Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 27: Tập cạnh đường



Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, Thu Địch Phỉ theo lời dặn dò tha thiết của lão đồng chí Uông Uyên mà trước tiên mặc trang phục lộng lẫy cho Uông Tử Lâm, sau đó cũng tự mình trang điểm một chút.

Mọi thứ đã xong, Thu Địch Phỉ từ gương đồng nhìn thoáng qua phu quân biểu ca không khỏi cảm khái: hắn vốn đã xinh đẹp xuất trần, giờ có thêm y phục hoa lệ phụ trợ càng đẹp quá mức bình thường.

Nhìn lại mình quần áo đẹp đẽ, trâm cài ngọc giắt nhưng vẫn không che giấu được sắc mặt tái nhợt.

Thu Địch Phỉ vừa nghĩ tới cái hộp nhận được hôm qua là lại lo sợ bất an.

Nàng không nghĩ ra, vô thường đại gia xuất phát từ tâm tình và mục đích nào mà lại điểm chu sa cho nàng.

Hắn nói, nếu chu sa không còn thì sẽ diệt tướng phủ.

Nhưng mà hắn dựa vào cái gì?

Thu Địch Phỉ nghĩ tới đây, không khỏi nhíu chặt chân mày, hàm răng cắn chặt môi, trong lòng vừa giận dữ lại bi thương.

Nàng nhớ nhị tỷ đã từng hỏi: giang hồ là cái gì?

Lúc đó nàng còn cho rằng nhị tỷ thật nhàm chán, hỏi mấy chuyện đâu đâu, không có chút chiều sâu.

Nhưng bây giờ nàng lại không thấy vấn đề đó là nhàm chán nữa.

Cái gì là giang hồ?

Người khác nghĩ giang hồ là cái gì thì nàng không rõ nhưng đối với nàng, giang hồ của nàng chính là kiếp số, là mục tiêu bị Mộ Thiên Sơn nhìn trúng

*************************

Thu Địch Phỉ cùng Uông Tử Lâm thu thập thỏa đáng xong, hạ nhân cũng vừa lúc đến mời hai người đi.

Thu Địch Phỉ cùng Uông Tử Lâm theo hạ nhân đi tới đại sảnh thì dọc đường đi phát hiện cảnh trí đã được bài trí lại, suýt chút nữa làm hai tròng mắt nàng rơi ra ngoài.

Chỉ trong vòng một đêm, phủ thừa tướng đã được trang trí xa hoa chẳng khác gì xe ngựa chuyên dùng của Mộ Thiên Sơn.

Thu Địch Phỉ âm thầm thổn thức không thôi, không biết Tập Cạnh Đường rốt cuộc là thần thánh phương nào, có thể làm cho Uông lão đồng chí vì được gặp hắn một lần mà bỏ ra nhiều vốn như vậy.

Đến tiền sảnh, Thu Địch Phỉ càng thêm giật mình, cả một căn phòng rộng lớn lại được trang hoàng như thủy cung của long vương, ba bước là trân châu, năm bước một san hô, trước cửa gắn ngọc như ý, trên bàn là bình ngọc phỉ thúy. Thật sự là xa hoa lãng phí ah.

Chiêu đãi hoàng đế, sợ là cũng không phô trương tới mức đó ah.

Thu Địch Phỉ đang thổn thức không thôi thì Uông Uyên gia gia đã nghiêm túc dặn dò nàng và Uông Tử Lâm “ khách quý đã đến, nhớ, không được thất lễ”

Uông Uyên vừa dứt lời, Thu Địch Phỉ đã nghe ngoài cửa phòng truyền tới một chuỗi tiếng cười khẽ, âm thanh như có như không, lường biếng tùy ý làm cho người ta cảm thấy người cười là vô tâm mà tới vừa giống như có sự chuẩn bị.

Khi tiếng cười kia vang lên, Thu Địch Phỉ chợt có cảm giác quen thuộc, nghe kỹ lần nữa thì tay chân bắt đầu lạnh buốt.

Tiếng cười kia, đối với nàng đạu chỉ là quen thuộc mà cơ hồ đã trở thành ác mộng.

Thu Địch Phỉ trong lòng không ngừng tự an ủi mình: không phải, nhất định là không phải.

Nhưng mà nguyện vọng của Thu Địch Phỉ cuối cùng cũng tan vỡ.

Khi chủ nhân tiếng cười kia xuất hiện tại cửa ra vào thì Thu Địch Phỉ như bị Thiên Lôi đánh trúng.

