Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 61: Nam nhân bị thương, nữ nhân rơi lệ



Mộ Thiên Sơn ôm Tử Hà, cũng chính là Thu Địch Phỉ ngồi trong một chiếc xe ngựa siêu hào hoa đang phóng như bay.

Thu Địch Phỉ mắt không nháy, nhìn chằm chằm Mộ Thiên Sơn ở đối diện.

Đột nhiên nàng toàn thân run lên, Mộ Thiên Sơn vậy mà cúi người, nửa quỳ trước người nàng.

Hắn nghiêng đầu, áp tai lên bụng nàng, cẩn thận lắng nghe, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mặt kích động lại tràn ngập tình ý hỏi “ Thu nhi, hài tử nghịch ngợm không? có làm cho ngươi mệt mỏi không?”

Thu Địch Phỉ không khỏi cảm thấy chua xót, vừa thút tha thút thít vừa trả lời “ ngươi tranh thủ thời gian đi, nhưng mà trên người ta không có mang theo bạc, ngươi cũng không cần phải quỳ trước mặt ta, ta…ngươi biểu ta phải làm sao bây giờ ah”

-_-|||

Mộ đại gia cười đến đau cả ruột, boa nhiêu yêu thương cùng tưởng niệm đều bị một câu này của thê tử triệt để đả kích, tiêu tan hết.

Mộ Thiên Sơn đứng lên, ngồi xuống bên cạnh Thu Địch Phỉ, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng, làm cho Thu Địch Phỉ có chút run rẩy, nước mắt tuôn rơi như mưa

“Thu nhi đừng khóc! Ngươi sợ ta sao? Thu nhi, đại ca nhất định sẽ làm cho ngươi nhớ lại những chuyện trước đây” Mộ Thiên Sơn sắc mặt tái nhợt, ôn nhu đưa tay lau nước mắt cho nàng, ôn tồn khuyên nhủ.

Thu Địch Phỉ càng khóc dữ hơn, Mộ Thiên Sơn liền ôm nàng vào lòng, nhẹ giọng dụ dỗ “ Thu nhi, đừng khóc, đại ca không muốn thấy ngươi khóc”

Không có tác dụng, tiểu nữ nhân trong ngực càng khóc to hơn…

Bên ngoài vang lên tiếng bàn luận của sáu con quạ đen cũng chính là đội hình cầu vồng hóa trang.

Cầu vồng 1: các ngươi nói, sư đệ có phải đang ngược đãi Cửu đệ muội không? nghe tiếng khóc kìa, quá mức thương tâm, ngay cả ta cũng muốn khóc theo ah.

Cầu vồng 2: sao lại khóc thành như vậy, làm người ta lo lắng ah. Sư đệ không phải vì nàng đã quên hắn mà đánh nàng chứ? Ngươi nghĩ coi, cả sư phụ cũng bị hắn đánh thành cái dạng gì, thật là đáng sợn ah.

Cầu vồng 3: nói tầm bậy gì đó? đúng là rất lo lắng nha, tuy nhiên ta tin sư đệ sẽ không động thủ đâu, các ngươi là óc heo không chịu động não, sư đệ mất biết bao công sức, chịu biết bao tổn thương mới tìm được người về, hắn sao có thể cam lòng động thủ với Cửu đệ muội được chứ

Cầu vồng 4: ta chịu không được rồi, có ai vào trong xe hỏi xem tại sao Cửu đệ muội lại khóc được không, còn khóc nữa thì ta cũng khóc theo mất.

Cầu vồng 5 và 6 đồng loạt la lên : thật sự là khó chịu quá đi.

Cuối cùng đội hình cầu đồng thanh hét to “ sư đệ ah, ngươi nhanh dỗ dành Cửu đệ muội đi, ngươi muốn dùng nàng để làm chúng ta khóc sao? oa…oa”

Tiểu nương tử trong xe vốn đang gào khóc, chợt nghe mấy câu kinh điển của đám nam nhân cực phẩm bên ngoài thì bị chọc cho cười thành tiếng.

