Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 62: Tình nồng



Thu Địch Phỉ hỏi xong thì quay người đi vào phòng, Mộ Thiên Sơn đang ngồi trên giường vận công chữa thương, cảm giác thê tử tiến vào thì vội thu công.

Đưa tay ôm Thu Địch Phỉ vào lòng, Mộ Thiên Sơn ôn nhu hỏi “ Thu nhi còn có gì muốn hỏi sao?”

Nói phu quân nàng là giun đũa tinh chuyển thế quả không sai mà, biết rõ nàng nói chuyện với đội hình cầu vồng xong, thế nào cũng nảy sinh nghi vấn.

Thu Địch Phỉ cọ xát trong ngực Mộ Thiên Sơn, hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

“Đại ca, thương thế của ngươi có nặng hay không? Ngực có đau không?” Thu Địch Phỉ tràn đầy đau lòng hỏi

“Không quan trọng, qua mấy ngày sẽ tốt thôi” Mộ Thiên Sơn nhu tình tràn ngập, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đặ trước ngực mình “ Thu nhi, đại ca đau lòng không phải vì bị thương mà vì không nhìn thấy ngươi”

Thu Địch Phỉ cảm thụ được nhịp tim của hắn dưới bàn tay mình, hai mắt phiếm lệ, rầu rĩ gọi “ đại ca” rồi không nói gì thêm.

Mộ Thiên Sơn nắm tay Thu Địch Phỉ nhẹ giọng hỏi: “Thu nhi, đại ca hỏi ngươi, ngươi trúng độc ngày thứ bảy, về sau, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Sao nói ngươi đã quên hết những chuyện trước kia?”

Thu Địch Phỉ nghĩ nghĩ rồi nói “ ngày đó ta cùng sư phụ chết tiệt thương lượng, để đề phòng đại ca không nghi ngờ mới sáng tạo ra nhân vật Nam Hải thần ni, chủ ý là muốn lừa ngươi rời khỏi Bách Hoa cốc, sau đó ta sẽ trốn vào một góc chờ chết. Sau khi ta chết đi, sư phụ sẽ lặng lẽ đem ta đi chôn, chờ vài năm sau, khi đại ca đã dần quên ta thì báo tin ta đã chết, khi đó ngươi sẽ không còn ý định tự sát nữa”

Mộ Thiên Sơn nghe đến đó, hai hàng lông mày nhíu chặt, ánh mắt tĩnh mịch không đáy nhìn Thu Địch Phỉ, tiếng thở dài tràn ra bên môi: “Thu nhi! Đừng nói vài năm, cho dù đã qua mười sáu năm mà ngươi không còn ở nhân gian thì đại ca sao có thể sống một mình? Chỉ sợ tới lúc đó chôn theo chúng ta sẽ nhiều hơn mấy người ah”. Gia muốn chết, ai dám cản trở thì đi cùng luôn đi.

Thu Địch Phỉ bị những lời của Mộ Thiên Sơn làm cho tâm thần nhộn nhạo, rung động không thôi.

“Đại ca! Ngươi cần gì phải làm thế. Ta không phải thiên tư quốc sắc, ngươi sao phải khổ như vậy?” nói xong nước mắt đã không kiềm được mà tuôn rơi.

“Thu nhi, đại ca hỏi ngươi, nếu như đại ca đi, ngươi sẽ như thế nào?”

Thu Địch Phỉ suy nghĩ, hiểu rõ tâm tư của Mộ Thiên Sơn “ nếu đại ca đi, ta nhất định cũng sẽ theo chân đại ca cùng đi”

Tình đã thâm sâu nồng đậm thì sinh tử cùng nhau.

Mộ Thiên Sơn hai mắt bừng sáng nhìn Thu Địch Phỉ, nghe những lời của nàng, nội tâm tràn ngập yêu thương say đắm, ấm áp khôn cùng, theo lời mách bảo của trái tim mà cúi đầu xuống, ôn nhu hôn sâu một lúc lâu rồi mới hỏi tiếp “ sau này lão già chết tiệt nói khi hắn tới Bách Hoa quật tìm ngươi thì đã không thấy ngươi ở đó, đã xảy ra chuyện gì?”

Thu Địch Phỉ nhíu mày đáp “ ta tới Bách Hoa quật không bao lâu thì đã lâm vào hôn mê, không biết gì, cảm giác là mình đã chết, không biết qua bao lâu, khi ta tỉnh lại thì đã thấy trước mặt mình có một vị tuyệt mỹ công tử?”

Chưa nói hết đã bị cắt ngang

“Tuyệt mỹ công tử?” thanh âm của Mộ Thiên Sơn lộ ra sự mất hứng và khó chịu.

