Mạc Đạo Vô Tâm

Chương 17: Bóng đen



Thiên Linh nhận việc, đem tất cả y phục cùng đồ trang sức của Khang phi đếm rõ số lượng, từng cái đối chiếu với bản ghi chép, xác nhận không có sai sót, lại phân loại kỹ lần nữa, lúc này mới trở về phòng. Dương Quỳnh ở trong phòng ngồi trên ghế uống trà. Thiên Linh bước vào nói với nàng: “Thanh Diệp, thật quá tốt, cảm ơn ngươi.”

Dương Quỳnh nói: “Cảm ơn ta cái gì?”

“Nếu không có ngươi ở trước mặt nương nương nói tốt, làm sao ta nhận được việc tốt như vậy.” Thiên Linh cực kì vui vẻ ngồi bên cạnh Dương Quỳnh.

Dương Quỳnh thè lưỡi, “Nương nương đột nhiên hỏi ta, ta cũng không biết người nào thích hợp. Cũng may ngươi đối với mấy chuyện này thành thạo, ta cũng không biết ngươi có muốn làm việc này hay không, lại không kịp hỏi ý của ngươi, đã nói tên ngươi ra. Hôm nay nhìn dáng vẻ của ngươi, cuối cùng ta cũng yên tâm.” Dương Quỳnh vẻ mặt vui mừng.

Thiên Linh cười nói: “Nói hay lắm, giống như mí mắt ta rất cao vậy. Y phục và trang sức là đồ vật thiếp thân của nương nương, từ trước đến này chỉ có người nương nương tin tưởng mới có thể quản. Ta chỉ là một cung nữ nho nhỏ, hôm nay nhận được ân điển lớn như vậy, làm sao có thể không nguyện ý?”

“Nguyện ý là tốt rồi.” Dương Quỳnh vỗ vỗ tay Thiên Linh, “Nương nương chúng ta tính tình tốt, thay nương nương làm việc, nương nương sẽ không bạc đãi chúng ta.”

Thiên Linh gật đầu.

Sau giờ ngọ, Khang phi ngủ trưa dậy, bên ngoài báo lại, Cẩm phi đã đến, Khang phi vội vàng cho người mời Cẩm phi tiến vào, còn mình thì đi thay y phục cùng trang điểm chuẩn bị đãi khách.

Hôm nay Cẩm phi mặc cung y màu Đinh Hương, đi trên đường giống như cành liễu lay động trước gió, so với lần trước đến đây thì gầy đi một tí. Vào cửa, Cẩm phi để cung nữ ở ngoài chờ, chỉ dẫn theo cung nữ thiếp thân Phù Dung ở bên cạnh. Khang phi cũng mệnh Dương Quỳnh đưa nhưng người khác ra ngoài.

Khang phi vừa ngồi xuống liền hỏi: “Tỷ tỷ thế nào lại gầy đi?”

Cẩm phi nghe vậy có chút cao hứng nói: “Là lúc trước hơi mập, quần áo đều không mặc được, cho nên bây giờ mới nghĩ ăn ít một chút.”

Khang phi lắc đầu, không đồng ý nói: “Tỷ tỷ thân thể đầy đặn, tướng có phúc, tội gì phải tra tấn bản thân như vậy?”

Cẩm phi cũng không nói thêm gì, chỉ nói: “Chúng ta trước tiên không nói cái này, hôm nay là ta tới thăm muội muội. Không phải tỷ tỷ ta trách ngươi, nhưng ngươi mới trở về không bao lâu, liền bị người ta tính kế. Ngươi ở trong cung không phải ngày một ngày hai, tại sao càng lúc càng sống trở về như vậy? Ngày trước nhìn ngươi cũng không phải dễ bắt nạt như thế, hiện tại làm sao một kích cũng không chịu nổi? Ta mặc kệ trong lòng ngươi nghĩ gì, nhưng thân thể là của mình, nếu như ngươi thân mình cũng không để tâm, liên lụy bản thân cùng người bên cạnh không nói, còn chẳng phải vô duyên vô cớ để những người đó đắc ý sao?”

Khang phi nghe xong cũng không biện giải, chỉ gật đầu nói: “Tỷ tỷ nói rất đúng. Muội muội sơ sẩy.”

Cẩm phi nghe xong cười lạnh một tiếng: “Hôm nay ngươi lần nữa đạt được Thánh sủng, trong lòng tự nhiên có tính toán của mình. Có điều, dù tính toán thế nào, chung quy cũng không nên lấy thân mình ra mưu tính, nếu không Hoàng thượng cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi. Ngươi không nói thật cho ta thì thôi, nhưng chúng ta là tỷ muội, nếu ngươi xảy ra đại sự, tỷ tỷ ta nhất định sẽ không bỏ qua cho những người đó.” Nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài.

