Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 55: Chí tôn lâu và tử hà cô nương



Bên trong đại viện xa hoa, ánh trời chiều ngã về tay chiếu rọi hình ảnh một nữ tử tú lệ đang dựa người vào cửa số ngắm hoàng hôn, ánh chiều tà nhuộm hồng đôi má thiếu nữ, hai hàng lông mày của nàng cau chặt lại, tràn đầy u sấu.

“Két” cửa phòng đột nhiên mở ra, thiếu nữ đang ngồi bên cửa sổ liền quay người nhìn nữ tử mới bước vào, mờ mịt hỏi “ Lạc Y, ngươi tên là gì?”

Vị nữ tử mới vào phòng như phủ một tấm mặt nạ lên mặt, không bút biểu tình nào, hai má lại thoáng run rẩy vì vấn đề được hỏi quá mức bất ngờ, trầm giọng đáp “ chẳng phải ngươi vừa gọi ta sao”

Nữ tử trước cửa sổ nhoẻn miệng cười nói “ Lạc Y, đừng giận, ta cố ý chọc ghẹo ngươi thôi, ta sao lại không nhớ tên ngươi chứ, nhưng mà ta thật ta đã quên tên của mình, Lạc Y, ngươi nói ta tên là gì?”

Nữ tử tên Lạc Y cố nén xúc động, thanh âm càng trầm thấp hơn nói “ ngươi gọi là Tử Hà”

Nữ tử trước cửa sổ như có chút đăm chiêu, lẩm bẩm một mình “ Tử Hà, Tử Hà…Ta gọi là Tử Hà. Lạc Y, vì sao ta cảm giác Tử Hà dường như không phải tên của ta, ta thực sự không có ấn tượng với nó”

Lạc Y mặt không biểu tình hồi đáp: ” đó đúng là tên của ngươi, ngươi đúng là Tử Hà, ngươi không nhớ được là vì ngươi đã bị mất trí nhớ”

“Ha ha Lạc Y, ngươi nói không đúng! Ta không nhớ được tên của ta, là vì ta bình thường không cần phải kêu tên của mình, còn ngươi luôn gọi ta là tiểu thư, Vân Tố gọi ta thì càng thêm ngắn gọn, chỉ là uy, ngươi..Ta sau khi hôn mê tỉnh lại đã nghe ngươi gọi tên ta, về sau cũng không nghe gọi nữa, ta cũng quên mất mình tên là Tiểu Du, thực ra cũng là chuyện bình thường thôi” nữ tử bên cửa sổ thành tâm giải thích.

Lạc Y có chút sụp đổ, tốt xấu gì nàng cũng đã luyện qua liễm tâm quyết, đối mặt với người hay sự vật bên ngoài đều không chút biểu tình gì, nhưng nữ tử trước mắt sau khi hôn mê tỉnh lại, mỗi lần nói chuyện với nàng đều cảm thấy công lực của mình yếu đi mấy phần.

Cái rắm. Nữ tử này giống như không phải ở nhân gian, nàng giống như đã có học bồi dưỡng chỗ Diêm Vương gia, chỉ lơ đãng nói vài câu đã làm người ta tức đến muốn giơ tay dậm chân.

Lạc Y mặt lạnh lùng, nhẫn nại nói: “Ngươi lại sai rồi! Ngươi không phải là Tiểu Du, ngươi gọi là Tử Hà, là Tử Hà ah”

Nữ tử phía trước cửa số “ ah” lên một tiếng, không cho là đúng nói “ khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, huyên náo tới cuối cùng là cũng không phân được mình là Tử Hà hay là Tiểu Du nha”

Nghĩ nghĩ một lát lại nói tiếp “ Lạc Y, tại sao ta lại mất trí nhớ?”

Lạc Y rốt cục nhẫn tới cực điểm, không cách nào có thể chịu đựng tiếp tục nói chuyện với một người mắc chứng dễ quên như thế, có một vấn đề mà cứ hỏi đi hỏi lại. hầu như những chuyện có liên quan tới nàng, nàng đều mỗi ngày hỏi một lần, nếu không trả lời nàng thì nàng điềm đạm đáng yêu nói mình không cố ý quên chuyện trước kia…làm cho Lạc Y nàng không đành lòng, mà nếu như trả lời thì nàng lại tận dụng mọi sơ hở, bắt bẻ từng câu từng chữ nói : Lạc Y, chỗ này không đúng, lần trước ngươi không có nói như vậy.

