Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 45: Mỹ nhân áo trắng



Khi hai người tiến vào Vĩnh Viễn thành, Mộ Thiên Sơn liền giục ngựa đi thẳng tới Thúy Phong lâu, trấn an cái bụng của tâm can muội tử bằng một bàn đầy sơn hào hải vị. Thu Địch Phỉ ra sức càn quét, sau khi nuốt xong ngụm bánh ngọt cuối cùng, thảo mãn vuốt vuốt bụng nói “ cuối cùng cũng ăn no rồi, đại ca, ăn ngon thật nha”

Mộ Thiên Sơn nghe vậy nhếch mày, khóe miệng lộ ra nụ cười xấu xa, duỗi tay kéo Thu Địch Phỉ từ trên ghế tiến vào lòng, để nàng ngồi trên đầu mình. Thu Địch Phỉ bị hành động đột ngột của hắn làm cho sợ, ngơ ngác ngồi yên trên đùi Mộ đại gia, hai mắt mở to không chớp nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của đại ca nhà nàng, sau đó khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng.

Mộ Thiên Sơn nhìn nữ oa hai má đỏ bùng trong ngực, ôn nhu nói lời đầy ẩn ý “ Thu nhi vừa nói : đại ca ăn ngon thật, vậy đại ca cũng muốn biết có phải Thu nhi ăn cũng ngon không?”

Thu Địch Phỉ bị ánh mắt nóng bỏng của Mộ đại gia nhìn chăn chú thì thì gian nan nháy mắt rồi lặng lẽ nuốt nước miếng một cái, lại hơi bất an mà thè lưỡi liếm môi môt vòng, nhỏ giọng nói “ ta nói là, đại ca, cơm ăn ngon thật”

Khi Mộ Thiên Sơn nhìn thấy Thu Địch Phỉ lè lưỡi liếm môi thì nơi mềm mại nhất trong lòng hắn như bị cái gì đó hung hăng van chạ, đánh thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng hắn, nhu tình tràn lan khắp thân thể. Mộ Thiên Sơn liền cúi đầu, dán môi lên hai cánh môi đỏ hồng của nàng, trằn trọc nhẹ mút, triền miên quấn quýt cho đến khi tiểu nữ nhân hít thở không thông mới bằng lòng bỏ qua.

Triền miên qua, Mộ Thiên Sơn cúi đầu nói nhỏ bên tai Thu Địch Phỉ “ Thu nhi ăn càng ngon hơn”

Thu Địch Phỉ bị những lời của vô lại đại ca làm cho khuôn mặt càng thêm nóng đỏ, cúi đầu ngượng ngùng nói “ cái kia, về sau ta ăn cơm, ngươi ăn Thu nhi”. Nói xong mới biết mình hố to rồi, ý của nàng là ngươi cảm thấy người ăn ngon sao? vậy thì ngươi ăn người, ta ăn cơm, cho ngươi đói chết.

Kết quả, vốn là muốn trêu chọc mà sau khi nàng nói xong lại thành ra khiêu khích xuân tình.

Về sau đợi nhân gia ăn no rồi ngươi hãy tới thân nhân gia nha, có được hay không?

Mộ Thiên Sơn vui vẻ cười lớn tiếng “ tốt lắm, tốt lắm, đại ca cả ngày không ăn cơm cũng vui vẻ chịu đựng”

Thu Địch Phỉ vô hạn thẹn thùng, vội rời khỏi đùi Mộ Thiên Sơn, đưa tay che mặt chạy ra khỏi phòng.

Nhưng mà, đừng nói một nén nhang, nhang còn chưa có đốt nàng đã nhanh chóng quanh trở lại.

Muội muội đại gia đứng ngay cửa, hai bàn tay nhỏ bé không ngừng vân vê chéo áo, chốc lát đã làm cho tà áo bằng tơ lụa cao cấp nhăn nhúm thành một đoàn rất khó coi, trong lòng nàng lúc này cũng suy nghĩ rối bời : ta thật là bị nước vào làm hỏng đầu óc rồi nha. Cô nương khác bị hôn một phen thì thẹn thùng trốn vào phòng, ta sao lại bị hôn xong còn chạy ra ngoài? Thật sự là xấu hổ chết đi được.

Mộ Thiên Sơn đứng dậy đi đến bên cạnh Thu Địch Phỉ, ôn nhu nắm lấy tay nàng, nhỏ nhẹ nói “ Thu nhi, đại ca mang ngươi đi mua đèn màu được không? buổi tối chúng ta đi mê cung đi”

Thu Địch Phỉ hai mắt sáng ngời, lập tức gật đầu nói “ tốt” nói xong lại có chút bất an hỏi “ nhưng mà buổi tối đi mê cung, nếu ta không tìm được đại ca thì nên làm sao?” tìm không thấy thì không phải là bọn họ không thể bên nhau tới già sao?

