Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 95: Chuyện vui lúc nhỏ của mộ ngưu ngưu



Liên quan tới tiểu bằng hữu Mộ Ngưu Ngưu có ba giai thoại

Giai thoại một: về danh tự Mộ Ngưu Ngưu

Mộ Ngưu Ngưu lúc nhỏ không biết cái gì gọi là danh tự, nghe mọi người gọi hắn là Mộ Ngưu Ngưu cho nên hắn cũng không để ý lắm. Cho đến khi hắn xuống núi đi dạo lần đầu tiên, gặp được một tiểu cô nương, trên đỉnh Thiên Sơn ngoài trừ mẫu thân hắn thì toàn là nam nhân.

Vì vậy khi Tiểu Ngưu Ngưu nhìn thấy tiểu cô nương thì tâm hồn liền trở nên xao động, bám dính lấy tiểu cô nương nhà người ta, còn hứa hẹn nếu ngày mai gặp lại nàng thì sẽ mang hoa tặng cho nàng.

Nhưng điều làm cho Tiểu Ngưu Ngưu bực mình không thôi chính là tiểu cô nương sau khi nghe tên của hắn xong thì…không thèm để ý tới hắn nữa, cho nên khi mẹ hắn cho người xuống núi gọi hắn về ăn cơm, hắn mới nhịn không được mà hỏi vì sao tiểu cô nương kia không để ý tới mình.

Thực ra một màn trước mắt làm cho người ta cảm thấy thực ngây thơ, thực đáng yêu.

Hai đứa trẻ ngây thơ, tiểu nam hài thì xinh đẹp như phấn điêu ngọc mài, tiểu oa nhi thì trong sáng đáng yêu, hai thân ảnh nho nhỏ nghiêm túc đối mặt nhìn nhau, sau đó tiểu nam hài thở dài nói “ ngươi có thể nói cho ta biết vì sao không để ý tới ta không? có phải ngươi đã có người trong lòng không?”

Tiểu nữ hài không bác học như tiểu nam hài, không hiểu ba từ người trong lòng của tiểu nam hài là có ý gì, nhưng mà thua người không thua trận, cho dù không hiểu vẫn không để hắn nhận ra. Tiểu nữ hài thanh âm ngây thơ nghiêm túc đáp “ ai biểu ngươi có tên gọi quái dị như vậy làm chi, ngươi tên Ngưu Ngưu, ta chơi với ngươi chẳng phải là chơi với trâu sao, chơi lâu rồi chẳng phải ta cũng biến thành một đại ngưu sao?”

Mộ Ngưu Ngưu bị tổn thương nghiêm trọng, vừa khổ sở lại rất bi ai.

Sau khi về đến nhà, hắn làm nũng chui vào ngực mẫu thân, cái đầu nhỏ không ngừng cọ qua xát lại để bày tỏ sự ủy khuất làm cho cha hắn nhìn không vừa mắt, mỉm cười kéo hắn ra khỏi mẹ hắn, hỏi “ Ngưu Ngưu, lại có chuyện gì muốn làm phiền mẹ ngươi hả?”

Mộ đại thập phần hiểu rõ con trai bảo bối của mình. Tiểu tử kia khi muốn điều gì là lại chui vào lòng mẹ cọ cọ, mà mẹ hắn lại quá mềm lòng hắn lại rè sắt nhân lúc còn nóng, nói mấy lời ngọt ngào làm cho mẹ hắn trong lúc cả người đều lâng lâng mới nói ra yêu cầu của mình, khi đó mẹ hắn không cần suy nghĩ mà lập tức đáp ứng ngay.

Tiểu quỷ này tinh quái lắm, hắn biết rõ trong nhà ai là người có tiếng nói nhất, hắn biết nếu nói yêu cầu với cha thì khẳng định là không được đáp ứng, nhưng chỉ cần nói với mẹ thì chuyện gì cũng xong, vì cha nghe mẹ.

