Mạc Tử Băng!!

Chương 39: Anh nhận ra



Đã 3 ngày nhỏ không đi học , không ai biết lý do rõ bằng nó . Anh thì lo lắng không thôi rồi anh cũng nghỉ học luôn . Chỉ còn hắn và nó đi học ... 

- Em biết lý do vì sao Thanh nghỉ phải không ? _ Hắn nhìn nó hỏi 

- Phải 

- Thanh đi xem mắt phải không ? 

- Phải 

- Đúng là thằng ngu , đến giờ mà vẫn chưa biết 

- Đúng là ngu thật _ Nó gật đầu tán thành nói 

Ở nơi nào đó có người ắt xì rõ to ... 

Từ khi biết nhỏ không đi học , anh cũng chẳng có tâm trạng mà đi học . Anh gần như lục tung cả thành phố này để tìm nhỏ nhưng vẫn không thấy nhỏ đâu . Lòng anh buồn bực và có cảm giác rất khó chịu . Anh chạy xe ra khỏi thành phố và đến một tiệm cà phê gần đó , vào trong đập vào mắt anh là tấm lưng mà anh kiếm tìm mấy hôm nay . Mái tóc đó anh vẫn nhớ như in trong lòng , không lầm vào đâu được . Nhưng vui mừng chưa được bao lâu thì sắc mặt anh liền u ám . Trước mặt nhỏ còn có một người con trai , nhìn rất tuấn tú , có lẽ là người giàu có . Anh bình tĩnh lựa một chỗ ngồi gần nhỏ nhất nhưng cố gắng không để bị phát hiện , im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người ... 

- Không ngờ tiểu thư nhà họ Trịnh lại xinh đẹp như thế _ Người con trai lên tiếng nói , ánh mắt tràn đầy hứng thú 

- Thiếu gia Từ quá khen _ Nhỏ cười nhẹ đáp lại 

- Qủa nhiên tiểu thư đây rất khiêm tốn , xem ra lần xem mắt lần này cũng không tồi 

- *Xem mắt sao* ? _ Anh ngạc nhiên 

- Với khả năng của thiếu gia đây thì xem mắt làm chi cho tốn thời gian . Cứ thấy ai vừa mắt là “ vớt “ về được mà ? _ Lời nói đầy ý châm chọc vang lên 

- Ôi , tôi cũng muốn thật lòng tìm cho bản thân mình một bạn đời mà _ Thiếu gia Từ đó dường như không nghe lọt những lời của nhỏ nên thản nhiên nói tiếp 

- Vậy phải như thế nào thiếu gia đây mới buông tha cho tôi ? _ Nhỏ thẳng thắn nhìn người con trai trước mặt nói 

- Tôi thấy rất hứng thú nên cũng không có ý định “ buông tha “ _ Hắn ta cười cợt nhả nói 

Nếu không phải vì nhà hắn ta có thế lực không kém nhà nhỏ bao nhiêu thì nhỏ đã lập tức cự tuyệt rồi . Nhỏ im lặng 

- Cô ấy sẽ không xem mắt với ai nữa _ Một giọng nói lạnh lùng vang lên , nhỏ nhìn về hướng phát ra giọng nói thì ngạc nhiên không thôi  

- S...Sao ? _ Hắn ta tức giận nói 

- Qúa tầm thường _ Anh nắm cổ tay nhỏ đi ra cửa quán - Sao anh biết tôi ở đây ? _ Nhỏ dằn tay ra khỏi tay anh đang nắm ở cổ tay mình 

- Tình cờ và tôi tìm cô mấy hôm nay rồi đó _ Anh tức giận trừng mắt nhìn nhỏ 

- Tôi ở đâu lại liên quan đến anh chứ ? 

- Có , còn cô ? Sao cô lại đi xem mắt chứ ? 

- Tại sao lại không hả _ Ánh mắt nhỏ có chút mong chờ 

- Dù muốn xem cũng phải lựa người tử tế chứ , hắn ta còn gian xảo hơn bất cứ người nào 

- Mặc kệ tôi 

Nhỏ như muốn đi khỏi thì cổ tay lại một lần nữa bị nắm lại . Bước chân nhỏ ngừng lại ... 

