Mặc Diện

Chương 21: Miki nhân từ



Điều chỉnh lại cảm xúc, Sumitobi và Yukimura lên sân thượng ngồi một lát, ăn cơm hộp. Yukimura và cô trò chuyện hào hứng, khi nói đến lễ hội Hải Nguyên, Sumitobi hơi đắc ý nói với Yukimura rằng cô đã nghĩ ra kế hoạch có thể cạnh tranh với câu lạc bộ Tennis, làm Yukimura hơi sửng sốt, có chút giật mình vì không nghĩ tới cô có thể nghĩ ra biện pháp trong thời gian ngắn như thế.

Nhưng anh lại nghĩ, Sumitobi luôn luôn làm anh bất ngờ, cho nên anh có chút chờ mong Sumitobi sẽ mang lại sự kinh ngạc như thế nào, làm anh không khỏi hi vọng lễ hội Hải Nguyên nhanh đến!

Không biết số liệu của Yanagi có thể tính ra chính xác Sumitobi sẽ làm gì trong lễ hội Hải Nguyên hay không? Chiều nay bảo Yanagi thử tính toán xem sao. Nghĩ vậy, Yukimura không nhịn được cười cười, Sumitobi nhìn mà thấy kỳ lạ khó hiểu, cô chỉ nói là mình ssã nghĩ ra kế hoạch đối phó bọn họ, không nói gì khác cả, hay là Yukimura cảm thấy kế hoạch

của cô chỉ là vui đùa mà thôi?! Nghĩ vậy làm cho Sumitobi dấy lên ý chí chiến đấu hừng hực.

(Tác giả: Này này, cô suy nghĩ nhiều rồi! )

Mà Yanagi giờ đang ở phòng học viết bài tập nghiên cứu còn không biết mình đã bị

Yukimura tính kế...

Nghỉ ngơi xong, Yukimura mang theo Sumitobi đến trước cửa phòng làm việc của thầy lịch sử Miki, lúc trước còn nhất quyết đồng ý, nhưng giờ khi đến văn phòng, Sumitobi lại nhát gan, cô cảm thấy mình rõ ràng không đạt tiêu chuẩn, mà lại chạy đi tìm Miki sensei thì hình như hơi mặt dày.

"Seiichi, tớ thấy hay là thôi vậy..." Sumitobi sợ sệt nói, chùn bước trước văn phòng.

"Vậy Sumitobi muốn học bổ túc trong kì nghỉ hè sao?" Biết suy nghĩ của Sumitobi, Yukimura thầm cười cười Sumitobi, thì ra cũng không phải chuyện gì cô cũng có tin tưởng!

"Không muốn..." Bây giờ Sumitobi rất mâu thuẫn, cô vừa không muốn học bù, lại vừa không muốn mặt dày đi xin Miki sensei, cho dù có Yukimura đi cùng và hỗ trợ, nhưng Sumitobi vẫn rất khẩn trương chết đi được.

"Vậy thì nghe tớ, không sao đâu!" Yukimura vỗ vỗ bả vai Sumitobi, gõ cửa văn phòng, "Cốc cốc cốc", giống như tim đập của Sumitobi vậy.

"Mời vào." Ngay sau đó, trong văn phòng vang lên tiếng nói cho phép bọn họ vào, Sumitobi tai thính nghe ra đó là giọng của Miki sensei, càng thêm khẩn trương, Yukimura thì không nghĩ nhiều như vậy, trực tiếp đẩy cửa vào.

Đang soạn bài, Miki sensei quay đầu thấy Yukimura đi vào, hơi kinh ngạc rồi cười trêu chọc nói: "A, là Yukimura à, lần này kiểm tra rất tốt đấy, sao thế? Tới tìm ông già này để báo cáo chiến tích hả?!"

"Không phải em ạ, là Sumitobi tìm thầy có việc" Yukimura nói xong, nhìn hướng cửa, Sumitobi thò nửa đầu ra sợ sệt nhìn vào văn phòng, mắt thấy Miki sensei đang nhìn phía cô, cô sợ tới mức lập tức rụt lại, Yukimura thấy thế, cảm thấy hơi buồn cười, anh chưa bao giờ thấy Sumitobi sợ đến thế, thật không rõ, trong mắt anh, Miki sensei ôn hòa như vậy mà sao ở trong mắt Sumitobi lại biến thành... ma quỷ sao?! Sợ đến mức này...

Miki nhìn thấy Sumitobi cũng ngẩn người, đương nhiên, ông cũng chú ý thành tích lần này của Sumitobi, ngoài môn lịch sử vô cùng thê thảm ra, Toán Học có vẻ cực giỏi, các môn khác cũng tầm như thế, cho nên Miki thật sự không nghĩ ra tại sao cố tình Sumitobi lại không học tốt môn của ông?

Yukimura nửa khuyên nửa kéo Sumitobi đến trước mặt, Miki sensei Sumitobi nhìn trái nhìn phải, chỉ không nhìn Miki, đương nhiên hai bên vẫn cứ thế, một hồi lâu Sumitobi cũng không thể nói ra một câu, làm cho Yukimura và Miki đều thầm thở dài trong lòng.

