Mặc Diện

Chương 61: Cuộc sống hằng ngày ở nhà Yukimura



Cuối cùng Sumitobi vẫn không đánh lại được cơn buồn ngủ nặng nề, Yukimura thu dọn xong, tắm rồi đi ngang qua phòng Nami, nghĩ Sumitobi giờ đang ở bên trong nghỉ ngơi, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp...

Khóe miệng bất giác nhấc lên một độ cong ôn hòa, Yukimura đứng trước cửa phòng Sumitobi chốc lát, đến khi tóc không còn nhỏ nước nữa, Yukimura mới bước về phòng mình...

Nếu ông trời ban cho anh và Sumitobi cơ hội sống riêng với nhau, vậy thì anh nhất định sẽ không bỏ lỡ, bắt đầu từ ngày mai, Yukimura muốn cho Sumitobi hiểu biết anh hơn, cũng muốn cho mình hiểu biết Sumitobi hơn. An tâm ngủ một đêm, ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, đường phố ngoài cửa sổ ngẫu nhiên có các cô gái xách giỏ thức

ăn đi ngang qua, âm thanh đàm tiếu, cùng với tiếng chim sẻ đứng trên nhánh cây kêu "chíp chíp" , đều theo ánh mặt trời len vào căn phòng im lặng này, nhưng Sumitobi vẫn ngủ rất thơm, hoàn toàn không bị quấy rầy...

Yukimura đã sớm rời giường, thay xong quần áo, rửa mặt chải đầu, anh biết Sumitobi có thói quen ngủ nướng, hơn nữa ngày hôm qua về nhà khuya lại gặp phải trộm, cho nên Yukimura không vội đánh thức Sumitobi, mà là định ra ngoài chạy bộ, cho dù là ngày nghỉ, Yukimura cũng không cho phép mình có một chút ít lơi lỏng.

Nhưng đến cho Yukimura chạy về, phòng Sumitobi vẫn im lặng không có một chút động tĩnh, làm Yukimura có chút bất đắc dĩ, xem ra Sumitobi ngủ nướng hơn anh nghĩ...

Bất đắc dĩ lắc lắc đầu, Yukimura đi đến trước cửa phòng Sumitobi, vươn tay, hơi do dự, nhưng vẫn gõ gõ cửa: "Sumitobi, đến lúc phải dậy rồi!"

Yukimura gõ xong, trong phòng vẫn rất im lặng, im lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng các bà các bác tán chuyện trên phố, Yukimura lại gõ cửa, nhưng vẫn không có tiếng động gì, rơi vào đường cùng, Yukimura đành phải tự mình mở cửa.

Đẩy cửa ra, Yukimura cẩn thận nhìn về phía Sumitobi, thấy Sumitobi ôm chăn ngủ rất ngon, khóe miệng còn khẽ mỉm cười, không biết có phải đang làm mộng đẹp hay không. Yukimura cười cười, đi đến bên giường ngồi xuống, vươn tay lắc lắc bả vai Sumitobi: "Sumitobi, đồ lười, mau dậy đi!"

Cảm giác thấy có người đang lắc mình, Sumitobi nhíu nhíu đầu lông mày, sau đó gian

nan mở mắt, chớp chớp, dáng vẻ mơ màng làm Yukimura càng thêm mỉm cười...

Sumitobi vừa mở mắt ra liền thấy được bóng dáng mơ hồ của Yukimura, mơ mơ màng màng còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, dần dần nhìn thấy rõ ràng hơn, đầu óc cũng minh mẫn hơn, Sumitobi thế mới nhớ tới mình đang ở nhờ nhà Yukimura, sau đó giật mình bật dậy, nhìn thấy Yukimura tươi cười liền hoàn toàn tỉnh táo lại...

Yukimura thấy Sumitobi cuối cùng cũng tỉnh lại, anh đứng lên, xoay người định rời phòng, vừa đi vừa nói với Sumitobi: "Nhanh đánh răng rửa mặt đi, tớ đi chuẩn bị bữa sáng, xong Sumitobi nhớ xuống đến sáng nhé"

Nói xong, lúc đi ra đến cửa, Yukimura quay đầu lại, nở một nụ cười sáng lạn hơn cả ánh

mặt trời ngoài cửa sổ, sau đó xoay người rời khỏi phòng, trước khi đi còn săn sóc thay

Sumitobi đóng cửa lại. Sumitobi thấy Yukimura tươi cười liền ngẩn người, tuy rằng biết đây là chân thật, nhưng đôi khi Sumitobi vẫn cảm thấy mình đang nằm mơ, dù sao sáng sớm vừa mở mắt ra đã nhìn đến Yukimura, làm Sumitobi cảm thấy... thật thần kỳ...

