Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 63: Đội hình cầu vồng và lão già chết tiệt



Một đêm xuân nồng nàng cứ thế trôi qua, sắc trời cũng dần sáng hơn, vì phòng ngừa đội hình cầu vồng lại đột nhiên từ cái xó xỉnh nào đó chui ra phá đám, cho nên đôi uyên ương quyết định rời giường sớm hơn bọn họ.

Mặc quần áo tử tế, Mộ Thiên Sơn vừa quay đầu lại, phát hiện Thu Địch Phỉ đang ngồi ở bên giường vẻ mặt u sầu

Biểu lộ này y chang hoàng hoa khuê nữ sau khi thất thân ngoài ý muốn mà bày ra, chẳng lẽ nói đêm qua hắn làm nàng không hài lòng?

Mộ đại gia thong thả đi tới bên giường, nhẹ giọng hỏi “ Thu nhi, có chuyện gì không vui sao?”

Thu Địch Phỉ vẻ mặt hối hận, ngẩng đầu nhìn vô thường đại gia, nội tâm trầm xuống.

Móa. Biểu lộ này càng không tốt, cùng phu quân mình khó khăn lắm mới gặp được nhau sau ba tháng xa cách, ôn tồn cả đêm sao sáng ra đã có biểu tình này?

Thực không chịu nổi. Thực không chịu nổi ah. Nếu Mộ đại gia không cố kỵ thân phận và tôn nghiêm thì e là lúc này đã vỗ ngực than trời.

Mộ phu nhân đau khổ lên tiếng “ đại ca, ngày hôm qua chúng ta…ta thật hối hận…chúng ta ngày hôm qua vậy mà…”

Mộ Thiên Sơn trong lòng đau xót

Dạng nữ nhân nào có thể làm tổn thương tâm của nam nhân? Chính là nữ nhân đêm qua còn cùng mình ân ái triền miên, sáng sớm bảnh mắt đã tuyên bố với mình là nàng hối hận ah.

Mộ Thiên Sơn hai mắt u tối nhìn Thu Địch Phỉ hỏi “ Thu nhi vì sao lại hối hận?” đừng nói với ta là ngươi vừa ý Vân Tố kia rồi nha, ta thiến hắn.

“Đại ca! Chúng ta… Chúng ta như vậy… đối với bảo bảo không tốt…” Thu Địch Phỉ lúng túng không thôi, nói có mấy từ mà mặt đã đỏ bừng, cúi thấp đầu, lộ ra cái cổ trắng nõn mê người.

Nhưng mà đêm qua ngươi chẳng phải rất thoải mái, rất hạnh phúc sao? thoải mái xong giờ mới thấy hối hận, thật đáng để người ta khinh bỉ ah. Nếu ông trờ cho ngươi thêm một cơ hội chọn lại lần nữa, chúng ta cho rằng ngươi vẫn chọn y như thế: buổi tối vui vẻ, ban ngày hối hận ah.

Sáu nam nhân nằm sấp ngoài góc tường thầm nghĩ.

Mộ Thiên Sơn vụng trộm thở dài một hơi nhẹ nhõm.

“Thu nhi đừng lo lắng, đại ca tất nhiên là có chừng mực, nhất định không làm ảnh hưởng tới hài tử” Mộ Thiên Sơn nhẹ giọng an ủi, Thu Địch Phỉ ngượng ngùng, mắc cỡ.

Mộ Thiên Sơn đưa mắt liếc ra ngoài một cái, lặng lẽ kéo Thu Địch Phỉ đi tới bên cửa, cửa vừa mở ra, sáu cái bao thịt mất chỗ dựa liền lập tức té lăn nhào trên đất.

Hai vợ chồng không coi ai ra gì, nghênh ngang đi ra ngoài, chợt Thu Địch Phỉ dừng bước nói với Mộ Thiên Sơn “ đại ca, chờ ta một chút”. Sau đó quay lại, đi đến bên sáu cái bao thịt đang lăn lộn trên đất, mỉm cười, nhấc chân mãnh liệt đạp, một, hai…đủ sáu cái đạp, không thiếu một ai rồi mới quay người rời đi.

