Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 56



Tử Hà cô nương trong lúc an thai cũng không quên làm cho Chí Tôn lâu gà bay chó sủa, người người phẫn nộ.

Nhưng bản thân nàng lại không có cảm giác mình đang tra tấn người, cũng không nghĩ mình có thể làm ra sự tình chẳng khác nào giết người, lời lẽ hồn nhiên ngây thơ, lung tung lộn xộn, thoạt nhìn tưởng như vô tri nhưng lại làm cho người ta tức đến nội thương. Chỉ đáng thương cho người của Chí Tôn lâu không thể phát tác mà nhịn thì lại thấy uất ức bản thân, hận không thể một chưởng đập chết nàng.

Lạc Y tức tới mức nghiến răng nghiến lợi hỏi “ Tử Hà tiểu thư, nếu cho ngươi cơ hội chọn kiểu chết, ngươi sẽ chọn kiểu nào?” nữ đồng chí Lạc Y lúc này đã thực sự động sát niệm, đợi tới lúc đại sự thành thì Tử Hà chưa chết nàng đã tới chỗ Diêm Vương gia báo danh rồi, cho nên nàng phải tiên hạ thủ vi cường.

Tử Hà cô nương thở dài, cảm khái nói “ ai…nếu như có thể chọn vậy thì ta chọn chậm rãi mà chết già nha…”

Lạc Y không nói hai lời, đầy cửa xông ra ngoài, lập tức rút kiếm múa điên cuồng như muốn phát tác bực bội trong lòng.

Lát sau, thu kiếm, bỏ đi, lưu lại sau lưng lá cây, vỏ cây rơi đầy trên đất.

Tử Hà cô nương nhìn lá cây, vỏ cây rơi đầy trên đất, trong lòng thầm nghĩ : nếu trong Chí Tôn lâu có con lừa thì tốt rồi, như vậy cảm giác của ta là đúng, nhất định trước kia ta đã nhìn thấy con lừa gặm vỏ cây ah

Cần phải nói Vân Tố trông chừng con lừa, không nên để lãng phí vỏ cây như vậy ah.

Ngủ trưa xong, nhân dịp Vân Tố tới thăm, Tử Hà mặt mũi tràn đầy hiếu kỳ hỏi hắn “ mấy ngày trước thấy trong lâu xuất hiện một lão đầu, là ai vậy?”

Vân Tố nhìn gương mặt hồn nhiên, ngây thơ của Tử Hà, hai hàng lông mày nhăn tít lại, bất động thanh sắc nói “ chẳng qua chỉ là một trưởng bối của ta thôi, mà ngươi vẫn ở trong phòng dưỡng thai sao lại nhìn thấy hắn được?”

Trên mặt Tử Hà hiện lên vẻ đắc ý và thần sắc khoe khoang, khẽ nhếch cằm tủm tỉm cười nói “ta lợi hại quá, chân không bước ra khỏi phòng vẫn biết rõ chuyện thiên hạ nha” dừng một lát, cũng không thừa lúc nước đục thả câu mà hải tâm giải thích “người nọ hôm qua đi dạo ngang qua tiểu lâu, vừa lúc ta ra ngoài phơi nắng nên gặp nhau, có trò chuyện mấy câu. Hắn hỏi ta ở đây có thoải mái không, có ăn ngủ được không, nói ta làm mẫu thân phải duy trì tâm tình tốt thì mới tốt cho thai nhi…Vân Tố, ta cảm thấy vận khí của ta thật tốt, hắn quan tâm ta tựa như là phụ thân quan tâm cho nhi nữ của mình”

Tử Hà nói tới câu cuối thì hai mắt mờ mịt, Vân Tố nghe được câu cuối thì âm thầm thay đổi sắc mặt, nội tâm lặng yên đánh giá, cuối cùng đứng dậy rời đi.

Vài ngày sau, Vân Tố lại đến thăm Tử Hà, Tử Hà thấy hắn liền hỏi “ Vân Tố, lão đầu từng cùng ta nói chuyện phiếm sau này có thể trò chuyện với ta nữa không?”

Vân Tố nghe vậy nhìu mày, đạm mạc nói “ hắn rất bận” rồi lại cao giọng hỏi thêm “ ngươi muốn hắn?”

