩ ngợi, còn chưa kịp mặc quần áo cho mình đã nhanh chóng duỗi tay ra, đem tiểu cô nương trước mặt ôm vào lòng, xoay lưng để che chắn thân thể mềm mại, trắng noãn của nàng.

Thu Địch Phỉ hoảng sợ trừng to mắt, ánh mắt như sắp khóc.

Mộ Thiên Sơn nhìn tiểu giai nhân hai mắt rưng lệ trong lòng, tức giận nói “tự ngươi suy nghĩ đi, ngươi muốn để một người vì cứu ngươi mà nhìn hết hay là bị sáu nam nhân ngốc nghếch, không lý trí lại kích động nhìn thấy thân thể ngươi”

Thu Địch Phỉ suy yếu nghẹn ngào nói: “Ngươi câm miệng! Nhắm mắt lại, tay cũng không được cử động”

Câu này của Thu tam tiểu thư làm Mộ đại gia bừng tỉnh.

Thì ra hai mắt của hắn đang nhìn chằm chằm vào ngực cô nương nhà người ta, tròng mắt còn viết rõ ràng: đậu hũ tươi non ah….

Thì ra tay của hắn trong lúc bất tri bất giác đang hoạt động trên da thịt non mềm của nàng a.

Tiểu nha đầu này, khi mặc quần áo thì thấy ốm tong teo, cả người không có mấy lạng thịt, thật không ngờ khi không mặc quần áo dù vẫn gầy nhưng mà điện nước lại đầy đủ, thật là một tiểu cô nương mất hồn ah…

Làn da trơn mịn non mềm, ôm vào thật thoải mái ah…

Thu Địch Phỉ bi phẫn khóc nói: “Ngươi còn xem! Còn sờ! Ngươi lại nhìn lộn xộn, ta sẽ cắn lưỡi”

Mộ Thiên Sơn cười tủm tỉm cúi đầu hỏi người trong ngực “ Hương Hương, ngươi còn khí lực để cắn lưỡi sao?”

Thu Địch Phỉ lại xấu hổ và giận dữ, quyết định hôn mê.

Mộ Thiên Sơn vừa mặc quần áo cho Thu Địch Phỉ, vừa nghĩ đáy cốc này sâu lắm sao? sao sáu sư huynh ngu ngốc của ta nhảy lâu như vậy còn chưa thấy tới?

Mộ Thiên Sơn cũng nhanh chóng mặc lại quần áo, ôm Thu Địch Phỉ nhảy ra ngoài.

Đưa mắt nhìn thì thấy tình hình chiến đấu đã phát triển sang chiều hướng khác.

Thì ra hai thiếp thân hộ vệ của hắn tới vừa kịp lúc, đánh cho đội hình cầu vồng hoa rơi nước chảy.

Đội hình cầu vồng thấy Mộ Thiên Sơn như đại bàng tung cánh bay lên thì giật mình hét to “ không phải hôm nay ngươi vẫn chưa có lại nội lực sao? sao có thể bay?”

Mộ Thiên Sơn cười to, vẻ mặt phong hoa tuyệt đại, còn khoe lúm đồng tiền xinh tươi thực làm cho mặt trời phải che mặt ,trăm hoa phải xấu hổ.

Mộ Thiên Sơn vô cùng vui vẻ nói với các sư huynh “các sư huynh, độ công một lần, nội lực của ta sẽ khôi phục một tầng, chẳng lẽ các ngươi cho rằng phải độ công đến lần thứ bảy thì nội lực của ta mới khôi phục hoàn toàn sao? thật sự là một cách nghĩ cực kỳ đáng yêu a…hahahahahah”

Đội hình cầu vồng đưa mắt nhìn nhau rồi đồng thanh hỏi “ vậy bọn ta có nên đánh nhau với hắn không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.