Mộ Thiên Sơn ngẩn ngơ, nụ cười này đã làm hắn tưởng niệm biết bao nhiêu.

Gương mặt vẫn còn dính nước mắt, đôi mắt ngấn lên, khóe miệng nở nụ cười yếu ớt. Cái gì gọi là hoa lê đái vũ cũng chỉ thế này thôi, làm tâm hồn người ta như muốn tan rã theo.

Rốt cuộc đè nén không được sự rung động, rốt cuộc bất chấp nàng đã quên hắn cùng những chuyện trước kia, Mộ Thiên Sơn cúi đầu, hung hăng hôn lên đôi môi mong nhớ bấy lâu, trằn trọc quấn mút.

Thu Địch Phỉ bị hôn đến ưm một tiếng , cả người vô lực dựa vào ngực Mộ Thiên Sơn.

Hồi lâu, Mộ Thiên Sơn mới lưu luyến rời ta, ngón tay yêu thương khẽ vuốt nhẹ đôi môi sưng đỏ vì bị hôn của nàng, than nhẹ một tiếng rồi ôm nàng vào lòng.

Nụ hôn sâu triền miên làm nàng không thở nổi, vòng tay ôm chặt chẽ của hắn, tiếng thở dài phiền muộn của hắn, lồng ngực ấm áp và nhịp tim trầm ổn của hắn như muốn diễn tả hắn nhớ nàng đến thế nào, nàng là trân bảo mà hắn đã mất đi lại có được và sẽ không bao giờ để mất đi lần nữa.

Thu Địch Phỉ nâng hai tay lên vòng qua cổ Mộ Thiên Sơn, ôm lại hắn rồi nhẹ nhàng nói “ đại ca, Thu nhi rất nhớ ngươi”

Mộ Thiên Sơn toàn thân mãnh liệt run lên, lồng ngực kịch liệt phập phồng, một ngụm máu tươi từ trong miệng đột nhiên trào ra.

Thu Địch Phỉ kinh hoảng kêu lên “ đại ca, ngươi bị thương”

Mộ Thiên Sơn nhìn Thu Địch Phỉ, ngạc nhiên hỏi “ Thu nhi, ngươi nhớ ra rồi?”

Thu Địch Phỉ nước mắt lưng tròng ôm lấy hai gò má tái nhợt của Mộ Thiên Sơn, ôn nhu lau vết máu bên khóe miệng cho hắn “ đại ca, ngươi tại sao lại bị thương?”

Mộ Thiên Sơn cũng ôm lấy khuôn mặt của Thu Địch Phỉ, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng “ Thu nhi, ngươi khi nào thì khôi phục trí nhớ”

Thu Địch Phỉ vì không nhận được câu trả lời nên càng sốt ruột, nhịn không được khẽ lặp lại từng tiếng “ đại ca, đại ca, đại ca” ta là hỏi ngươi vì sao mà bị thương nha.

Mộ Thiên Sơn nhu tình như nước, cũng tình ý triền miên gọi tên nàng “ Thu nhi, Thu nhi, Thu nhi”

Rèm xe ngựa bỗng soát một tiếng, sáu cái mặt khó chịu thò vào, không nhịn được nữa mà lên tiếng “ cảm phiền hai ngươi có thể nói nhỏ một chút được không? hơn nữa cả hai có thể cân nhắc nên trả lời nhau thế nào được không?” ngươi gọi ta, ta gọi ngươi, đến khi nào mới dứt khoát trả lồi vấn đề chứ, cái này có muốn để cho quần chúng vô tội nhiều chuyện sống không?

Mộ Thiên Sơn giương mắt nhìn lên, lạnh giọng hỏi: “Ai cho các ngươi xốc rèm đấy!”

