Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 37: Hoa vương gia



Ấn Thương không mang Thu Địch Phỉ về lại căn phòng ban đầu, mà đưa nàng tới một gian phòng xa hoa lộng lẫy, đi vào trong, Thu Địch Phỉ không cần hỏi cũng biết đây chính là căn phòng của vị Hoa vương gia kia.

Ấn Thương trước khi rời đi còn đưa cho Thu Địch Phỉ một viên dược, ý bảo nàng ăn vào, Thu Địch Phỉ không cam lòng hỏi “ cái này…ách…không phải là xuân dược chứ?”

Ấn Thương trán nổi gân xanh, tức giận nói “ ngươi không tự soi gương đi, vương gia nhà ta cũng không phải là đói bụng ăn quàng ah, Đây là tiêu công tán, làm tan công lực trong người ngươi”

Ấn Thương trong lúc nắm tay Thu Địch Phỉ định chặt tay nàng thì tình cờ phát hiện trong cơ thể nha đầu này có một cỗ nội lực hùng hậu, càng làm cho hắn cảm thấy kỳ quái hơn là hình như nha đầu này cũng không biết mình có tu vi không khác gì một cao thủ nhị đẳng, cho nên đành trơ mắt nhìn người ta muốn chặt tay mình mà không chút phản kháng.

Lý giải hợp lý nhất là nội lực trong cơ thể Thu Địch Phỉ là do người khác đưa vào cho nàng, nếu không có người hướng dẫn thì nàng sẽ không biết cách để kích phát nội lực tiềm ẩn trong cơ thể.

Tuy rằng công phu của vương gia nhà hắn cũng thuộc hàng cao thủ số một, số hai nhưng dù sao cũng vừa bị thương mới khỏi, nếu vạn nhất nha đầu kia kích phát nội lực trong cơ thể thì sợ rằng vương gia nhà hắn sẽ ăn đủ. Cho nên để an toàn, Ấn Thương quyết định cho Thu Địch Phỉ ăn tiêu công tán. Tục ngữ cũng đã có câu: cẩn tắc vô ưu kia mà.

Thu Địch Phỉ nhìn vẻ mặt thối của Ấn Thương lại nhìn viên dược trong tay hắn, thở dài một hơi.

Càng tăng thêm quyết định sẽ móc mắt hắn để bắn bi. Hừ, dám coi thường nhan sắc của nàng.

Bầu không khí giang hồ từ lúc nào lại bị bóp méo như vậy? vì sao các lão gia nhìn thấy tiểu cô nương đều thích cho uống dược như thế? Thu Địch Phỉ nàng từ lúc xuống núi đưa thiếp mời cho Thiên Trì tiêu cục tới giờ dường như luôn có duyên với các loại dược vật khác nhau của giang hồ ah.

Giang hồ loạn mất rồi, võ công không còn là hàng đầu, mà hạ dược mới là vương đạo ah.

Thu Địch Phỉ hữu khí vô lực hỏi thêm “ dược này có tác dụng phụ gì không? có chết người không? sau khi ăn vào sẽ có phản ứng thế nào? bao lâu thì hết tác dụng?”

Trán của Ấn Thương lại nổi gân xanh.

Hắn rất hiếu kỳ, sao tiểu nha đầu này có nhiều vấn đề để hỏi như vậy, chẳng khác nào mười vạn dấu chấm hỏi????

Ấn Thương cố nhẫn nại trả lời “ dược này không gây chết người, cũng không có phản ứng phụ nào, chẳng qua chỉ làm cho ngươi toàn thân vô lực mà thôi, dược hiệu cũng hơi lâu một chút, có thể phải mười ngày hay nửa tháng sau mới hết”

Thu Địch Phỉ không dám hi vọng quá nhiều, do dự một lát lại hỏi “ nếu như ta nói ta không ăn thì sẽ thế nào?”