Sáu người còn cố ngẩng đầu rình nghe sư đệ nói mấy lời buồn nôn với sư đệ muội lớn bụng “ Thu nhi có mệt hay không? điểm tâm thích ăn món gì?”

Sáu người lại té thêm lần nữa.

Cầu vồng 1 lên tiếng: móa, mấy đại gia thành thân xong sao lại trở nên mất phong cách như vậy, thực buồn nôn.

Cầu vồng 2: sư đệ hiện đang bị thương, hắn đánh không lại chúng ta. Ta cũng dám núp ở góc tường nghe lén, thế mà tiểu nha đầu kia lại dám đạp chúng ta ah?

Cầu vồng 3: ngươi nói thối lắm. Cửu đệ muội đánh ngươi, ngươi còn muốn đánh trả sao? nàng có ơn cứu mạng chúng ta ah, dám động thủ thử coi, ta chém ngươi

Cầu vồng 4: nguy rồi, lão già chết tiệt vẫn còn ở Thiên Khuyết cung dưỡng thương, Cửu đệ muội quay về, vác cái bụng bự như vậy thế nào cũng bị lão già chết tiệt quấy rối ah.

Cầu vồng 5: phi, hắn dám sao? sư đệ đánh chết hắn.

Cầu vồng 6: ta nói các huynh đệ này, cứ nằm đây tám chuyện tới lúc nào? ta đói ah…

Tánh mạng con người là có hạn đấy, mà cầu vồng lại vĩnh viễn không có chừng mực

********************************

Sáng sớm tươi đẹp, trời trong nắng ấm, đôi phu thê ân ái hòa thuận bên nhau thực sự là cảnh đẹp ý vui.

Xì xà xì xụp, rột…rột…

Tiếng húp cháo không ngừng vang lên làm phán tan cảnh đẹp trước mắt.

Thu Địch Phỉ thật sự là nhịn không được, quay đầu nói với đội hình cầu vồng “ các ngươi có thể húp cháo nhỏ một chút được không? hay là đừng ngồi cùng một chỗ hoặc là lần lượt từng người húp đi, các ngươi lớn tiếng quá, ta không nghe được đại ca nói gì hết”

Cam cầu vồng tiên phong lên tiếng “cũng được, theo thứ tự lớn nhỏ, ta uống trước, ta uống xong thì lần lượt tới các ngươi”



Tím cầu vồng ai oán… thùng cháo ơi, ngươ sâu hơn một chút, lớn hơn một chút đi ; cháo ơi, ngươi nhiều hơn một chút đi…các sư huynh ơi các sư huynh…

“Móa, các ngươi là heo ah, có thể chừa cho ta một chút không?”



Mộ Thiên Sơn múc một muỗng cháo, đặt bên miệng thổi thổi, sau đó đưa về phía Thu Địch Phỉ, ôn nhu nói “ Thu nhi, ăn cháo đi”

Phốc

… Ác…

… Khục khục…

Phun phun, nhả nhả, sặc sặc, Tím cầu vồng tranh thủ lúc tình hình rồi loạn mà há miệng húp một muỗng lớn cháo.

Cam cầu vồng thấy thế quát lên “ sư đệ…không cần mới sáng sớm đã làm cho người ta muốn ói như vậy, là nơi công cộng nha “ có còn để cho chúng ta sống hay không?

Vàng cầu vồng múc một muỗng cháo, bắt chước đưa đến bên miệng Lục cầu vồng nói “ tiểu Lục đệ đệ, húp cháo”

Phốc

… Ác…

… Khục khục…

Binh…binh …đùng …đùng

… Ah! Ah! Cứu mạng ah! Không muốn! Ngừng ah! …

Năm tên cầu vồng lập tức xông vào công kích Vàng cầu vồng. Ta đạp, ta đạp, đạp, đạp…ah

Ngươi ngu ngốc. Đạp chết ngươi, đạp chết ngươi. Ai bảo ngươi cái gì không học lại học mấy thứ buồn nôn như vậy.

Bên kia đạp người khí thế hừng hực, bên này húp cháo đến nhu tình mật ý

“Thu nhi, đến, lại uống một ngụm!”