- Có liên quan đến tôi chứ 

Nhỏ xoay qua nhìn anh , anh đang cúi đầu xuống làm nhỏ không thể nhìn rõ là anh đang như thế nào ? Nhỏ im lặng lắng nghe anh nói 

- Tôi biết , tôi biết bây giờ có lẽ giữa tôi và cô không có mối quan hệ nào cả nhưng tôi đã nhận ra rằng tim tôi ngay từ lần đầu gặp . Lần đầu gặp tim tôi như đập không ngừng nghỉ , đến lúc nhìn kỹ lần nữa đã không thấy cô đâu . Tôi còn tưởng tôi hoa mắt nhưng không ngờ khi vào lớp cô lại ở ngay trước mặt và ngồi kế bên tôi . Mỗi lần nhìn cô , tôi đã không thể kiểm soát được tim mình , nó cứ mãi đập nhanh liên hồi . Tôi chỉ nghĩ chỉ là nhất thời hứng thú nhưng qua lần cuộc thi của trường , lúc đi cắm trại , lúc đi biển , lúc đi ăn mì với cô tôi đã nghĩ rằng cô là một người rất quan trọng với tôi , khiến tôi cười thật lòng . Và rồi hôm nay khi nhìn thấy cô đi xem mắt , khi nhìn thấy ánh mắt của hắn ta nhìn cô chằm chằm tôi chỉ muốn giết hắn ngay thôi . Cảm xúc lúc đó của tôi dường như lại càng căng thẳng hơn , rồi đâu đó trong tim tôi muốn nói lớn với tôi rằng , tôi phải ngăn cản . Tôi cần bảo vệ cô suốt đời này ... Tôi yêu cô mất rồi _ anh vẫn cứ thế mà cúi đầu nói , khuôn mặt thì lại nóng ran đỏ bừng . Nhỏ đâu biết đây là lần đầu tiên anh thổ lộ tình cảm của mình trước mặt con gái chứ 

- ... _ Nhỏ im lặng , cảm giác tim đập rất nhanh , từng câu từng chữ của anh như đang khắc sâu trong trí nhớ của nhỏ vậy . Nhớ rất rõ , từng câu cứ thế mà lặp lại trong đầu cô . Mặt cô giờ đây cũng đỏ không kém anh . Nhỏ nhìn anh chằm chằm , anh cũng ngước lên nhìn nhỏ . Hai đôi mắt như xoáy vào nhau , cảm nhận cảm xúc của đối phương . Tim nhỏ dường như đang muốn nói gì đó , nhỏ nhắm mắt lại , cảm nhận từng nhịp tim như muốn nói với nhỏ . 

“ Hãy mở lòng và đón nhận đi “ _ Bên tai như có giọng nói của ai đó nói vậy , nhưng rồi nhỏ lại mở mắt . Anh vẫn đứng trước mặt nhỏ , như đang chờ nhỏ đáp trả lại ( Khúc này hư cấu quá :v ) 

- Anh nói đùa cũng hay thật _ Nhỏ nhìn sang bên khác nhưng giọng nói lại có phần khó chịu 

- Tôi nghiêm túc _ Ánh mắt anh nghiêm túc lạ thường

- Vậy bây giờ anh muốn gì ? 

- Tôi chỉ muốn bảo vệ cô cả đời và ở bên cạnh cô cả đời _ Anh ấp úng nói , khuôn mặt liền đỏ lên 

- Tôi có nên xem đây là lời tỏ tình không ? _ Không hiểu sao nhỏ lại muốn trêu chọc anh 

- Không , tôi vẫn chưa chuẩn bị gì cả nên không thể xem đây là lời tỏ tình được _ Anh lập tức phản bác lại nhưng rồi lại đơ ra khi biết những gì mình nói ra lại nghĩ sao mình lại can đảm đến như thế ? 

- Đ...Đúng là đồ ngốc mà _ Nhỏ đỏ mặt nói , cứ tưởng là sẽ chọc anh ta ai ngờ chính mình cũng đỏ mặt 

- Đi về thôi _ Anh lảng sang chuyện khác rồi tiếp tục nắm cổ tay của nhỏ đi ra xe rồi cùng nhau về nhà 

Trên xe , hai người mang hai ý nghĩ khác nhau . Nhỏ thì suy nghĩ về tình cảm của mình còn anh thì lại suy nghĩ đến gì đó rất sâu xa . Về đến nhà cũng đã bắt đầu tối nên ai cũng về nhà nấy . Cả hai đều ngủ không được , trằn trọc suốt đêm ... 

End chap 39 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.