Ấn Thương hai mắt như phóng hỏa, lớn tiếng nói “ vậy ta sẽ ép ngươi ăn”

Thu Địch Phỉ bày ra vẻ mặt “ nam nhân mà lại khi dễ nữ nhân, ta khinh thường ngươi”, rồi đưa tay nhận viên dược, đau khổ bỏ vào miệng, nuốt xuống.

Thu Địch Phỉ vô hạn sầu não nghĩ, chỉ sợ chuột bạch được giang hồ lão đạo dùng để thử thuốc trường sinh bất lão cũng không có thảm như nàng, hiện tại không biết trong cơ thể nàng có bao nhiêu dược vật và độc tố, đời này của nàng không phải là lần lượt nếm mỹ thực thế gian mà chính là ăn hết độc dược của võ lâm ah.

Thu Địch Phỉ nuốt xong viên dược, Ấn Thương mới rời đi. Thu Địch Phỉ chán nản ngồi xuống ghế, chừng một khắc sau thì nàng cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không còn chút khí lực nào.

Thu Địch Phỉ uể oải dựa vào bàn mơ mơ màng màng, trong lúc mê man bỗng nhiên cảm giác một sợi tóc rớt lên mặt gây cảm giác tên ngứa, làm cho Thu Địch Phỉ thanh tỉnh, lại cảm giác như có một hơi nóng nhè nhẹ thổi qua má nàng. Lúc này Thu Địch phỉ mới nhận ra là có người dùng tóc của nàng, nhẹ gãi lên mặt của nàng.

Thu Địch Phỉ vừa phỏng đoán xem hơi nóng từ đâu tới, vừa ngẩng đầu lên nhìn, đập vào mắt là một gương mặt hoa đào tuấn tú.

Thu Địch Phỉ ngơ ngác trừng mắt nhìn, suy nghĩ cẩn thận một việc: thì ra hơi nóng xuất phát từ hai lỗ mũi của tên vương gia mặt phấn ah.

Nghĩ tới đó, Thu tam tiểu thư liền giật mình cả kinh.

Hắn gần sát nàng như vậy để làm gì? Còn cười tủm tỉm rồi phun khí vào mặt nàng nữa chứ.

Tính xấu có đánh chết cũng không chừa.

Thu Địch Phỉ đột nhiên thanh tỉnh, cả người trở nên cảnh giác mười phần, bất động thanh sắc nhi1ch người lui ra sau để tao khoảng cách, lên tiếng hỏi “ tất cả mọi người đều nói ta rất bình thường, ta cũng không có gì đáng để xem, ngươi nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa ta sẽ tức giận đấy”

Mặt phấn cũng rất không tự giác mà tiến về phía trước, mập mờ nói “ nhưng mà ta lại cảm thấy ngươi rất dễ nhìn ah”

Thu Địch Phỉ nháy mắt mấy cái, cố tiêu hóa mấy lời buồn nôn của vương gia mặt phấn, sau đó mới nói “ vương gia ở Lăng quốc các ngươi có thể xưng ta mà không cần xưng là bổn vương sao?”

Mặt phấn lại xích tới thêm chút nữa, tủm tỉm cười “ đương nhiên là có dùng, bất quá là đối với ngươi thì không cần, mà ta cũng không muốn”

Sau lưng Thu Địch Phỉ đã là vách tường, không thể lui được nữa vì vậy Thu tam cô nương chỉ có thể giơ hai tay lên, dán vào mặt của mặt phấn ra. Ý rất rõ ràng là nói chuyện thì nói chuyện, mắc chi lại gần sát như vậy, ngươi thật là phiền.

Nhưng Thu tam tiểu thư nhà ta đã quên một chuyện rất quan trọng, nàng đã uống tiêu công tán, cho nên lúc này chẳng còn chút sức lực nào.

Cho nên thay vì phẫn nộ tát cho mặt phấn một tát thì lòng bàn tay nàng khi tiếp xúc với hai má của hắn lại thành ra vuốt ve.