Thu Địch Phỉ nhìn qua khe hở bổ sung “ lá gan các ngươi cũng lớn quá ah, không sợ đại ca ta làm các ngươi sao?”

Sáu người cùng ngửa mặt lên trời cười không ngớt, cao hứng bừng bừng hét lớn “ ha…ha…ha, sự đệ đang bị thương, hắn hiện không đánh lại bọn ta, bọn ta mới không sợ hắn, có sợ thì cũng phải chờ khi thương thế của hắn lành hẳn, ha…ha…ha”

Thu Địch Phỉ lại gào lên khóc lớn.

Sáu người đang cười điên cuồng đột nhiên ngưng hẳn, quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng cầu xin “ Cửu đệ muội, cô nãi nãi, tổ tiên sống. Bọn ta van ngươi, ngươi có thể đừng gào khóc nữa được không? ngươi còn khóc nữa thì bọn ta cũng sẽ khóc theo ah..oa..oa ngươi nói gì bọn ta đều nghe theo là được”

Thu Địch Phỉ ngừng khóc, thút thít nói “ vậy được rồi, trước tiên…ngậm mấy cái miệng rộng của các ngươi lại “ thừa dịp nam nhân của ta bị thương muốn khi dễ hắn, hừ, xem ta thu thập các ngươi thế nào.

Sáu người hóa đá… Ngã xuống đất… Run rẩy…

Khi sáu người đến biên cảnh Mẫn quốc, vừa vào Thúy Phong lâu, đôi vợ chồng son xa cách lâu ngày liền vào phòng, đóng cửa, ôm nhau chặt cứng, sống chết cũng không buông ra.

Ôm xong lại thân, thân xong lại ôm, sờ một chút, thở gấp một chút, lại sờ một chút, lại thở gấp một chút…mãi cho đến khi có tiếng nữ nhân sợ hãi hỏi: đại ca ngươi làm sao vậy? nam nhân thản nhiên nói: nha đầu ngốc, để cho ta ôm ngươi một cái là được rồi.

Vì vậy, lại ôm.

Ôm xong lại thân, thân xong lại…

Không biết đã qua bao lần ôm rồi lại thân, thân rồi lại ôm, thẳng cho đến khi Thu Địch Phỉ không thể đáp ứng yêu cầu “ để cho ta ôm ngươi một cái là tốt rồi” của Mộ Thiên Sơn, mạnh mẽ phản đối: không ôm, không thân, cũng không sờ.

Nàng sợ phu quân vô thường lại thổ huyết lần nữa nha, nước mắt lưng tròng hỏi “ đại ca, ngươi sao lại bị thương?”

Mộ Thiên Sơn ôn nhu mỉm cười, cũng không trả lời nàng, lại hét lớn về phía cửa phòng “ mau lăn vào đây cho ta”

Cánh cửa mở ra, một đoàn sáu người từ từ lăn vào phòng.

Thu Địch Phỉ “Ai nha” một tiếng, hai má đỏ bừng…xấu hổ…

Móa, vừa rồi nàng cùng phu quân thân thân thiết thiết như thế, khẳng định là đám hỗn đản này đều nghe hết rồi.

Lại giở sát chiêu, gào lên khóc lớn còn không quên đe dọa “ sáu cái miệng rộng các ngươi mau ngậm lại cho ta, nếu không ta lại khóc”

Tiểu nha đầu này quá đáng sợ ah.

Mộ Thiên Sơn lên tiếng “ hé cửa? hừ, lá gan các ngươi cũng quá lớn đi, chờ ta khỏe lên xem ta thu thập các ngươi như thế nào”

Đội hình cầu vồng cùng ngửa mặt lên trời cầu khấn “ ông trời phù hộ, để cho sư đệ bị thương dài dài vậy đi, đừng làm cho hắn khỏe lên, a di đà phật”

Một tiếng gào khóc kinh thiên động địa vang lên.

