Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 2: Không muốn ngừng



Để phố biến cái gọi là “ võ lâm và triều đình là người một nhà”, hoàng đế Đại Mẫn vương triều quyết định để cho ví dụ điển hình nhất, xuất sắc nhất của ý tưởng này là Thu Vạn Niên, trang chủ Thu Dương sơn trang vào tháng sau sẽ long trọng tổ chức đại hội võ lâm ngay tại sơn trang của mình. Khi đó không chỉ có rất nhiều võ lâm hào kiệt tới tham dự mà rất nhiều hoàng thân quốc thích cùng các quan viên cũng sẽ góp mặt để tăng thêm tầm quan trọng, ý nghĩa của đại hội lần này cũng chính là của tinh thần “ hướng võ một nhà thân”.

Để có thể chuẩn bị tốt cho đại hội võ lâm lần này, nên Thu Vạn Niên bận bù đầu bù cổ, không còn thời gian để phiền não về việc làm thế nào để có con trai nữa.

Trong triều đình có người nói người trong võ lâm là người man rợ, khát máu, chỉ biết có đánh đánh giết giết, không thấy máu là không vui. Còn Thu Vạn Niên từ khi cưới hai tiểu thư của thừa tướng về thì nhắc tới người của triều đình là lại nổi giận, muốn cái gì là đòi cho bằng được, quyết định chuyện gì thì bắt người ta lập tức phải làm theo. Thu Vạn Niên hắn cũng có chút danh tiếng trong võ lâm, chẳng qua năm đó vì ham nửa khối tử ngọc của thừa tướng mà cưới hai nữ nhi của hắn về, làm cho hắn khắp nơi bị chế ngự còn chưa nói, mà hai con cọp cái kia còn không cho hắn nạp thiếp để sinh nhi tử. Nghĩ tới đây, Thu Vạn Niên lại hận không thể ăn tươi nuốt sống hai con cọp cái kia.

Thế nhưng Thu Vạn Niên không biết là giỏi ẩn nhẫn hay là không dám nói ra, cứ kéo dài ủy khuất như vậy cho tới giờ, dù tâm nguyện chưa đạt thành vẫn không chính thức phản kháng với hai vị phu nhân. Thu Vạn Niên tự an ủi bản thân “ dù sao cũng đã sống nhiều năm như vậy, cũng không làm ảnh hưởng gì tới lão tử ta mà còn có thể chứng minh hùng phong không ngã a”

Vì võ lâm đại hội mà Thu Vạn Niên đã phát động toàn bộ nhân sự của Thu Dương sơn trang phải tập trung toàn lực tham gia chuẩn bị, còn đặc biệt nhấn mạnh ba vấn đề quan trọng: thời gian phải chuẩn, nhiệm vụ phải hoàn thành và nhân sự phải đủ để phục vụ.

Thật sự không có cách nào Thu Vạn Niên đành phải để ba khuê nữ xinh như hoa của hắn cùng đi gởi thiệp mời, mà Thu Địch Phỉ thì sẽ đi cùng với đám đồ đệ, sở dĩ có kết quả như vậy cũng nhờ một tay Thu Địch Phỉ thúc đẩy mà nên a.

Dù nàng có là tam tiểu thư hữu danh vô phận trong Thu Dương sơn trang thì dù sao cũng là con gái của sư phụ, các sư huynh sư tỷ nhất định sẽ vuốt mặt nể mũi mà đối xử khách khí với nàng. Nhưng nếu nàng đi cùng ba vì tỷ tỷ thì chắc chắn mọi chuyện sẽ do một mình nàng làm nhưng công lao sẽ do ba người họ lãnh, thậm chí còn chê bai nàng chậm chạp, ngu ngốc mà lớn tiếng chỉ trích hay chỉ chừa lại cơm thừa canh cặn cho nàng.

Thu Địch Phỉ trải qua mấy lần đau thương như vậy đã rút ra kinh nghiệm xương máu, quyết định thoát ly quan hệ cũng tự nói với bản thân mình chẳng là thiên kim tiểu thư gì, cho nên nàng vẫn lặng lẽ âm thầm, thu xếp từng chút một, cuối cùng thì đã có thể hạnh phúc vô hạn ở cùng một đám sư huynh sư tỷ.

Thu Địch Phỉ lần này được an bài đi cùng nhị sư tỷ Thái Hương Hương xuống núi đưa thiệp mời cho hai nhân sĩ võ lâm nổi tiếng.

Sau khi xuống núi, Thái Hương Hương và Thu Địch Phỉ liền chia ra, Thái Hương Hương đi Xuân Đình trại ở phía bắc mà Thu Địch Phỉ lại đi về phía nam, tới tiêu cục nổi tiếng võ lâm mới dời tới đây không bao lâu – Thiên Trì tiêu cục.