Hoa vương gia bị Thu Địch Phỉ đột ngột “ vuốt ve” làm cho thoải mái không thôi, khuôn mặt hoa đào xinh đẹp lập tức lộ ra tươi cười sáng lạn.

Tiểu vương gia nhanh chóng nâng lên tay của mình, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thu Địch Phỉ áp vào mặt mình, vui vẻ nói “ ta không thể nào nghĩ ra, ngươi lại chủ động như vậy”

Thu Địch Phỉ vừa thẹn vừa giận, cố dùng sức giãy dụa, muốn rút tay của mình ra nhưng mà sức lực của nàng lúc này chẳng khác gì con muỗi vỗ cánh mà thôi.

Cho nên nàng chẳng những không rút được tay ra mà ngược lại vì giãy dụa, làm cho lòng bàn tay nhúc nhích, càng giống như nàng đang vuốt ve mặt của hắn.

Thu Địch Phỉ vừa vội vừa tức, cau mày nói như khóc “ ngươi mau buông ta ra”

Thu Địch Phỉ không biết, nàng không có xinh đẹp tuyệt mỹ như Kim Thiên Hương nhưng lúc này nàng vừa thẹn vừa tức vừa vội vừa muốn khóc lại trở nên xinh đẹp động lòng người tới cỡ nào.

Hoa vương gia thấy Thu Địch Phỉ gấp tới độ hai mắt đỏ hoe, trong lòng chợt thấy nao nao, khẽ thở dài một tiếng rồi buông tay nàng ra.

Trong cái thở dài này lại có chút hương vị dung túng.

Thu Địch Phỉ vội đưa tay ra say lưng, dùng vạt áo vụng trộm lau bàn tay, càng lau càng ra sức, nếu không làm vậy, nàng sẽ có cảm giác tay của mình rất bẩn, hận không thể chặt bỏ nó đi.

Hoa vương gia thu hồi tươi cười, ngồi thẳng lưng trên ghế, đưa mắt nhìn Thu Địch Phỉ một hồi mới lên tiếng “ ngươi còn chùi nữa, hôm nay ta sẽ nắm tay ngươi mà ngủ”

Thu Địch Phỉ nhìn mặt phấn vương gia, cảm thấy hắn không giống như đang nói đùa, vì vậy dù có chút không cam lòng cũng không chùi tay nữa.

Hoa vương gia lại quan sát Thu Địch Phỉ vài lần rồi mới hỏi “ ngươi làm cách nào để Mộ Thiên Sơn chịu nhận ngươi làm nghĩa muội? Giang hồ đồn đại Mộ Thiên Sơn cuồng vọng, quái đản, không phải mỹ nhân thì không gần, mà ngươi miễn cưỡng cũng chỉ có thể coi là thanh tú, nhưng có lẽ còn lâu mới đạt được tiêu chuẩn của Mộ Thiên Sơn ah.

Thu Địch Phỉ oán hận trừng mắt nhìn Hoa vương gia, trong nội tâm âm thầm tính toán: ta cũng muốn móc mắt ngươi để bắn bi.

Nói chuyện cũng không chừa mặt mũi, cần gì phải đả thương người như vậy chứ.

Thu Địch Phỉ trong lòng khó chịu đáp “ tại sao ta phải nói cho ngươi biết?”

Hoa vương gia không biết từ chỗ nào trên người lại móc ra một viên dược, đặt trên lòng bàn tay, đủng đỉnh nói “ ngươi không muốn nói cũng được, vậy thì ăn hết viên dược này đi, đây chính là xuân dược mạnh nhất trong thiên hạ: hợp hoan tán”

Thu Địch Phỉ muốn ói máu. Nàng cứ tưởng Ấn Thương cho nàng ăn xuân dược, kết quả là nàng đoán sai, xuân dược chính thức ở chỗ này ah.