Mộ Thiên Sơn nhìn Thu Địch Phỉ, nhẹ giọng nói “ sẽ không có chuyện không tìm thấy, bất luận Thu nhi ở đâu, đại ca đều tìm được ngươi”

Thu Địch Phỉ tươi cười ngọt ngào.

Đại ca nhà nàng đúng là đại gia nha, không chỉ đẹp mắt mà võ công còn cao cường, ngay cả chuyện trinh thám tìm người cũng có lòng tin như vậy.

Cần gì tới cái mũi của vượng tài nữa ( vượng tài là con chó á), vượng tài tốt cũng không bằng một góc của đại ca nhà nàng ah ( té ghê

Mộ Thiên Sơn trước tiên đưa Thu Địch Phỉ tới tú phường cạnh Thúy Phong lâu lựa chọn vải tốt nhất để may cho cho nàng và mình một bộ trang phục hóa trang, thỏa thuận với sau hai canh giờ nữa sẽ tối lấy hàng. Mộ đại gia không nói mình là lão bản mà chỉ rút ra một xấp ngân phiếu dày cộp, sau đó cười như gió xuân mà nói với tiểu nhị “ tiền không quan trọng, phải nhanh”

Ra khỏi tú phường, Thu Địch Phỉ nhịn không được mà hỏi “ đại ca vì sao không nói mình là Tập Cạnh Đường? như vậy khỏi phải mất tiền ngay trong tiệm của mình ah”

Mộ Thiên Sơn nắm tay Thu Địch Phỉ, thản nhiên nói “ cấp bậc tiểu nhị còn chưa đủ tư cách để gặp mặt lão bản”

Thu Địch Phỉ cảm thấy sau lưng có một làn gió lạnh thổi gia làm nàng nổi cả da gà, không kiềm chế được mà run rẩy.

Kẻ có tiền đúng là kiêu ngạo, dùng tiền nện người nhà mình chứ nhất định không chịu ra mặt.

Mộ đại gia đưa tiểu nữ nhân âm yếm đến một con phố khác, Thu Địch Phỉ vừa nhìn thấy lập tức lâm vào tình trạng si ngốc. Cả con đường đều là những cửa tiệm làm đèn màu, trước mỗi cửa hàng đều treo kín các loại đèn màu đủ mọi màu sắc, hình dáng, kích cỡ…Mỗi khi có gió thổi qua những chiếc đèn màu lại lay động theo làn gió, tạo ra những hào quang đẹp mắt. Thu Địch Phỉ nhìn tới hoa mắt mà vẫn không muốn dời đi, cao hứng nói “ đại ca, ta muốn mua thật nhiều đèn màu, đẹp quá đi”

Thu Địch Phỉ vừa dứt lời, lập tức đó lấy ánh mắt tò mò và ngạc nhiên của mọi người.

Âm thanh phẫn nộ bắt đầu xôn xao nổi lên “ móa, thật là hết biết. Nữ nhân, giữa ban ngày ban mặt lại đòi mua mấy cái đèn màu. Thật là phóng đãng ah”

Có người quay sang răn dạy con gái của mình “ con gái, đừng bắt chước nàng nha, nàng là nữ nhân xấu, chúng ta cùng khinh bỉ nàng”

Có người nhìn Mộ Thiên Sơn bằng ánh mắt tràn đầy thương cảm, quay đầu sang nói với một phụ nhân bên cạnh hắn “ lão bà, ngươi so với cô nương kia tuy không đẹp bằng nàng, tuổi lớn hơn nàng, tóc ít hơn nàng, ngực nhỏ hơn nàng nhưng ngươi là một cô nương tốt. Vị tuấn nhi bên cạnh nàng thật là tội nghiệp, thật là đáng tiếc, sao có mắt như mù, chọn trúng một cô nương phóng đãng như vậy ah”

Vừa mới dứt lời, còn chưa tới lượt Mộ đại gia ra tay thì phụ nhân bên cạnh đã cho hắn một đạp, còn lớn tiếng mắng “ ngươi, đồ con lừa này, ngươi đang ca ngợi ta hay là chà đạp ta hả? ta mà già sao? cái này gọi là thành thục. Ta không phải là ít tóc, tục ngữ có câu quý nhân không đỉnh trọng phát. Ngươi thì biết cái gì, ngươi lão bất tử này, lại biết ngực ai lớn hơn nữa, hôm nay ta không chơi chết ngươi, ta không phải ngươi lấy đấy”

Nói xong lại thượng cẳng tay hạ cẳng chân.

Cho nên nói, vợ chồng đều là oan gia kiếp trước thật không sai chút nào.