Tiểu Ngưu Ngưu lập tức hai mắt ngấn lệ, đáng thương nhìn mẹ hắn, nhìn cho đến khi tâm của mẹ hắn mềm đi, ôm lấy hài tử trong tay cha hắn, áp đầu vào ngực mình hỏi “ Ngưu Ngưu, làm sao vậy? có chuyện gì muốn nói với mẹ sao?”

Năng lực của Tiểu Ngưu Ngưu tuyệt đối không phải là hư danh, nhìn thấy mẹ hắn đã mềm lòng liền lập tức nắm bắt cơ hội, làm nũng nói “ mẹ à, mẹ ơi, đổi tên cho người ta được không? những đứa trẻ khác dưới núi đều có tên rất đẹp, còn ta lại gọi là Ngưu Ngưu, bọn hắn nói tên của ta không phải là tên người, vì sao lại gọi ta là trâu ah….”

Mấy lời cuối dường như Tiểu Ngưu Ngưu diễn quá mức nhập vai cho nên thanh âm có mang theo nước mắt.

Ngưu mẹ lập tức đầu hàng, quay sang nói với Ngưu cha “ hay là chúng ta đổi tên cho con đi”

Ngưu cha vẻ mặt không đồng ý “ Thu nhi, đừng để bề ngoài đáng thương của tiểu tử này lừa, bộ dáng của hắn như thế nhất định là đang giả vờ, thực ra có gì đâu. Tên Ngưu Ngưu có gì mà khó nghe, chẳng qua tiểu nữ hài mới chê một câu, liền về nhà đòi đổi tên, nam tử hán đại trượng phu lại bị nữ nhân sai khiến, thật không có tiền đồ”

Tiểu Ngưu Ngưu không phục, cãi lại “ nhưng mà ngươi luôn nghe lời của mẹ nha”

Mộ đại gia cực kỳ sĩ diện lại bị con mình không chút lưu tình mà nói toạc ra, cảm thấy rất quẫn bách, liền không chút lưu tình mà lạm dụng uy quyền của một người cha “ không cho đổi tên, cứ gọi là Ngưu Ngưu đi, mẹ ngươi cũng phải nghe ta đó”. Mộ đại gia vô sỉ đi tranh hơn thua với con mình, tiểu oa nhi đáng thương vì khí thế yếu hơn, không thể làm gì, chỉ biết khóc rống lên.

Ngưu cha làm như không để ý, xoay người bỏ đi, Ngưu mẹ đau lòng không thôi liền lên tiếng dỗ dành “ bảo bối, nghe mẹ nói nè, tên của ngươi là có lai lịch đó, cho nên cha ngươi mới không muốn cho ngươi đổi”

Tiểu bảo bối vừa khóc thút thít vừa đáng thương hỏi “ lai lịch thế nào ah?”

Ngưu mẹ đáp “ vì trước kia cha ngươi là người lợi hại nhất thiên hạ, được tôn xưng là đại gia trâu bò đệ nhất võ lâm. Sau khi mẹ gả cho hắn, thiên hạ tôn xưng mẹ là nương tử trâu bò đại gia đệ nhất võ lâm. Sau khi mẹ sinh ra ngươi, cha ngươi cảm thấy ngươi là cốt nhục của hai kẻ đệ nhất trâu bò như chúng ta thì nhất định tên gọi cũng phải trâu bò, mà còn phải là loại trâu bò của trâu bò mới được, vì vậy mới gọi ngươi là Ngưu Ngưu. Cho nên tên của ngươi không phải là trâu, mà là một danh tự thuộc loại trâu bò, có biết không?”

Khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp còn dính nước mắt, bị những lời giải thích loạn thất bát tao của mẹ hắn làm cho nín khóc mỉm cười.

Tiểu Ngưu Ngưu cao hứng nghĩ thầm, thì ra ta không phải là một con trâu bình thường, mà là trâu đại gia ah.

Mặt trăng trên cao cũng phải nấp mình sau đám mây mà cười thầm, tiểu hài tử đúng là dễ dụ ah, mẹ hắn chỉ nói vài câu, hắn đã đắc chí đến thế rồi.