Đội hình cầu vồng lập tức đình chỉ hoạt động cầu khấn, tự giác ngậm miệng.

Bất đến Trường Thành phi hảo hán, không thích mỹ nhân uổng thiếu niên, dám im miệng đều là nam nhân thiện lương ah.

Thu Địch Phỉ hiểu tính cách của Mộ Thiên Sơn, biết rõ mình có hỏi thế nào hắn cũng sẽ không nói chuyện hắn bị thương, giống như mình tốt bụng giúp người ta chẻ củi, chẳng may búa rơi trúng chân làm chân chảy máu, liền hỏi chân “ vì sao chảy máu”

Chân: “…”

Không trả lời là đương nhiên, chân cũng không có miệng ah.

nói chi là Mộ đại gia tâm cao khí ngạo, đường nhiên sẽ không thể mở miệng kể lể chuyện mình bị thương rồi.

Vì vậy Thu Địch Phỉ nhắm vào đội hình cầu vồng.

“Tại sao đại ca ta lại bị thương?”

“Cửu đệ muội, sư đệ như thế nào lại buông ngươi ra? Hắn hận không thể buộc ngươi trên lưng hắn suốt ngày ah”

Móa. Không cần các ngươi phải quan tâm tới chuyện này, thật muốn ói.

“A… oa…”

“Ngươi, được, được, được… Đừng khóc! Ta nói cho ngươi nghe là được rồi

Im tiếng chuẩn bị nghe

“Là có chuyện như vậy, ngày hôm sau ngươi không có…”

“Phi! Ngươi mới không có! Cả nhà ngươi cũng bị mất!”

“Hảo hảo hảo… Tốt! ngươi đừng ngắt lời ta có được không? có thể để ta nói cho hết lời được không? ngươi không có…ngươi bị mang đi…ngươi biến mất…Dù sao thì cũng là một ngày, khi bọn ta đến Bách Hoa cốc thì sư đệ giống y như một cái xác chết biết đi, cả ngày cứ ngẩn người nhìn hai miếng vải rách của ngươi, động cũng không động, cứ vậy suốt ba ngày, ngươi nói hắn chẳng lẽ không có đi nhà xí sao? cho tới ngày thứ tư, hắn động đậy thì trên người hắn đã phủ đầy mạng nhện rồi. Ba ngày kế tiếp hắn không ăn không uống, chỉ có uống rượu, nốc y như cái hũ hèm, ai nói cũng không chịu ngừng, ngay cả sư phụ chết tiệt của bọn ta lên tiếng khuyên can, hắn cũng không nghe, còn nói sư phụ nói như đánh rắm. Ba ngày sau, sư đệ không uống rượu nữa bắt đầu học nữ nhân, khóc, khóc đến đặc biệt khủng bố nha, mặt không biểu tình, hai mắt bất động, không âm thanh, nhưng nước mắt lại như sông suối ào ào tuôn ra từ hai hốc mắt của hắn. Thật là kỳ lạ, hắn khóc mà không có kèm theo nước mũi nha. Ba ngày tiếp theo, sư đệ xuất hiện với vẻ mặt y như cá chết, không có biểu tình gì. Sau đó đột nhiên tập trung toàn bộ nhân lực tài lực vật lực của Thiên Khuyết cung, móa, lúc này bọn ta mới biết sư đệ có nhiều tiến như vậy nha. Choáng nha. Vẫn biết là hắn có tiền nhưng không ngờ lại nhiều như vậy, đem ngân phiếu lót dưới chân Võ Đại Lang cũng có thể giúp hắn cao tới tận trời nha. Sau đó, hắn không tiếc dùng tiền để mua tin tức từ Tiểu Linh thông mật thám, đám người này thì cái gì cũng biết, không gì không thông nên đã tra ra tin tức của Thiên Thủ Phật. Sư đệ quả thật kiên cường, ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, hắn không đi tìm Nam Hải thần ni gì đó mà lại đi nghe ngóng Thiên Thủ Phật ở đâu. Sư đệ tuy không nói gì nhưng sư phụ chết tiệt của bọn ta đã thay hắn nói ra “ sư đệ của các ngươi lòng dạ hẹp hòi, ưa mang thù, Thiên Thủ Phật chỉ trộm đi hai viên dược, hắn lại muốn đào cả phần mộ tổ tiên người ta lên. Tương lai nếu hắn phát hiện ra chuyện gì đó, muốn đối phó ta thì các ngươi phải giúp ta ngăn hắn ah”. Bọn ta hỏi chuyện gì lão già chết tiệt đó lại không chịu nói, bọn ta kích động nói cho sư đệ biết lão già chết tiệt có chuyện gạt hắn, sư đệ liền đánh lão già chết tiệt một trận, cuối cùng lão già chết tiệt cũng phải khai ra Nam Hải thần ni chỉ là do hắn bịa ra mà thôi, hắn nói đó do ngươi cùng hắn bịa ra để ngăn sư đệ không tự sát. Sau đó hắn còn nói đã đem ngươi đi chỗ khác, có điều vừa tính quay lại nhặt xác thì phát hiện ngươi đã bị người ta bắt đi rồi. Móa, ta mỏi miệng quá, ai thay ta nói tiếp đi…”

