Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 35: Cắt ngón tay



Thu Địch Phỉ cảm thán nói nhỏ với Phong Vũ “ ở trên giang hồ, ngươi cũng có thật nhiều kẻ thù ah”

Phong Vũ quay đầu lại, dùng thái độ vô cùng nghiêm túc nói với Thu Địch Phỉ “ có lẽ bọn họ không phải tới tìm ta, bởi vì con đường này ta thường xuyên qua lại, nếu muốn tìm ta thì đã sớm tìm rồi ah”

Thu Địch Phỉ nghe vậy thì nhướng mày, đột nhiên phát hiện động tác vừa rồi của mình rất giống một ai đó vẫn thường xuyên làm.

Thu Địch Phỉ lại nhỏ giọng hỏi Phong Vũ “ vậy bọn họ vì cái gì mà tới? không phải là muốn cướp xe ngựa chứ? Vậy thì không may cho bọn chúng rồi, đây là cái xe tồi tàn nhất Thiên Khuyết cung ah, thật là uổng phí một chuyến làm ăn rồi”

Phong Vũ vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, si ngốc biểu lộ nhìn Thu Địch Phỉ, rất thành khẩn nói: “Tam cô nương, ta cảm thấy bọn họ tới không phải vì xe ngựa mà là vì ngươi ah”

Thu Địch Phỉ trợn mắt nói “ ta biết rõ bọn họ tới đây là vì ta, ta sợ ngươi khẩn trương nên mới tìm cách đánh lạc hướng sự chú ý của ngươi, để ngươi thoải mái tinh thần, lát nữa đánh nhau cũng có sức hơn, cái mạng nhỏ của tỷ tỷ giao hết cho ngươi đó, đi thôi”

Phong Vũ như bị sét đánh ngang tai, ngơ ngác nhìn Thu Địch Phỉ “ Tam cô nương….ngươi thật cường”

Thu Địch Phỉ …ngươi cũng rất khá.

Trong lúc hai người không thèm coi ai ra gì thì đám hắc y nhân lại đứng ngồi không yên, không kiên nhẫn mà lên tiếng “ hai người các ngươi nói xong chưa? Lúc nào thì có thể động thủ?”. Thật đáng chết, không thấy đao của huynh đệ chúng ta đang chờ uống máu các ngươi hay sao. Thật sự là quá không tự giác rồi.

Phong Vũ quay đầu nhìn hắc y nhân đang lớn tiếng kêu gào hỏi “ người do ai phái tới, muốn thế nào?”

Thu Địch Phỉ nghe xong tám chữ này thì toàn thân run rẩy.

Cảm giác như một đám nhân sĩ võ lâm không có tri thức, mù văn hóa, đột nhiên có ngày đi học, được tiên sinh dạy cho một câu liền dùng làm câu cửa miệng trao đổi hằng ngày với nhau.

Hắc y nhân bịt mặt lại rất phối hợp mà nói “ chúng ta đã che mặt rồi, tất nhiên là không muốn các ngươi biết thân phận của chúng ta, vậy còn hỏi làm gì, nhưng chúng ta có thể thoải mái nói cho ngươi biết chúng ta muốn gì, có điều ngươi phải trả lời câu hỏi của ta trước, ngươi chính là Phong Vũ của Thiên Khuyết cung?”

Hai đạo thanh âm đồng thời vang lên

Phong Vũ đần độn lên tiếng: “đúng, thì tính sao?”

Thu Địch Phỉ cũng lớn tiếng nói “ không phải, thì tính sao?”

Nói xong hai người cùng nhìn nhau, Thu Địch Phỉ giơ chân lên, hung hăng đạp cho đồng chí Phong Vũ đáng thương một cái, miệng la lớn “ ngu ngốc, đúng là không có đầu óc, lừa hắn một chút thì có sao”

Nghe vậy, thân mình của hắc y nhân thoáng lung lay.

Phong Vũ vội vàng phủi dấu chân trên người, sợ để cung chủ nhìn thấy thì chết chắc.

Hắc y nhân tựa hồ không nhịn được nữa, lại lớn tiếng nói “ chúng ta không tìm Phong Vũ ngươi, là tìm cô nương ở sau lưng ngươi kìa”

Phong Vũ hét lớn một tiếng: ” nghĩ đúng lắm” tâm can bảo bối của lão đại chúng ta mà mấy con quạ đen các ngươi cũng dám dòm ngó sao.