Thu Địch Phỉ thích nhất là khoảng thời gian một mình độc hành, nhẹ nhõm, tự tại, không cần ngụy trang, rất vui vẻ.

Thu Địch Phỉ rất nhanh đã tới Thiên Trì tiêu cục cũng rất nhanh đã gặp được đương gia tiêu cục là Trương Thiên Trì để đưa thiệp mời. Trương Thiên Trì nhận thiệp, lơ đãng gật đầu, hai mắt như mắt sói lại như phát ra tình ý đối với nàng làm Thu Địch Phỉ muốn buồn nôn. So với ba tỷ muội quốc sắc thiên hương thì nàng biết mình cao lắm cũng chỉ có thể được xem làm thanh tú, nhưng vì để có được cuộc sống yên ổn nàng đã cố ý làm bộ dáng của mình xấu hơn thế nhưng vị Trương thúc thúc này lại bày ra cảm giác như là vừa gặp đã yêu với nàng. Thật sự làm cho tâm hồn mềm yếu của nàng không khỏi có chút ngũ vị tạp trần a, cũng có chút cảm giác thỏa mãn hư vinh nhưng vừa thoáng qua thì đã hối hận tràn đầy, còn có cảm giác buồn nôn.

“Cô nương ở Thu Dương sơn trang là…” Trương thúc thúc mắt híp lại, đầy vẻ thèm muốn hỏi

“Tiểu chất nữ là Thái Hương Hương, đệ tử của trang chủ đại nhân Thu Dương sơn trang” Thu Địch Phỉ thường xuyên dùng tên của Thái Hương Hương khi ra ngoài hành tẩu, cũng coi như có chút danh tiếng. Hai người khi thi hành nhiệm vụ thường chia hai hướng mà làm việc, Thái Hương Hương luôn đi phía bắc còn nàng thì ngược lại. Cho nên người phía nam cho rằng Thái Hương Hương là một cô nương dáng người mảnh khảnh, còn người phía bắc thì thấy Thái Hương Hương là một cô nương vóc dáng đẫy đà. Nếu có dịp nam bắc tụ hội mà nhắc tới Thái Hương Hương thì sẽ cảm khái mà rằng “ có lẽ sinh hoạt ở Thu Dương sơn trang cũng không tốt như tưởng tượng, nhìn Thái Hương Hương thì biết, lúc mập lúc ốm, nhất định là do nàng ở sơn trang bữa đói bữa no mà nên”

Trương Thiên Trì nghe Địch Thu Phỉ tự xưng là tiểu chất nữ thì nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ rồi biến mất. Chất nữ đã quá lắm rồi, còn thêm chữ tiểu ở phía trước làm chi, người võ lâm dù không văn hóa cũng biết được một chữ tiểu đó có bao nhiêu khác biệt nha. Đúng là mắng người vô hình mà.

Thực ra, Trương Thiên Trì cũng là người thẳng tính, để ý cô nương nào là lập tức biểu đạt, vui hay buồn cũng trực tiếp thể hiện ra mặt chứ không quanh co lòng vòng. Cho nên lúc này hắn rõ ràng là rất mất hứng, vung tay áo rộng thùng thình lên, quát to một tiếng “ tiễn khách”

Thu Địch Phỉ còn thấy buồn vì không bị đuổi đi sớm hơn…

Thu Địch Phỉ trong lòng vui sướn nghĩ, người bị đuổi thật ra là nhị sư tỷ a.

Thu Địch Phỉ cảm thấy đói, cũng cảm thấy một nữ nhân đơn độc là chuyện đáng sợ cỡ nào cho nên nàng quyết định đến tửu lâu lấp đầy cái bụng trước rồi sua đó sẽ quay về nhà.

Thu Địch Phỉ nhanh chóng đi vào tửu lâu Hồn Nhiên Hương ở bên đường, lúc này tửu lâu tấp nập người ra vào làm cho nàng cảm khái trong lòng “ kinh doanh được hay không thì cái tên là rất quan trọng a. Tên quán cũng thật hoành tráng quá đi”

Quả đúng vậy, người qua đường nhìn thất cái tên Hồn Nhiên Hương thì đều ghé vào, cho rằng tới đây ngoài trừ ăn cơm còn có thể được phục vụ các dịch vụ khác, cho nên khách ngày càng đông, làm cho tửu lâu Hảo Mỹ Thực ở đối diện trở nên vắng vẻ rồi cuối cùng phải dẹp tiệm.

Sau Hảo Mỹ Thực được một kẻ có tiền khác mua lại, bỏ một đống bạc lớn ra sửa chữa lại, biến nơi này trở thành tửu lâu duy nhất trong vòng năm trăm dặm dưới chân núi Thanh Dương có cô nương mang thức ăn phục vụ, giá cả hợp lý mà dịch vụ đa dạng…Có tên gọi cũng hoành tráng không kém: Không Muốn Ngừng.