Đột nhiên khung cảnh trở nên an tĩnh, một chút âm thanh cũng không có, hai vợ chồng còn đang cãi vã náo nhiệt thì miệng há to nhưng không phát ra được bất kỳ thanh âm nào.

Thu Địch Phỉ giương mắt nhìn về phía Mộ Thiên Sơn, hỏi: “Đại ca, ngươi cho bọn hắn dược gì rồi hả?”

Mộ Thiên Sơn khiêu mi nói “ nếu không sợ ngươi sẽ không vui thì đại ca đã cho hạ độc bọn họ chứ không phải chỉ là ách dược” Mẹ kiếp, dám ở trước mặt lão tử thảo luận tới vấn đề bộ ngực của tiểu nữ nhân của lão tử, chưa cắt lưỡi ngươi để ngâm rượu là lão tử ta nhân từ lắm rồi.

Thu Địch Phỉ con mắt vòng vo mấy vòng, tâm tư bắt đầu hiểu ra, cao giọng hỏi “ chẳng lẽ số lượng đèn màu đại biểu cho số lượng bạn tình sao?”

Mộ Thiên Sơn mỉm cười gật đầu, nói: “Thu nhi tâm tư thông minh, mới đó đã đoán ra rồi”

Thu Địch Phỉ toát mồ hôi lạnh.

Phong tục của Vĩnh Viễn thành thật là kỳ quái ah.

Thu Địch Phỉ còn đang âm thầm than thở, Mộ Thiên Sơn đã nắm tay nàng đi vào một cửa hàng bán đèn màu, chỉ tay vào cái đèn có vẽ đôi uyên ương nói với nàng “ Thu nhi thích hai cái đèn màu này không?” Thu Địch Phỉ nhìn đôi uyên ương quấn quýt với nhau thì khuôn mặt không khỏi đỏ lên, nhẹ giọng nói “ xem rất đẹp”

Mộ Thiên Sơn vẻ mặt tươi cười hỏi mua hai cái đèn màu, lại hỏi mượn bút mực của lão bản để viết tên hắn và Thu Địch Phỉ.

Lão bản vừa lấy bút mực vừa tươi cười mập mờ nhìn hai người đang xuân tình nhộn nhạo, cho đến khi Thu Địch Phỉ mặt đỏ tới mang tai, làm cho nàng bắt đầu oán giận quay về phía đại ca, trong lòng âm thầm chờ mong hắn sẽ ra tay xử lý lão bản bán đèn màu: ngươi mau nhắm con mắt chó của ngươi lại, còn nhìn nữa lão tử móc mắt ngươi ra bắn bi.

Rất tiếc là Thu tam cô nương đã bị một phen thất vọng, đại ca nàng chẳng những không có ý móc mắt người ta mà ngược lại còn rất hưởng thự cảm giác người ta nhìn ra tình cảm của hắn và muội muội, cho đến khi Thu Địch Phỉ tức giận dậm chân nói “ ta muốn đi nhà xí” dứt lời liền xoay người bỏ chạy ra ngoài.

Thực ra đó chỉ là cái cớ, chẳng qua là muốn thoát khỏi sự ngại ngùng mà thôi.

Thu Địch Phỉ chạy đến một ngõ nhỏ thì bị một cái đèn màu vẽ phong cảnh núi sông hấp hẫn, bức tranh trên đèn kia chính là vẽ núi Thu Dương và sông Thu Dương nơi nàng đã sinh sống bao nhiêu năm qua.

Thu Địch Phỉ nhìn thấy bức tranh vẽ cảnh quê nhà thì trong nội tâm nhiệt huyết sôi trào, không ngờ cảnh sắc quê nhà nàng lại cũng được vẽ lên đèn màu. Thu Địch Phỉ âm thầm kinh ngạc, chậm rãi đi đến trước đèn màu, đang muốn đưa tay lấy đèn màu thì một cánh tay trắng nõn đã đi trước nàng một bước, lấy đèn màu xuống.

Thu Địch Phỉ quay đầu nhìn lại, cả người không khỏi nao nao

Mới đầu, nàng vẫn cho rằng nhị tỷ mình là người đẹp nhất, nhưng sau này gặp được Kim Thiên Hương thì nàng thấy nhị tỷ cũng bình thường thôi, nàng còn cho rằng Kim Thiên Hương chính là đệ nhất mỹ nhân. Nhưng bây giờ nhìn thấy mỹ nhân một thân bạch y đứng dưới đèn màu, nàng lại cảm thấy nhận xét của mình lần nữa lại sai rồi.

Mỹ nhân áo trắng này so với Kim Thiên Hương còn đẹp hơn ba phần.