Khang phi vội vàng đứng dậy giữ chặt tay áo Cẩm phi, ánh mắt tràn ngập cảm kích: “Tỷ tỷ đừng giận, muội muội biết tỷ tỷ hảo tâm. Có điều, rất nhiều sự tình không thể nóng vội, phải từ từ tính toán. Tỷ tỷ yên tâm, về sau muội muội sẽ không lấy thân thể của mình ra đùa nữa. Tỷ tỷ bỏ qua cho ta lần này đi.” Nói xong yếu ớt đong đưa tay áo Cẩm phi, bộ dạng tiểu nữ nhi làm nũng. Dương Quỳnh đứng ở một bên run sợ không thôi. Hóa ra Khang phi làm nũng là bộ dạng này! Âm thanh nhu nhu kết hợp với ánh mắt bi thương, quả thực làm lòng người tan chảy. Dương Quỳnh lén lút ôm ngực của mình, lặng lẽ run rẩy.

Cẩm phi nhìn thấy dáng vẻ của Khang phi, rốt cục không nhịn được “Xì” một tiếng bật cười, phất phất khăn tay nói: “Thôi thôi, ta nhìn không nổi bộ dạng giả ngu của ngươi.” Cười cười lại thở dài nói: “Sinh tồn được ở trong cung không dễ, tỷ muội chúng ta lúc thịnh lúc suy, dù sao cũng nên tin tưởng. Ngươi giữ gìn sức khỏe cho tốt, có việc gì cần tỷ tỷ ta hỗ trợ, ta tự nhiên sẽ không chối từ.”

Khang phi gật đầu, “Tâm ý của tỷ tỷ, đương nhiên ta hiểu được tự nhiên. Nếu có cần, muội muội cũng chỉ có thể trơ mặt đi làm phiền tỷ tỷ.”

Cẩm phi nghe xong đưa ngón trỏ bên tay phải điểm một cái trên trán Khang phi, “Ngươi nha, rõ ràng là cái tinh ranh, chỉ có thể chịu thiệt lần này thôi, ngươi phải nhớ kỹ.” Nói xong để Phù Dung ra ngoài kêu các cung nữ tiến vào, lại nói với Khang phi, “Biết rõ Hoàng thượng ban thưởng cho ngươi thứ tốt hơn nhiều, một ít đồ này nọ của ta khả năng ngươi nhìn không lọt mắt. Đây là Nhân Sâm núi, do một thúc thúc ở tộc phía Đông Bắc tặng cho cha ta, cha ta lại cho ta. Bây giờ ta tặng cho ngươi bồi bổ thân thể.”

Khang phi cũng không từ chối, để cho Dương Quỳnh nhận lấy, nói cảm tạ.

Cẩm phi tặng lễ, liền đứng dậy cáo từ.

Khang phi tiễn Cẩm phi, trở về bảo Xuân Dương đem Nhân Sâm cất. Nàng nhìn Dương Quỳnh đứng bên cạnh mình không nói một lời, đột nhiên hỏi: “Không phải hôm qua ngươi còn hiếu kỳ vì sao bổn cung trúng độc sao, thế nào bây giờ không hỏi?”

“Nương nương có đạo lí của nương nương, không phải chuyện nô tỳ nên hỏi.” Hôm qua nếu như không phải lo lắng sốt ruột, nàng cũng sẽ không hỏi ra miệng.

“Ngày trước ngươi... Bổn cung nói lúc ngươi không phải Thanh Diệp, là làm cái gì?” Khang phi hỏi.

Dương Quỳnh suy nghĩ một chút, vẫn là thành thật trả lời: “Làm hộ vệ.”

Hiển nhiên Khang phi không ngờ là đáp án này, hai mắt xinh đẹp trừng lớn, lộ vẻ mặt giật mình, trông rất khó coi.

“Mặc dù ngươi có chút bản lĩnh, nhưng là không biết võ công. Hơn nữa... Ngươi là nữ nhân.” Không biết võ công cùng nữ nhân là hai nhân tố làm Khang phi rất khó tin tưởng lời nói của Dương Quỳnh.

Dương Quỳnh nói: “Ở thời đại của nô tỳ, nữ nhân cũng có thể làm hộ vệ. Khi đó võ công không giống với võ công của Mặc Diệp, nhưng lại có binh khí lợi hại hơn.” Đây đã là giải thích dễ hiểu nhất mà nàng có thể nghĩ ra.