Sở dĩ Thu Địch Phỉ biết rõ sự tình như vậy, làm vì cha nàng đã từng nổi lên tà niệm, muốn tới Không Muốn Ngừng dùng cơm, sau đó sẽ có một đoạn nhân duyên mà kết quả là mười tháng sau hắn sẽ có một nhi tử trắng trẻo mập mạp.

Tà niệm và mộng tưởng của Thu Vạn Niên đã bị hai con cọp cái của lão dập tắt từ trong trứng nước, mình mẩy thâm tím, cho dù vô cùng lưu luyến hồng trần thế tục cũng đành bất đắc dĩ mà từ bỏ.

Thu Địch Phỉ cảm thấy thực ra cái tên Không Muốn Ngừng còn khí thế hơn Hồn Nhiên Hương nhiều, lẽ ra thì thực khách phải tới Không Muốn Ngừng nhiều hơn, việc kinh doanh của Hồn Nhiên Hương phải bị giảm sút mới đúng nhưng nhìn tình hình trước mắt thì trong lòng Thu Địch Phỉ cũng hoài nghi suy nghĩ của mình.

Thu Địch Phỉ vừa mới vừa đi vào tiệm ăn, tiểu nhị đạ tươi cười tiến lên đón khách “ cô nương là tới dùng cơm sao? thật không may, đã hết chỗ rồi, cô nương có thể chờ một lát không hoặc là sang tiệm đối diện mà dùng bữa cũng được”

Thu Địch Phỉ mặt mũi ngây ngô hỏi “ tiểu nhị ca, không thể nào, chẳng lẽ đối diện vẫn còn chỗ trống sao?”

Lời này ý tứ rất rõ ràng, tình hình làm ăn của đối diện so với nhà ngươi cũng không tồi, chẳng lẽ các ngươi đã đầy chỗ thì người ta còn trống sao?

Nụ cười của tiểu nhị cứng lại, xoay người một cái rồi lại tiếp tục bày ra bộ mặt tươi cười, người thông minh không so đo với kẻ ngốc, quyết định vậy đi.

Tiểu nhị ca tươi cười đáp “ đúng vậy, đối diện có vị khách quý, bao hết cả tửu lâu chưa tính, còn mời miễn phí các khách nữ vào dùng cơm, nhưng các khách nam thì một bước cũng không được phép vào, cho nên tửu lâu của ta toàn là nam nhân nha”

Thu Địch Phỉ trong lòng thầm nghĩ: rất có ý từ, không biết vị đại gia nào xuất hiện ở chân núi Thanh Dương, nên đi xem một chút, vừa thỏa mãn hiếu kỳ vừa tiết kiệm được tiền cơm nha. Hai mươi lạng bạc mà nàng tích lũy được, với người khác thì chả đáng là bao nhưng với nàng là cả một gia tài nha. Đợi khi nàng tích lũy đủ bạc rồi, nàng có thể mướn một sát thủ giá rẻ đến đánh phá sơn trang, còn nàng sẽ vụng trộm đốt sạch khế ước bán mình của bọn nha hoàn, gia đinh, âm thầm để bọn họ rời đi…

Thu Địch Phỉ vui sướng xoay người đi vào Không Muốn Ngừng, vừa bước vào bên trong thì một thanh âm nam nhân truyền đến, thanh âm trầm ấm lại chứa nhiều mê hoặc làm cho các nữ tử nghe được đều nhịn không được mà trái tim tan chảy.

“Vị cô nương xinh đẹp mới vào này, không biết nên xưng hô thế nào?”

Thu Địch Phỉ theo âm thanh mà nhìn thấy vị đại gia xa hoa nổi tiếng trong lời đồn.

Vẻ ngây ngốc trên mặt nàng lúc này không phải là giả đò.

Vị đại gia này thực sự quá tuần mỹ, ánh mắt, nụ cười đều tràn ngập phong tình và mị hoặc.

Thu Địch Phỉ ngây ngô mỉm cười đáp “ tại hạ là Thái Hương Hương của Thu Dương sơn trang, Thu Vạn Niên là sư phu ta, không biết đại ca xưng hô thế nào?”

Vị đại gia tuấn mỹ bật cười thành tiếng, còn có người gọi hắn là đại ca a.

Tuấn gia nhếch miệng, ôn nhu nói “ Hương Hương cô nương cứ gọi ta là đại ca đi, xưng hô này, ta thích”

Thu Địch Phỉ tiếp tục khờ ngốc cười, sau đó phảng phất hồn nhiên mở miệng hỏi: “Đại ca, vậy ăn cơm ở đâu?”

Tuấn gia nhi lông mi khẽ nhếch, phong tình lại tuôn chảy không ngừng, mỉm cười nói “ Hương Hương cô nương, không bằng ngồi cùng bàn với ta đi”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.