Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 79: Âm dương cách biệt



Thu Địch Phỉ nghe được thanh âm của Tấn Hoa trở nên lạnh lùng “ xem ra ngươi đã cấu kết cùng phụ tử Uông thị rồi, là Uông Chiến Thắng kêu ngươi tới bắt nàng sao? hoàng huynh ta chết cũng có một phần công lao của ngươi phải không?”

Thu Địch Phỉ trong lòng xiết chặt, tuy tin rằng lời Tấn Hoa nói là đúng nhưng trong lòng vẫn hi vọng cái chết của Lăng hoàng cùng Ấn Thương không liên quan tới Vân Tố.

Vân Tố cũng lạnh lùng nói: ” Chí Tôn lâu sẽ không chuyện làm chuyện bội bạc, đã cùng ngươi ký hiệp ước thì sẽ không ngay thời điểm hiệp ước còn hiệu lực lại sát hại minh chủ, hoàng huynh ngươi chết không liên quan tới ta. Còn về phần thê tử của Mộ Thiên Sơn, ngươi giao nàng cho ta đi, hoàng quyền của Tấn gia đã sụp đổ, ta có thể tìm tới đây thì tin rằng chẳng bao lâu nữa Uông Chiến Thắng cũng sẽ tìm được, ngươi mang theo nàng bên cạnh sẽ không an toàn”

Tấn Hoa bật cười thành tiếng nói “ buồn cười, ngươi tới bắt nàng, vậy mà còn nói nàng ở bên cạnh ta không an toàn. Chẳng lẽ ngươi cho rằng hắn có đủ tư cách để đấu với Mộ Thiên Sơn sao?”

Tấn Hoa không biết Thu Địch Phỉ và Chí Tôn lâu có một khoảng thời gian qua lại, hắn đoán giang sơn Lăng quốc bị phụ tử Uông thị đọa lấy, xét tình hình hiện tại thì Vân Tố đương nhiên sẽ hợp tác cùng bọn họ, cùng nhau tấn công Mẫn quốc.

Đã hợp tác cùng bọn họ thì đương nhiên hắn tới bắt Thu Địch Phỉ không ngoài mục đích cùng nàng để khống chế Mộ Thiên Sơn.

Nhưng hắn làm sao biết được lo lắng trong lòng Vân Tố lúc này cũng giống như hắn lo lắng khi hoàng huynh hạ lệnh bắt cóc Thu Địch Phỉ.

Phụ tử Uông thị sau khi đoạt được Lăng quốc liền cùng Vân Tố kết minh, ý định cùng nhau tiến đánh Mẫn quốc. Uông Chiến Thắng là người xảo trá, lo lắng tấn công chính diện sẽ gặp khó khăn cho nên mới tìm Vân Tố, muốn cho người bắt Thu Địch Phỉ để khống chế Mộ Thiên Sơn.

Vân Tố bất động thanh sắc nhận nhiệm vụ này, trong lòng lại lo lắng bất an y như Tấn Hoa trước kia, thay vì nói dùng nàng để khống chế Mộ Thiên Sơn chi bằng nói muốn tìm nàng, đem nàng che chở trong vòng tay của mình.

Hắn vốn cho rằng cả đời mình sẽ luôn đạm mạc lạnh lùng, cả đời sẽ không bướng bận tơ tình nhưng bất tri bất giác lòng của hắn lại bị một nữ tử vô cùng bình thường chỉ mất có năm tháng đã chiến cứ toàn bộ, đảo loạn tâm tư của hắn, dù thế nào cũng không trừ bỏ được.

Trong lòng vốn vô tình vô niệm không biết làm sao quen biết rồi liền không thể quên.

Vân Tố lạnh lùng nói: “Ta đối với nàng thế nào không cần nói với ngươi, mau giao nàng cho ta”

Thu Địch Phỉ đứng trong phòng, nghe mấy lời Vân Tố vừa tức vừa buồn cười, biết hắn từ nhỏ đã luyện võ công tuyệt tình tuyệt niệm, cùng bởi vì thế nênh ắn thoạt nhìn là người lạnh lùng vô tình nhưng thực ra sâu bên trong lại là tính cách đơn thuần, cứ nghe hắn thản nhiên yêu cầu Tấn Hoa, khẩu khí tùy hứng, coi một người sống sờ sờ như nàng như là một đồ vật, thích là đòi cho bằng được, thật là đáng đánh đòn mà.

