Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 90: Quần hùng xuất hiện



Đội hình cầu vồng nhìn Bách Quái giả chết, khinh bỉ nói “ trên người lão già chết tiệt hẳn có rất nhiều thuốc bổ, chúng ta lấy ra cho hắn ăn đi, xem hắn còn dám giả chết nữa hay không”

Trước đó Bách Quái từng trải qua thập tử nhất sinh, cho nên đội hình cầu vồng đã có kinh nghiệm, cho nên lúc này thấy Bách Quái hôn mê, hơi thở thoi thóp thì bọn họ cũng không có rối loạn.

Cam cầu vồng còn đưa tay vào trong vạt áo của Bách Quái, lục lục tìm tìm, móc ra vô số gói nhỏ. Bọn họ đối với y thuật dược lý đều dốt đặc cán mai, muốn hỏi Bách Quái xem loại nào mới là thuốc bổ nhưng mà hắn vẫn còn nhắm mắt hôn mê.

Cuối cùng đại sư huynh Đỏ cầu vồng đưa ra quyết định sáng suốt, lần lượt thử từng loại một.

Không có ai phản đối.

Vì vậy đội hình cầu vồng bắt đầu tiến hành theo kế hoạch, mở ra một gói thuốc, đút vào miệng Bách Quái, còn chưa kịp xoay người đi thì đã thấy sắc mặt trở nên tím xanh. Đội hình cầu vồng cả kinh, chắc chắn gói thuốc vừa rồi là thuốc độ rồi. Vì vậy vội vàng đút cho hắn gói khác, sắc mặt Bách Quái đang từ tím xanh chuyển sang tái nhợt. Đội hình đang tưởng rằng đã giải được độc trước đó thì sắc mặt của Bách Quái lại từ tái nhợt chuyển sang đen sì. Cái rắm. Không ngờ bao thứ hai cũng là độc dược. Lại tiếp tục mở bao khác, lại cho hắn ăn, lần này sắc mặt Bách Quái chuyển sang xanh thẫm, tiếp tục cho ăn, sắc mặt chuyển sang xanh lam…Cứ thế, mỗi lần ăn một bao dược, sắc mặt Bách Quái lại biến thành một màu khác nhau.

Đám hòa thượng ni cô ở bên cạnh không khỏi cảm thán “ sinh lực của Bách Quái quả thực không phải bình thường, bị giày vò như vậy mà cũng chưa chịu tắt thở”

Thiên Hương mỹ nhân nhàn nhạt nói “ trong lòng hắn còn có oán khí nên chưa nỡ chết, nếu không thể tự tay bóp chết tám tên đệ tử màu sắc lòe loẹt của hắn thì hắn sao có thể cam tâm mà chết được”

Đội hình cầu vồng còn đang cho Bách Quái ăn dược thì đột nhiên phảng phất nghe được âm thanh của thiên quân vạn mã đang di chuyển, Vong Trần đưa mắt nhìn ra xa xa nói “ e là Mát quân đã tới rồi”, quay đầu nhìn lên núi vẫn vắng lặng im lìm, không một bóng người, không một động tĩnh, không có bất kỳ điều gì để có thể kéo dài hi vọng.

Thần sắc kiên quyết, Vong Trần nói “ cho dù chỉ có mấy người chúng ta chống lại đội quân mấy trăm ngàn người là lấy trứng chọi đá thì ngăn được một lát cũng là ngăn được, làm cho đại quân Mẫn quốc chúng ta có thêm một chút cơ hội nữa. Chỉ cần ráng kéo dài tới sáng mai, chờ khi đại quân tới thì mọi sự viên mãn rồi”, thở dài, quay đầu hỏi mọi người “ ta hi sinh vì nước là chuyện đương nhiên rồi, quên hỏi ý các ngươi có nguyện ý hay không, nếu như không muốn thì thừa dịp quân địch còn chưa tới, mau đi nhanh đi”

Các vị ni cô hòa thượng cùng xuất gia với Vong Trần vốn đã quên hết thị phi chốn hồng trần, nhìn thấu cuộc đời nên lúc này đối mặt với sống chết sắc mặt không hề thay đổi, vẫn khoan thai, ung dung nhàn nhã.

Đội hình cầu vồng không thèm để ý khuôn mặt Bách Quái lúc này có màu gì, kích động nhảy lên gào to “ lão hòa thượng, đừng ỷ mình từng làm hoàng đế thì xem thường người khác. Bọn ta cũng không phải phường tham sống sợ chết, tất cả bọn cùng ở lại, ai cũng không đi”, gào xong, nghĩ nghĩ, quay lại hỏi huynh đệ Phong thị “ các ngươi thì sao?”

