Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 19: Phong vũ không đầu óc



Thu Địch Phỉ rốt cuộc đã có thể lên đường về nhà rồi.

Mộ đại gia biến thái rốt cuộc cũng không quấn lấy nàng nữa rồi.

Thu Địch Phỉ ngồi trên xe ngựa xoa hoa siêu cấp, hai mắt rưng lệ, lòng tràn ngập cảm giác biết ơn, không ngừng kích động mà ca ngợi Phật tổ: A Di Đà Phật. Cảm tạ Đức Phật. Cảm tạ người rốt cuộc đã để ta có thể về nhà. Cảm tạ người rốt cuộc đã để ta trong quãng đời còn lại không cần nhìn thấy Mộ vô thường nữa. Phật tổ, đại ân đại đức của người, Thu Địch Phỉ chẳng có chi, chỉ biết lấy thân báo đáp mà thôi.

Thu Địch Phỉ nghĩ tới nàng đang trên đường về nhà thì hưng phấn dị thường, ngồi trong xe ngựa mà cũng không yên, cứ nhảy lên nhảy xuống…

Càng nhảy càng cảm thấy sung sướng, cảm giác như mình là người có tiền.

Thu Địch Phỉ ở Thu Dương sơ ntrang cũng không phải chưa từng thấy người có tiền nhưng xa xỉ như Mộ vô thường thì đúng là lần đầu, xa xỉ như thế là cùng.

Chỉ là một cỗ xe chuyên dụng của cun chủ thôi mà lại xa hoa đến nổi có thể mua được cả một trấn nhỏ.

Cái xe ngựa này được trang trí chẳng khác gì xe ngựa hoàng gia, vách xe đều được mạ vàng còn chưa nói, ngay cả trên trần xe cũng được khảm vô số kỳ trân bảo thạch, trân châu phỉ thúy…

Đại gia đệ nhất thiên hạ lại dùng trân châu bảo thạch đắt đỏ tạo thành bức họa “ giang sơn như thử đa kiều” trên trần xe…

Thu Địch Phỉ ngồi trong xe ngựa, thỉnh thoảng lại hưng phấn nhảy lên, khảy những viên trân châu bảo thạch kia xuống, cất kỹ vào túi, thoải mái nghĩ: hiện tại ta cũng trở thành một nữ hiệp giàu có của võ lâm rồi.

Khi Thu Địch Phỉ mới tiến vào xe ngựa, nhìn thấy bốn vách xe lóng lóng vàng kim, lại thấy trần xe gắn đầy bảo thạch thì chấn động, cả người bay bổng.

Cái xe ngựa này, quá xa hoa rồi. Đại gia đúng là không giống người thường.

Thật muốn đem tất cả tài sản của Mộ Thiên Sơn biến thành sở hữu của nàng.

Người ta ở cùng hắn nhiều ngày như vậy, mặc hắn khi thích là khi dễ, lại bị ép uống độc dược, còn vì hắn mà đổ máu…cho dù muốn một chiếc xe ngựa cũng không coi như là đòi hỏi quá đáng…Huống hồ, người ta lúc gần đi cũng không có xin tiền hắn, cho nên lúc này lấy mấy viên trân châu bảo thạch thì có đáng gì đâu, cũng không phải là chuyện to tát gì, nói thẳng ra thì xem như là cho hắn một cơ hội đền bù. Nàng lại làm việc thiện rồi đó nha…

Thu Địch Phỉ vừa nghĩ, vừa hăng hái nhảy lên nhảy xuống, không ngừng gảy những hạt trân châu bảo thạch trên trần xe, cho đến khi xe ngựa đến dưới chân núi Thu Dương thì bức hoa “ giang sơn như thử đa kiều” đã bị Thu Địch Phỉ khảy cho sông cạn đá mòn.

Thu Địch Phỉ mang theo vẻ mặt thỏa mãn ngọt ngào, tươi cười vuốt ve hầu bao bên hông.

Nàng vô cùng vui vẻ, thầm nghĩ: từ nay về sau, ta chính là người giàu nhất trong Thu Dương sơn trang. Ha hah hahahahah

**************************************************************

Xe ngựa đến dưới chân núi Thu Dương sơn trang, Phong Vũ dừng xe, hít sâu một hơi, chớp chớp hai mắt một cái, sau đó mới vung tay kéo rèm xe lên.

Ngay khi đó, khắn cảm thấy có chút không thích hợp.

Phong Vũ âm thầm nghĩ ngợi: trước kia xốc rèm xe lên, hai mắt luôn bị ánh sáng chói lọi của trân châu bảo thạch trên trần và vàng hai bên thành xe làm cho chói mắt nhưng hôm nay hai mắt hắn không có cảm giác như thế? Không phải dọc đường đi, hắn đã trong lúc thần không biết quỷ không hay mà luyện được hỏa nhãn kim tinh chứ?

Phong Vũ đưa mắt quét một vòng trong xe, trên mặt lộ ra biểu tình sợ hãi như là thấy quỷ.