Lắc đầu, Sumitobi đá bay suy nghĩ lạ lùng trong đầu, sau đó đứng dậy, đi đến bên giường vén rèm cửa sổ lên, thay quần áo, rồi lại lấy bàn chải đánh răng và khăn mặt vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, thẳng đến khi cảm thấy tỉnh táo mát mẻ, Sumitobi mới vừa lòng gật gật đầu với mình trong gương, xuống tầng ăn bữa sáng.

Sumitobi xuống đến nơi, đúng lúc Yukimura đang bưng cơm trứng lên bàn, Sumitobi thấy Yukimura mặc tạp dề bưng cơm trứng, cô thiếu chút nữa trượt chân ngã xuống cầu thang, may mà Sumitobi phản ứng nhanh, đúng lúc bám được tay vịn cầu thang, không thì hôm nay chết chắc rồi...

Sumitobi dùng sức trừng mắt nhìn, xác định mình không nhìn lầm, sau đó năm chữ to hiện ra trong đầu.

Đàn ông giỏi việc nhà!!!!

"Khụ khụ!" Sumitobi định thần lại, thấy Yukimura ngẩng đầu mỉm cười với cô, mới phát hiện mình đã nhìn chằm chằm Yukimura rất lâu, ho khan hai tiếng che giấu xấu hổ, Sumitobi thế mới cẩn thận bước xuống cầu thang. Yukimura cởi tạp dề vắt lên lưng ghế dựa trước bàn ăn, lúc Sumitobi đi đến bàn ăn, anh săn sóc thay Sumitobi đẩy ghế ra, làm

Sumitobi có chút ngượng ngùng, ở nhờ nhà Yukimura còn ngủ nướng để Yukimura phải chuẩn bị bữa sáng, Yukimura còn chăm sóc cô chu đáo như vậy, Sumitobi âm thầm hạ quyết tâm, tuyệt đối phải làm gì đó cho Yukimura mới được.

Sumitobi ngồi xuống, Yukimura cũng ngồi đối diện Sumitobi, đặt một đĩa cơm trứng lên trước mặt Sumitobi, Sumitobi nhận lấy đĩa, cầm thìa lên, nếm thử một miếng cơm trứng Yukimura làm, sau đó Sumitobi sửng sốt...

Bởi vì rất ngon, làm năm chữ to trong đầu Sumitobi càng rõ ràng hơn.

Yukimura thấy Sumitobi sửng sốt, còn tưởng là không hợp với khẩu vị của Sumitobi, có

chút lo lắng cười hỏi Sumitobi: "Rất khó ăn à?"

Thấy Yukimura lo lắng, Sumitobi vội vàng nuốt cơm trứng trong miệng xuống, sau đó lắc lắc đầu: "Không đâu, ăn ngon lắm, chỉ là không nghĩ tới Seiichi còn biết cả nấu ăn..."

Được Sumitobi khen ngợi, Yukimura cảm thấy mỹ mãn, cười nói với Sumitobi: "Kỳ thật tớ cũng chỉ biết làm món này thôi, cái khác thì tớ chịu‖

Nghe thấy Yukimura nói vậy, sau đầu Sumitobi liền chảy một giọt mồ hôi lạnh, anh hoàn toàn đối lập với cô, người bị Sumisaku cho nickname "đại tỷ sát thủ phòng bếp", Sumitobi thật sự rất muốn nói cho Yukimura rằng cậu đã rất hoàn mỹ rồi!

Sumitobi cúi đầu nhìn cơm trứng ánh vàng rực rỡ trong đĩa, đột nhiên bị suy nghĩ lạ lùng trong đầu mình làm bật cười "xì" một tiếng, khiến Yukimura nghi hoặc ngẩn người: "Sumitobi, sao vậy?"

Sumitobi nhịn cười, sau đó buông thìa, nói với Yukimura: "Không có gì, chỉ là tớ cảm thấy Seiichi vừa biết chơi tennis, thành tích học tập lại giỏi, còn biết nấu ăn, về sau nhất định sẽ trở thành một người chồng tốt!"

Yukimura thấy Sumitobi cười rất vui vẻ, anh ngẩn người, rồi cũng mỉm cười theo, sau đó hơi đứng dậy, vươn tay xoa xoa mái tóc Sumitobi đang ngồi ở đối diện, không nhịn được nói: "Có thể dạy cậu chơi tennis, có thể giúp cậu ôn bài, còn có thể giúp cậu làm bữa sáng, có xứng với tên lười như cậu không đây?"

Yukimura vừa dứt lời, mặt Sumitobi lập tức đỏ bừng, trái tim cũng đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài, vụng trộm liếc Yukimura một cái, thấy Yukimura đang nhìn cô cười cực kỳ vui vẻ, Sumitobi vội vàng chôn đầu xuống ăn cơm...