Uông gia gia lại nhiệt tình vô cùng, tiến lên trước còn nghiêng người chào đón “ Tập tiên sinh chịu đại giá quang lâm thực sự làm cho lão phu cảm thấy vẻ vang cho kẻ hèn này, thật vinh hạnh ah”

Nhìn dung mạo trước mắt so với hoa đào còn đẹp hơn, Thu Địch Phỉ toàn thân run rẩy không thôi.

Cái gì là giang hồ? Giang hồ chính là ngươi dốc sức liều mạng muốn tránh, lại không thể tránh khỏi oan nghiệt.

Người gọi là Tập Cạnh Đường chẳng phải là Mộ Thiên Sơn thì còn ai trồng khoai đất này nữa.

********************

Thu Địch Phỉ trong nội tâm khiếp sợ không thôi, thì ra Mộ Thiên Sơn hắn còn có thân phận khác mà thân phận này cũng không thua kém cái thân phận chân thật của hắn chút nào.

Thu Địch Phỉ nhớ tới câu cuối cùng trong chiếc hộp ngày hôm qua “ tướng phủ sẽ tan tành”, trực giác cho biết Mộ Thiên Sơn lần này dùng thân phận Tập Cạnh Đường xuất hiện tại tướng phủ là có liên quan tới việc nàng lừa gạt hắn.

Thu tam tiểu thư cảm thấy lòng như trăm mối tơ vò.

Từ lúc Mộ Thiên Sơn đi vào phòng, Thu Địch Phỉ không dám ngẩng đầu nhìn dù chỉ là thoáng qua.

Trong lòng nàng tự trấn an là mình không có làm việc gì trái lương tâm thì không có gì phải sợ, thế nhưng Mộ đại gia lại quá mức xảo trá, cho nên dù nàng không làm gì trái lương tâm cũng rất sợ bị hắn nhìn thấy.

Thu Địch Phỉ tuy không đưa mắt nhìn Mộ Thiên Sơn nhưng cũng cảm giác được từ lúc hắn vào phòng thì ánh mắt quỷ dị lại sắc bén như dao vẫn cắt tới cắt lui trên người nàng, dường như là muốn lăng trì tùng xẻo nàng.

Thu Địch Phỉ còn đang lo lắng, hoảng sợ thì đã nghe Uông gia gia nói “ Lâm nhi, Phỉ nhi, hai ngươi mau tới đây bái kiến Tập tiên sinh đi”

Thu Địch Phỉ nghe hiệu lệnh của lão đồng chí Uông Uyên xong thì cố trấn định mà lôi kéo Uông Tử Lâm đến trước mặt vô thường đại gia, thi lễ “ bái kiến Tập tiên sinh”

Thu Địch Phỉ vẫn không có ngẩng đầu, lại nghe thanh âm vô cùng vui vẻ của Mộ đại gia “ cô nương bái kiến Tập tiên sinh ta? Hahah, không biết Tập mỗ đã từng gặp qua cô nương chưa?”

Thu Địch Phỉ nghe vậy, cắn răng, ngẩng đầu, tức giận không thôi, trừng trừng nhìn Tập mỗ trước mặt.

Đùa giỡn! Đây tuyệt đối là đùa giỡn quá mức trắng trợn. Nàng đã dùng tư thế vợ bé để gặp hắn, hắn còn cô nương này cô nương nọ, nàng rõ ràng là chào hắn theo kiểu mới gặp, hắn lại cố tình làm như hai người có dây dưa với nhau. Thật sự là đại hỗn đản mà. Uông lão đồng chí nếu ngươi còn sáng mắt thì nhìn tên lưu manh tuyệt sắc này xem.

Uông Uyên nghe mấy lời của “Tập tiên sinh” thì mỉm cười giải thích “ lại để Tập tiên sinh chê cười rồi, Phỉ nhi là tân hôn thê tử của tôn nhi ta”

Mộ Thiên Sơn nhìn chằm chằm Thu Địch Phỉ, hai mắt lóe tinh quang, thanh âm như đè nén nói “ vốn Tập mỗ cũng có một vị hồng nhan tri kỷ tình cảm chân thành, tên gọi Hương Hương, không biết vì sao lại bỏ Tập mỗ mà đi, khiến cho Tập mỗ thương tâm vô cùng, dung mạo tiểu nương tử đây lại rất giống với hồng nhan tri kỷ của Tập mỗ, mạo muội hỏi ngươi một câu, ngươi có biết Hương Hương cô nương mà ta nói không? nếu như có…phiền ngươi chuyển lời cho nàng biết, đại ca rất nhớ nàng, mong nàng sớm ngày quay về bên ta, chỉ cần nàng chịu quay về, mọi chuyện trước đây đều bỏ qua, đại ca nhất định sẽ không đề cập tới”