“Đại ca, ngươi cũng uống một ngụm!”



Đội hình cầu vồng: chúng ta chắc phải tự sát tập thể thôi, thế này thì sống không bằng chết còn gì…

Ăn điểm tâm xong, đoàn người hướng Thiên Khuyết cung thẳng tiến.

Trên đường, Thu Địch Phỉ hỏi đội hình cầu vồng “ các ngươi sao không bước chân vào giang hồ, đi theo chúng ta làm gì?”. Không phải lúc trước lấy bốn biển làm nhà sao, bây giờ thì báo dính lấy người, ban ngày thì theo đuôi, ban đêm thì núp vào góc phòng vợ chồng người ta để nghe lén, thật không biết hổ thẹn, vô sỉ, thiếu đạo đức.

Cam cầu vồng không biết xấu hổ nói “ sư đệ bị thương chưa lành, bọn ta không đi”

“Nơi này là Mẫn quốc, người ngoại quốc không biết đại ca bị thương, người trong nước cũng khôn có mấy ai dám đụng vào hắn, không cần các ngươi bảo hộ” Thu Địch Phỉ khinh thường phản bác.

“Cửu đệ muội, bọn ta không phải ý tứ này ah! Bọn ta nói là, sư đệ bị thương chưa lành, sẽ không làm gì được bọn ta, đây là cơ hội ngàn năm khó có để chọc tức hắn, sao bọn ta có thể dễ dàng bỏ đi cho được. Bọn ta nhất định sẽ không đi” bọn ta muốn nấp ổ góc tường nghe lén các ngươi ah.

Thu Địch Phỉ không lên tiếng, quay người đi vào trong xe ngựa, cầm lấy một miếng than đã chuẩn bị trước đó, viết lên một khổ lụa trắng dài: ngày này, tháng này, năm này, có một đám cầu vồng đầu heo đã nói rằng…

Ghi chú: hi vọng đại ca sớm khỏe lên.

Sau đó, đánh chết bọn hắn! Thối, không biết xấu hổ!



Có lẽ do trải qua chuyện đau khổ nhất trong đời là sinh ly tử biệt, cho nên Thu Địch Phỉ cảm thấy Mộ Thiên Sơn đã thay đổi rất nhiều so với trước kia.

Lúc trước, nếu như có người ở trước mặt hắn kiêu ngạo lại hồ đồ như vậy, hắn đã sớm nổi giận, thế nhưng hôm nay đội hình cầu vồng léo nha léo nhéo như vậy, hắn vẫn an vị lẳng lặng nhìn, còn ôn nhu tươi cười, ánh mắt không hề rời khỏi nàng.

Mỗi lần nhìn vào đôi mắt thâm tình của hắn, nàng lại nhịn không được mà nghĩ: phu quân như vậy, thê tử còn cầu gì nữa.

********************************

Một đoàn người nháo loạn về tới Thiên Khuyết cung

Về tới Thiên Khuyết cung, vừa tiến vào đại môn, Thu Địch Phỉ còn chưa kịp thở đã bị một quái vật băng bó toàn thân từ xa nhào về phía nàng với tốc độ sét đánh.

Quái vật băng bó dang hai tay ra như muốn ôm nàng nhưng hình như cũng không phải muốn ôm nàng, hai tay có dang ra nhưng lại hơi thấp một chút, không sai biệt lắm là đang nhắm vào cái bụng của nàng.

Bụng? !

Thu Địch Phỉ cả kinh, quát to một tiếng: “Lão già chết tiệt, ngươi ngừng cho ta!”

Quái vật băng bó không giảm tốc độ, thẳng tắp đánh tới, chỉ có điều hắn còn chưa có cơ hội tiếp xúc với cái bụng bự tuyệt mỹ kia thì đã bị đáp văng xa ngoài ngàn dặm.

Lực lượng tấn công lão già chết tiệt theo đội hình 6 – 2 – 1. 6 chính là đội hình cầu vồng, 2 là Phong Nham, Phong Vũ mà 1 không ai khác ngoài phu quân thân ái của nàng.