Thân thể nàng cũng không phải là cái hồ lô hay lò luyện đan ah, hở chút là bắt nàng ăn dược.

Thu tam cô nương rất có cốt khí nói “Ngươi cho ta uống thuốc ta lập tức cắn lưỡi!”

Ta chết, xem ngươi lấy ai mà bắt ép.

Hoa vương gia giương mắt nhìn Thu Địch Phỉ, không để ý nói “ dược này nếu nữ tử ăn vào thì cho dù là ngươi trinh liệt thế nào cũng không chịu nổi, phải tìm nam nhân để phát tiết, mà nếu cho nam nhân ăn vào thì cho dù trước mắt là một thi thể cũng không thể bỏ qua, ngươi còn muốn cắn lưỡi không?”

Thu Địch Phỉ hận đến hàm răng nghiến chặt, tức giận mắng thăm dò “ không…biết hổ thẹn”. Nàng không dám chửi nặng hơn, sợ làm cho hắn thẹn quá hóa giận mà ép nàng uống thuốc nhanh hơn.

Hoa vương gia cười khúc khích, như là thích thú vì bị mắng như thế, nhẹ giọng nói “ muội muội, vậy thì, mời trả lời vấn đề của ta”

Thu Địch Phỉ tâm không cam lòng không nguyện bắt đầu bịa chuyện “ ta vốn là người đã có gia đình, tướng công ta rất yêu thương ta” nói tới đây Thu Địch Phỉ dừng lại một chút, bởi vì nàng thấy mặt phấn vương gia đang cố nín cười. Thật là không chút nể mặt.

Thu Địch Phỉ cố nén tâm trạng muốn đánh hắn, mặt không đổi sắc hỏi “ ngươi không tin là tướng công ta đối xử tốt với ta sao?”

Hoa vương gia nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Thu Địch Phỉ hơi toát lên vẻ bướng bỉnh, vô hạn thích ý nói “ tin, đương nhiên tin, cho dù ngươi không nói thì ta cũng tin”

Thu Địch Phỉ không hiểu Hoa vương gia nói thật hay là nói mát nàng, cuối cùng dứt khoát bỏ qua, tiếp tục nói “ sau đó ta cùng tướng công đi ra ngoài xem bệnh cho hắn, đột nhiên ta bị một đám cường đạo bắt cóc, bọn hắn nói muốn đem là về làm áp trại phu nhân, không ngờ hôm đó lại là một ngày may mắn của ta, có một vị anh hùng đã ra tay nghĩa hiệp cứu ta khỏi đám cườn đạo, ta nói ta không thể lấy thân báo đáp cho hắn vì ta đã gả cho người khác rồi thì hắn nói không sao, không làm thê tử thì làm nghĩa muội, vì vậy hắn nhận ta làm nghĩa muội, kết bái xong ta mới biết vị anh hùng cũng chính là nghĩa huynh của ta lại chính là Mộ Thiên Sơn đại danh đỉnh đỉnh trong võ lâm”

Thu Địch Phỉ nói rất lưu loát, mạch lạc, nhưng thật sự là sơ hở trăm bề.

Hoa vương gia thật sự không còn cách nào để có thể là giả đò tin lời nàng, trầm ngâm hồi lâu mới nói “ ngươi nói ngươi đã thành thân sao trên tay vẫn còn thủ cung sa? Vì sao bây giờ vẫn búi tóc theo kiểu các cô nương chưa chồng?”