Vẻ mặt đang vui vẻ của Tử Hà thoáng chốc trở nên đa sầu đa cảm, đan xen một chút xấu hổ hỏi Vân Tố “ Vân Tố, ngươi nói thật đi, hài tử trong bụng ta là của ngươi thực sao?”

Vân Tố nhíu mày trả lời: “Đương nhiên đúng a!”

Tử Hà mấp máy miệng, thở dài nói “ Ai..Tố Tố ah, ngươi đừng luôn che chở ta, nếu đứa nhỏ này là của ta và người khác mà không phải của ngươi thì ngươi cứ nói cho ta biết. Ta nếu có gian tình với người khác mà bất trinh với ngươi như vậy không đáng để cho ngươi che chở ta nữa rồi”

Vân Tố trán nổi gân xanh, trầm giọng hỏi “ ngươi gọi ai là Tố Tố?”

Tử Hà ngây thơ đáp: “Ah, không bảo ngươi là Tố Tố, ta nên gọi ngươi là gì? Là Vân Vân sao?”

Vân Tố cơ hồ muốn rống lên “ cũng không được gọi là Vân Vân” dừng lại hít một hơi rồi nói tiếp “ còn có, ai nói hài tử không phải là của ta? Ai nói ngươi cùng người khác có gian tình? Ta nói hài tử của ta thì là của ta. Chúng ta là lưỡng…cái chuyện gian tình kia, ngươi cứ mãi nghi vấn là sao? vì sao có ý nghĩ đó? Vì sao luôn muốn để hài tử của ta tìm cha bên ngoài?”

Tử Hà thở dài, ôn nhu nói “ ai..Tố Tố, ta chưa từng nghĩ ngươi lại che chở cho ta như vậy, ngươi thà rằng chịu thiệt thòi cũng không chịu nói ra chân tướng sự thật dơ bẩn kia, ta biết rõ, đứa nhỏ này là của lão đầu tới thăm ta kia”

Vân Tố cầm lấy chén trà uống một ngụm lớn để hạ hỏa, nghe Tử Hà nói xong lại không khống chế được mà toàn thân run rẩy kịch liệt, chén trà trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành.

Vân Tố thanh thở không thôi, mỗi lần hắn ở trước mặt nàng muốn uống một ngụm trà thì y như rằng chẳng có lần nào được như ý, trà có vào miệng rồi cũng không thể nuốt xuống bụng mà lại phun ra ngoài, thậm chí có làm hại cái lỗ mũi vô tội cũng trở thành đường thoát nước.

Vân Tố lấy từ trong ngực ra một khăn tay lau sạch nước trà dính trên vạt áo, ngẩng đầu lên thì thấy Tử Hà đang si ngốc nhìn mình, sóng mắt mê ly lưu chuyển, thần sắc mờ mịt như là trong lòng đang cố nhớ lại một hình bóng nào đó mà lại bất lực không nhớ ra.

Thần sắc khổ sở kia đánh vào lòng Vân Tố, làm cho hắn hơi rung động.

Cố đè nén cảm giác khó hiểu trong lòng, Vân Tố mở miệng hỏi “ ngươi sao có thể đem chuyện hài tử liên quanhệ tới lão nhân kia?”

Tử Hà nghe hỏi thì giật mình, không biết vì sao mình thất thần, có lẽ là do trêu chọc làm người khác không uống được trài?

Mỗi lần thấy Vân Tố uống trà vào miệng rồi lại không thể nuốt xuống bụng, trong lòng nàng dâng lên cảm giác vừa khổ lại vừa ngọt, cảm giác như có gì đó chạm nhẹ vào lòng làm nàng sợ sệt không thôi nhưng hết lần này tới lần khác không bắt được cảm giác đó là gì.

Cảnh tượng như vậy có phải trước kia nàng đã từng trải qua? Cho nên mỗi lần nhìn thấy đều có cảm giác vừa quen thuộc vừa mơ hồ, như là đã quên cái gì quan trọng lắm, nàng cố sức để nhớ lại nhưng lại không thể nào nhớ ra.