Mộ Thiên Sôn nói xong, toàn thân Thu Địch Phỉ đã run như cầy sấy, trong lòng hoảng sợ vạn phần, nhìn Mộ Thiên Sơn mỉm cười quỷ dị, lời nói hàm chứa ý nghĩa sâu xa, tâm của Thu Địch Phỉ không khỏi treo cao, sợ hãi bộc phát.

Thu Địch Phỉ đoán không ra tim của Mộ đại gia thật ra có mấy lỗ, nàng không rõ đường đường Mộ Thiên Sơn, đường đường là Tập Cạnh Đường sao lại dây dưa không dứt với một nữ nhi của nha hoàn rửa chân như nàng.

Mộ đại gia cao cao tại thường rõ ràng đã nói với nàng, nàng tuyệt không đủ tư cách cùng hắn cỡi ngựa mà nàng cũng chưa từng mơ tưởng tới, nói cho chính xác hơn là cho tới giờ nàng chưa từng nghĩ, chưa từng muốn sẽ có ngày nàng và Mộ Thiên Sơn có quan hệ nam nữ gì, nàng tránh hắn còn không kịp, hắn thì lại dây dưa không chịu buông.

Thu Địch Phỉ nhíu chặt hai hàng lông mày, ánh mắt phan lẫn sự bất lực và cầu xin, đáp lời Mộ Thiên Sơn “ hồi Tập tiên sinh, Địch Phỉ không quen biết vị Hương Hương cô nương mà ngươi nói, Tập tiên sinh phong thái như thần tiên, e là nữ nhân đẹp nhất thiên hạ mới xứng đôi với người, Thu Địch Phỉ dung mạo bình thường, chắc là kém vị Hương Hương mà người nói rất nhiều, sao dám nhận là giống nhau”

Thu Địch Phỉ vừa nói xong, cảm thấy khuôn mặt Mộ Thiên Sơn trở nên lạnh lẽo, nàng vội rủ mắt, trong lòng lại thất bất định sợ hãi.

Thu Địch Phỉ trong lòng khó hiểu thầm nghĩ : rõ ràng mình là người vô tội như một chú dê con, vì cái gì mà đối mặt với thế lực tà ác thì lại luôn là nàng từ bỏ chính nghĩa trước, cảm giác giống như làm việc gì đó trái lương tâm, mà đáng xấu hổ là đại sói xám gian ác kia còn hai mắt tỏa sáng như muốn dùng ánh mắt để giết nàng.

Tiểu tam nhi dường như đã quên mất một đạo lý: sói xám thèm dê non là bản năng, mà dê sợ sói cũng chính là thiên tính.

Thu Địch Phỉ vừa dứt lời, Mộ đại gia đã nhàn nhạt mở miệng “ đáng tiếc ta còn tưởng rằng sẽ tìm được Hương Hương muội muội của ta, nếu không tìm được thì hiểu lầm và khoảng cách giữa ta và nàng khó có thể giải tỏa rồi”

Thu Địch Phỉ hai mắt đột nhiên trừng lớn, hoảng sợ bất định nhìn về phía Mộ Thiên Sơn

Đến tột cùng là có ý gì? Ám chỉ hay là uy hiếp? chẳng lẻ hắn muốn tìm nàng tính sổ? muốn san bằng tướng phủ? Muốn tiêu diệt Thu Dương sơn trang?

Thế nhưng mà, dựa vào cái gì!

Trong đôi mắt của Thu Địch Phỉ, sự hoảng sợ dần dần chuyển thành ủy khuất và oán giận, ánh mắt mang theo hơi nước buồn bã lưu chuyển, cho dù nàng không lên tiếng nhưng ánh mắt cũng đã biểu đạt thay thiên ngôn vạn ngữ.

Mộ Thiên Sơn nhàn nhạt liếc Thu Địch Phỉ một cái, hai mắt tối lại, cũng không nói thêm gì mà chỉ khách sáo mấy lời cùng Uông Uyên rồi cùng nhau vào trong.

Thu Địch Phỉ thu hồi tâm trạng, cũng cùng Uông Tử Lâm đi vào theo.