“Ách… Kỳ thật, là nam tử lớn lên giống như mỹ nữ á…” Thu Địch Phỉ vội thay đổi phương thức miêu tả.

Lúc này Mộ đại gia lòng dạ hẹp hòi mới giãn hai hàng lông mày ra, chịu nghe tiếp

“Sau đó ta cũng hiểu sao khi tỉnh lại, đã có tri giác thì lại không nhớ rõ những chuyện trước kia, khi đó Lạc Y, chính là nữ tử ngươi sai Hoa Bách Hoa họa hình đó, nàng nói cho ta biết ta đang ở Chí Tôn lâu, còn nói ta tên Tử Hà, là của tuyệt…ách là hôn thê của tên nam tử lớn lên như mỹ nữ Vân Tố, lâu chủ Chí Tôn lâu”

Đang nói lại bị cắt ngang

“Vị hôn thê? !” thanh âm của Mộ đại gia nồng đậm mùi giấm và có chứa hơn tấn hỏa dược.

Hừ, nam nhân lớn lên như mỹ nữ, lẽ ra phải thích nam nhân mới đúng, làm gì còn có vị hôn thê? Vô sỉ, cầm thú, súc sinh, đại gia súc…

“Ách —— bọn hắn là muốn gạt ta nên mới nói vậy, đại ca, ngươi yên tâm, Vân Tố hắn không dám dụng vào ta”. Hắn dám đụng vào ta, ta sẽ nói ,sẽ hỏi, sẽ làm hắn phát điên ah.

“Bọn hắn chăm sóc ta rất tốt, lúc đầu ta cũng tin lời bọn hắn nói nhưng trong lòng vẫn thấy rất kỳ quái, khi gặp Vân Tố đều không muốn thân cận hắn, lúc hắn ngồi xuống cạnh ta, ta cảm thấy quá mức gần gũi, sẽ tự giác mà cách xa ra một chút…”

Nói thế thì làm sao mà không bị ngắt lời

“Hắn ngồi cạnh ngươi? Còn rất gần?” Hừ, mông cũng quá nặng rồi nha, đó là thê tử của người ta, là thê tử của Mộ đại gia ta mà một tên bất nam bất nữ như ngươi cũng dám ngồi gần sao? lão tử bắt đầu nổi lửa rồi ah.

“Ách… Không phải, thật ra là do lúc ăn cơm, chỗ ngồi gần nhau mà thôi…”

Lửa giận tan biến.

“Vậy khi nào Thu nhi bắt đầu nhớ lại những chuyện trước đây?”

Thu Địch Phỉ móc từ trong ngực ra một khối khăn gấm nhìn Mộ Thiên Sơn nói “ vốn ta vẫn một mực đần độn nhưng có lần ta khiến cho Vân Tố phải phun trà xa, khi nhìn thấy hắn như thế trong lòng ta đột nhiên có cảm giác rất quen thuộc, cảm giác này làm cho nội tâm của ta ê ẩm, sợ nhưng vẫn muốn xem, mỗi lần xem khiến lòng ta ê ẩm suốt nửa ngày. Ta muốt biết tại sao lại có cảm giác kỳ quái như thế cho nên mỗi ngày đều nghĩ cách làm cho hắn phải phun trà, rồi đến một ngày hắn dùng một cái khăn lau nước trà dính trên người, lúc đó trongđầu ta bỗng nhiên chấn động. Chờ hắn rời đi, ta lấy khối khăn gấm này từ trong người ra, một mực nhìn xem, nhìn riết rồi ta liền nhớ ra mọi chuyện lúc trước”

Thu Địch Phỉ ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mịt mờ nhìn Mộ Thiên Sơn

Phun trà là cảnh tượng lần đầu tiên nàng và hắn gặp nhau, nàng giả ngu làm cho hắn phải phun ngụm trà sắp uống trong miệng ra.

Khăn gấm, là trước khi hắn về nhà đã đưa cho nàng khăn gấm thiếp thân của hắn.

Lòng chua xót, là mặc dù đã quên mọi chuyện lúc trước nhưng tình kia khắc sâu trong tim lại không cách nào phai mờ được.

Đau lòng là dù đã mất hết trí nhớ nhưng tình đã thấm sâu vào xương cốt, mãi không thể quên, dù trong mông lung vẫn luôn tưởng niệm.

Mộ Thiên Sơn nhìn kiều thê nước mắt lã chã, nội tâm lại bắt đầu như có trăm vạn con kiến bò qua bò lại, nhốn nháo, ngứa ngáy.

Cúi đầu xuống, dùng sức ngậm lấy đôi môi anh đào ướt át, sở hữu âm thanh tiêu hồn, quấn quýt, dây dưa không chịu dứt.