Vậy là không nhớ ư? Không nhớ mà sao biết chỗ sai để bắt bẻ chứ? Móa.

Lạc Y cảm giác những ngày này giống như bị ngược đãi tinh thần, không khỏi rùng mình sợ hãi.

Để phòng ngừa Tử Hà lại bám lấy nàng không buông, không ngừng bắt bẻ, Lạc Y rất tự giác đem những vấn đề Tử Hà thường xuyên hỏi mấy ngày qua hệ thống lại một lần, sau đó mới nói “ ta nói một lần cuối cùng nữa thôi nha. Ngươi tên là Tử Hà, là hôn thê của Vân Tố, lâu chủ Chí Tôn lâu chúng ta, hai người là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã được chỉ phúc vi hôn. Chẳng may quê nhà ngươi bị ôn dịch lan tràn, cha mẹ ngươi vì nhiễm bệnh mà qua đời, lâu chủ sai người đi đón ngươi, dọc đường đi ngươi nói khát, đến bờ sông kiếm nước uống, chẳng ngờ trượt chân té xuống sông, khi hộ vệ vớt được ngươi lên thì ngươi đã hôn mê bất tỉnh, vất vả lắm mới cứu được ngươi tỉnh lại thì ai ngờ ngươi lại quên toàn bộ những chuyện trước kia, còn có nghi vấn gì nữa không?”

“Ai…” cô nương gọi Tử Hà vô cùng phiền muộn hỏi “ Lạc Y, ngươi nói nếu một nữ nhân đã quên hết những chuyện trước kia vì sao nàng lại hết lần này tới lần khác lại nhớ rõ vấn đề nguyệt sự của mình? Cái này căn bản là làm cho bản thân thêm lo lắng ah”

Khuôn mặt Lạc Y vừa xanh vừa tím

“Lạc Y ah, ” Tử Hà cô nương buồn bực kêu một tiếng, “Ngươi gọi Vân Tố tới được không? ta có chuyện muốn nói với hắn”

Lạc Y có chút chần chừ rồi quay người đi ra khỏi phòng thẳng tới khi đến trước thu phòng của lâu chủ, nàng mới nhớ ra quên hỏi Tử Hà trưa nay thích ăn món gì, là bánh nướng áp chảo hay là cơm nếp, kết quả chút chuyện đơn giản còn chưa kịp nói đã bị nữ nhân kia dắt mũi chạy vòng vòng.

Lâu chủ nói với nàng, nữ nhân kia là một kẻ ngốc, không có đầu óc, cho nên nàng chắc chắn nàng ta ngốc một trăm phần trăm.

Thế nhưng mà nàng cảm thấy hai tháng qua mình luôn bị một kẻ ngu quay vòng vòng ah.

Vậy cuối cùng ai ngốc đây?

Khi Vân Tố xuất hiện trước mặt Tử Hà, nàng lại nhịn không được mà thở dài một tiếng kinh diễm.

Một nam nhân lớn lên lại tuyệt sắc hơn cả một đại mỹ nhân, có để cho một cô nương thuộc loại thanh tú như nàng sống không?

Tử Hà đến trước mặt Vân Tố, chân thành nói “ Vân Tố, ngươi thật là mỹ lệ”

Gương mặt Vân Tố trở nên cứng ngắc, bắt đầu có chút lo lắng.

“Tử Hà, xinh đẹp là dùng để hình dung về nữ nhân” Vân Tố lạnh giọng nhắc nhở.

“Thế nhưng mà, ngươi so với nữ tử còn xinh đẹp hơn. Vân Tố, ngươi không phải là nữ giả nam để gạt ta chứ?” đôi mắt to tròn theo tiếng nói chậm rãi nhìn về phía ngực nam tử, ánh mắt giống như thay hai cánh tay xoa nắn lồng ngực hắn, muốn kiểm tra xem nơi đó có quấn vải hay không.

Vân Tố bị nhìn như vậy thì có chút bực mình, nghiêm mặt lạnh giọng nói “ ngươi đang nhìn đâu đó? Nữ tử sao không biết lễ nghĩa liên sỉ như vậy, còn dám làm càn”

Tử Hà mở to hai mắt vô tội nói “ Vân Tố, ta có thể nói với ngươi một chuyện không?”

Vân Tố trả lời “không thể” nha đầu này luôn đưa ra những vấn đề làm cho người ta rối trí, tục ngữ có câu không nên tắm hai lần trên một dòng sông, còn hắn dựa vào kinh nghiệm hai tháng qua mà rút ra kết luận: không nên phạm sai lầm cùng một vấn đề.

