Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 69: Một tháng không có động tĩnh gì



Triều đình ban bố lệnh càn quét làm Bách Quái tức tới mức nhảy dựng lên, cao giọng mắng “ tiên sư bà ngoại nhà nó chứ. Cha ngươi quả là xấu ah. Ta dùng bồ câu đưa tin nói cho hắn biết thân thế của ngươi, hắn không suy nghĩ cho kỹ rồi cũng không sám hối nghênh đón ngươi thì thôi đi, như thế nào cả lục thân cũng không nhận? đầu của hắn bị lừa đá sao, đầu hắn bị khỉ liếm qua sao, trong đầu hắn toàn là nước cơm sao? Bây giờ đang lúc loạn trong giặc ngoại còn phái binh tiêu diệt Thiên Khuyết cung. Lão tử liều mạng với ngươi”

Mộ Thiên Sơn ngược lại không có quá nhiều cảm xúc, bộ dáng vẫn vui vẻ, ung dung tự tại, không ai đoán ra được hắn đang nghĩ gì.

Mộ Thiên Sơn ung dung nói với Bách Quái đang phùng mang trợn mắt “ ngươi dùng bồ câu đưa thư cho hoàng cung? Hahaha, thật bản lĩnh, lần này không bị ta chặn được”

Bách Quái khí thế dạt dào nói “ ta quá kích động rồi, vừa rồi nói chưa hết ý, vì phòng ngừa bồ câu lại bị ngươi chặn lại nên lần này ta không dùng bồ câu mà dùng quạ đen đã qua đặc huấn bí mật”

Mộ Thiên Sơn có phần cảm thấy hứng thú nói: “Ah? Nguyên lai là quạ đen nha “

Thấy thái độ của Mộ Thiên Sơn như thế, Bách Quái đột nhiên thấy hối hận, lẽ ra không nên khai chuyện ô nha truyền thư nói ra, sau này tiểu đồ đệ kiêm đại chất tử phúc hắc của hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho bất kỳ một vật bay trên trời nào, mà như vậy sau này hắn muốn truyền tin bằng đường hàng không thì e là không được rồi, cần phải cân nhắc chuyển sang thủy vận, chẳng hạn như dùng cá mập đưa tin, loài này bơi rất nhanh nha.

Bách Quái còn đang suy nghĩ miên man thì Mộ Thiên Sơn lại hỏi “ ngươi dùng ô nha truyền tin, trong đó viết cái gì?”

Bách Quái vì câu hỏi này của Mộ Thiên Sơn mà tâm tình vừa mới bình tĩnh lại bùng phát “ móa, đừng nói nữa, ta viết cho lão cha ngươi rất dài, tổng cộng cũng phải mười trang giấy nha, làm cho ta mệt muốn chết, tay cũng sắp gãy rồi đây”, thở hổn hễn, cố kiềm hãm lửa giận, tiếp tục nói “ cái rắm, những lời của lão tử ta đều là chân tình, cảm động đến ruột gan cũng muốn đứt từng khúc, một phong thư tràn đầy tình cảm như vậy lại đổi bằng kết quả bị tiêu diệt. Lão thiên gia quả là có mắt như mù ah, không đúng, phải nói là lão cha hôn quân của ngươi có mắt như mù, không phân biệt thị phi, trắng đen cũng chẳng rõ, lục thân cũng không nhận. Hỗn đản, siêu cấp hỗn đản. Lão tử ta liều mạng với hắn, nhất định là thế”

Mộ Thiên Sơn như có điều suy nghĩ “lão già chết tiệt, cần gì phải xúc động như thế, nên biết xúc động là ma quỷ, bình tĩnh đi, phong thư hơn mười trang giấy của ngươi e là đã bị sủng phi của thái tử chặn cướp giữa đường rồi ah”

Thu Địch Phỉ nhịn không được ở một bên nói ra: “nhị tỷ ta?”

Mộ Thiên Sơn mỉm cười tao nhã, ôn nhu nói “ không phải nhị tỷ ngươi, nhị tỷ ngươi đã bị thất sủng rồi”

Thu Địch Phỉ ngạc nhiên không thôi, Bách Quái cũng có chút buồn bực hai người ngay ngắn hướng hỏi: “Sủng phi là ai?”

Mộ Thiên Sơn khóe miệng mở rộng ra, tinh quan trong mắt bắn ra bốn phía, cười ha ha nói “ người này chúng ta đều biết “ rồi nhìn Thu Địch Phỉ và Bách Quái đều vì câu nói của mình mà tập trung suy nghĩ, trâu bò đại gia càng đắc ý, nhẹ giọng nói “ người này là Kim Thiên Hương”

Kim Thiên Hương, cái tên này quả thực làm người ta giật mình.