Mộ Thiên Sơn cảm thấy trong lòng mình, trong thân thể mình, không có chỗ nào không bị dục hỏa cuồng đốt, ý nghĩ muốn nàng mãnh liệt tới mức hắn gần như không thở nổi.

Đầu lưỡi quấn lầy chiếc lưỡi đinh hương của nàng, lượn lờ, quấn quýt.

Cái gì mất trí nhớ, cái gì khôi phục, cái gì cái này cái kia đấy, giờ phút này tất cả đều vứt sang một bên, đợi đại gia ta thân ái với vợ yêu xong đã. Đại gia ta bây giờ không muốn tán gẫu, chỉ muốn hảo hảo thương yêu nương tử một phen đã.

Khổng đại gia cũng đã có nói : thực sắc tính giã thực sắc ah

Thánh nhân còn nói thế, người phàm như ta còn chờ cái gì, nên động phòng thì động phòng, không lẽ đợi lúc phòng trống mới động.

Vừa mới hôn xong, Thu Địch Phỉ cảm giác hô hấp của mình như ngừng lại, hai má đỏ ửng nóng bừng, tay chân mềm yếu nhưng trước ngực lại thấy lạnh.

Sao trước ngực lại thấy lạnh? Tại sao?

Hai mắt mờ mịt cúi đầu nhìn xem, vừa thấy đã “ ah” lên một tiếng, cả người xấu hổ ngượng ngùng.

Phu quân xấu xa ah, hôn nàng còn chưa nói, lại cởi bỏ áo ngoài của nàng nữa, vậy cũng chưa tính đi, hắn lại vén vạt áo trong của nàng qua hai bên, thế cũng chưa nói, hắn lại còn vén áo yếm của nàng lên…cái này cũng không tính đi, hắn còn đem bàn tay to lớn của hắn đặt lên ngực nàng…vậy cũng không coi là gì đi, hắn còn vừa xoa vừa nắn, vân vê…mà hết thảy cũng không tính đi, hắn lại còn cúi người xuống, hôn lên ngực nàng…Tê dại quá, nóng quá…nàng như muốn tan chảy ah…

Thu Địch Phỉ bị nụ hôn và những cái vuốt ve của Mộ Thiên Sơn làm cho thở gấp liên tục, hai tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo trước ngực hắn, hàm răng trắng dùng sức cắn lấy môi, muốn cực lực kiềm chế những âm thanh xấu hổ, không cho chúng thốt ra miệng.

Mộ Thiên Sơn ngậm lấy kiều nhụy của nàng, đầu lưỡi nhẹ nhàng quấn mút hôn liếm rồi lại dùng lực mút như muốn hút hết tư vị ngọt ngào, bàn tay vỗ về chơi đùa bên còn lại. Cảm giác mềm mại ấm nóng từ lòng bàn tay truyền đến ngực hắn, làm cho lòng của hắn cũng muốn tan chảy theo.

Thu Địch Phỉ cũng dẫn trở nên ý loạn tình mê, hai mắt mờ mịt không tiêu cự, đầu ngả về sau ngẩng lên làm cho ngực càng nâng cao hơn, như muốn mời gọi Mộ Thiên Sơn, như muốn tiến sâu hơn vào trong môi miệng răng lưỡi của hắn.

Y phục trên người dần dần trút bỏ, thân thể hoàn toàn trần trụi nhưng không thấy lạnh chút nào mà ngược lại càng thấy nóng bừng, như bị lửa thiêu đốt

Bàn tay của hắn vuốt ve trên da thịt nàng, lưu luyến như không muốn rời, từng cái hôn nóng bỏng cũng không bỏ sót một phần da thịt nào, không ngừng rơi vào cái bụng đã lùm lùm của nàng, đáy lòng sinh ra cảm khái nồng đậm và thở dài. Cảm khái vì trong bụng nàng đã có cốt nhục của hắn và nàng, thở dài là vì thân hình nàng mảnh mai như vậy mà lại có thể mang theo một tiểu sinh mệnh mới.

Mộ Thiên Sơn hơi ngẩng đầu, thâm tình nhỉ non bên tai Thu Địch Phỉ “ Thu nhi…đừng bao giờ…rời xa đại ca nữa”

Thu Địch Phỉ toàn thân run rẩy, nước mắt như trân châu rơi ra, ôm lấy cổ Mộ Thiên Sơn, e lệ đem môi mình dán lên môi hắn, thanh âm nức nở “ đại ca, ta rất nhớ ngươi, nghĩ tới ngươi là lại đau đầu, đau lòng”. Đại ca cũng rất nhớ ngươi ah.