Phu quân rõ ràng không giữ được bình tĩnh nữa rồi.

Thu Địch Phỉ có chút giật mình hỏi Mộ Thiên Sơn: “Đại ca ngươi như thế nào cũng động cước rồi hả?” việc này không phải để người khác làm là được ư, hắn dù sao cũng là Mộ đại gia, đứng một bên xem náo nhiệt là được rồi.

Mộ Thiên Sơn mặt mũi tràn đầy không vui, nói “ già mà không nên nết, bụng của ngươi mà hắn cũng dám đụng” hừ, ta là đệ tử ngươi thì đã sao, vẫn đạp ngươi thôi.

Thu Địch Phỉ vừa quay đầu, thấy Phong Nham, Phong Vũ lệ nóng doanh tròng đang nhìn nàng, Phong Vũ hai môi run rẩy, tay chân luống cuống; Phong Nham thì vén ống tay áo lau nước mắt.

Phong Vũ cơ hồ như khóc thút thít nói với Thu Địch Phỉ “ Tam cô…không phải, Mộ phu nhân, ngươi cuối cùng còn sống trở về rồi”

Nói năng lộn xộn nhưng lại làm Thu Địch Phỉ rất cảm động, nhịn không được cũng nghẹn ngào nói “ ân, ta đã trở về, khó được các ngươi nhớ thương ta như vậy”

Vừa nói xong đã thấy sau lưng vang lên mấy tiếng cười ha ha, Thu Địch Phỉ quay đầu lại nhìn thì thấy đội hình cầu vồng đang ôm vai bá cổ nhau cười lớn.

Hung hăng liếc bọn hắn một cái: đúng là một đám tâm thần.

Quay đầu lại…há mồm

Phong Nham, Phong Vũ rõ ràng cũng đang ôm vai bá cổ nhau, điều khác biệt duy nhất là đội hình cầu vồng cười còn bọn họ thì khóc.

Phong Nham khóc ròng nói: “Đệ đệ ah, cuối cùng thời gian bị hành hạ cũng chấm dứt rồi”

Phong Vũ cũng khóc ròng nói “ ca ca ah, ta rốt cuộc không cần lặn xuống hàn trì kiếm tiền nữa rồi”

Thu Địch Phỉ không vui hỏi: “Hai người bọn họ có ý tứ gì!”

Cam cầu vồng vừa lau khoe mắt vì cười quá nhiều vừa đáp “ hai người bọn họ lặn vào hàn trì kiếm tiền lâu quá đều bị viêm khớp và phong thấp rồi, cho nên sư đệ để bọn họ ở nhà trông chừng lão già chết tiệt mà không có dẫn bọn họ theo đến Chí Tôn thành. Ta nói Cửu đệ muội ah, nhớ thương…là ngươi suy nghĩ nhiều rồi, hahahahah” nhìn thấy người khác tự mình đa tình thì ra cũng là một chuyện thoải mái tới vậy, hahahahah

Thu Địch Phỉ không nói chuyện, cúi đầu tìm mẩu than và khúc vải lụa trắng…

Đội hình cầu vồng và huynh đệ Phong thị nhìn thấy khúc vải lụa trắng dùng để làm gì thì trong lòng đều có môt ý muốn mãnh liệt đó là nhất định phải trộm được khúc vải này, hủy thi diệt tích.

Khi mọi người vào tới đại sảnh của Thiên Khuyết cung, lão già chết tiệt đã như âm hồn bất tán cũng vào theo.

Thu Địch Phỉ nhìn lão già chết tiệt hỏi: “Ngươi sao lại tháo lớp vải băng ra? Còn hơi sớm nha, đầu còn sưng như vậy”

Lão già chết tiệt phẫn hận trả lời: “Ta hủy đi cái rắm! ta là đại phu, đương nhiên biết rõ tình hình chưa tốt thì sao có thể tự tháo băng bó, đều do đám tiểu gia súc này, ta đúng là nuôi một đám bạch nhãn lang mà. Nha đầu, ta hỏi người, nếu là một phàm nhân bị một đám võ lâm cao thủ xúm lại đạp mãnh liệt thì có thể bị đạp bay hay không? tốc độ văng ra có chậm hay không không? với tốc độ như lúc nãy thì vải băng nào mà không bị tróc ra. Cả đời này của ta quả đúng là bi kịch ah, làm sao có thể nuôi dạy một đám không tim không phổi, lục thân cũng không nhận như vậy chứ”