Thu tam cô nương cho tới giờ chưa từng vì vẻ bên ngoài mà có bất kỳ băn khoăn và lo lắng gì, nhưng sau khi nhìn thấy mỹ nhân áo trắng thân hình cao gầy cân xứng, tư sắc tuyệt đại khuynh thành, tuy chỉ một thân áo trắng đơn sơ, đầu không trâm cài tóc, thân không mang ngọc bội nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp diễm lệ vô song…lúc này Thu tam tiểu thư không thể bình tĩnh được nữa.

Thu Địch Phỉ âm thầm thổn thức: ngươi trưởng thành như vậy, có nghĩ để cho những nữ nhân khác sống không?

Thu Địch Phỉ nội tâm đang thổn thức thì mỹ nhân áo trắng tươi cười với nàng, rồi đưa tay chỉ vào đèn màu, ra ý hỏi thăm.

Thu Địch Phỉ ngơ ngác một chút liền hiểu ra, mỹ nhân áo trắng muốn hỏi nàng có phải nhìn trúng cái đèn màu này hay không. Trong lòng Thu tam tiểu thư đột nhiên xẹt qua một ý nghĩ: lão thiên gia rốt cuộc cũng có chút công bằng, ban cho nữ tử này dung nhan tuyệt sắc thì lại lấy đi thanh âm của nàng.

Thu Địch Phỉ vô cùng hòa ái đến gần mỹ nhân áo trắng nói “ ta đã có đèn màu rồi, chỉ là thấy phong cảnh trên đèn này rất đẹp nên mới muốn lấy xem một chút, nếu tỷ tỷ thích nó thì cứ mua đi, ta không có muốn mua đâu”

Mỹ nhân áo trắng nghe vậy liền tươi cười rạng rỡ, Thu Địch Phỉ lập tức cảm thấy như có muôn vạn đóa hoa đang nở rộ trước mặt, làm cho mỹ nhân áo trắng càng thêm xinh đẹp vô song.

Hai người còn đang âm thầm tác động qua lại lẫn nhau thì Thu Địch Phỉ đột nhiên nghe được thanh âm của vô thường đại ca vang lên bên tai “ Thu nhi càng ngày càng tinh nghịch, mới đó mà đã chạy tới đây rồi”

Thu Địch Phỉ nghe vậy cũng mỉm cười đáp “ đại ca cũng tinh nghịch, không thấy ta thì cũng chạy loạn khắp nơi để tìm, nếu không tìm thấy ta mà ta lại quay lại tìm ngươi thì chẳng phải hai chúng ta đã lạc nhau rồi sao”

Mộ Thiên Sơn ha ha sủng nịch cười cười, sau đó giống như lơ đãng liếc qua mỹ nhân áo trắng một cái.

Khi ánh mắt của Mộ Thiên Sơn rơi vào chỗ mỹ nhân áo trắng, tâm của Thu Địch Phỉ đột nhiên cảm thấy đau đớn, mãnh liệt run rẩy.

Mỹ nhân áo trắng một thân bạch y thanh thuần, mà Mộ Thiên Sơn cũng vận một bộ cẩm y trắng tinh, hai người đẹp tuyệt thế vô song, hai thân ảnh trắng thuần như trích tiên, đứng chung một chỗ đúng là tuyệt phối.

Thu Địch Phỉ đột nhiên cảm giác được mình ở trước mặt mỹ nhân áo trắng trở nên vô cùng nhỏ bé, mờ nhạt…Trong lúc nhất thời nghĩ mãi cũng không hiểu Mộ Thiên Sơn vừa ý nàng ở điểm nào. Ai cũng biết hắn chỉ thích người đẹp, nàng có thể lọt vào mắt của hắn là kỳ tích ngoài ý muốn, chỉ sợ sau này sau này chuyên gia phân tích của võ lâm sẽ đem chuyện này ra để làm ví dụ, chứng minh cho việc nhân sĩ võ lâm luyện võ nhiều quá có khi sẽ sinh ra thẩm mỹ biến thái, tình yêu phản nghịch…

Thu Địch Phỉ trong nội tâm chợt thấy hoảng loạn, nàng muốn biết nhưng chỉ sợ biết rồi sẽ thất vọng. Đại ca nhìn thấy mỹ nhân áo trắng sẽ động tâm sao? sẽ thích nàng sao? Nếu thật thích nàng thì hắn còn thích mình không? hắn có thể sau một cái liếc mắt này sẽ mua thêm một chiếc đèn màu không? nếu hắn hai tay cầm hai cái đèn màu vậy thì mình phải làm gì? Đưa đèn màu cho hắn hay là đem đến am ni cô để hiến cho Phật tổ?

Mộ Thiên Sơn ánh mắt giống như lơ đãng rơi vào chỗ mỹ nhân áo trắng, chỉ chớp mắt thôi nhưng trong lòng Thu Địch Phỉ đã có ngàn vạn suy nghĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.