“Binh khí gì?” Khang phi dường như rất hứng thú.

Vì thế cho đến tận trước bữa tối, Dương Quỳnh đều giải thích cho Khang phi hiểu về súng, pháo, thậm chí là tên lửa đạn đạo. Về phần Khang phi có thể hiểu được bao nhiêu, nàng không biết, dù sao nàng cũng nói đến khô cả cổ họng, ước chừng uống cạn hai ấm trà, còn bị Khang phi chê cười là uống như trâu.

Kỳ thật, để Khang phi hiểu chính xác về xã hội hiện đại cũng không có tác dụng gì, Dương Quỳnh chỉ là tùy tiện nói một chút, coi như để Khang phi giải sầu. Nhưng có một điều nàng không ngờ tới, khi Khang phi nghe nàng giảng giải những chuyện này, lại cực kỳ hưng phấn, giống như một tiểu cô nương.

Buổi tối, Hoàng thượng tới Cung Lung Hoa, Dương Quỳnh lại không có việc để làm. Tối nay là ngày nàng hẹn Mặc Diệp tập võ, Dương Quỳnh tìm một nơi yên tĩnh, luyện khinh công cùng kiếm pháp, nhưng cảm thấy vẫn không thành thạo. Kỳ thật nàng có những kiến thức cơ bản lúc trước làm cơ sở, học tập những thứ này cũng không quá khó khăn, nhưng chung quy không phải luyện tập từ nhỏ, cho nên cảm thấy cho vài chỗ vẫn không thông hiểu.

Một bộ kiếm pháp luyện đến thức (*) cuối cùng, Dương Quỳnh thân mình ngửa ra sau, lưng eo mềm dẻo vẽ ra một đường cong duyên dáng. Đang chuẩn bị thu chiêu, khóe mắt bỗng nhiên liếc thấy một bóng đen. Vì tránh tai mắt của người khác, Mặc Diệp luôn tới vào ban đêm. Vậy bóng đen kia là ai? Nhìn thân ảnh chợt lóe, rõ ràng là biết võ công. Dương Quỳnh trải qua huấn luyện, khả năng ứng biến không phải đến từ suy nghĩ, mà là bản năng.

(*) Trong một môn võ công gồm nhiều chiêu, trong một chiêu gồm nhiều thức.

Trong nháy mắt nhìn thấy bóng đen, kiếm trong tay nàng đã bay ra ngoài.

Thân kiếm xẹt qua trước mặt người kia, người kia bị ngăn cản một chút, nhưng cũng chỉ là thoáng qua. Dương Quỳnh đi tới trước mặt người nọ, dung mạo bình thường, không có gì hiếm lạ lộ ra từng tia hàn ý, Dương Quỳnh không còn là cung nữ chất phác lúc ban ngày, mà bây giờ, quanh thân nàng tỏa ra hàn ý lạnh thấu xương. Bóng đen mặc y phục dạ hành, nhìn chất liệu vải rõ ràng không giống với của Mặc Diệp, có vẻ đẹp đẽ quý giá rất nhiều. Hắn ngũ quan cân đối, nhìn không ra có chỗ nào đặc biệt. Nội tâm Dương Quỳnh cảnh báo mãnh liệt, người có diện mạo bình thường như vậy đều là ứng cử viên ưu tú được chọn làm hộ vệ, người không có đặc điểm, mới thích hợp làm công việc này.

Bóng đen bất động, chỉ lặng lặng đứng nhìn, tựa hồ cũng không sợ Dương Quỳnh.

Hai người giằng co trong chốc lát, Dương Quỳnh nói: “Ta biết ngươi không có ác ý...” Lời còn chưa nói hết, bóng đen đã động thủ.

Dương Quỳnh giật mình không nhỏ, nàng không tin mình sẽ nhìn lầm, nhưng tình huống bây giờ giải thích thế nào? Bóng đen ra tay cũng không lưu tình, chiêu chiêu đòi mạng. Dương Quỳnh không dám phân tâm đến chuyện khác, tập trung cẩn thận ứng phó. Sau mười chiêu, bóng đen đã chế trụ cổ tay phải của nàng. Dương Quỳnh hai mắt híp lại, hạ vai gập khủy tay, tay trái nắm chặt tay đối phương, quay móc một cái, đem đối phương phản chế. Hiển nhiên bóng đen không nghĩ tới chiêu này, kinh ngạc vội vàng biến chiêu. Dương Quỳnh lại lợi dụng cơ hội áp sát tới trước người đối phương, nắm chặt cổ chặt người kia trước sau không buông, vô luận đối phương biến chiêu thế nào cũng không thoát khỏi nàng. Lại qua mười chiêu, người kia nóng nảy, một chưởng đánh vào vai trái Dương Quỳnh. Dương Quỳnh cảm thấy một luồng khí lạnh đánh úp lại, cả vai giống như bị đông cứng, nhất thời buông tay.