Lập tức có người lên tiếng thay hắn

“Tục ngữ có câu: giận cá chém thớt, sư đệ phẫn nộ, đánh cho lão già chết tiệt một trận, hắn càng đánh càng hăng, ngay cả đám người chúng ta đứng bên ngoài xem náo nhiệt cũng bị hắn đánh, đánh xong còn lôi đám thủ hạ ra chơi đùa, bắt bọn họ mỗi ngày phải lặn xuống hàn trì tìm đồng tiền. Má ơi, hàn trì trong Thiên Khuyết cung là ao nước đá thiên nhiên nha, hắn lại bắt người ta mỗi ngày lặn vào đó, đáng thương cho tiểu đệ đệ của bọn họ. Cũng may sau đó Hoa Bách Hoa tới, nói là ngươi không có…ngươi bị mang đi. Ta lại gần nghe lén, thì ra Hoa Bách Hoa nói một nữ hầu trong Bách Hoa cốc cũng đột nhiên biến mất, mọi người đều nói nhất định đó chính là gian tế trà trộn vào. Sư đệ ra lệnh cho Hoa Bách Hoa mô tả lại hình dạng của người đó, rồi vẽ ra cho ta, sư đệ còn nói cho ngươi ba ngày đủ không? Hoa Bách Hoa đáng thương bái ba danh sư học vẽ cấp tốc suốt ba ngày ba đêm, đến ngày thứ tư thì cũng đã vẽ xong hình dáng người nọ, cánh tay sưng tấy so với đùi của ta không khác biệt là mấy, có lẽ đến một tháng sau cũng không nâng lên được. Hô…ta mỏi miệng rồi, ai tiếp tục?”

Người thứ ba thay phiên

“Sư đệ đem bức họa Hoa Bách Hoa vẽ ra đưa cho lão già chết tiệt coi, để hắn xem trong buổi chữa và khám bệnh cho mỹ nhân ngày đó có gặp qua người này chưa, đầu của sư phụ ta lúc đó bị sư đệ đánh cho sưng như cái đầu heo, mà đương nhiên trước đó hắn vốn đã là đầu heo, hắn mở to hai mắt nhìn chăm chú rồi nói đã từng gặp, khẳng định không có sai, nàng nhất định là đồ đệ của Thiên Thủ Phật. Nói tới đây, Cửu đệ muội, ngươi có đoán ra nàng là ai không?”

Thu Địch Phỉ rất nhanh đáp: “không phải là Vân Tố chứ?!”