Phong Nham nói: “Chúng ta đương nhiên cũng ở lại, tiếc là cháu gái của ta tuổi còn quá nhỏ a” nói xong thở dài thật mạnh

Phong Vũ yêu thương ôm lấy con gái hỏi: “Dao Dao, có sợ không? ?”

Tiểu nữ hài ngây thơ đáng yêu, không biết trước mắt đến tột cùng là tình hình gì, ngây thơ nói “ không sợ, có phụ thân ở đây sẽ giúp ta đuổi bọn xấu đi”

Phong Vũ mỉm cười chua chát, nếu lúc trước hắn không nhường nhịn Hoa Bách Hoa thì lúc này con gái đã không phải cận kề với cái chết.

Đại quân Mát quốc đã kéo tới, ban đêm tối đen như mực nên bọn chúng không biết được đối phương có bao nhiêu người, vì vậy mới không dám manh động, nhưng chỉ được chốc lát, binh sĩ Mát quốc như không còn kiên nhẫn nữa, hò hét vang trời, muốn lập tức tiến công.

Vong Trần cười lớn một tiếng: “Tốt! Hôm nay tăng gia gia sẽ thành toàn cho các ngươi”

Mọi người đều chuẩn bị lâm trận giết địch, Bách Quái cũng không biết ăn trúng bao dược thích hợp nào mà mặt không còn biến thành đủ màu nữa, chỉ là hai mắt vẫn nhắm nghiền.

Hào khí hơi có chút ngưng trọng lên. Cam cầu vồng ra sức xoa hai tay nói “ gia gia con khỉ. Các huynh đệ, vạn nhất hôm nay lão tử ta thăng thiên thì số bạc bị chôn dưới đất sẽ vĩnh viễn biến mất thì thật đáng tiếc, bây giờ ta nói cho các ngươi biết chỗ ta chôn bạc, ai còn sống thì về lấy lên giúp ta. Ta chôn bạc ngay dưới cây đại thụ thứ tám ở hàng thứ ba ngay hậu sơn của Thiên Khuyết cung đó”

Có người ngạc nhiên hỏi “ sư huynh, ngươi tích lũy được bao nhiêu bạc”

Cam cầu vồng kiêu ngạo nói “ ước chừng khoảng năm mươi lượng rồi”



Mọi người… dở khóc dở cười.

Hắc cầu vồng mặt không biểu tình, móc từ trong ngực ra một tấm ngân phiếu, dúi vào tay Cam cầu vồng nói “ đây là một trăm lượng, ngươi cầm lấy rồi câm miệng đi, đừng làm mất mặt chúng ta nữa”

Lúc này quân địch đã tiến sát, Cam cầu vồng vừa chém giết vừa không cam lòng nói “ còn chưa đủ, muốn ta câm miệng để không bị mất mặt thì tối thiểu cũng phải một trăm lẻ năm lượng nha”

Hắc cầu vồng hai chân lảo đảo, suýt chút nữa thì té ngã, nhờ vậy mà tránh được một mũi tên bắn lén.

Hắc cầu vồng thầm nghĩ: nguy hiểm thật, rồi lại nghĩ: mẹ nó, thật là mất mặt mà.

Cả đám tuy võ công cao nhưng dù sao thì mãnh hổ vẫn nan địch quần hồ.

Đánh được một lúc, cả đám cũng bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi, Vong Trần thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía ngọn núi, thầm than “ chẳng lẽ hôm nay ta thực sự phải chết ở đây? Chẳng lẽ đại nghiệp thiên thu của Mẫn quốc chấm dứt vào hôm nay?”

Vòng vây của Mát quân ngày càng siết chặt, hiểu rằng đại thể sắp mất, mọi người đều nhịn không được mà thở dài “ mà thôi, không sao, chết cũng không có gì”, còn đang chuẩn bị tư thế chết cho oanh liệt thì đột nhiên nghe thấy âm thanh hỗn loạn từ trên Thiên Sơn truyền xuống.

Nương theo âm thanh hỗn loạn thì thấy có vô số đốm ánh sáng, đốm ánh sáng đó càng tiến gần mới nhìn rõ đó là ánh sáng phát ra từ các bó đuốc.

Rất nhiều người cầm bó đuốc trong tay, miệng gào thét, chân chạy nhanh về phía chiến trường, lập tức chiếu rọi cảnh tượng hiện tại.