“Nha đầu kia được a, thật có thể trào cao, không làm được cung chủ phu nhân của Thiên Khuyết cung thì lại trở thành sủng phi của thái tử, lợi hại nha” Bách Quái thổn thức nói.

Thu Địch Phỉ nhớ tới Kim Thiên Hương đã từng hại mình thiếu chút nữa là mất mạng, nên nghe tới tên nàng thì trong lòng khỏi cảm khái.

“Nàng có phải vẫn ghen ghét chúng ta, cho nên mới chặn thư, lại xúi giục hoàng thượng tiến đánh Thiên Khuyết cung” Thu Địch Phỉ nhăn mày, bất an hỏi

Mộ Thiên Sơn giơ tay, ôn nhu xoa chân mày cho nàng nói “ Thu nhi không cần nghĩ nhiều, có câu binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, triều đình tới thì có đại ca đi gặp, còn về phần Kim Thiên Hương, Thu nhi càng không cần để trong lòng, ngươi chỉ cần để ý chăm sóc tốt cho con chúng ta là được rồi, tất cả mọi chuyện để cho đại ca lo đi”

Nghe xong những lời của Mộ Thiên Sơn, Thu Địch Phỉ vốn đang hoang mang, hoảng loạn bỗng thấy an ổn

Trải qua sanh ly tử biệt, vài lần khúc chiết phong vân, làm cho nàng hiểu rõ nàng đã sớm là tính mạng của hắn, là hắn đối với nàng chính là trong ba ngàn gáo chỉ chọn một mà thôi

Bất chấp phu thê hai người lại bày ra tình nồng mật ý làm người ta buồn nôn, Bách Quái đang chăm chú xem bố cáo bỗng ồ lên một tiếng nghi hoặc “ sao trên này không thấy ghi ai sẽ dẫn binh đến đánh Thiên Khuyết cung?”

Mộ Thiên Sơn cười đầy cuồng từ, nhướng mi nói “ cái này có gì mà phải quan tâm, đại chiến thì cũng không có gì quá đáng hơn là ngự giá thân chinh mà thôi”

Bách Quái nghe xong mấy lời của Mộ Thiên Sơn thì cũng bật cười ha hả “ ta nói tiểu Cửu tử, ta hiện tại không đánh lại ngươi nhưng vẫn có lời này muốn nói với ngươi, có phải ngươi bị nước cơm tiến vào đầu không, đúng là cha nào con đó mà. Ngự giá thân chinh? Cha ngươi tốt xấu gì cũng là hoàng đế, là người đứng đầu một quốc gia ah, ngươi cũng quá coi thường hắn rồi. Ngươi muốn làm gì? Ah…”

Bách Quái hét thảm một tiếng, thân thể bay lên, khi hạ xuống còn kèm theo một búng máu tươi “ tiểu Cửu, khục khục…ta cái gì cũng không nói nữa. Ngươi đúng là một con sói mắt trắng mà, ngươi đánh ta giống như đánh oan gia nha, ta làm sao lại có một đồ đệ kiêm cháu trai như ngươi vậy chứ. Đều là mệnh ah”

Mộ Thiên Sơn vui vẻ nói “ đây là hậu quả do ngươi quyết định lung tung” tôn nghiêm của Mộ đại gia ta mà ngươi cũng dám chà đạp, đánh cho ngươi chừa.

Bỏ qua Bách Quái đang thống khổ nằm rạp trên đất, Mộ Thiên Sơn nắm tay Thu Địch Phỉ chậm rãi đi tản bộ, Thu Địch Phỉ lơ đãng phát hiện khóe miệng phu quân ẩn hiện một nụ cười quỷ quyệt.

Nụ cười kia phảng phất hiểu rõ hết thảy, lại giống như không biết gì, tươi cười cũng biến mất rất nhanh nhưng mấy ngày sau trong đầu Thu Địch Phỉ vẫn luôn hiện ra nụ cười biến hóa kỳ lạ của Mộ Thiên Sơn.

Thần sắc đó khó lường tới mức nàng gần như cảm thấy hắn giống như là người xa lạ

Đến lúc nào nàng mới có thể hiểu thấu lòng hắn, biết hắn đang nghĩ gì, chẳng lẽ nàng và hắn không có tâm hữu linh tê? Nếu không thì sao lúc này nàng không nghĩ ra nụ cười của Mộ Thiên Sơn thực ra là đang ẩn chứa điều gì?