Đương nhiên lúc Miki nhìn thấy Sumitobi đã sớm đoán được ý định của bọn họ, nhưng làm ông giật mình là Yukimura cũng đến, theo ông biết, Yukimura chưa bao giờ để ý đến những chuyện bên ngoài, một lòng chỉ muốn chơi tennis, khi nào thì quan tâm một cô gái như vậy, ông đang thầm than cuối cùng thì thằng nhóc này cũng đã thông suốt, mới phát hiện người nào đó vốn hẳn là mở miệng nhưng lại cứ đứng đối diện ông mấy phút rồi mà vẫn chưa nói một câu nào!!!!

"À... Ừm, Miki sensei, lúc trước thầy có nói nếu Sumitobi thi lịch sử thất bại thì phải học bổ túc trong kì nghỉ hè, thầy có thể nương tay một lần không ạ, mấy ngày hôm trước cuộc thi, Sumitobi đã rất cố gắng!" Yukimura đứng ở một bên đợi nửa ngày cũng không thấy Sumitobi mở miệng, cuối cùng không nhìn được, mở miệng thay Sumitobi.

Lúc Yukimura mở miệng, ánh mắt của Sumitobi từ trạng thái tự do chuyển đến Yukimura, không nhịn được cảm thán sao mình lại càng ngày càng vô dụng, chuyện gì cũng phải nhờ Yukimura hỗ trợ, nếu cứ thế này, cô sẽ chỉ càng ngày càng yếu đuối mà thôi.

Rốt cục nghĩ thông suốt muốn đối mặt sự thật, Sumitobi điều chỉnh lại cảm xúc, đang định mở miệng, đã bị tiếng thở dài của Miki đánh gãy.

"Watanabe, thầy hỏi em, bây giờ em đã biết đội trưởng đội Kiheitai là ai chưa?" Thở dài xong, Miki cũng nghiêm túc lên, nhìn thẳng Sumitobi, thể hiện ra sự uy nghiêm của giáo viên.

"Biết ạ, là Takasugi Shinsaku." không hiểu tại sao Miki lại hỏi như vậy, Sumitobi chỉ thành thật trả lời.

"Nếu biết rồi, thì cuộc thi lần này không đạt tiêu chuẩn cũng chỉ có thể nói còn có rất nhiều điều không biết." Miki nói tới đây, dừng một chút, nói tiếp: "Cho nên nghỉ hè đừng chơi đùa nhiều, rảnh rỗi thì nên đọc sách lịch sử nhiều một chút, hoặc là nhờ Yukimura phụ đạo cho em, hi vọng học kỳ sau, thầy có thể nhìn thấy thành tích lịch sử của em tăng mạnh, về chuyện nghỉ hè học bù, liền thôi vậy!"

"Dạ?!" Sumitobi nghe Miki nói vậy, trong khoảng thời gian ngắn không phản ứng lại được, ngây người hỏi: "Cứ như thế... được ạ?"

"Có cái gì không được?" Miki nhu nhu huyệt Thái Dương, liếc mắt về phía Yukimura đang cười càng ngày càng rõ ràng: "Đỡ phải chộp em tới học bù, người nào đó lại nói ông già này không biết thông cảm!"

Nói xong, Miki lại nhìn nhìn Sumitobi vẫn còn đang ngây ngốc, liếc hai người kia mấy

cái, lại thở dài, Yukimura à, cái thằng nhóc này, đích còn xa lắm...

"Thật quá tốt rồi, Sumitobi!" Yukimura nhìn Sumitobi, tươi cười bất giác nhu hòa lên. Sumitobi gật gật đầu, ánh mắt cảm kích nhìn Miki, Miki khoát tay áo với Sumitobi, hung tợn nói: "Được rồi được rồi, đừng bày ra cái biểu cảm kia nữa, nếu lần sau không đạt tiêu

chuẩn thì chờ nghỉ đông đi học bổ túc đi!!"

Nhưng Sumitobi biết Miki tốt với mình, cho nên cảm kích trong mắt càng ngày càng nhiều, đối mặt với mắt sao của Sumitobi, Miki không chịu nổi, quát nhẹ với Yukimura đang đứng ở một bên xem diễn: "Yukimura, còn không mau lôi cô nhóc kia đi!"

Nếu không thì ông sẽ phát bệnh tim mất!

Hiểu biết tính cách của Miki, Yukimura nhanh chóng chào ông, sau đó kéo Sumitobi rời khỏi văn phòng. Miki và một thầy giáo lịch sử khác trong văn phòng xem trò hay từ đầu đến

cuối, thẳng đến khi hai người kia rời đi mới mở miệng cười nói với Miki: "Miki sensei thật nhân từ! Nữ sinh vừa rồi chính là Watanabe Sumitobi đã trả lời câu hỏi cuối cùng môn lịch sử tốt nhất trong kì kiểm tra Yuekao lần này à?"