Phong Vũ không khống chế được cảm xúc, nhảy lên xe ngựa, kích động chỉ tay vào Thu Địch Phỉ hỏi “ sao có thể như vậy? thời điểm chúng ta xuất phát rõ ràng là vẫn còn nguyên vẹn, sao giờ lại thành ra như vậy? xong rồi, xong rồi, mất nhiều bảo thạch như vậy, chắc chắn cung chủ sẽ phạt ta lặn trong hàn trì rồi”

Thu Địch Phỉ làm ra vẻ vô tội, ngu dại hỏi lại “ ta cũng không biết có chuyện gì xảy ra, có thể là do dọc đường đi xóc nảy dữ quá cho nên trân châu bảo thạch đều bị rơi hết rồi a”

Phong Vũ nghiêng đầu, bộ dáng suy nghĩ sâu xa “ thật sự…là đúng vậy sao? không phải là ngươi gảy chúng xuống sao?”

Thu Địch Phỉ vỗ mạnh một cái, lớn tiếng nói “ đúng, chính là ta gảy xuống đấy. Thì sao? chính ta gảy đấy, muốn làm gì?”

Phong Vũ thấy Thu Địch Phỉ quát to thì lập tức bày ra vẻ mặt cung kích, chuộc lỗi, khẩn thiết nói “ Thái cô nương ngàn vạn lần đừng tức giận, Phong Vũ chỉ là nhanh mồm nhanh miệng chứ không có ý gì, vừa rồi có đắc tội với cô nương thì xin cô nương rộng lòng bỏ qua cho, Phong Vũ xin thỉnh tội với ngươi”

Thu Địch Phỉ bị thái độ của Phong Vũ làm cho ngạc nhiên, không phải chỉ một chút mà là vô cùng, vô cùng ngạc nhiên.

Thiên Khuyết cung đúng là ngọa hổ tàng long nha, dạng người gì cũng có. Mộ đại vô thường, Hoa Bách Hoa thần kinh, Phong Nham không biết nói chuyện, bây giờ lại thêm Phong Vũ không có đầu óc. Cái này đúng là mở rộng tầm mắt nha.

Thu Địch Phỉ ăn trộm bị bắt gặp, vốn tính cả vú lắp miệng em không ngờ nàng mới nói có mấy câu đã hù dọa được Phong Vũ.

Không biết nên khen hắn trung thực, chân chất hay là nói hắn không có đầu óc a.

Thu Địch Phỉ cảm thấy suy nghĩ của mình có chút không phúc hậu, được tiện nghi lại còn khoe mã nhưng nghĩ tới bản thân bị trúng kịch độc, năm ba năm nữa là đi bán muối rồi; trong lúc các cô nương khác phơi phới thanh xuân thì nàng lại phải chịu đựng sự đau nhức, thống khổ tận tâm can, cho nên sự mềm lòng của nàng chỉ thoáng qua chốc lát rồi tan biến.

Nàng không nên cảm thấy áy náy với người của Thiên Khuyết cung.

Tiếp tục làm người chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ.

Thu Địch Phỉ làm ra vẻ rộng lượng, không muốn so đo với Phong Vũ “ được rồi, ta cũng không phải người hẹp hòi, chuyện hôm nay ta cũng không trách ngươi” ân, ta không phải là người hẹp hòi, chỉ là người chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ thôi.

Phong Vũ lại nhiều lần cảm tạ Thái cô nương không trách tội.

Thu Địch Phỉ lại làm ra vẻ nghiêm túc nói với Phong Vũ “ khi ngươi quay về Thiên Khuyết cung, cung chủ nhà ngươi có hỏi xe ngựa vì sao lại thành ra như vậy, ngươi cứ nói là ta gảy hết đi, dù sao ta cũng sẽ phải chết, cho nên trước khi chết gánh thêm một tội danh nữa cũng chẳng sao, miễn cho ngươi khỏi bị trách phạt”

Phong Vũ bị Thu Địch Phỉ hư tình giả ý làm cho cảm động đến suýt rơi nước mắt “ Thái cô nương đúng là một người tốt. Phong Vũ cảm kích vô cùng, giống như sóng trường giang cuồn cuộn không dứt. Phong Vũ không phải anh hùng nhưng cũng lập chí làm một tiểu anh hùng. Anh hùng thì phải có trách nhiệm. Thái cô nương yên tâm, ai làm người đó chịu, việc này do Phong Vũ gây ra tất nhiên sẽ phải tự mình chịu tội, tuyệt sẽ không liên lụy tới Thái cô nương”

Nghe xong mấy lời này, Thu Địch Phỉ rất muốn hét to: lão nương đợi chính là những lời này

*****************************************************************

Phong Vũ vội vàng quay về Thiên Khuyết cung, chuẩn bị nhận phạt của Mộ đại gia.

Thu Địch Phỉ thở sâu, trong lòng hưng phấn tới mức hai chân bước như chạy lên núi.

Đi đến sườn núi, nàng đột nhiên thấy rất nhiều người mặc y phục hoa lệ đi phía trước.

Thu Địch Phỉ không muốn gặp gỡ nhiều người, rất muốn tránh đi nhưng đường lên núi lại chỉ có một cho nên nàng bất đắc dĩ mà đi tiếp, tiến gần đám người kia.

Khi Thu Địch Phỉ định lướt qua đám người không quen biết kia thì sau lưng đột nhiên vang lên mấy âm thanh thét chói tai

“Lão Tam? !”

“Tam muội? !”

“Tam tỷ? !”

Thu Địch Phỉ quay đầu, phát hiện âm thanh vừa rồi đúng là của ba vị tỷ muội nhà mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.