Thời gian như thoi đưa, thắm thoát đã một tháng trôi qua.

Lăng quốc chiêng trống ngập trời, tập hợp đại quân đế tiến đánh Mẫn quốc nhưng mà ồn ào đến ồn ào đi, một tháng rồi cũng không thấy hành quân khai chiến.

Quân đội Mẫn quốc chuẩn bị thảo phạt nghịch tặc Thiên Khuyết cung nhưng một tháng trôi qua cũng không thấy triển khai hành động cũng không có thánh chỉ ban lệnh xuống.

Trong một tháng này, Bách Quái vẫn cùng đội hình cầu vồng điên cuồng luyện trận pháp, có điều mục đích đã thay đổi, lúc đầu là ví bảo vệ quốc gia, còn bây giờ chỉ đơn thuần là tập cho đến nơi đến chốn mà thôi.

Đã luyện thì phải luyện cho xong, còn về phần bảo vệ quốc gia thì mẹ nó, ý tưởng này đã sớm chết trong đầu Bách Quái rồi.

Một tháng qua, Bách Quái đã dùng không biết bao đội quân đưa tin ô nha của hắn truyền biết bao phong thư chân tình thành ý của hắn, kết quả những lá thư kia như muối bỏ biển, biệt vô âm tín.

Ân, kỳ thật cũng không phải không có chút phản hồi nào, mỗi khi hắn gởi một ô nha mang thư đi thì vài ngày sau trong dân gian lại lưu truyền tin đồn hoàng thượng lập tức tiến đánh Thiên Khuyết cung.

Như vậy thư của hắn không làm hoàng đế thay đổi tính tình mà ngược lại càng làm hoàng đế nung nấu quyết tâm, nhanh chóng tiến đánh Thiên Khuyết cung.

Tới đây thì Bách Quái không còn bất kỳ hi vọng nào với hoàng đế ca ca của hắn nữa, tâm như tro tàn, quốc gia còn hay mất cũng không do hắn quản được nữa rồi, hơn nữa có một hôn quân như vậy, quốc gia không vong thì dân chúng cũng sống không khá giả gì.

Một tháng này đối với Thu Địch Phỉ lại có nhiều thay đổi, bụng của nàng ngày càng lớn, tính thời gian thì một tháng nữa là sẽ sinh.

Cặp mắt của Mộ Thiên Sơn ngoài trừ tiểu thê tử của hắn ra thì không nhìn thấy gì nữa, không lo ngoại xâm xâm lấn, không sợ triều đình tiến đánh, mỗi ngày đều trải qua rất nhàn nhã.

Thu Địch Phỉ đối với chuyện này cũng cảm thấy không tưởng tượng nổi, nhịn không được mà hỏi Mộ Thiên Sơn “ đại ca, cuộc chiến này nhất định sẽ xảy ra sao?”

Mộ Thiên Sơn mỉm cười mà đáp: “Hẳn là có thể đấy!”

Thu Địch Phỉ cảm thấy kinh dị là sẽ xảy ra mà phu quân của nàng lại quá mức bình tĩnh như vậy.

“Đại ca, ngươi nói, cuộc chiến này, là bên ngoài đánh Mẫn quốc trước hay là quân đội triều đình sẽ đánh Thiên Khuyết cung chúng ta trước?”

“Có lẽ là, người của triều đình động trước a!” Mộ Thiên Sơn nhàn nhã trả lời, giống như mọi việc không liên quan gì tới hắn.

Lúc ăn cơm tối, Thu Địch Phỉ lại nhịn không được mà thở dài “ cuộc chiến này khi nào sẽ bắt đầu?” đánh thì đánh nhanh đi, cứ chờ đợi thế này thực mệt mỏi ah.

Đội hình cầu vồng bắt đầu điên cuồng phun khí

“Không biết những người này làm ăn thế nào nữa, cứ chần chờ hoài, sét đánh rồi mà trời còn chưa chịu mưa, phi, lão tử khinh bọn hắn”

Mộ Thiên Sơn nhìn về phía Bách Quái hỏi: “Sư phụ, ngươi cảm thấy khi nào cuộc chiến này sẽ bắt đầu?”

Biểu lộ trên mặt của Bách Quái làm Thu Địch Phỉ cảm thấy lạ lẫm, có thể nói thần sắc hắn lúc này là đứng đắn nghiêm túc nhất trong đời hắn.