Vong Trần nhìn cảnh tượng đó, không khỏi kích động, run giọng nói “ rốt cuộc cũng tới rối”. nhìn đám người cầm đuốc vội vàng chạy tới, hắn cảm giác như mình gặp được tiên nhân giáng trần, giải cứu chúng sinh thoát khỏi kiếp nạn.

Mát quân cho tới bây giờ chưa thấy qua trận chiến quái dị như thế, không biết những người mới xuất hiện này có lai lịch thế nào, trong lòng rất hiếu kỳ.

Đến khi đám người kia tới gần, đội hình cầu vồng với kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm trên giang hồ lập tức cảm khái kêu lớn “ móa, thì ra đám người này là các võ lâm cao thủ bị mất tích, thực sự là đóng ổ ở trên Thiên Sơn, tính toán thật khéo, ta phục”

Đám võ lâm cao thủ vừa tới đã luôn miệng cằn nhằn, Mật Thám oán giận nói “ Mát quốc đúng là đồ con lừa, đáng chết, thái gia gia ta chờ suốt ba ngày nay mới có được một quân bài tốt, có thể lấy lại những gì đã mất thế mà bọn chúng lại dám tới quấy rầy. Mẹ nó chứ, hôm nay không đánh các ngươi tới hoa rơi nước chảy thì ra không phải là thái gia gia của các ngươi ah”

Mật Thám dường như đã nói lên tiếng lòng của rất nhiều cao thủ võ lâm mất tích bấy lâu, cho nên ai nấy đều lên tiếng hùa theo hắn, mắng Mát quân không ra thể thống gì.

Tình thế trên chiến trường trong nháy mắt liền thay đổi, Mát quân đang ở thế thượng phong vì sự xuất hiện đột ngột của đám võ lâm cao thủ mà nhiễu loạn, lâm vào tình thế khó khăn.

Thế nhưng vẫn có hai người không đếm xỉa gì tới tình hình cuộc chiến mà chỉ chăm lo cho Bách Quái, một người là Phong Chung Ngọc, người còn lại chính là tiểu nam hài phấn điêu ngọc mài lúc trước.

Tiểu nam hài gặp lại Phong Chung Ngọc thì vui mừng vô cùng, sán lại bên cạnh nàng, ngọt ngào hỏi “ muội muội, ngươi có nhớ ta không?” vừa hỏi, vừa không quên đá lông nheo ra vẻ phong lưu.

Đáng tiếc Phong Chung Ngọc vẫn đang chắm chú nghiên cứu mấy bao dược, thầm nghĩ nên cho Bách Quái ăn cái nào, hoàn toàn không chú ý tới tiểu soái ca.

Chốc lát sau đã thấy đội hình cầu vồng che chở cho Vong Trần lui trở về, Vong Trần vừa lau mồ hôi vừa nói “ không nhận già cũng không được, mới đánh có mấy cái mà tay chân đã bủn rủn, lưng cứng nhắc, thực sự là không dùng được nữa rồi”

Tiểu nam hài liền nói “ hòa thượng sư phụ, không phải do ngươi già mà vì ngươi không ăn thịt cho nên cơ thể bị thiếu chất”, quay đầu lại thấy Phong Chung Ngọc đang định đút dược cho Bách Quái liền lập tức ngăn cản “ đừng cho ăn, ngừng tay lại, còn đút nữa thì hắn nhất định sẽ chết đó…” lại nói tiếp “ muội muội, đóa hoa ta tặng ngươi lúc chia tay đâu rồi? ngươi lấy cho hắn ăn đi, đợi khi quay về núi ta lại hái mấy đóa khác tặng ngươi, đó là Thiên Sơn tuyết liên, hắn ăn vào có thể cải tử hồi sinh ah”

Vong Trần và đội hình nghe vậy thì không khỏi kinh hãi, lúc này Vong Trần mới hiểu vì sao Bách Quái trước khi hôn mê lại cầm tay Phong Chung Ngọc, nói hắn muốn là có ý gì. Hắn rành y thuật như vậy, có lẽ đã sớm biết đóa hoa đó là Thiên Sơn tuyết liên.

Nhưng mà Thiên Sơn tuyết liên là kỳ trân, một trăm năm mới nở một lần, sao bây giờ lại rớt giá thê thảm, trở thành đồ chơi của một tiểu thí hài chứ?

Thiên Sơn lên, quả nhiên có quá nhiều bí mật…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.