Tử Hà “Ah!” một tiếng, nói ra: “Vậy ngươi trước tiên ngồi ở đây chờ một chút, để ta tự nói chuyện với mình một lát, chờ khi ta nói xong thì sẽ nói chuyện với ngươi”

Hô hấp của Vân Tố bắt đầu có chút rối loạn.

Khắp thiên hạ không thể tìm được người thứ hai tinh quái, phúc hắc hơn.

Tử Hà cô nương làm như không nhìn thấy bên cạnh mình là lâu chủ Chí Tôn lâu phong thần tuấn lãng, bắt đầu tự lẩm bẩm nói chuyện một mình

“Tử Hà ah Tử Hà, ngươi thật sự là quá không có lễ nghi rồi, hôn phu của ngươi đối với ngươi tốt như vậy, ngươi sao có thể làm ra loại sự tình này? Ngươi nói hắn sao chịu đựng nổi, mà ngươi còn mặt mũi nào để nhìn người ta. Ngươi còn sống thực đúng là làm lãng phí lương thực ah, chi bằng chết đi cho trái đất nhẹ bớt cũng là sám hối cho tấm thân dơ bẩn của mình, mười tám năm sau ngươi lại là một cô nương khỏe mạnh xinh đẹp ah”

Vân Tố hai mắt trợn trắng, ẩn hiện trong đó là vô số tơ máu, cố kiềm chế nói “ đang yên đang lành sao lại muốn tìm cái chết?”

Tử Hà nhanh chóng quanh lại nhìn Vân Tố nói “ Vân Tố, ta có thể nói với ngươi một chuyện không?”

Vân Tố trán nổi gân xanh, oán hận nói “ có thể, có thể, có thể, nói mau đi”. Cái rắm, không cho ngươi nói thì ngươi lại lải nhải đòi tìm cái chết, nữ nhân này đúng là cực phẩm nha.

Trên mặt Tử Hà bỗng hiện lên thần sắc xấu hổ, lúng ta lúng túng nói “ Vân Tố, ta có chuyện muốn nói với ngươi. Ta cảm thấy…ta…ta trước khi mất trí nhớ hẳn là một cô nương không tốt, ta..ta có lẽ đã có gian tình với nam nhân khác. Ngươi xinh đẹp như vậy, sau này bất luận là nam nhân hay nữ tử đều sẽ ái mộ ngươi, ngươi chớ vì ta mà cảm thấy khổ sở, mà thực ra ngươi cũng không phải đặc biệt yêu thích ta, ta lại làm cho ngươi xấu hổ cho nên ngươi dứt khoát bỏ ta đi”

Thần sắc của Vân Tố cũng thay đổi liên tục, lúc thì cảm thấy buồn cười, khi thì như hồ nghi, cuối cùng thì thâm trầm lên tiếng “ ah, Tử Hà đã nhớ ra mọi chuyện lúc trước rồi sao?”

Tử Hà lắc đầu, phiền muộn ngàn vạn nói: “Vân Tố ah, ta tới đây đã hơn hai tháng nhưng nguyệt sự của ta vẫn chưa tới, đừng hỏi ta vì sao biết rõ, ta cũng không biết tại sao ta lại biết, có lẽ trong bụng ta đã có hài tử. Ngươi cũng đừng hỏi ta vì sao biết rõ, ta cũng không biết vì sao ta biết đứa nhỏ này chưa chắc là hai tháng, nói không chừng là ba, bốn tháng, dù sao ta cũng không cảm thấy bụng mình lớn tới như vậy”

Sắc mặt Vân Tố đỏ bừng như là luyện công bị tẩu hỏa nhập ma, sắp thổ huyết, hít sâu một hơi rồi thở ra, rồi lại hít sâu một hơi, thở ra, lặp lại vài lần mới lấy được bình tĩnh, hai mắt chăm chú nhìn Tử Hà, ánh mắt tận lực thể hiện sĩ diện và chút ít mập mờ nói “ không thể ngờ được, trước khi ta đi, chúng ta chỉ có một lần mà ngươi lại mang thai hài tử của ta”

Tử Hà ngẩn người, hoang mang một lúc rồi lớn tiếng nói “ thì ra gian phu của ta chính là Vân Tố ngươi. Sao ngươi không nói sớm một chút, hại ta tự trách mình, còn suýt chút nữa mang con chúng ta cùng đi tìm cái chết ah”

Tử Hà nghĩ nghĩ, rồi như thấy có chỗ không đúng, nói tiếp “không đúng, chúng ta rõ ràng còn chưa thành thân sao đã có hài tử” quay đầu hung dữ trừng Vân Tố “ ngươi cường bạo ta”

Vân Tố không khống chế được, bật cười thành tiếng “ ta cường bạo ngươi? Hahah , nói cho ngươi biết, chúng ta là lưỡng tình tương duyệt được không? haha”. Nói xong lại cảm thấy lời mình nói có chút kỳ cục, nửa câu đầu như là nói mình chướng mắt nàng, mà nửa câu sau thì…Haizzz đúng là nói chuyện với nàng thật hại não mà.