Bóng đen được tự do, cũng không tiếp tục ra tay, lui về sau đến khoảng cách an toàn. Dương Quỳnh lúc này không lo được cái khác, nàng cảm thấy vai trái giống như đã không phải của mình, rét lạnh bắt đầu bao phủ toàn thân nàng, hai hàm răng cũng đều run lên.

Bóng đen nhìn thấy nàng tuy rằng khổ cực chống đỡ, nhưng cũng không nhiều lời, bất giác có chút mới mẻ. Nhìn một lúc, thấy nàng xác thực không có ý cầu cứu, liền đi tới.

“Ngươi làm gì?” Dương Quỳnh cảnh giác hỏi.

“Giúp ngươi chữa thương.” Giọng nói của bóng đen thế nhưng rất êm tai.

Dương Quỳnh nghi ngờ nhìn hắn, thấy trong ánh mắt hắn ẩn chứa ý cười, bất giác có chút tức giận. Nhưng giờ phút này nàng quá lạnh, cũng mặc kệ, chậm rãi dựa theo bóng đen ra hiệu khoanh chân ngồi xuống đất. Bóng đen ấn trụ cổ tay nàng, nhìn dáng dấp dĩ nhiên là đang bắt mạch.

Dương Quỳnh cảm thấy lạ, chẳng lẽ người này là thái y?

Bóng đen hỏi: “ Ngươi thật sự một chút nội lực cũng không có?”

Dương Quỳnh run rẩy, môi bị đông lạnh đến xanh tím: “Nếu ta có nội lực, hiện tại xui xẻo chính là ngươi.”

Bóng đen nhịn không được nở nụ cười, không nói nhiều, giữ chặt tay Dương Quỳnh, một luồng nội lực ấm áp dần dần chảy vào trong người nàng, chậm rãi tuần hoàn đến vai trái, cảm giác lạnh thấu xương trên vai dần biến mất, Dương Quỳnh thư thái không ít.

Không bao lâu bóng đen đẩy nàng một cái, lúc này Dương Quỳnh mới phát hiện chính mình đã bất tri bất giác ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

“Như vậy cũng có thể ngủ?” Bóng đen có chút bất đắc dĩ lắc đầu.

Dương Quỳnh không cùng hắn tranh luận, giật giật vai trái, phát hiện vẫn có chút đau, nhưng cũng không đáng ngại, liền hỏi: “Các hạ là ai?”

“Ngươi không cần biết.” Bóng đen thấy nàng không có chuyện gì, xoay người muốn đi.

“Ngươi aà hộ vệ của Hoàng thượng?” Dương Quỳnh giống như khiêu khích nói.

Bóng đen quay đầu nhìn nàng, trong mắt xuất hiện tia sáng mang ý vị sâu xa.

“Không cần căng thẳng, ta không có chứng cớ, chỉ là cảm giác.” Dương Quỳnh cười cười, “Chuyện đêm nay, ngươi sẽ không nói ra đúng không?”

Bóng đen lúc này mới biết nàng lo lắng cái gì, vì thế đáp: “Đương nhiên.”

“Đa tạ, đa tạ.” Dương Quỳnh cợt nhả ôm quyền.

“Ngược lại.” Ánh mắt bóng đen hiện vẻ bất đắc dĩ.

“Cái gì?”

“Ôm quyền tay trái.”

Dương Quỳnh vẫn duy trì tư thế ôm quyền, ánh mắt di rời đến hai tay, nghe lời chuyển tai phải thành tay trái, “Như vậy?”

Bóng đen gật đầu, xoay người, lên xuống khinh công lên xuống mấy cái đã biến mất.

“Thân thủ thật giống thần tiên mà!” Nhìn người ta khinh công nhẹ nhàng giống như Đại Bàng, Dương Quỳnh chỉ có thể xoa xoa cổ tay thở dài.

Không biết vì sao, đêm nay Mặc Diệp không xuất hiện. Dương Quỳnh đợi đến canh ba cũng không nhìn thấy bóng người, không khỏi âm thầm buồn bực bị tiểu thái giám Mặc Diệp này cho leo cây, nghĩ đến ngày mai còn phải dậy sớm, liền lập tức trở về phòng ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.