Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 77: Sự cố ngoài ý muốn



Vài ngày nữa lại trôi qua, Thu Địch Phỉ chỉ biết nơi này là phụ cận biên giới Mẫn quốc và Lăng quốc, không biết chính xác là nơi nào. Trong lòng nàng rất nhớ Mộ Thiên Sơn, không biết hắn sau khi biết tin nàng mất tích sẽ lo lắng, khổ sở thế nào. Nàng muốn nói Tấn Hoa để nàng rời đi, nhưng nhìn hắn bận trước lo sau, chiếu cố cho nàng và hài tử thì lời vừa tới bên môi lại phải nuốt trở vô.

Thật sự có chút không đành lòng.

Nhưng cũng không thể kéo dài mãi được, nàng đã là thê tử của người khác, hài tử cũng đã có, nếu cứ kéo dài thêm thì sự việc càng xấu đi thôi. Vì vậy hôm nay, khi Tấn Hoa đi săn trở về, Thu Địch Phỉ hung ác nhẫn tâm nói với hắn “ Tấn Hoa, ngươi để ta quay về Thiên Khuyết cung đi”

Tấn Hoa hai tay run lên, thiếu chút nữa là làm rớt vật săn trong tay, cố tươi cười nói “ Tiểu Bảo, chúng ta…chúng ta cứ như vầy, ở đây…sinh hoạt không tốt sao?” nhìn Thu Địch Phỉ một cái rồi vội vàng nói thêm “ Tiểu Bảo, ta sẽ hải hảo chiếu cố ngươi và hài tử, ngươi yên tâm, ta nhất định không để cho hắn chịu nửa điểm ủy khuất. Ta…ta càng không đối xử tệ với ngươi”

Thu Địch Phỉ thần sắc đau thương, không phải vì chính mình, mà là cho người trước mặt.

“Tấn Hoa, ngươi… tội gì mà khổ như vậy chứ, trong thiên hạ thiếu gì cô nương tốt, ngươi tội gì cứ mãi nhớ tới ta chứ? Thực ra không đáng chút nào. Ta không có tốt như vậy, hơn nữa ta cũng đã gả cho người ta, cũng đã có hài tử, ta đời này…Chốc đầu ca ca, ngươi…ngươi quên ta đi, xem ta như muội tử của ngươi, hãy đi tìm một cô nương yêu thương ngươi thật lòng để làm thê tử của ngươi ah”

Hai tay Tấn Hoa càn run dữ dội, cuối cùng vật săn trong tay cũng rơi xuống đất. Mặt mũi buồn bã nói “ ngươi không hiểu, Tiểu Bảo, ta đời này ngoại trừ ngươi sẽ không thích nữ tử nào khác. Ngươi không quan tâm ta, ta đành sống cô độc nốt quãng đời còn lại. Tiểu Bảo, chúng ta ở đây không tốt sao? vì sao ngươi nhất định phải quay về Thiên Khuyết cung? Chẳng lẽ ta đối với ngươi không tốt bằng Mộ Thiên Sơn”

Thu Địch Phỉ rơi lệ, nghẹn ngào nói “ không phải ngươi đối với ta không tốt, mà ngược lại nữa là khác, tốt hơn bất kỳ kẻ nào nhưng mà chốc đầu ca ca, chúng ta đã bỏ lỡ nhau rồi, ta đã gả cho Mộ Thiên Sơn rồi. Ta đối với hắn cũng như ngươi đối với ta…Tóm lại, ta với ngươi không có khả năng. Chốc đầu ca ca, ngươi đưa ta về có được không?”

Thu Địch Phỉ không muốn nói những lời như vậy để kích thích Tấn Hoa, nhìn tâm của hắn rơi trên người mình không cách nào tự kiềm chế, nếu để hắn ôm hi vọng mà thống khổ cả đời thì dây dưa chi bằng dứt khoát.

Tấn Hoa sắc mặt trắng bệch tuyệt vọng, yên lặng không nói tiếng nào, mọi run rẩy, không ngờ một vương gia dưới một người mà trên vạn người lại vì mình mà trở nên thế này, trong lòng Thu Địch Phỉ không khỏi thấy chua xót.

Hồi lâu Tấn Hoa mới lên tiếng “ được, ta giữ ngươi ở lại cũng không giữ được lòng của ngươi, nhìn ngươi khổ sở ta càng khổ sở hơn ngươi chi bằng dứt khoát thành toàn cho ngươi, đưa ngươi về lại Thiên Khuyết cung, nhưng mà Tiểu Bảo, nếu ngày nào đó ta nghe nói Mộ Thiên Sơn đối với ngươi không tốt thì cho dù có liều cả tính mạng, ta cũng nhất định đem ngươi rời khỏi hắn, ngươi nghe rõ chưa?”

Thu Địch Phỉ nước mắt lưng tròng gật đầu “ cảm ơn ngươi, chốc đầu ca ca. Cảm ơn ngươi đối với ta tốt như vậy mà ta lại…” thanh âm nghẹn ngào không nói được hết câu.

Cảm ơn ngươi đối với ta tốt như vậy mà ta lại không thể báo đáp.

Tấn Hoa cười khổ một tiếng, nói: “Nếu hia từ cảm ơn có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng ta thì ta sẽ không ngại mà yêu cầu ngươi thêm mấy lần nữa” cố kiềm nén cảm xúc bi thương, đi đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh tiểu hài tử, lấy từ trong ngực ra một vật, đặt vào trong tã lót, ôn nhu nói “ trên người của ta không có thứ gì quý giá, chỉ có nửa khối Tử Ngọc này, đưa cho hài tử coi như là lễ vật gặp mặt. Sau này khi hắn lớn lên, hỏi lai lịch của khối ngọc bội thì nói cha nuôi của hắn lưu lại cho hắn, được không?”