Tử Hà nghe xong mặt cũng đỏ hồng, ngượng ngùng nói “ chúng ta như vậy…chẳng phải là…chưa thành thân đã động phòng sao? ta như vậy chẳng phải chưa làm nương tử đã làm mẫu thân sao?” sau đó hai tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, thì thào tự nói “ không thể tưởng tượng được đúng là lớn gan, loại sự tình như vậy cũng dám cùng cha ngươi làm”

Vân tố khóc không ra ngươi mắt, toàn thân bị nội thương

Cái rắm.

Nhưng mà chuyện nhỏ không nhịn sẽ hư đại sự, cố chịu đựng, làm cha thì làm cha.

Tử Hà đột nhiên ngẩng đầu hỏi Vân Tố “ tiếp theo chúng ta phải làm gì? Việc này nếu nói ra…dù sao cũng không tốt lắm ah”

Tử Hà xòe tay nói “ không được….không được, ngươi nói song thân ta vừa qua đời, ta còn tang chế sao có thể làm hỉ sự”

Vân Tố nheo mắt, che giấu sự không kiên nhẫn “ vậy ngươi nói phải làm sao?”

Tử Hà nghĩ nghĩ, nói ra: “Nếu không, ta trước tiên cứ lặng lẽ sinh con chúng ta ra, sau đó tạm thời xếp đặt chỗ ổn thỏa cho nó, chờ chúng ta thành thân xong lại lặng lẽ đón nó về, lúc đó ngươi nhận nó là con nuôi, ngươi thấy có được không?”

Vân Tố nhìn chằm chằm Tử Hà, u ám nói “ đi”

Vân Tố xoay người rời khỏi phòng còn nghe trộm nữ nhân trong phòng nói: hài nhi, ngươi nhìn cha ngươi đi, nói thôi mà cũng khó khăn như vậy, có một lời mà suy nghĩ cả buổi nha.

Vân Tố nghiến răng, hai tay xiết thành nắm đấm.

Cái rắm. Thật muốn quay lại nắm đầu nàng, đánh cho một trận, xem nàng có thành thật hay không, có còn chơi xỏ ta không.

Trong góc bỗng nhiên xuất hiện một thân ảnh, thu hết vào mắt vẻ mặt dữ tợn chưa kịp thu hồi của Vân Tố.

Thân ảnh kia khom người thi lễ nói với Vân Tố “ lâu chủ, người lại không nhịn được rồi,xin hãy cố gắng khống chế cảm xúc, nếu không người không có cách nào đạt được công lực cao nhất của liễm tâm quyết”

Vân Tố liếc nhìn thân ảnh vừa xuất hiện, lạnh lùng nói “ Lạc Y, ngươi so với ta tốt hơn chỗ nào đâu, dựa vào công lực của ngươi sợ là cũng sớm bị nha đầu kia làm cho điên đầu nha”

Lạc Y giật mình, nhìn Vân Tố, kinh ngạc đến ngây người nói ra: “Sư huynh, tỉnh táo! Ngươi sao lại cãi nhau với ta, nếu sư phụ biết liễm tâm quyết của người bị ngươi luyện thành như vậy thì lão nhân gia người chết không nhắm mắt ah”

Vấn Tố tức giận quay đầu đi chỗ khác nói “ đợi sau khi mọi chuyện thành công, ta nhất định sẽ băm nữ nhân kia thành trăm mảnh để giải mối hận trong lòng ta”

Lạc Y nhìn bóng lưng Vấn Tố đi xa dần, lắc đầu thở dài.

Từ khi Tử Hà xuất hiện hở Chí Tôn lâu thì nơi này lúc nào cũng gà bay chó sủa ah.

Nữ nhân kia khờ thật sao?ngốc mà có năng lực tra tấn người kinh khủng vậy sao?

Mẹ kiếp, ai ngốc còn chưa biết ah.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.