Bách Quái nhắm mắt lại nói “ thừa tướng Mẫn quốc Uông Uyên cùng đại tướng quân Uông Chiến Thắng phản quốc, thông qua Thu Vạn Niên mà cấu kết cùng Chí Tôn lâu, cục diện thiên hạ hôm nay tạo thành thế chân vạc: Mẫn quốc – Lăng quốc và Chí Tôn lâu cùng phụ tử Uông thị. Mẫn quốc chúng ta tài nguyên vô số, giàu có thịnh vượng, cho nên các thế lực đều dòm ngó như hổ rình mồi, Chí Tôn lâu vốn thực lực không bằng Lăng quốc như từ khi có cha con Uông thị liên minh thì thực lực lại vượt qua Lăng quốc”

“Ta như nghĩ không sai, một tháng này sở dĩ cái hai thế lực kia đều án binh bất động là vì Lăng quốc lo lắng nếu phát binh tấn công Mẫn quốc, cho dù có chiến thắng thì khi đó binh lực cũng đã suy kiệt, nếu Chí Tôn lâu cùng phụ tử Uông thị thừa nước đục thả câu thì đừng nói là Mẫn quốc mà ngay cả Lăng quốc cũng có khả năng bị bọn họ nuốt chửng. Đâu có chuyện dọn cỗ cho người khác ăn như vậy, cho nên Lăng quốc không động binh, yên lặng theo dõi tình hình”

“Về phần Uông thị cùng Chí Tôn lâu, dựa theo lợi ích mà phân tích thì hẳn là Chí Tôn lâu đã hứa hẹn với bọn họ sau khi chiếm được Mẫn quốc sẽ cùng đánh nhau với Lăng quốc, sau đó Chí Tôn lâu cùn phụ tử Uông thị chia nhau thiên hạ, Chí Tôn lâu khôi phục Tử Hà quốc mà phụ tử Uông thị cũng sẽ lập ra Uông thị hoàng triều”

“mà sở dĩ liên minh này cũng án binh bất động là vì cháu trai của Uông Uyên còn làm con tin ở Lăng quốc, Uông Chiến Thắng chỉ có một mình Uông Tử Lâm là con trai, nếu như Uông thị hành động thiếu suy nghĩ thì e là sau này Uông gia sẽ tuyệt hậu”

“Bởi vậy Lăng quốc cùng Chí Tôn lâu và phụ tử Uông thị đều kiềm chế lẫn nhau, hai thế lực bất phân thắng bại, kết quả là tạo thành cục diện chân vạc nhưng mục đích chung của hai thế lực này đều là đánh chiếm Mẫn quốc”

“Mà sở dĩ hai thế lực này vẫn thật lâu không có động binh, theo ta nguyên nhân có thể là bọn họ sợ Thiên Khuyết cung cùng triều đình Mẫn quốc sẽ liên kết nhau để kháng địch, tuy rằng triều đình Mẫn quốc thực lực không bao nhiêu nhưng có thêm lực của Thiên Khuyết cung thì lại khó nói rồi”

“Cho nên, cho mọi việc cứ ồn ào suốt một tháng rồi mà chưa có kết quả?” Thu Địch Phỉ nhịn không được xen vào “ bọn họ vẫn đang chờ triều đình tiêu diệt Thiên Khuyết cung rồi sẽ động binh phải không?”

Bách Quái gật đầu nói: “Hẳn vậy”

Thu Địch Phỉ nhịn không được thở dài, nói “ thời điểm này, triều đình rõ ràng có thể hạ lệnh tiêu diệt Thiên Khuyết cung, chỉ sợ là trong nội bộ đã có gian tế của hai thế lực kia ah”

Mộ Thiên Sơn thấy Thu Địch Phỉ lo lắng thì ha ha cười nói “ Thu nhi không cần quan tâm những chuyện này, hết thảy đều có đại ca chịu trách nhiệm, thiên hạ này vẫn thế, hôm nay là bằng hữu ngày mai có thể là kẻ địch hoặc ngược lại hôm nay là địch nhân ngày mai đã kề vai chiến đấu, hết thảy đều tin tưởng đại ca đi, giang sơn vạn dặm này sẽ không rơi vào tay người ngoài đâu”

Bách quái nhìn Mộ Thiên Sơn, thật lâu mới mở miệng “ ta nghĩ, triều đình muốn thảo phạt chúng ta, tin tức đã truyền đi cả tháng rồi, ngày càng lan rộng nhưng vì sao vẫn chưa có hành động?

Mộ Thiên Sơn biến hoá kỳ lạ cười cười, nói ra: “Sợ là, còn không có có định ra do ai làm thống soái lãnh binh ah”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.