Mạc Đạo Vô Tâm

Chương 37: Phong hàn



Trong đầu Dương Quỳnh hiện lên một gương mặt quyến rũ, đáng yêu - Trần Chiêu nghi. Lúc trước nàng phụng mệnh Khang phi đưa châm lông trâu cho Mặc Diệp, để hắn đem châm dính lên tay áo của Thu Liên. Thu Liên là tỳ nữ thiếp thân của Trần Chiêu nghi, lúc hầu hạ Trần Chiêu nghi rất có khả năng châm vào Trần Chiêu nghi. Đương nhiên, đây chỉ là đánh cược. Dù sao Mặc Diệp không phải là thái giám thiếp thân, muốn lại gần Trần Chiêu nghi động tay động chân, có chút mạo hiểm. Nếu như Trần Chiêu nghi không biết chuyện hoặc không bị châm, như vậy ở yến hội cũng sẽ không tận lực không uống rượu. Ngày đó, Dương Quỳnh đặc biệt chú ý đến Trần Chiêu nghi, nàng xác thực không uống rượu. Cho dù là Hoàng thượng yêu cầu mọi người cùng uống, nàng cũng sẽ không để lại dấu vết đổ đi. Nếu trong lòng không có quỷ thì sao rượu cũng sẽ không dám uống?

Dương Quỳnh lại nghĩ tới ngày ấy Mặc Diệp nói, Mai Tu dung đến Hoa Âm Các mượn khúc phổ. Trần Chiêu nghi thiện (sở trường) ca, Mai Tu dung thiện vũ, đây là chuyện toàn bộ Hậu cung đều biết. Vốn dĩ luận bàn ca vũ cũng không có gì đáng trách, nhưng trong thời kì mẫn cảm như thế này, nghĩ thế nào cũng thấy khả nghi. Có lẽ Mai Tu dung không rõ sự tình, bị Trần Chiêu nghi lợi dụng, để rồi trở thành hình nhân thế mạng.

Sự tình phát triển đến đây tựa hồ rất hợp lý. Nhưng có một vấn đề quan trọng vẫn quấy nhiễu Dương Quỳnh. Động cơ là gì? Vì sao Trần Chiêu nghi phải làm như vậy? Lúc trước nàng còn liên thủ với Chu Cẩm phi cứu Khang phi ra khỏi lãnh cung, sao chớp mắt một cái liền muốn giết Khang phi? Chuyển biến này cũng quá lớn?

Dương Quỳnh mơ mơ màng màng nghĩ, còn chưa nghĩ ra động cơ, liền ngủ mất.

Thức dậy, Dương Quỳnh vừa mở mắt ra liền cảm thấy thật không tốt. Cả người lạnh như băng, xương cốt đau nhức, cổ họng khô rát muốn chết, đầu óc càng không thanh tỉnh. Dựa theo kinh nghiệm trước kia, nàng cảm giác mình bị cảm, hơn nữa là cảm nặng.

Thiên Linh đã trở về, đang ở bên cạnh chậu than sưởi ấm, nhìn bộ dạng hẳn là vừa trở về không lâu.

Dương Quỳnh chống đỡ người đứng dậy bị Thiên Linh nhìn thấy, “Ta đánh thức ngươi?” Thiên Linh có chút ngượng ngùng hỏi.

Dương Quỳnh lắc đầu. Thoáng một cái, nàng cảm thấy đầu mình như thành một đống bột nhão, “Ta... muốn uống nước.” Dương Quỳnh vừa mở miệng, hai người bọn họ đều giật nảy mình.

“Thiên a! Thế nào lại thành cái dạng này? Lúc trước không phải đang tốt sao?” Thiên Linh vội vàng đem chén trà nòng đưa cho nàng.

Dương Quỳnh uống mấy ngụm trà, cảm giác nóng rực trong cổ họng tiêu tan không ít, nói cũng không bị khàn giọng.

“Ta xem ngươi hẳn là nhiễm phong hàn?” Thiên Linh lo lắng nói: “Ngươi trước tiên nằm xuống, đừng nhúc nhích. Ta đi bẩm báo nương nương.” Thiên Linh nói xong, đem chăn của mình cho Dương Quỳnh đắp, sau đó ra cửa đi tìm Khang phi.