Thu hồ tinh thần, Tử Hà trả lời “ à, ngươi đợi một chút” nói xong đứng dậy đi vào nội thất, khi trở ra thì trên tay cầm một cái lồng bên trong có một con chim màu sắc lòe loẹt.

Vân Tố ngạc nhiên hỏi “ đây là con gì?”

Tử Hà cười tủm tỉm trả lời “ con này gọi là con vẹt, có một ngày ta cùng Lạc Y đi tản bộ trong lâu, khi đi đến nhà giam phía hậu viện thì nghe có người ở bên ngoài lớn tiếng ồn ào. Hắn nói mình xuyên đến đây, lát nữa phải trở về, tận dụng thời gian mà mở buổi đấu giá bán con vẹt này, hắn còn nói là con chim này biết nói làm ta hiếu kỳ muốn chết. Ta còn đang hỏi hắn cái gì là xuyên đi xuyên đến thì chợt nghe có âm thanh bắt chước tiếng của ta, thanh âm đó có chút khó nghe nhưng lúc đó ta mới biết là do con chim này nói chuyện. Ta thấy con chim này đúng là biết nói thì rất thích, liền nhờ Lạc Y bay ra ngoài mua cho ta, kết quả làm ta quên hết xuyên đi xuyên đến là cái gì”

Vân Tố nghe vậy cao giọng hỏi “ còn có chuyện này sao? sao Lạc Y không nói cho ta biết?”

Tử Hà mặt mũi tràn đầy vẻ vô tội nói “à là như thế này, ngày đó Lạc Y bay ra tường thì chúng ta không ai phát hiện ra làn váy của nàng dính vào chạc cây, kết quả Lạc Y vừa bay lên đã ngã rạp trên mặt đất, Tô Tố, vải ở Chí Tôn lâu thật là bền chắc không phải bình thường ah, sau đó nàng khẩn cầu ta đừng nói chuyện chúng ta mua chim buổi chiều, nàng sợ sẽ bị lộ chuyện nàng bị ngã”

Nói xong, rồi như nhớ ra chuyện gì, Tử Hà đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn, lớn tiếng nói “ ai nha, nguy rồi, ta vẫn nói ra rồi”

Vân Tố không kiềm chế được nữa, đưa tay xoa trán.

Móa. Còn làm bộ kiên cường nữa thì đầu cũng sắp nổ rồi.

Vân Tố hữu khí vô lực nói “ ta nói, không cho phép gọi ta là Tố Tố, còn có ngươi đem con chim này ra để làm gì?”

Tử Hà chợt nói: “Ah đúng! Ngươi nghe ah!” Nói xong vỗ vỗ lồng chim

Con vẹt màu sắc rực rỡ phấn chấn tinh thần, hắng giọng một cái, ngẩng đầu ưỡn ngực nói “ khục, ân, các vị tốt, Tử Hà cô nương tốt, Tố Tố cô nương tốt. Ta muốn tường thuật trực tiếp tình hình thực tế cho các ngươi biết, ta đây không ngại cực khổ ngồi xổm trên mái nhà nghe lén thanh âm một nam tử, sau khi phân tích là của Tố Tô cô nương, xế chiều hôm nay hắn đã nói như vậy: ngươi về sau đừng gặp nàng nữa, lòng dạ đàn bà sẽ làm hư đại sự. Nhớ rõ, nàng chỉ là con cờ chúng ta dùng để đối phó với Lăng quốc mà thôi, mau thu hồi tình cảm của ngươi lại”

Con vẹt nói y như đúc mà nó nới tới đâu, mặt của Vân Tố lại đen như đít nồi tới đó.

Vân Tố híp mắt, ngữ khí mang theo sát khí nói “ nó gọi ta là gì? Tố Tố cô nương? Ngươi hỏi nó có phải chán sống rồi không?”