Thu Địch Phỉ quát to một tiếng: “Phi!” Có biết xấu hổ hay không, ban ngày ban mặt mà một đám nam nhân dám ở trên đường bắt cóc khuê nữ “ muốn ta, ta không đến, không dùng được”. Chưa thấy ai như đám người này, muốn đem đuổi cô nương mà ăn mặc đen thui còn chưa nói, cái gì cũng không mang theo nữa.

Hắc y nhân rất có lễ phép hồi đáp “ cũng không do các ngươi quyết định” nói xong lệnh một tiếng, đám thủ hạ lập tức triển khai hành động.

Thu Địch Phỉ có chút khẩn trương, ngữ khí run run hỏi Phong Vũ “ bọn họ thật nhiều người nha”

Phong Vũ đắc ý dạt dáo đáp “ Tam cô nương, chúng ta cũng không ít người ah”. Nói xong thì huýt sáo hai tiếng, một đám người liền túa ra từ bốn phương tám hướng.

Phong Vũ lập tức hét to “ đừng quên đây chính là địa bàn của Thiên Khuyết cung bọn ta” tới kẻ nào đánh kẻ đó ah.

Hắc y nhân “Ân?” Một tiếng biểu đạt sự ngạc nhiên trong lòng, vội nhảy ra khỏi hiện trường chém giết nói “ muốn so số lượng với nhau đúng không? được, lão tử ta phụng bồi tới cùng” nói xong cũng phát ra tiếng huýt sáo quỷ dị.

Nháy mắt, khắp nơi đều là hắc y nhân, cứ như là kiến vỡ tổ, ào ào kéo tới.

Thu Địch Phỉ trợn mắt há mồm, có chút hưng phấn hỏi Phong Vũ “ những người này cũng vì ta mà tới sao?” Thật là vinh hạnh nha, chỉ vì một tiểu nha đầu bình thường như nàng mà phải dùng tới nhiều người như vậy tới bắt, thật là có mặt mũi ah.

Phong Vũ thấy đám hắc y nhân tới ngày càng đông, không còn tâm tư để đùa giỡn với Thu Địch Phỉ nữa, rút kiếm ra, xoay người bay lên, bắt đầu tham gia cuộc chiến.

Thu Địch Phỉ lấy Thiên Cương bảo kiếm ra, khí thế hừng hực, chuẩn bị tham gia trận chiến đầu tiên trong cuộc đời nàng trên giang hồ.

Thu tam tiểu thư hào tình vạn trường từ xe ngựa nhảy xuống, giống như các đại hiệp vẫn dùng khinh công, kết quả là khi chạm đất, vướng phải chân mình mà oanh liệt hôn lên đất mẹ vĩ đại.

Chân thì đau, tay cũng không nắm chắc được, bảo kiếm liền rơi xuống đất, đám hắc y nhân lại rất thiếu đạo đức, thừa nước đục thả câu, xông tới, đặt kiếm lên cổ nàng. Thu tam tiểu thư còn đang nói “ đừng động thủ, ta cùng…” chưa ní hết câu thì cảm giác trước mắt tối sầm, toàn thân mềm nhũn, bất tỉnh ngã vào ngực của hắc y nhân.

Bên kia Phong Vũ, mắt thấy Thu Địch Phỉ bị tập kích nhưng không cách nào ra tay cứu giúp được, vì một đám hắc y nhân vây quanh bọn họ giống như là tử sĩ, dù trên người bọn chúng vô số vết thương vẫn quấn lấy hắn và đám người Thiên Khuyết cung không buôn.

Vì vậy Phong Vũ đành ảo não, bất lực nhìn tâm can bảo bối của lào đại nhà hắn bị người ta bắt đi, đã vậy đám hắc y nhân còn không biết xấu hổ, cướp người không chưa tính, còn lấy luôn cả Thiên Cương bảo kiếm rời đi.

Tham lam hết chỗ nói.

*****************************

Thu Địch Phỉ như lạc trong sương mù, mê mang hồi lâu, đang muốn thanh tỉnh thì đã có người cho nàng ăn thứ gì đó, làm cho nàng tiếp tục lâm vào mê man.

Trong những lần thanh tỉnh hiếm hoi, Thu Địch Phỉ mơ hồ cảm thấy mình đang bị người ta bỏ trên một chiếc xe ngựa, điên cuồng phóng đi.

Cái rắm, cái xe này không thể so sánh với xe của Thiên Khuyết cung được. Xóc nảy quá đi mất.