Dương Quỳnh buồn bực nằm dưới hai cái chăn bông, thầm nghĩ thân thể của chính mình sao lại không dùng được như vậy? Mới đó liền bị cảm.

Dương Quỳnh đợi thật lâu cũng không thấy Thiên Linh trở lại, nàng cảm giác mình đều sắp nằm thành một tảng đá. Lúc này cửa mở, Lý thái y theo Thiên Linh bước vào.

“Lý thái y, làm phiền ngài, mau xem Thanh Diệp đây là làm sao?” Thiên Linh đóng cửa phòng, lại ủ thêm một chậu than đặt cạnh giường Dương Quỳnh.

Lý thái y vừa nhìn khuôn mặt hồng hồng của Dương Quỳnh liền hiểu, bắt mạch xong, nói: “Thanh Diệp cô nương là nhiễm phong hàn. Khoảng thời gian này không được ra cửa. Lúc trước ngươi bị thương còn chưa khỏi hẳn, thân thể đặc biệt suy yếu, không được giống trước, nhất định phải cẩn thận thân mình. Chứng phong hàn có thể nặng có thể nhẹ, nhưng nếu chậm trễ, vẫn là muốn mạng người.”

Dương Quỳnh thấy ánh mắt Lý thái y có hơi trách cứ, vội vàng gật đầu nói: “Vâng, Thanh Diệp nhất định nghe lời ngài.”

Lý thái y đứng dậy, trở lại chỗ Khang phi phụng mệnh.

Thiên Linh đi tới, an ủi Dương Quỳnh nói: “Ngươi yên tâm, uống thuốc của Lý thái y, rất nhanh sẽ khá hơn.”

Dương Quỳnh gật gật đầu, cười nói: “Xem ra, ngươi còn phải tiếp tục chiếu cố ta một đoạn thời gian.”

Thiên Linh tức giận nói: “Ngươi khác đều nói ta đi theo ngươi thơm lấy không ít, ta nhìn còn không ra. Ngược lại vất vả chịu khổ thì có.”

Dương Quỳnh làm nũng nói: “Được rồi, Thiên Linh cô nương của ta, chờ thương thế của ta tốt lên, bệnh cũng khá, cả ngày hầu hạ ngươi không được sao?”

Thiên Linh cười nói: “Ngươi liền nương nương cũng không hầu hạ, lại đến hầu hạ ta? Biết rõ còn hù ta, miệng nói không có một câu trung thực.”

Á... Dương Quỳnh lập tức cảm thấy mặt mũi xám xịt. Đây là đang nói mình vô dụng sao?

Rất nhanh, Lý thái y kê đơn xong, Khang phi sai người lập tức đi lấy thuốc, sau đó đưa tới phòng bếp nhỏ sắc thuốc. Thiên Linh giám thị Dương Quỳnh thuốc uống một giọt không chừa mới cho qua. Nhắc tới người cổ đại sắc thuốc cũng thật có kỹ xảo, một chút cặn cũng không có. Uống thuốc xong, Dương Quỳnh bắt đầu cảm thấy thân thể chậm rãi ấm lên, sau đó bi ai phát hiện, nàng lại muốn ngủ.

Ngày hôm sau thức tỉnh, sắc trời đã muốn sáng rõ. Dương Quỳnh ở trong chăn kéo dãn cái lưng mỏi, cảm thấy thư thái không ít, quay đầu tìm Thiên Linh, lại phát hiện người ngồi bên người dĩ nhiên là Khang phi! Lần này nàng sợ tới mức không nhẹ, đầu đụng vào thành giường “cộc” một tiếng, Khang phi cả kinh vội vàng lại đây đỡ nàng, nói: “Thế nào? Đụng vào đầu? Làm sao ngươi rời giường chân tay cũng vụng về như vậy?”

Dương Quỳnh xoa trán của mình nói, “Nương nương của ra, làm sao người lại tới đây?”