Đội hình cầu vồng không cam lòng yếu thế mắng lại “ bọn ta phi, cái này chính là thượng bất chính thì hạ tắc loạn ah, đáng đời”

Mộ Thiên Sơn hớp một ngụm trà, khoan thai hỏi “ có chuyện gì không? có thì nói, không có thì để Phong Nham, Phong Vũ đưa ngươi xuống dưới băng bó lại, sau đó chúng ta sẽ tính toán sổ sách việc ngươi dối gạt ta”

Bách quái lão nhân giơ cái chân sưng phù chỉ vào Thu Địch Phỉ nói “ ta cùng với ta lừa gạt ngươi, dựa vào cái gì mà chỉ đánh ta, không đánh nàng. Đầu của ta sưng như cái đầu heo mà nàng không chút tổn thương nào”

Cam cầu vồng lại lẹ miệng lên tiếng “ lão già chết tiệt, ngươi có mắt mà cũng như mù ah. Mở to mắt mà nhìn cho kỹ đi, ai nói Cửu đệ muội ta không có gì? Nàng cũng sưng ah, ngươi xme, bụng của nàng cũng sưng to như vậy rồi, là do sư đệ làm, nhất định là hắn”

Thu Địch Phỉ chán nản không thôi với đám người bệnh thần kinh này.

Quay đầu lại đã thấy lão già chết tiệt nhìn chằm chằm vào bụng nàng, hai mắt sáng rỡ.

Lão già chết tiệt nhảy lên, né tránh chén trà Mộ Thiên Sơn vừa tạt vào người hắn, thoắt cái đã đến bên Thu Địch Phỉ, tha thiết nói “ nha đầu, sau này oa nhi ngươi sinh ra để cho ta làm cha nuôi hắn nha”

Thu Địch Phỉ hai mắt rưng lệ, dịu dàng nói “ không được”

Lão già chết tiệt tan nát cõi lòng hỏi: “Vì sao!”

Thu Địch Phỉ cắn răng trả lời: “Vì bất loạn luân thường, ngươi chỉ có thể làm gia gia hắn”

Lão già chết tiệt lên tiếng khóc lớn: “Không được! Ta muốn làm cha nuôi”, gào khan cổ họng lại ưu tư nói “ ta cũng thương oa nhi của ta lắm, năm đó hắn theo mẹ hắn đi rồi, ta lớn chừng này tuổi còn chưa có ai gọi ta một tiếng cha ah”, một đám đồ đệ cũng chỉ biết gọi hắn là lão già chết tiệt ah.

Mộ Thiên Sơn từ trên ghế nhanh nhẹn đứng dậy, đi đến bên Thu Địch Phỉ và Bách Quái, không đếm xỉa tới hắn nói “ lớn rồi, đừng khóc nhè nữa, ngươi thích nhi tử thì bữa nào rảnh, ta bái ngươi làm cha là được”

Mộ Thiên Sơn vừa mới nói xong, cả phòng sợ hãi

Thu Địch Phỉ nhìn Mộ Thiên Sơn, trong mắt ẳn hiện ưu sầu, con mình vừa mới thoát thân, cha nó đã dấn thân vào nguy hiểm là sao?

Đội hình cầu vồng lớn tiếng thán phục “ sư đệ, ngươi rất có tinh thần hi sinh, bọn ta kính nể ngươi”

Bách Quái lão nhân nghiêng cái đầu sưng to nhìn Mộ Thiên Sơn một lát mới nói “ nhảm nhí, ngươi vốn là đại chất tử của ta ah”

Mộ Thiên Sơn sắc mặt đột nhiên biến đổi, lạnh lùng nói ra: “Ngươi cuối cùng cũng chịu lộ ra chút ít thân thế của ta rồi”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.