Tử Hà liền đáp “ không phải, không phải, Tố đừng tức giận, chẳng qua nó thấy ngươi xinh đẹp, hiểu lầm ngươi là mỹ nư nên mới nói vậy, yên tâm, tối nay ta sẽ huấn luyện nó để nó không còn nhìn mặt mà bắt hình dong nữa”

Nói xong, nhíu mi, mỉm cười u sầu nói “ Tố Tố ah, ta cảm thấy chim chóc vừa rồi học lại những lời của ngươi thì nàng trong lời ngươi nói chính là ta, mà người nam kia thì hẳn là lão đầu rồi, ta cùng hắn hẳn là có gian tình ah”

Vân Tố hít sây một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh nói “ đừng đoán mò, nữ tử ta nói ngày đó không phải ngươi mà là…Lạc Y, thực ra nam nhân kia là của nàng, hắn mượn cớ tìm ngươi để gặp Lạc Y thôi”

Ngoài cửa vang lên thanh âm khác thường

Tất xoát xoát tất xoát xoát… Tất xoát xoát tất xoát xoát…

Pia pia pia pia… Pia pia pia pia…

Tử Hà thần sắc như hiểu rõ nói “ Lạc Y lại đang luyện kiếm rồi, lại là như vậy, gần đây nàng thực chịu khó luyện kiếm thì ra là đau khổ vì tình ah. Làm khó cho nàng rồi. Ah, đúng rồi Tố Tố hay là chúng ta nuôi một con lừa ở trong Chí Tôn lâu đi”

Vân Tố đột nhiên thấy khó thở, huyết khí trào dâng, cổ họng cảm thấy ngai ngái, vô lực nói “ nuôi chim, giờ lại muốn nuôi lừa, sau này còn muốn nuôi gì nữa? heo hả?”

Tử Hà suy nghĩ chăm chú rồi nói “ cũng tốt, nuôi heo cũng được, vậy thuận tiện nuôi luôn gà vịt ngỗng nữa đi” thuận tiện có thể làm nguồn cung cấp thực phẩm ah

Vân Tố đầu óc quay cuồng, hầu kết gian nan lên xuống như cố gắng nuốt cái gì vào bụng.

Tử Hà lại nói “ Tố Tố, nước mũi không nên nuốt vào bụng, như vậy không vệ sinh, hơn nữa cái kia không mặn sao?”

Vân Tố không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu tươi.

Tử Hà nhìn Vân Tố thổ huyết, trong lòng bỗng dưng xiết chặt, một hình ảnh mơ hồ hiện ra.

Trước kia hình như cũng có một người ở trước mặt nàng phun máu như thế.

Người nọ, là Vân Tố sao?

Tử Hà nhíu chặt lông mày, hoang mang hỏi “ ngươi làm sao vậy Tố Tố?”

Vân Tố thấy mình thổ huyết vì một cô nương ngu ngốc thì mất hết cả thể diện, vì vậy cố sống cố chết làm như không có gì nói “ không có gì, ngày hôm qua ăn táo đỏ nhiều quá, khí huyết hơi tràn đầy một chút:

Tử Hà “Ah” một tiếng hỏi: “Trước kia, ngươi cũng ở trước mặt ta thổ huyết qua sao?”

Vân Tố ngay lập tức phản ứng “ ta lâu lâu mới ăn táo nhiều một chút thôi”

Trong lòng Tử Hà đột nhiên dâng lên một nỗi buồn vô cớ, lại hỏi “ Tố Tố, ngươi nói Lạc Y là con cờ để đối phó với Lăng quốc là có ý gì?”

Vân Tố nghiêm giông nói “ Lạc Y trước kia được một vị tài chủ của Lăng quốc sâu sắc coi trọng, nếu người này liên kết với chúng ta thì Chí Tôn lâu sẽ có sự hỗ trợ rất lớn về nhân lực tài lực và vật lực”

Tử Hà bừng tỉnh đại ngộ nói: “Ah! Nguyên lai là như vậy! Nói thẳng ra là chúng ta có thể thông qua Lạc Y để khống chế đại tài chủ kia, buộc hắn phải giúp Chí Tôn lâu đúng không?”

Tử Hà vừa dứt lời, bên ngoài lại vang lên âm thanh khác thường.

Tất xoát xoát tất xoát xoát… Tất xoát xoát tất xoát xoát…

Pia pia pia pia… Pia pia pia pia…

Tử Hà lại nói “ Tố Tố, chúng ta cần phải mua lừa nhanh lên”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.