Chợt ngoài phòng vang lên tiếng đánh nhau.

Thu Địch Phỉ trong nội tâm cả kinh, lập tức chạy vội ra ngoài, đã thấy một nhóm người đánh nhau túi bụi, lại thấy có một nhóm người đang chạy tới, vừa chạy vừa la “ Vân Tố, ngươi mau bảo thủ hạ dừng tay lại đi, nhiều người đánh một người như vậy quá tiểu nhân ah”

Vân Tố nhìn thấy Thu Địch Phỉ thì vẻ lạnh lùng cũng buông lỏng, khóe miệng còn mơ hồ có nụ cười, so với vẻ mặt khi nói chuyện với Tấn Hoa thì khác nhau một trời một vực. Tấn Hoa nhìn hắn, trong lòng chua xót, giật mình: thì ra hắn cũng động tâm với Tiểu Bảo, thì ra trong thiên hạ không phải chỉ c1o mình hắn mới nhật biết được ngọc chưa mài dũa.

Hai nam nhân đều lâm vào suy nghĩ, động tác trên tay cũng bất tri bất giác chậm lại, thế tấn công của Vân Tố cũng chậm lại nhưng bọn thủ hạ của hắn thì không có gì phải suy nghĩ nên đòn thế vẫn nhanh như cũ, tình thế cũng trở nên khác biệt.

Ba người cùng lúc tấn công Tấn Hoa từ ba phía, ý đồ làm cho hắn vì ba chưởng này mà trọng thương bỏ mình hoặc là hắn vì tránh né ba chưởng này mà rơi mình xuống vách núi, kết quả tan xương nát thịt.

Thu Địch Phỉ khàn giọng kêu “ Vân Tố, cứu hắn”

Vân Tố cũng không muốn giết Tấn Hoa, chỉ cần bắt hắn mà thôi, nói cách khác, đừng nói là cả đám người mà chỉ một mình hắn cũng có thể chế trụ Tấn Hoa, nhưng mà thủ hạ hắn thấy hắn mặt lạnh, đoán không ra tâm tư của chủ tử, cứ nghĩ hắn muốn diệt cỏ tận gốc vì vậy mà mới không nương tay.

Nghe tiếng la của Thu Địch Phỉ, Vân Tố không nghĩ ngợi gì mà xông lên nhưng chỉ kịp ngăn lại một tên thủ hạ.

Tấn Hóa bị bức lui lại, bởi vì hắn dùng sức quá mạnh cho nên vách đá lập tức buông lỏng, cả người không kịp phản ứng cứ thế mà rơi tự do xuống vực sâu vạn trượng.

Thu Địch Phỉ hoảng sợ gọi: “Cứu hắn!”

Vân Tố vội nhoài người, đưa tay về phía trước, trong giây lát cũng kịp bắt được cánh tay của Tấn Hoa.

Tấn Hoa đưa mắt nhìn Vân Tố thì cười rộ lên “ không ngờ nàng chỉ nói một câu ngươi liền không để ý tới tính mạng mà cứu ta, có lẽ ngươi cũng sẽ không để cho nàng chịu nửa điểm thương tổn, ngươi buông ta ra đi, còn nắm nữa thì cả hai chúng ta đều rơi xuống dưới, khi đó sẽ không còn ai để bảo hộ cho nàng”

Mặt đất dưới chân Vân Tố cũng bắt đầu có vết rạn, mọi người muốn tiến lên hỗ trợ nhưng lại sợ trọng lượng quá mức sẽ làm cho sự việc càng xấu hơn nên đành phải dừng bước.

Thu Địch Phỉ nhanh chóng chạy tới, muốn đến sát bên vách đá, Tấn Hoa nhìn thấy biểu tình đột biến trên mặt Vân Tố, tuy không nhìn thấy thân ảnh người tới bên núi nhưng chỉ thoáng nghĩ là đoán được ý đồ của Thu Địch Phỉ, hoảng sợ, cơ hồ cùng Vân Tố thét lớn “ đừng tới đây”

Thu Địch Phỉ bị tiếng quát làm dừng bước, hài tử trong ngực cũng vì tiếng hét của bọn họ mà bừng tỉnh, cất tiếng khóc nỉ non. Vân Tố và Tấn Hoa đưa mắt nhìn nhau kinh ngạc, không ngờ trong thời điểm nguy cấp này tâm tư của bọn họ lại giống nhau như vậy, không muốn nàng có bất kỳ nguy hiểm nào.