Nếu sau này hắn lên, suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện có vì mình tuổi trẻ nông nỗi, thiếu suy nghĩ mà ân hận hay không?

Chuyện tương lai để sau này tính đi, dù sao lúc này Tiểu Ngưu Ngưu đang rất vui vẻ, đắc chí, mà đang lúc như thế này thì ai còn đi so đo hay lo lắng về cái tên?

Ha ha…

Giai thoại 2: học bản lĩnh của ai?

Mộ Ngưu Ngưu là một tiểu nam hài rất có cá tính, hắn có cha là đệ nhất võ lâm nhưng hắn lại không chịu học chân truyền của cha mình, mà lại đi học từ đám bằng hữu đại nhân trên đỉnh Thiên Sơn, tuyệt kỹ của ai hắn cũng học, trừ của cha mình.

Mộ đại gia đối với thái độ của con trai bảo bối rất chi là khó hiểu, hắn cảm thấy mình bị coi thường, lại bị chính con trai bảo bối của mình coi thường, làm hắn cảm thấy rất tổn thương. Hắn muốn biết trong lòng nhi tử đang nghĩ gì nhưng mà hắn sĩ diện, không tự mình lên tiếng mà quanh co lòng vòng muốn thê tử của mình dò hỏi thay mình.

Mộ nương tử cũng ngoan ngoãn tuân lời phu quân, ân cần hỏi han thăm dò con trai bảo bối của mình, làm cho hắn biết rằng trong thiên hạ, người thân nhất với hắn chính là cha hắn, người có võ công cao cường nhất cũng chính là cha hắn, người có thể dốc lòng dốc sức truyền hết tuyệt nghệ của mình cho hắn cũng chính là cha hắn….Thuyết giáo một hồi, đến khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nhi tử trở nên mờ mịt, Mộ nương tử mới cảm thấy thời cơ đã chín muồi liền chốt hạ “ bảo bối, ngươi nên học bản lĩnh của cha ngươi đi, hắn mới là lợi hại chân chính nhất trên đời này a”

Không ngờ hài tử lại hét lên “ không được”

Mộ nương tử đơ như cây cơ…

Chẳng lẽ nói mỏi miệng nãy giờ đều là tốn công vô ích sao?

Đang lúc buồn bực thì thấy nhi tử mang theo vẻ mặt nghiêm túc lại có cảm giác như tên trộm nói “ mẹ ah, ta không thể học nghệ với phụ thân được. Phụ thân lúc nào cũng chịu dạy ta, nhưng còn mấy thúc thúc bá bá kia thì ngày nào đó có thể sẽ rời đi, ta muốn nhân lúc bọn họ còn chưa rời đi mà học hết tất cả bản lĩnh của bọn họ, sau đó mới học của phụ thân nha”

Mẹ Ngưu Ngưu lại đơ như cây cơ lần thứ hai, không nói nên lời.

Nàng và phu quân đã lo lắng dư thừa rồi, cứ nghĩ nhi tử của mình ngốc, không chịu học bản lĩnh trong nhà, không ngờ hắn tinh quái quá mức, tính toán lại chi li đến sợ.

Mà như vậy…cũng tốt. Phù sa không nên chảy ra ruộng ngoài ah.

Giai thoại ba: về vấn đề độ khí

Lúc Tiểu Ngưu Ngưu còn rất nhỏ, có một ngày hắn chứng kiến cha mẹ hắn trốn trong phòng, hai người ôm nhau còn miệng đối miệng. Lúc trước hắn không phát hiện ra chuyện hiếm như vậy, cho nên hắn rất biết điều nấp sau cánh cửa, im lặng, nghiêng đầu, chăm chú mở to mắt nhìn xem.

Hắn cảm thấy phụ thân giống như rất dùng sức, giống như hận không thể nuốt mẹ hắn vào bụng mà mẹ hắn thì như không còn chút khí lực nào, thanh âm nhỏ như rên lại còn thở gấp không ngừng, hai tay ôm chặt cha hắn, hai má đỏ như ánh hoàng hôn.