Thu Địch Phỉ giật mình, nhưng vẫn tiếp tục kiên trì nói bừa “ thân thể tướng công ta không tốt, cho nên không…không động phòng , cho nên đương nhiên là thủ cung sa vẫn còn, mà chuyện ta búi tóc theo kiểu cô nương là ách…là thế này, sau khi ta bị đám cường đạo kia bắt cóc thì nhà chồng ta cũng đưa hưu thư bỏ ta…ách…vì vậy mà ta hoàn tục ah”

Hoa vương gia nghe hai từ “ hoàn tục” thì kìm lòng không được mà cười thành tiếng, lại hỏi “ theo ta được biết, trên võ lâm đều nói Mộ Thiên Sơn là người không quan tâm tới chuyện sống chết của người khác, chuyện người ngoài không liên quan gì tới hắn, cho dù có kẻ giết người cướp của trước mắt hắn, hắn cũng không chút để ý, sao khi ngươi gặp nạn hắn lại hảo tâm ra tay cứu giúp chứ?”

Thu Địch Phỉ lại giật mình, cảm thấy Hoa vương gia này thật là phiền, nhưng vì để tăng sức thuyết phục cho lời nói của mình mà Thu tam cô nương đành tiếp tục bịa chuyện, chắp vá những sơ hở trước kia “ cái này…ách…vào ngày ta gặp nạn là một ngày trời trong nắng ấm, gió mát dịu êm, cảnh xuân tươi đẹp, cho nên tâm tình con người ta cũng trở nên tốt hơn, Mộ đại gia vui vẻ cho nên mới ra tay giúp ta ah”

Nói dối tốt ở chỗ là nó hoàn toàn khác xa với sự thật, rõ ràng lúc đó là một đêm trời không trăng không sao, vắng vẻ tĩnh mịch nhưng qua miệng của Thu tam cô nương thì lại giống như cảnh đẹp ý vui.

Mấy lời này, đừng nói là Hoa vương gia mà ngay bản thân nàng cũng tin.

Nhưng mà cái Thu Địch Phỉ muốn là: ngươi dựa vào cái gì mà hỏi thì ta phải trả lời? dựa vào cái gì mà ngươi hỏi thì ta phải nói thật? hỏi là quyền của ngươi, còn trả lời ra sao là việc của ta.

Hai ta cũng không phải quen thân gì ah.

Cắt…

Kỳ quái chính là, Hoa vương gia nghe mấy lời bịa đặt của Thu Địch Phỉ cũng không so đo thiệt giả với nàng mà mỉm cười hỏi tiếp “ ngươi nói, nếu chúng ta đưa tin cho Thiên Khuyết cung, muốn Mộ Thiên Sơn tới cứu ngươi, hắn sẽ đến không?”

Thu Địch Phỉ không hề nghĩ ngợi, trực tiếp trả lời: “Sẽ không “

Mặt phấn Vương gia ngạc nhiên mà hỏi: “Vì sao sẽ không?”

Thu Địch Phỉ quyết đoán trả lời: “Bởi vì không phải mỹ nhân không thể lọt vào mắt Mộ đại gia, không phải tuyệt đại mỹ nhân không thể ở trong tâm của Mộ đại gia. Ngươi cũng đã nói ta không đẹp, như vậy lọt vào mắt còn chưa được thì hắn sẽ có tâm đến cứu ta sao? ta nghĩ chi bằng ngươi thả ta ra cho đỡ mất thời gian”

Hoa vương gia nghe vậy hơi nhíu mày nói “ thật ra, ngươi cũng có lúc rất đẹp” ngừng một chút rồi lại tiếp “ ngươi nói ngươi không lọt vào mắt Mộ Thiên Sơn càng đừng nói là vào lòng hắn, thế nhưng vì sao hắn lại đem Thiên Sơn bảo kiếm độc nhất vô nhị tặng cho ngươi? E là trong lòng hắn rất quan tâm tới ngươi ah”

Thu Địch Phỉ bị một câu “ e là hắn rất quan tâm tới ngươi” của Hoa vương gia làm trong lòng rung động.

Hắn thật sự rất quan tâm nàng sao?