Tấn Hoa tươi cười nói với Vân Tố “ nhất định phải chiếu cố tốt cho nàng”, dứt lời không để cho Vân Tố có bất kỳ phản ứng nào đã đánh ra một chưởng, đem Vân Tố bay trở về mặt đất còn mình thì rơi xuống vực sâu càng nhanh hơn.

Thu Địch Phỉ trước mắt tối sầm, người còn không kịp thét lên, đã té xỉu

*********************************

Khi mở mắt ra, Thu Địch Phỉ cảm thấy cảnh vật trước mặt hết sức quen thuộc, ngồi dậy mới phát hiện mình đang ở trong căn phòng trước kia ở Chí Tôn lâu

Quay đầu nhìn bên người thấy hài tử vẫn đang say ngủ, Thu Địch Phỉ mới thấy yên tâm mà tiểu bảo bảo như trong mộng gặp được mỹ thực, liên tục chép chép miệng, thoạt nhìn rất ngây thơ đáng yêu

“Hắn… đói bụng sao?” Bên tai đột nhiên vang lên âm thanh có chút co quắp

Thu Địch Phỉ quay đầu thì nhìn thấy Vân Tố.

Thấy hắn, tình cảnh trước khi nàng té xỉu lại hiện lên trong đầu.

Nước mắt cũng bất tri bất giác rơi ra.

“Tấn Hoa hắn…các ngươi có cứu được hắn không?”

Vách núi cao như vậy mà té xuống, chắc chắn là chết nhưng nàng vẫn không nhịn được mà dừa mình dối người, hi vọng kỳ tích.

Vân Tố cau chặt lông mày nói “ vách núi quá cao, chúng ta không có cách nào xuống đó”

Nước mắt Thu Địch Phỉ cuồn cuộn chảy

Hai hàng lông mày của Vân Tố càng cau chặt hơn, nhìn chằm chằm Thu Địch Phỉ hỏi “ nếu hôm nay người ngã xuống là ta, không biết ngươi có vì ta mà thương tâm rơi lệ không?”

Thu Địch Phỉ nghe vậy trong lòng run lên, nàng không nghĩ tới mình có tài đức gì, có xinh đẹp gì mà hết lần này tới lần khác lại nảy sinh nhiều nợ tình như thế?

Vân Tố nhìn biểu tình cứng đờ của Thu Địch Phỉ, thần sắc buồn bã, quay đầu chỉ bảo bảo đang say ngủ trên giường hỏi “ đây là hài tử trong bụng ngươi trước kia sao? hắn nhìn rất đễ thương”

Rõ ràng thanh âm vẫn lãnh đạm như trước kia nhưng nói xong Vân Tố liền phun ra một ngụm máu tươi, dù đã cố gắng áp chế nhưng vẫn không thành công.

Vân Tố vội vàng quay đầu, đưa tay lau vết máu nới khóe miệng.

Lạc Y ở bên cạnh lo lắng hỏi “ Lâu chủ, sư huynh, ngươi hồi tâm ah, đã bị phá công rồi, nếu còn tiếp tục thì ngươi còn bao nhiêu công lực chứ”

Vân Tố phất tay cắt ngang lời Lạc Y, quay đầu nhìn Thu Địch Phỉ, thấy vẻ lo lắng trên mặt nàng, trong lòng không khỏi thấy ấm áp, khí huyết cũng lần nữa sôi trào, dùng sức đè xuống, ôn nhu nói “ Tử Hà, ngươi nghỉ ngơi đi”

Thu Địch Phỉ định hỏi thăm sức khỏe của hắn nhưng nghĩ nếu làm vậy thì mình lại gây thêm nợ tình cho nên cố gạt bỏ sự quan tâm, bình tĩnh hỏi “ lúc nào đưa ta quay về Thiên Khuyết cung?”

Vân Tố không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn Thu Địch Phỉ, cuối cùng khẽ thở dài, quay người đi ra khỏi phòng.

Bóng lưng thon dài phiêu dật lúc này lại trở nên cô đơn cô độc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.