Cũng may thân thể chịu khổ không bao lâu nàng lại lâm vào mê man, ngủ như chết cho nên có xóc nảy hơn nữa cũng chả sao. Thu Địch Phỉ thầm nói với chính mình “ bất tỉnh cũng tốt, bất tỉnh sẽ không cảm nhận được nỗi đau thân xác ah”

Cứ như vậy mơ màng không biết bao lâu, cho đến khi Thu Địch Phỉ mê man lần nữa thì lại được cho ăn dược nhưng lần này nàng không có tiếp tục hôn mê mà chỉ một lát sau đã tỉnh lại.

Thu Địch Phỉ mở to mắt, đập vào mắt là màn che mang phong cách của nước khác.

Thu Địch Phỉ chậm rãi ngồi dậy, nhìn chung quanh một vòng.

Chậc chậc, dưới thân là một cái giường lớn phong cách quỷ dị.

Chậc chậc, bản thân nàng đang ở trong một căn phòng phong cách quỷ dị.

Chậc chậc, đối diện nàng là một nam tử, vẻ mặt biểu lộ sự lo lắng quỷ dị.

Chậc chậc, thì ra trong phòng này còn có người khác.

Phòng? ! Đây là đâu? !

Có người khác? ! Hắn là ai? !

Thu Địch Phỉ tỉnh táo, nhìn nam nhân trong phòng hỏi “ ta bất tỉnh bao lâu rồi? đây là đâu? Ngươi là ai? Bắt ta có mục đích gì?” hỏi một loạt vấn đề xong, Thu Địch Phỉ nhịn không được mà có chút đắc ý trong lòng. Câu chữ không nhiều nhưng diễn tả đủ ý, đi đúng trọng tâm: nhân vật, thời gian, địa điểm, mục đích…có đủ hết nha.

Nam tử vẻ mặt lo lắng chậm rãi trả lời “ ngươi bất tỉnh có ba ngày mà thôi, nơi này là Hoa vương phủ của Lăng quốc, ta là thị vệ tùy thân của Hoa vương gia, cũng chính là người muốn bắt ngươi. Còn vì sao bắt ngươi thì nói cho ngươi biết cũng không sao, chúng ta hi sinh rất nhiều thám tử ưu tú, rốt cuộc cũng biết ngươi là nghĩa muội mà Mộ Thiên Sơn vừa kết bái, chúng ta phí rất nhiều nhân lực, tài lực và vật lực để bắt cóc ngươi chẳng qua là một đánh một ván bài, thứ nhất là đòi Thiên Khuyết tâm kinh từ chỗ Mộ Thiên Sơn, thứ hai là muốn hắn ký hiệp nghị, sẽ không phụ tá cho hoàng tộc Mẫn quốc, thế thôi”

Thu Địch Phỉ hơn nửa ngày mới tiêu hóa một đống vấn đề mà nam nhân kia nói, không hổ là thị vệ cung đình ah, không giống người giang hồ lỗ mãng, nói năng chú trong lệ tiết, từ đám hắc y nhân che mặt bắt cóc nàng cho tới cao thủ đại nội đều rất ngốc nha, hỏi gì đáp đó, không giống nhân sĩ giang hồ lão luyện, đừng có nói là hỏi đáp mà cho dù có bị khảo tra cũng không hé miệng nói thật.

Thu Địch Phỉ vô hạn thổn thức, thở dài một hơi, sau đó thành khẩn nói “ đại hiệp, tỉnh đi, ngươi suy nghĩ quá nhiều”. Cứ làm như nàng là tiểu tổ tông của Mộ đại gia không bằng, há miệng ra là như sư tử ngoạm, đòi hỏi đủ thứ.

Nam tử đáp “ không thử sao biết là nhiều hay không”

Thu Địch Phỉ cảm thấy trên người nam tử này ẩn ẩn sát ý, hơi có chút run rẩy nói “ ngươi định thử thế nào”

Nam tử nhếch miệng cười, rút từ bên hông ra một cái dao găm sáng bóng, chậm rãi đi đến bên nàng nói “ vương gia phân phó, cắt một ngón tay của ngươi đem tới Thiên Khuyết cung, nếu Mộ Thiên Sơn quan tâm ngươi thì sẽ không vứt bỏ ngươi không để ý, còn nếu hắn không coi trọng ngươi thì lập tức giết chết ngươi”

Thu Địch Phỉ hít sâu một hơi mở miệng hỏi: “Cái chủ ý cùi bắp độc ác này là ai nghĩ ra?” sau này con của hắn sinh ra nhất địch sẽ không có hậu môn, ai biểu hắn cay độc, không có nhân tính như thế.