Thu Địch Phỉ làm như không để ý, hỏi “ Thiên Cương bảo kiếm thì tính là gì? Trong mắt Mộ Thiên Sơn, chỉ sợ ngọc tỷ cũng có thể đem tặng cho người khác, đừng tưởng rằng hắn tặng bảo kiếm cho ta thì nghĩ là ta có vị trí gì đối hắn, không thể nào”

Thật ra, nói ra những lời này ngay cả Thu Địch Phỉ cũng không biết là nàng mong sự thật sẽ như mặt phấn vương gia nói hay là vì không dám hi vọng cho nên cố sức bác bỏ.

Có lẽ, trong lòng nàng rất mong đại ca sẽ coi trọng nàng, sẽ đến cứu nàng.

Vạn nhất là không phải, hắn coi nàng chỉ là bùn đất thì sao? dù sao Mộ Thiên Sơn đối với nàng cũng chỉ vì mới lạ, ngoài ra không còn lý do gì để nàng cảm thấy mình có địa vị trong lòng Mộ đại gia.

Cho nên thay vì hi vọng để rồi thất vọng thì thà ngay từ đầu không nên nghĩ ngợi gì thì tốt hơn.

Thu Địch Phỉ không muốn mình luôn rơi vào thế bị động, cho nên mới đặt ra vấn đề “ các ngươi nói muốn đưa tin cho Mộ Thiên Sơn nhưng thật ra các ngươi có biết Thiên Khuyết cung ở đâu không?”

Hoa vương gia không để ý nói “ đúng là không biết rõ lắm, Thiên Khuyết cung quả là rất lợi hại, thám tử của ta dò xét lâu như vậy cũng chỉ biết phạm vi đại khái ở gần nơi Ẩn Thương đã bắt ngươi mà thôi”

Thu Địch Phỉ khẽ cười nói: “Không bằng, ta mang ngươi đi tìm Thiên Khuyết cung như thế nào?”

Hoa vương gia cũng khẽ cười hồi đáp: “Đây chẳng phải là thả ngươi về núi, tiễn ta vào miệng cọp sao?”

Thu Địch Phỉ mặt không đổi sắc tiếp tục nói: “sao lại như vậy được. Ta chỉ lo lắng các ngươi đưa tin không tới nơi thôi, ngươi cần gì phải nghĩ nhiều như thế” không muốn mới là lạ.

Hoa vương gia cười lớn tiếng nói “ muội muội không cần lo lắng chuyện này, chúng ta không tìm được Thiên Khuyết cung nhưng lại biết Bách Hoa cốc ở đâu, đưa thư tới đó để bọn họ chuyển cho Mộ Thiên Sơn cũng được vậy”

Thu Địch Phỉ trừng mắt nhìn, không cam lòng nói: ” Người Lăng quốc các ngươi thật có lập trường ah”

Hoa vương gia chỉ mỉm cười, hồi lâu mới hỏi một câu chẳng liên quan gì “ ngươi nói thời điểm ngươi bị bắt đi là đang muốn đưa tướng công ngươi đi chữa bênh, vậy giờ tướng công ngươi sao rồi?”

Thu Địch Phỉ thở dài, có chút nhàn nhạt lo lắng nói: “Ta bị cướp đi, nghe nói tướng công ta cũng mất tích, không biết hiện giờ hắn đang ở đâu, bệnh đã khỏi chưa, có còn thổ huyết nữa không”

Hoa vương gia nghe xong Thu Địch Phỉ nói thì cũng không lên tiếng, nhưng mặt mũi tràn đầy động dung, nhìn chằm chằm Thu Địch Phỉ cho đến lúc Thu Địch Phỉ cảm thấy hông được tự nhiên, uốn éo né tránh ánh mắt của hắn thì mặt phấn vương gia mới thở dài hỏi “ ngươi rất nhớ tướng công của ngươi?”

Thu Địch Phỉ khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn mặt phấn vương gia.

Khuôn mặt kia rõ ràng nàng chưa từng gặp qua, nhưng ánh mắt lại quen thuộc vô cùng.

Tựa hồ như trước kia cũng có người từng nhìn nàng chằm chằm như vậy…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.