Trong lúc hắn đang chăm chú xem, đang nghiêm túc suy đoán phụ thân và mẫu thân đang làm gì thì hai mắt của mẫu thân vốn đang nhắm nghiền chợt mở ra, chợt nhìn thấy hắn đang rình coi liền hét lên một tiếng, đẩy cha hắn ra. Làm cho hắn hoảng sợ tới mức té ngã xuống đất.

Thế nhưng khi hắn đứng dậy, hắn lại cảm thấy dường như mẹ hắn còn kinh hãi nhiều hơn hắn.

Khuôn mặt mẹ hắn đỏ bừng như bị sung huyết, cha hắn thì vẫn ung dung thản nhiên, nhưng mà sao hai lỗ tai của phụ thân lại hồng hồng?

Tiểu Ngưu Ngưu vội chạy đến bên cạnh mẹ hắn, ôm lấy đùi mẹ, ngẩng đầu, thanh âm ngây thơ hỏi “ mẹ ah, vừa rồi mẹ cùng phụ thân chơi cái gì vậy?”

Ánh mắt mẹ hắn nhìn hắn rồi lại quay sang nhìn cha hắn, cha hắn thì rất nghiêm túc nói “ cái này…ta và mẹ ngươi vừa rồi đang…độ khí. Thân thể mẹ ngươi không tốt, cha đang giúp nàng độ khí, như vậy ngực của mẹ ngươi sẽ không khó chịu nữa”

Tiểu Ngưu Ngưu bừng tỉnh đại ngộ “ah” lên một tiếng

Thì ra là độ khí, khó trách phụ thân lại dùng sức như vậy, hắn nhất định là sợ mẹ khó chịu, muốn độ khí nhiều hơn cho nàng, khó trách mẹ nhìn như rất thống khổ nhưng mà nàng lại không có tức giận.

Tiểu hài tử giống như có được thu hoạch lớn liền chạy ra khỏi gian phòng của cha mẹ, hắn nghĩ rằng mình đã học được kỹ năng cứu người vĩ đại cho nên vô cùng cao hứng, không biết rằng mình bị người cha vô lương lừa thê tham.

Về sau có một ngày tiểu nam hài xuống núi xong mang theo khuôn mặt đầm đìa nước mắt và có vết hồng hồng về nhà, Ngưu mẹ thấy vậy thì đau lòng tới mức rơi lệ, ôm tâm can bảo bối vào lòng hỏi “ bảo bối, mặt của ngươi bị ai làm thành như vậy?”

Tiểu Ngưu Ngưu vô cùng ủy khuất nói “ta xuống núi tìm Nữu Nữu ở trong thôn chơi, thấy nàng vừa chạy vừa thở hổn hển nên mới giúp nàng độ khí, thế nhưng người ta có hảo tâm, nàng không biết ơn thì thôi còn hung hăng đánh ta..Mẹ…ta không bao giờ chơi cùng Nữu Nữu nữa, nàng quá hung dữ, nàng giống như một con cọp cái..ô ô” tiểu nam hài nức nở khóc đến thương tâm, còn mẹ hắn lại đơ như cây cơ.

Buổi tối, khi Ngưu cha lại “độ khí” cho Ngưu mẹ, Ngưu mẹ nhớ tới chuyện ban ngày, liền đảy tướng công đang kích tình dâng cao ra, xấu hổ nói “ hôm nay Ngưu Ngưu hôn Nữu Nữu dưới dân núi, Nữu Nữu tát vào mặt hắn làm hắn khóc thật đáng thương ah…chúng ta sau này không nên lừa gạt nhi tử, nói thế này…thế này là…là độ khí ah”

Ngưu cha ôm lấy Ngưu mẹ, dùng môi bịt kít miệng nàng, trằn trọc hồi lâu mới thở gấp nói “ được, không nói độ khí nữa, nói là bổ sung năng lượng là được rồi”



Tuổi thơ của Tiểu Ngưu Ngưu trải qua cùng người cha mặt dày vô lương thực sự là rất đáng thương ah…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.