Thu Địch Phỉ rưng rưng mà cười, dùng sức gật đầu nói: “Tốt!”

Tấn Hoa mỉm cười đau khổ, cố đè lại dòng lệ đau khổ, đem mọi bi thương đắng chát nuốt hết vào lòng, chấp nhận cả đời cô độc.

Cả đời này, dù không chiếm được nàng thì chỉ cần nàng vui vẻ hắn liền thấy đủ. Dù nàng không thể là thê tử của hắn nhưng hài tử của nàng có thể gọi hắn một tiếng cha nuôi là hắn đã thấy mãn nguyện rồi.

Thực ra hắn không đòi hỏi gì nhiều, rất đơn giản, chỉ cần nàng bình an là tốt rồi.

Quên đi sự khổ sở trong lòng, Tấn Hoa đứng dậy, cố tõ ra vẻ nhẹ nhõm nói “ Tiểu Bảo ngươi cũng đã khỏe hơn, ngày mai chúng ta sẽ rời đi, ta đưa ngươi quay lại Thiên Khuyết cung”

Thu Địch Phỉ bờ môi khẽ nhúc nhích, muốn nói tiếng cám ơn, lại không thể thốt thành lời.

Có lẽ giờ phút này, cái gì cũng không nên nói, khổ sở trong lòng hắn sẽ bớt đi chút ít.

Đang lúc Thu Địch Phỉ chuẩn bị tinh thần để về nhà thì bà đỡ lại mang đến một tin sét đánh.

Bà đỡ vừa vào cửa liền không kịp thở nói: “Đã xảy ra chuyện! Xảy ra chuyện lớn!” Thấy mình thành công hấp dẫn lực chú ý của Tấn Hoa cùng Thu Địch Phỉ thì càng thêm hưng phấn tường thuật sự việc “ lúc này đúng là xảy ra chuyện lớn rồi. Đại quan nhân, phu nhân, các ngươi có biết không, hoàng cung Lăng quốc đã bị hai cha con thừa tướng cùng đại tướng quân Mẫn quốc thâu tóm rồi”

Thu Địch Phỉ khiếp sợ không thôi, nhanh chóng nhìn sang Tấn Hoa,Tấn Hoa kinh ngạc hỏi “ ngươi nói cái gì, nói lại lần nữa xem”

Bà đỡ lặp lại nói: “Ta nói, hoàng cung Lăng quốc bị cha con thừa tướng và tướng quân Mẫn quốc thâu tóm rồi. Hoàng quyền của Tấn gia ở Lăng quốc không còn nữa. Đại quan nhân, ngươi cũng không thể tưởng tượng nổi đúng không? đừng nói ngươi, mà e là người trong thiên hạ cũng đều khiếp sợ không thôi”

Tấn Hoa sắc mặt chợt xanh chợt trắng, hô hấp dồn dập, đèn nén thanh âm thật thấp nói “ lời này có thật không? ngươi ở bên ngoài nghe được cái gì, nói lại một lần, nhanh” một từ cuối mang theo ngữ khí có chút thô bạo

Bà đỡ toàn thân run lên, có chút hoảng sợ nói: “Ta… Ta nghe người bên ngoài nói, Lăng hoàng có một nam sủng tên là Ấn Thương, muội muội của hắn lại là phi tử của Lăng hoàng. Ngươi nói xem, hoàng gia Lăng quốc sao lại loạn như thế…”

Tấn Hoa nghiêm nghị quát: “Im ngay! Không cho phép ngươi nói bậy! mau nói trọng tâm, còn nói lung tung, ta cắt lưỡi ngươi cùng cả nhà ngươi”

Thu Địch Phỉ vội vàng giữ chặt Tấn Hoa đang không khống chế được cảm xúc, nói với bà đỡ “ bà bà, ngươi mau nói trọng điểm đi, bây giờ không phải lúc ngươi lải nhải lung tung”

Bà đỡ mang theo ba phần kinh hãi, bap hần ủy khuất, ba phần khó hiểu nói tiếp “ nghe nói nhi tử của đại tướng quân Mẫn quốc Uông Chiến Thắng ở chỗ hoàng đế Lăng quốc, cho nên hắn tìm Lăng hoàng đòi lại nhi tử, còn chưa bàn xong thì động thủ đánh nhau với thị vệ của Lăng hoàng, khi đó lại có người muốn ám sát Lăng hoàng, người thị vệ kia vì muốn cứu Lăng hoàng mà bị trúng một kiếm của thích khách, sau lại trúng một chưởng của Uông Chiến Thắng nên bị trọng thương. Lăng hoàn giận dữ sai ngươi giết chết nhi tử của Uông Chiến Thắng, rồi sai người điều trị cho thị vệ Ấn Thương nhưng vì vết thương quá nặng nên không qua khỏi. Lăng hoàng liền ngay cả giang sơn cũng không để ý, đi tìm Uông Chiến Thắng liều mạng rồi ngay cả bản thân cũng bị thương, sau đó cũng chết. Ấn Doanh phi tử của hắn, chính là muội muội của thị vệ Ấn Thương cũng rút kiếm cắt cổ tự sát theo”

Tấn Hoa nghe xong lời bà đỡ thì thân hình lung lay, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, đi đến bên cạnh bà đỡ, lạnh lùng nói “ những lời này là ngươi nghe ai nói? Là ai sai ngươi tới đây nói hươu nói vượn”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.