Từ đầu tới cuối Uông Tử Lâm chỉ đứng yên lặng một bên, không nói tiếng nào.

Mộ đại gia sau khi an tọa lại bắt đầu chỉa mũi dùi sang Uông Tử Lâm “ tiểu huynh đệ này chính là tân hôn phu quân của Phỉ tiểu nương tử?”

Uông Đại Bảo cùng Mộ Thiên Sơn nhìn nhau, kinh ngạc trả lời “ Tiểu Bảo là tân nương tử của ta, chúng ta đã thành thân rồi”

Mộ Thiên Sơn vốn nhàn nhạt mỉm cười nghe tới hai chữ Tiểu Bảo thì nụ cười sâu hơn.

Mộ đại gia hỉ nộ vô thường đột nhiên cười lớn tiếng nói “ Tiểu Bảo? tên rất hay, tên rất hay ah. So với Hương Hương của ta tuy có khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau tới kỳ lạ”

Thu Địch Phỉ thì suýt chút nữa té xỉu vì tiếng cười quỷ dị mà phóng đãng của Mộ Thiên Sơn.

Thật sự không chịu nổi cảm giác như ngồi trên đống lửa, nàng đành cắn răng nói thân thể không khỏe, xin phép gia gia cho về phòng nghỉ ngơi, thật có lỗi vì đã không tiếp đãi khách chu toàn…

Uông Uyên mặt lạnh đồng ý, lại quay sang giải thích cùng “ Tập tiên sinh”

Thu Địch Phỉ về tới phòng thì cả người giống như không còn chút sức lực nào, uể oải ngồi xuống giường không nhúc nhích.

Mộ Thiên Sơn, đến tột cùng là muốn gì ở nàng?

*****************

Từ buổi tiệc lúc ban ngày cho tới tận đêm khuya, tâm của Tiểu Bảo cô nương vẫn không lúc nào yên.

Không thể không nói công phu tra tấn của Mộ vô thường thật là cao, cái mặt hoa đào của hắn chỉ cần mỉm cười cũng đủ làm cho người ta hoảng sợ, luôn phải phòng bị, chỉ sợ nếu không như vậy thì một khắc sau khi hắn xuất hiện, bản thân đã bị đẩy xuống hố.

Thu Địch Phỉ không muốn bị rơi xuống hố quá nhiều lần cho nên nàng thời thời khắc khắc đều để ý.

Mệt mỏi, cảm giác như trên đầu bị treo lơ lửng một thanh kiếm, có thể tùy thời rơi xuống bất cứ lúc nào.

Cũng may là tối nay Uông Tử Lâm cực kỳ nghe lời, không nháo chút nào, vừa về phòng đã ngoan ngoãn nằm lên chiếc trường kỷ được cải trang thành giường lớn mà êm đềm đi vào giấc ngủ.

Thu Địch Phỉ tâm vẫn loạn như ma, các dây thần kinh đều tập trung cao độ, sẵn sàng nghênh chiến “Tập tiên sinh” đột nhiên xuất hiện, cho nên dù nàng thấy phu quân biểu ca ngoan ngoãn đi ngủ có không thích hợp thì cũng chỉ nghĩ là hắn mệt mỏi mà thôi, không có quá nhiều tâm tư để hỏi han.

Cho đến canh ba, ngay lúc Thu Địch Phỉ định đi ngủ thì lại bị tiếng động khác thường làm bừng tỉnh.

Âm thanh “ ah..ờ..ách…” liên tục vang lên từ đầu bên kia căn phòng, không ngừn g truyền vào lỗ tai Thu Địch Phỉ.

Thu Địch Phỉ cố gắng tỉnh ngủ, cố gắng phân biệt xem thanh âm đó rốt cuộc là gì

Bề ngoài có vẻ như là một người đang nôn mửa tới tâm tê phế liệt.

Bề ngoài giống như người đang nôn mửa kia là phu quân năm tuổi trên danh nghãi của nàng.

Suy nghĩ cẩn thận, Thu Địch Phỉ vội vàng tung chăn, đi đến bên cạnh Uông Tử Lâm.

Dưới ánh trăng, thiếu niên tuấn mỹ đang nôn mửa không ngừng.

Thu Địch Phỉ cẩn thận chọn chỗ còn sạch sẽ, đi từng bước một đến bên Uông Tử Lâm, sau đó ngồi lên trường kỷ, vỗ nhẹ lưng hắn, giúp hắn thuận khí.