"Ừ..." Nghe thấy thầy ấy nói như vậy, ít nhiều Miki cũng có chút tự hào, vui mừng cười cười, Miki lấy bài thi lịch sử của Sumitobi trong ngăn kéo ra.

Câu hỏi cuối cùng: Hãy dùng một câu bình luận về Okita Soji.

Ông nhìn dòng chữ xinh đẹp trong bài thi: Xuất quân chưa thắng, người đã mất, lưu sử hùng anh, lệ đẫm bào.*

*(Tojikachan: câu thơ trong bài “Thục Tướng” của Đỗ Phủ, bản dịch của Viên Thu)

Xem ra Sumitobi và ông đều rất tiếc hận cho Okita Soji, ngài ấy không thể cùng đồng đội chiến đấu đến cuối cùng mà lại bị bệnh chết, chỉ điểm ấy thôi, ông liền cảm thấy cách nhìn của Sumitobi rất tốt, cũng bởi vậy nên quyết định lần này tha cho cô.

......

...

Rời khỏi văn phòng, Sumitobi thật không biết nên hình dung tâm tình mình như thế nào, đương nhiên là kích động, bởi vì thoát khỏi vận rủi nghỉ hè học bù, cũng cảm thấy cảm kích với sự nhân từ của Miki cùng với sự giúp đỡ của Yukimura, cô cũng hiểu được mình gần đây rất kỳ cục, cô nên tự tin hơn mới đúng, giống như thiếu gia kẻ có tiền tự đại mà cô gặp ở bãi biển hôm trước.

Lúc này Atobe còn đang rối rắm vấn đề làm thế nào mới có thể vừa tỏa sáng vừa không bị chói mắt, để lần sau nếu gặp Sumitobi thì phải phản bác lại, anh không chấp nhận được thất bại, đặc biệt lại bại bởi một cô gái.

Yukimura thấy Sumitobi bắt đầu thất thần, nghĩ giữa trưa hôm nay hình như mình còn có chuyện muốn nói với Sumitobi, xảy ra một loạt chuyện thiếu chút nữa làm anh quên mất, vì thế anh vươn tay vẫy vẫy trước mặt Sumitobi, làm Sumitobi hoàn hồn, rồi mở miệng hỏi: "Sumitobi, hôm lễ hội Hải Nguyên, trường học khác cũng có thể đến chơi, tớ chuẩn bị mời

một vài người bạn ở Seigaku và Hyoutei, còn Sumitobi thì sao, có định mời nhóm Shiraishi

của Shitenhoji không?"

Nghe Yukimura nói vậy, Sumitobi lại nghĩ tới lần trước nhóm Shiraishi và Kin-chan đến Kanagawa xảy ra một loạt chuyện dở khóc dở cười, không nhịn được cười rộ, không chút do dự gật gật đầu.

Thấy Sumitobi có vẻ rất thả lỏng, Yukimura cũng cười cười, nói: "Vậy tớ giúp cậu cùng

mời nhé?"

"Ừ! Cám ơn cậu, Seiichi..."

Sau khi tạm biệt Yukimura, Sumitobi trực tiếp trở về phòng học, không nhìn thấy bóng dáng Takagi Akina đâu, có lẽ còn chưa về, còn Sato Mika thì vừa thấy cô ngồi xuống, liền khoanh tay từ từ đi qua, vừa đi, vừa khinh miệt nói: "Watanabe-san, đáng tiếc quá nhỉ! Lịch sử không đạt tiêu chuẩn, xem ra nghỉ hè phải học bù rồi, thật đáng thương!"

Mới từ văn phòng Miki trở về, Sumitobi nghe Sato Mika nói vậy thì bỗng thấy rất buồn cười, nhưng Sumitobi vẫn không nói gì, hoàn toàn bỏ qua Sato Mika, mà ngay cả những người đang muốn xem họ cãi nhau cũng tự giác mất mặt, đều quay đi, thuận tiện khách sáo liếc Sato Mika một cái, làm Sato Mika rất phẫn nộ, đang định phát hỏa, Miki sensei liền đi vào cửa phòng học.

"Sato-san, em không nghe thấy tiếng chuông vào lớp sao? Hay là tại lần này kiểm tra rất giỏi?" Vừa vào phòng, Miki chính là ông thầy lịch sử nghiêm túc kia, các bạn trong lớp đều rất sợ ông, dù sao ông cũng rất uy nghiêm.

Nghe thấy Miki răn dạy, Sato Mika chỉ đành chà chà chân, chạy về chỗ ngồi của mình, kỳ thật Sumitobi cảm thấy nếu chỉ có một địch nhân Sato Mika thôi thì đỡ quá, bởi vì cô ta rất ngốc, chỉ cần đáp trả cô ta hai câu thôi, là có thể làm cô ta á khẩu không trả lời được, chỉ sợ còn có địch nhân bí ẩn, tìm kiếm thời cơ xuống tay, sẽ làm cô không kịp trở tay.

Nghĩ nghĩ, Sumitobi liếc mắt về phía chỗ ngồi trống rỗng của Takagi Akina...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.