Khang phi thấy nàng không có việc gì, vì vậy ngồi trở lại chỗ của mình, “Nghe nói ngươi nhiễm phong hàn, bổn cung tới thăm ngươi một chút.”

Dương Quỳnh trộm mắt nhìn biểu tình của Khang phi, thấy nàng cùng ngày thường cũng không có gì khác nhau, “Người đây chính là chân quý đạp nơi ti tiện!”

Khang phi nghe xong cũng không giận, “Thân phận của ngươi hôm nay không giống.”

“Vậy người cũng không nên tới. Ta nhiễm phong hàn có thể lây bệnh.” Dương Quỳnh thấy mình bị Khang phi vây lại trên giường, cũng dứt khoát chơi xấu ở trong chăn không đứng dậy.

Khang phi buồn cười nói: “Bổn cung còn không sợ, ngươi sợ cái gì?”

“Ai sợ?” Dương Quỳnh nhỏ giọng nói thầm.

“Thân thể ngươi còn chưa khỏe, đi Cẩm Bình Lâu cao như vậy hóng gió, muốn không nhiễm phong hàn cũng khó. Điểm này, bổn cung vẫn nắm chắc.” Khang phi chậm rãi nói.

Dương Quỳnh nghe ra huyền cơ trong lời của Khang phi, mở to hai mắt nhìn, “Nương nương, người cố ý!”

Khang phi gật đầu, “Là bổn cung cố ý, thế nào?”

Này, này, này... biểu cảm này chính là tiểu cô nương đang gây hấn! Dương Quỳnh tim gan nhỏ bé run lên một cái, người là nương nương, đừng chơi ta như vậy chứ!

Thổ tào vẫn là thổ tào (nhổ nước bọt, ý chỉ sự khinh thường), Dương Quỳnh cũng biết Khang phi sẽ không vô duyên vô cớ làm nàng sinh bệnh, “Nương nương không muốn ta ra ngoài?”

Ánh mắt Khang phi hiện lên một tia tán thưởng, “Hiện giờ trong cung từ trên xuống dưới mấy trăm ánh mắt đều nhìn vào ngươi. Thanh Diệp hoặc là... Bổn cung nên gọi ngươi là Dương Quỳnh. Bây giờ ngươi cùng bổn cung bị coi như một thể, đã chính thức có nhục cùng nhục, có vinh cùng vinh. Hôm kia Hoàng hậu cùng bổn cung nói tới ngươi, nói nghe qua Thái y viện, ngươi đã có thể ra ngoài. Bổn cung có dự cảm không tốt, cảm giác nàng sẽ dùng ngươi khai đao, để thử phản ứng của bổn cung. Thanh Diệp có những thứ bổn cung không thể cùng nàng tranh giành. Cho nên, bổn cung nhất định phải để ngươi sinh bệnh, như vậy mới có thể tránh cùng Hoàng hậu gặp mặt.

Dương Quỳnh thật sự thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), đây là bao nhiêu tình cảm! Vì không cho Hoàng hậu gặp ta, ngươi liền để ta bị bệnh. Vậy lần sau nếu như Hoàng thượng muốn gặp ta, có phải ngươi muốn trực tiếp giết chết ta? Dương Quỳnh trong lòng thầm oán.

Nỗi khổ tâm của Khang phi nàng có thể lí giải, nhưng vẫn cảm thấy chuyện này có lẽ Khang phi nên thương lượng qua với nàng. Dù sao nàng là người trong cuộc, cũng là người bị hại, có quyền hiểu rõ tình hình. Hôm nay mơ mơ hồ hồ như vậy bị tính kế, trong lòng cũng có cảm giác không thoải mái.

Đang đầy bụng bất mãn, một bàn tay lạnh buốt xoa cái trán Dương Quỳnh. Nhiệt độ trên trán lập tức giảm xuống, làm Dương Quỳnh thoải mái rất nhiều.