Sáu người đồng loạt hưng phấn la lên “ không đúng, không đúng”

Cầu vồng thứ ba hưng phấn nói “ thật tốt, ngươi đã đoán sai, ha ..ha, là nữ nhân bên cạnh ngươi khi chúng ta tới cứu ngươi, tên gọi Lạc Y đó. Chính là nàng. Thừa dịp sư phụ mở buổi khám và chữa bệnh cho mỹ nhân mà trộm đi hai viên giải dược. Chính là nàng, thừa dịp ngươi sắp chết mà bắt ngươi đi. Bọn ta đoán chừng nàng đem giải dược trộm được cho người sắp chết trộm được uống để thành người sống, nhưng vì sao ngươi lại bị mất trí nhớ”

Thu Địch Phỉ nói: ” không cần các ngươi quan tâm, kể chuyện cũng dông dài như vậy, nói suốt cả buổi cũng chưa nói vì sao đại ca ta lại bị thương”

Cầu vồng thứ tư lên tiếng “ sau đó sư đệ thông qua Tiểu Linh thông mật thám mà biết được một tin bí mật, thì ra Thiên Thủ Phật là lâu chủ của Chí Tôn lâu, nói tới Chí Tôn lâu thì phải nói rất dài ah”

“Vậy trước tiên nói tóm gọn thôi” Thu Địch Phỉ không kiên nhẫn cắt ngang.

“Ah, tóm gọn thì tóm gọn, sư đệ thông qua đủ loại suy đoán mới đưa ra kết luận : ngươi bị Chí Tôn lâu bắt đi, vì vậy sư đệ liền mang theo tất cả tử sĩ của Thiên Khuyết cung tới Chí Tôn thành, phát hiện chung quanh Chí Tôn lâu có rất nhiều cao thủ, cũng không biết Vân Tố cho bọn họ ăn cái gì mà làm cho bọn họ lợi hại như vậy. Cuối cùng sư đệ phải thay đổi chiến thuật, mỗi lần chỉ đem một người đi công kích tử sĩ Vân gia, môt lần làm chết một người, sau đó thay bằng người của bọn ta, cho nên khi ngươi nhìn thấy thì toàn bộ tử sĩ Vân gia đã là người của bọn ta, hahahah, đừng đá, ta nói tiếp đây”

Thở một hơi, cầu vồng thứ tư lại tiếp tục

“Sư đệ vì sao bị thương ư? Nói cho cùng thì tử sĩ Vân gia đều là những người hung ác lại mạnh mẽ, sư đệ vì nóng lòng cứu ngươi nên vốn cần tới bảy ngày để tiêu diệt đám người đó thì hắn lại dùng có ba ngày, rồi hắn lại sợ đánh rắn động cỏ cho nên lần nào cũng tự mình ra tay, bọn ta đã nói để bọn ta đi nhưng hắn vẫn muốn để tự hắn ra tay. Sau đó bọ ta nghe nói thực ra hắn còn chưa có độ công xong. Ta dựa vào ah, như vậy cũng quá mức chủ quan rồi. Kết quả hắn quật ngã hết đám tử sĩ Vân gia thì bản thân cũng bị nội thương, bất quá hắn thật sự làm mất mặt nam nhi ah, bản thân bị hộc máu còn làm ra vẻ, đã thế còn thối đắc chí, còn muốn huyết tẩy Chí Tôn lâu của người ta, đúng là khoác lác. Cửu đệ muội, ngươi có biết vì sao ngày đó ngươi đi dạo phố thì nhìn thấy hắn không? bởi vì hắn đang muốn đi vào Chí Tôn lâu nộp mạng ah, ai ngờ còn chưa tới nơi thì lại gặp ngươi, đúng là duyên phận ah”

Thu Địch Phỉ nhịn không được âm thầm nghĩ: phi! Duyên phận cái rắm! Ta cố ý đi ra đó nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.