Uông Tử Lâm lúc này như đã nôn hết những gì có trong bao tử, trạng thái y như đang ốm nghén.

Thu Địch Phỉ thấy phu quân biểu ca thảm như vậy liền vội vàng lo lắng hỏi thăm “ Đại Bảo? sao ngươi lại ói thành như vậy? thấy không thoải mái chỗ nào?”

Uông Tử Lâm như không nghe Thu Địch Phỉ nói, tiếp tục nôn, tiếp tục ói…

Thu Địch Phỉ đã từng thấy người ta ói nhưng chưa từng thấy ai ói tới như vậy, nàng đưa tay lên tính lau mồ hôi cho Uông Tử Lâm nhưng vừa chạm vào hai má hắn thì lập tức lắp bắp kinh hãi.

Thu Địch Phỉ cảm giác tay của mình chạm phải mộ đám lửa, hai má của Uông Tử Lâm nóng vô cùng. Trong lúc Thu Địch Phỉ còn chưa hoàn hồn thì Uông Tử Lâm lại nôn mửa lợi hại hơn.

Không chỉ có nôn mửa mà còn thổ huyế.

Uông Tử Lâm bắt đầu ói ra từng ngụm, từng ngụm máu tươi.

Thu Địch Phỉ nhình thấy cảnh tượng này thì phản ứng đầu tiên là nắm vạt áo Uông Tử Lâm, kích động hỏi “ Đại Bảo, chẳng lẽ mỗi tháng ngươi cũng có mấy ngày bị chảy máu sao? ngươi có đau lắm không?”

Thật ra Thu Địch Phỉ rất muốn hỏi Uông Tử Lâm: ngươi có phải bị người ta cho ăn độc dược rồi không? ngươi có phải mỗi tháng cũng thổ huyết một lần? thời điểm thổ huyết tim của ngươi có đau không?

Chẳng qua Thu tam tiểu thư cho rằng gặp được người cùng cảnh ngộ cho nên quá mức kích động, quyết hỏi cho bằng được, lại hỏi thành ra Uông Tử Lâm giống như là nữ cải nam trang, thành ra mỗi tháng đều hành kinh.

Uông Tử Lâm không trả lời mà tiếp tục ói, Thu Địch Phỉ cũng bình tĩnh hơn, cảm thấy tình trạng của hắn không giống nàng.

Hắn nóng chứ không phải đau.

Thu Địch Phỉ sợ Uông Tử Lâm lại tiếp tục ói, không chừng không chết vì bị thổ huyết mà sẽ hương tiêu ngọc vẫn do ói quá nhiều, không khỏi hoảng loạn, sốt ruột, chẳng quan tâm tới việc nên đưa hắn về giường trước mà vội vàng la lốn “ người đâu, mau tới ah, mau gọi đại phu, gọi thừa tướng gia”

Trong đêm tối yên tĩnh, thanh âm của Thu Địch Phỉ vang lên rất thê lương.

Rất nhanh, phủ thừa tướng đã đèn đuốc sáng trưng.

Rất nhanh Uông thừa tướng đã có mặt trong phòng của Thu Địch Phỉ và Uông Tử Lâm.

Rất nhanh, người ngoài như Tập tiên sinh cũng vào phòng đôi vợ chồng tân hôn để tham gia náo nhiệt.

Uông Uyên sai người thắp đèn.

Căn phòng sáng bừng, Uông Uyên vội vàng đi đến bên giường. Kết quả…

Cái rắm.

Không có người. Không có ai. Đêm khuya không cho người ta ngủ lại la to ồn ào cái gì.

Uông Uyên quay đầu mới phát hiện Thu Địch Phỉ và Uông Tử Lâm đang ở trên một trường kỷ được ngụy trang thành cái giường, một nằm sấp, một quỳ.

Uông Uyên nhanh chóng đi tới, lạnh giọng hỏi “ sao các ngươi lại ngủ ở đây?”

Mộ Thiên Sơn ung dung đi đến bên cạnh, khuôn mặt hoa đào vui vẻ vô cùng, khóe mắt đuôi lông mày đều bày tỏ sự thích ý, như sợ thiên hạ chưa loạn còn nói “ chắc là chỉ có một mình Uông công tử ngủ ở đây thôi”

Thu Địch Phỉ ngẩng đầu, sâu kín nhìn “Tập tiên sinh”

Đúng là miệng quạ. Chuyện xấu gì cũng có phần ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.