Nàng lưu luyến nhiệt độ của bàn tay lạnh như băng kia, theo bản năng duỗi tay của mình, cầm chặt tay kia, cố định ở trên trán. Vốn dĩ động tác của Khang phi cũng chỉ là theo bản năng, không nghĩ tới Dương Quỳnh lại có lá gan lớn như vậy, dám cầm tay của nàng. Khang phi lập tức luống cuống, muốn thoát khỏi lại bị Dương Quỳnh nắm càng chặt hơn. Bởi vì Dương Quỳnh phát sốt, hai tay đều vô cùng nóng bỏng, đem tay lạnh như băng của Khang phi chậm rãi ủ ấm.

“Ngươi...” Khang phi trách cứ đến bên miệng nhưng không nói ra lời. Có lẽ giống như Dương Quỳnh rất lưu luyến sự lạnh như băng của nàng, nàng cũng lưu luyến sự ấm áp của Dương Quỳnh.

“Tay nương nương thật lạnh, thực thoải mái.” Dương Quỳnh có can đảm làm như vậy, cũng ỷ vào lá gan. Nàng không muốn cùng Khang phi luôn không nóng không lạnh. Mọi người đều cùng trải qua sinh tử, nên thành thật với nhau. Cuộc sống sau này cũng thế, sinh cũng thế, tử cũng thế, luôn muốn mọi người cùng nhau đối mặt. Nói thật, Dương Quỳnh đặc biệt chán ghét Khang phi luôn bày ra tư thái cao cao tại thượng của phi tử. Rõ ràng là quan tâm mình, lại bởi vì quan hệ thân phận cùng quy củ mà không đến thăm mình. Rõ ràng là hiểu rõ tường tận, lại nói một nửa giữ một nửa. Dương Quỳnh không cách nào khoan nhượng cho loại quan hệ không thẳng thắn thành khẩn này. Cho nên, nàng muốn đánh cuộc một phen.

Khang phi không biết, nếu như lúc này nàng nói ra dù chỉ là một câu trách cứ, thì tín nhiệm cùng trung thành của Dương Quỳnh sẽ không bao giờ thuộc về nàng nữa. Cũng may, rốt cuộc nàng cũng không nói ra miệng.

“Ngươi nha, luôn không có quy củ như vậy. Ở trước mặt người ngoài không được như thế.” Khang phi có chút bất đắc dĩ quở trách Dương Quỳnh, nhưng tay cũng không rút về.

Dương Quỳnh nở nụ cười, toe toét miệng trông rất khó coi, “Nương nương người cũng vậy, trước mặt người ngoài, ngụy trang bằng sự kiêu ngạo của nương nương. Nhưng ở trước mặt ta, đừng khổ cực như vậy, được không?”

Khang phi giật mình, nàng luôn biết nử tử trước mắt này không giống người thường. Lần đầu tiên nhìn thấy Dương Quỳnh, nàng chỉ biết, đây không phải Thanh Diệp. Trong ánh mắt Thanh Diệp có quá nhiều thứ, mà Dương Quỳnh không có. Ánh mắt Dương Quỳnh rất đơn thuần. Vui vẻ chính là vui vẻ, tức giận chính là tức giận, thậm chí ngay cả ngụy trang cũng làm cho người ta liếc một cái có thể nhìn thấu. Không hề nghi ngờ, Dương Quỳnh không có tâm tư kín đáo của Thanh Diệp, không đắc lực như Thanh Diệp, nhưng so với Thanh Diệp lại trung thành. Mất đi Thanh Diệp, nhận được Dương Quỳnh, Khang phi không biết là phúc hay là họa. Nhưng có một khẳng định, ở trước mặt Dương Quỳnh, nàng xác thực không cần giả bộ vất vả như vậy.

Khang phi cười nói: “Bầu trời phía trên đỉnh đầu ngươi còn cần bổn cung giúp ngươi chống đỡ, sao có thể không khổ cực?”

Dương Quỳnh nhíu mày, nghĩ muốn nói thêm câu, “Ta vì ngươi mà chống đỡ bầu trời kia.” Nhưng là nàng không nói nên lời. Ở trong Hoàng cung này, một Khang phi chống đỡ đã bằng hơn mười Dương Quỳnh. Nàng từ trước đến nay đều không phải người mạnh miệng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.