Mộ Thiên Sơn trong nội tâm kích động, đáy lòng tự nhiên sinh ra cảm giác hạnh phúc vô biên, như thủy triều dâng, ào ạt xô bờ làm hắn hận không thể ngửa mặt lên trờ hét to một tiếng để phát tiết cảm giác rung động và thỏa mãn.

Hé miệng lật ngược thế cờ, ra sức gặm mút đôi môi anh đào mê người của nàng, đầu lưỡi tách hàm răng nàng ra tiến sâu vào bên trong, quấn lấy lưỡi nàng, muốn hút hết những ngọt ngào trong miệng nàng, hận không thể một ngụm ăn luôn nàng vào bụng, mà nàng cũng bắt chước hắn, dùng lưỡi quấn lấy lưỡi hắn, ta sức mút, toàn thân run lên mãnh liệt, hô hấp cũng như ngừng lại.

Mộ Thiên Sơn rút hết quần áo trên người, đại chưởng trượt đến giữa hai chân nàng, ngón tay không ngừng trêu chọc, vuốt ve u cốc thần bí vừa nóng vừa ẩm ướt, làm cho nàng thở dốc không ngớt

Hắn nắm tay nàng đặt lên lửa nóng của mình. Nàng thẹn thùng nhắm mắt, hai má đỏ bừng, hắn dạy nàng dùng bàn tay nhỏ bé mềm mại vuốt ve phân thân của mình, chỉ dẫn từng chút một. Nàng vì lửa nóng trong lòng bàn tay mà toàn thân run rẩy, vụng trộm mở mắt nhìn lén, tựa hồ như phân thân của hắn hùng vĩ hơn so với mấy tháng trước.

Yết hầu bỗng nhiên trở nên khô khốc, nuốt nước miếng một cái rồi ngẩng đầu, thoáng một cái liền tiếng đụng hai tròng mắt thâm tình sâu không thấy đáy, ẩn nhẫn thở hào hể, ngón tay tiến sâu vào u cốc, không ngừng trêu chọc rốt cục cũng làm cho nàng không kiềm chế được nữa, bắt đầu bật ra tiếng ngâm nga.

Như có con gì đang bò trong thân thể làm cho nàng toàn thân tê ngứa, nổi lên một tầng mồ hôi làm cho da thịt trở nên óng ánh. Nàng bất an giãy dụa, vừa muốn thoát khỏi sự trêu chọc của hắn, lại muốn để cho ngón tay quái ác kia đi vào sâu hơn, dừng lại bên trong nhiều hơn.

Nàng vì ngón tay của hắn mà kích khởi dục vọng, hắn trong lòng bàn tay của nàng mà càng thêm cứng rắn.

Hắn rút ngón tay ra khỏi cơ thể nàng cũng gỡ bàn tay của nàng ra khỏi người mình.

Hắn nằm ngửa tại trên giường, đặt nàng lên người hắn, tách chân của nàng ra, một tay nắm lấy vòng eo mềm mại của nàng, một tay vị lấy lửa nóng của mình, đặt tại giữa hai chân nàng, tìm đường đi vào u cốc.

Tìm được lối vào, hắn dừng lại một chút, sau đó hai tay nắm chặt eo nàng, chậm rãi dùng sức hướng nàng từ từ ngồi xuống.

Cứng rắn của hắn nhanh chóng bị u cốc cực nóng mà ẩm ướt của nàng bao phủ làm hắn thoải mái tới toàn thân run rẩy.

Nàng bị nóng rực của hắn đột nhiên tiến vào, có cảm giác thân dưới như căng ra, lửa nóng khiến nàng không cách nào ức chế được mà phát ra tiếng ngâm nga vừa như thỏa mãn vừa như không cách nào thừa nhận trận hoan ái này.

Hắn cắn răng ẩn nhẫn sợ làm bị thương nàng cùng bảo bảo trong bụng nàng, không dám quá sức, không dám quá nhanh, chỉ từ từ từng chút một tiếng vào, dùng thân thể của hắn va châm vào thân thể nàng cũng dùng lòng hắn chạm vào lòng nàng.

Dần dần dùng sức, dần dần nhanh hơn, tiếng rên rỉ của nàng cũng dày đặc hơn, hắn thở dốc nhiều hơn….cuối cùng tất cả cuồng nhiệt, yêu thương đều hóa thành một cỗ nhiệt lưu mang hai người đạt đến cao trào hạnh phúc.

Mộ Thiên Sơn ôm lấy Thu Địch Phỉ, chăm chú nhìn nàng mệt mỏi muốn nhắm mắt ngủ, yêu thương vô hạn hôn lên trán nàng, ôn nhu nhỏ nhẹ nói “ Thu nhi…mới vậy đã buồn ngủ rồi sao?” đại ca còn có nhiều chuyện muốn hỏi, muốn nói ah.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.