Nam tử rất ý thức, được hỏi liền đáp “ diệu kế như vậy tất nhiên là do vương gia nhà ta nghĩ ra”

Cái rắm. Ngươi và chủ tử nhà ngươi đều là đồng tính luyến ái hay sao? sao cứ nhắc tới hắn hắn mặt mũi ngươi lại phơi phới như gió xuân thế kia?

Nam tử đi tới bên cạnh Thu Địch Phỉ, giật tay nàng, làm bộ như muốn cắt ngón tay của nàng.

Thu Địch Phỉ ngay lúc hắn giơ tay chém xuống thì rống to một câu “ anh hùng, ngươi họ gì?”

Nam tử vì câu hỏi này của nàng mà động tác chậm lại, ngắn gọn đáp “ Ấn Thương”

Thu Địch Phỉ đến tận bây giờ mới thấy nam tử này rất có lễ phép, hỏi gì đáp đó, cho nên vì bảo vệ năm ngón tay ngà ngọc của mình, Thu tam tiểu thư không còn cách nào khác là hỏi, hỏi và hỏi.

Ấn Thương giơ tay chuẩn bị chém xuống, Thu Địch Phỉ liền lớn tiếng hỏi “ hảo hán, ngươi nói đại ca ta làm sao có thể nhận ra ngón tay này là của ta?”

Ấn Thương dừng tay, quay đầu đáp “ dùng Thiên Cương kiếm kèm theo ngón tay này, có Thiên Cương kiếm bên cạnh thì hắn không thể không tin”

Sau đó

Ấn Thương giơ tay chuẩn bị chém xuống, Thu Địch Phỉ liền lớn tiếng hỏi “ tráng sĩ, ta cảm thấy thật ra tùy tiện lấy ngón tay của ai đó rồi gởi kèm cùng Thiên Cương bảo kiếm đến cho đại ca ta cũng được, như thế hắn sẽ tin là ngón tay của ta, đâu cần phải làm thật, ngươi nghĩ thế nào?”

Ấn Thương dừng tay, quay đầu đáp “ dùng ngón tay của ngươi vẫn có sức thuyết phục hơn”

Sau đó

Ấn Thương giơ tay chuẩn bị chém xuống, Thu Địch Phỉ liền lớn tiếng hỏi “ ta không thể dùng cách khác để thay thế sao?”

Ấn Thương dừng tay, quay đầu, không có kiên nhẫn nói ‘ không có biện pháp nào khác, ngươi đừng hỏi nữa” phiền chết đi được.

Ấn Thương bực bội trong lòng, quyết định chọn giải pháp tốt nhất: điểm huyệt câm của Thu Địch Phỉ.

Sau đó

Ấn Thương giơ tay, chuẩn bị chém xuống.

Thu Địch Phỉ tuyệt vọng, hai mắt nhắm lại

Ấn Thương nhìn vẻ mặt tuyệt vọng, tái nhợt như tro tàn của Thu Địch Phỉ thì trong lòng chợt thấy thương tiếc, động tác vì vậy cũng chậm lại.

Tiểu cô nương gầy gò này dung mạo bình thường, cùng lắm chỉ được xem là thanh tú mà thôi, so với muội muội khuynh thành tuyệt sắc nhà mình thì kém xa nhưng không biết vì cái gì khi thấy nàng tuyệt vọng nhắm mắt lại làm cho hắn nhớ tới muội muội của mình.

Ấn Thương khẽ cắn môi, đèn nén cảm xúc trong lòng , lại giơ tay lên, chuẩn bị chém xuống…

Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc thì giọng nói âm dương quái khí của một thái giám đột ngột vang lên “ hoàng thượng có chỉ, tuyên nghĩa muội của Mộ Thiên Sơn vào điện yết kiến”

Thu Địch Phỉ nghe vậy vội mở mắt ra nhìn Ấn Thương, thầm thở dài một hơi nhẹ nhõm, như vậy không cần bị cắt ngón tay rồi ah.

Ấn Thương nhìn gương mặt tiểu nha đầu trước mắt hiện lên vẻ kinh hỉ thì trong lòng mềm nhũn, không hiểu vì sao mà dao trong tay cũng rơi xuống đất.

Ấn Thương có chút tâm hoảng ý loạn nghĩ: nha đầu kia dù cười hay nhăn mặt đều càng nhìn càng thấy giống muội muội mình quá vậy? thế mà suýt chút nữa mình đã cắt ngón tay của cô nương người ta, thật là tội lỗi.

Xem ra, hai nước giao chiến tranh phong, nhất định là máu chảy thành sông, tàn nhẫn vô tình.

Mà trong cuộc chiến tranh đoạt quyền lực này, đến tột cùng là không có đúng hay sai?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.