Ăn bữa sáng xong, Yukimura bảo Sumitobi xem tivi hoặc là nghỉ ngơi, rồi tự mình dọn mâm, Sumitobi thấy thế vội vàng đứng dậy ngăn Yukimura, nhận lấy mâm trong tay Yukimura, nói muốn hỗ trợ, Yukimura thấy Sumitobi rất kiên trì, liền đáp ứng, Sumitobi thấy Yukimura gật đầu, trong lòng lập tức có cảm giác "cuối cùng mình cũng hữu dụng", kích động bưng mâm chạy vào phòng bếp...

Yukimura cười lắc lắc đầu, cũng đi theo Sumitobi vào phòng bếp. Không phải Sumitobi hoàn toàn vô dụng, lần trước rửa chén bị Watanabe Koji đuổi ra là vì cô đang thất thần, kiếp trước ở nhà, cô thường xuyên hỗ trợ rửa bát, bởi vì sau mỗi lần hỗ trợ, cô luôn có được tiền thưởng từ bố, cho nên cô rửa bát rất tích cực!

Yukimura thấy Sumitobi có vẻ rất quen tay, cũng yên tâm, cẩn thận phát hiện một ít bọt nước bắn lên váy liền áo của Sumitobi, thấy thế, Yukimura quay lại phòng khách lấy tạp dề

rồi đi vào phòng bếp.

"Sumitobi, mặc thứ này vào đi, nếu không váy của cậu sẽ bị bẩn đấy" Yukimura đi đến bên cạnh Sumitobi, giơ tạp dề trong tay ra, Sumitobi vốn định vươn tay nhận lấy, nhưng hai bàn tay toàn bọt, Yukimura thở dài, nói: "Để tớ giúp cậu"

Nói xong, Yukimura cầm tạp dề vòng qua eo Sumitobi, cảm thấy hơi thở của Yukimura đột nhiên tới gần, Sumitobi ngẩn người, sau đó căng thẳng, trượt tay một cái, đĩa rời khỏi tay, Sumitobi vội vã vươn tay đỡ lấy, may mà đỡ kịp, nếu không cái đĩa sẽ rơi xuống bồn vỡ mất...

"Cẩn thận một chút!" Yukimura thấy Sumitobi trực tiếp vươn tay đỡ, không nhịn được nhíu nhíu mày, nếu không đỡ được thì mảnh đĩa vỡ sẽ cứa phải tay, nghĩ vậy, Yukimura vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

Dưới sự ‗giám sát‘ của Yukimura, cô rửa bát đũa xong, kỳ thật cũng không nhiều, nếu không chắc chắn Yukimura sẽ không cho Sumitobi hỗ trợ.

Sumitobi nhận lấy khăn Yukimura đưa để lau nước trên tay, sau đó cởi tạp dề ra, ngẩng đầu đắc ý cười cười với Yukimura, nói: "Yukimura sensei, em đã hoàn thành nhiệm vụ thầy giao rồi! Kế tiếp sẽ làm gì?"

Yukimura không vội trả lời, chỉ trêu chọc Sumitobi: "Gọi tớ là Yukimura sensei, Sumitobi đang hoài niệm hồi học bổ túc à?"

Nghe Yukimura nói vậy, Sumitobi đột nhiên nhớ lại môn lịch sử rối tinh rối mù của mình, thả lỏng lâu quá nên cô không hề ôn tập tí gì, không cần nghĩ cũng biết mình đã quên gần hết, dù sao lịch sử Nhật Bản trong mắt Sumitobi giống như là con phố rắc rối phức tạp khó nhớ, Sumitobi lén lút thè lưỡi, ngượng ngùng không dám nói với Yukimura là mình đã quên, nhưng Yukimura chú ý tới Sumitobi nên cũng hiểu ra, vì thế giơ tay lên cốc nhẹ trán Sumitobi một cái.

Sumitobi nghi hoặc ngẩng đầu nghi hoặc vì sao Yukimura lại phạt cô, lại thấy Yukimura hình như đã hiểu rõ, vẻ mặt "cậu không biết hay sao mà còn hỏi", mở miệng nói: "Lại quên hết rồi chứ gì?"

Tuy là câu nghi vấn, nhưng ngữ khí lại khẳng định, làm Sumitobi xấu hổ cúi đầu, đồng thời buồn bực khi cảm thấy chuyện gì cũng không thể gạt được Yukimura.

Yukimura bất đắc dĩ thở dài, không tính so đo với Sumitobi nữa, liền thừa dịp mấy ngày câu lạc bộ Tennis không phải luyện tập, giúp Sumitobi học bù lại mới được, không thì Miki sensei nhất định sẽ lại tức giận...

"Sumitobi, cậu có muốn ra ngoài chơi không, thuận tiện mua chút thức ăn về làm cơm trưa?"

Sumitobi vụng trộm liếc Yukimura một cái, phát hiện Yukimura có vẻ không định kiểm

tra môn lịch sử của cô nữa, lập tức ngẩng đầu, tươi cười sáng lạn với Yukimura, không nói

hai lời gật gật đầu...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.