Mạc Tử Băng!!

Chương 52: Sinh nhật 18 (2)



3' nữa 12 giờ ...

Cả bọn đưa mắt nhìn nhau , ánh mắt ai cũng tràn ngập sự tin tưởng nhưng xen lẫn cũng là sự lo lắng .

Nhỏ và anh dẫn hắn và nó đến một căn phòng khác . Bên trong chẳng có gì đặc biệt cả nhưng được cái là rất rộng rãi . Chỉ một màu vàng nhạt chiếu sáng khắp phòng . Rất giản dị nhưng chẳng ai biết được , một lát nữa thôi sẽ có cảnh tượng như thế nào ...

4 người kia đứng gần đó . Khuôn mặt ai nấy cũng đều nghiêm túc , lắng tai nghe xem nếu như có chuyện không hay .

Một phút nữa 12 giờ

- Đừng sợ . Cùng vượt qua nhé _ Hắn nắm chặt tay nó , giọng nói vững vàng , ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn nó .

- Cùng vượt qua . Nếu có chuyện gì thì cứ mặc kệ em mà rời khỏi đây nhé

- Ngốc à ? Anh là con trai đấy nhé , làm gì có chuyện bỏ trốn như vậy ?

- Ừ . Đừng hối hận nhé

- Quyết không hối hận !

12 giờ ... 

Bỗng nhiên , nó hất bàn tay của hắn ra . Tránh xa hắn , cúi gằm mặt . Hắn lo lắng nhìn nó , cái vẻ cách xa này khiến hắn đau đớn tột cùng . Bầu không khí chìm vào sự im lặng ... 

Chỉ một lát sau , nó bỗng trở nên khác lạ . Điên cuồng đập phá mọi thứ , chẳng mấy chốc căn phòng tối đen lại , đồ đạc trong phòng thì bị văng tứ tung . Trong phòng bây giờ chỉ còn lại ánh trăng sáng rọi vào trong phòng . Hắn đau lòng , rất đau lòng nhìn nó , nhìn không được hắn đến chỗ nó rồi nhẹ nhàng ôm vào lòng . 

Nó dường như xem hắn là kẻ thù , lập tức thục cùi chõ vào bụng hắn . Hắn không tránh , cũng không có ý định buông , chỉ hơi nhăn mặt một chút thôi . Nó vẫn không từ bỏ , vẫn căm hận muốn rời xa khỏi vòng tay này . Nó càng giãy dụa hắn càng ôm chặt . Nó điên tiết lên , giẫm mạnh lên chân hắn , xoay lại đánh vào bụng hắn . Thế là nó thoát ra được ... 

- Em muốn đánh như thế nào cũng được nhưng đừng tổn thương bản thân mình _ Hắn xót xa nhìn nó nói với giọng đầy chua xót 

- Anh là ai ? Anh là ai . Mau cút đi _ Nó điên loạn vò đầu bứt tóc khó chịu hỏi . Tại sao người con trai này khiến tim nó có gì đó rất đau 

- Tôi là Lâm Thiên Tài này . Tôi sẽ không cút đâu 

- Lâm Thiên Tài ? Lâm Thiên Tài ? Lâm Thiên Tài ? _ Nó lẩm bẩm lại cái tên ấy , rất quen thuộc nhưng lại rất xa cách 

- Phải phải  . Tôi là Lâm Thiên Tài đây 

- Aaaaaaa _ Tiếng la của nó vang lên , khuôn mặt nhăn hết sức . Nhân cách bên trong nó đang loạn lên 

Hắn sững người nhìn nó 

Ánh mắt đó chính là thứ mà hắn nhận ra được tính cách của nó đầu tiên . Ánh mắt nó đang thay đổi rất nhanh , lúc dịu dàng , lúc điên cuồng , lúc lạnh lùng . 

- Hừ , chết đi _ Ánh mắt điên cuồng muốn giết người kia chính là Tử Thiên ! Nó lấy cầm dao được giấu ngay mép đùi , tiến về phía hắn , vung dao rất mạnh . Hắn lập tức tránh đi , chỉ tránh chứ không làm gì nữa . Vẫn như vậy , vẫn chỉ có nhân cách đó là mạnh mẽ nhất . 

Mỗi lần nó vung dao sức lực đều rất mạnh . Nhưng lần nào hắn cũng đều tránh được , một lúc sau thì có lẽ nó cũng đã hơi mệt . Hắn liền nắm bắt cơ hội đó , lao nhanh về phía nó . Dành lại con dao từ trong tay nó ,  quăng sang một bên . Hắn lại ôm nó một lần nữa , nó muốn vùng vẫy thoát ra nhưng sức lực đã bị lúc nãy hút gần cạn hết rồi . Nó thôi giãy dụa , buông thõng hai tay , im lặng trong cái ôm của hắn . Tại sao người này hết lần này tới lần khác lại ôm nó ? Lâm Thiên Tài ? Cái tên này rất quen thuộc ! Nhưng là ai ? Rốt cuộc là ai ? 

Hắn và nó cùng ngồi xuống nền nhà . Hắn im lặng một chút rồi lại mở miệng nói ...

- Dù em không nhớ anh sẽ nhắc em . Vĩnh viễn anh sẽ bảo vệ em , không cho em bị tổn thương . Em hãy nhớ kỹ những gì anh nói đó , phải nhớ thật kỹ đấy . Anh không biết bây giờ em ra sao nhưng nhìn em khó chịu anh cũng chẳng khá hơn bao nhiêu cả . Làm ơn , đừng cố gắng mạnh mẽ nữa , có anh ở đây rồi . Cứ dựa dẫm vào anh này , chuyện gì anh cũng sẽ gánh vác cho em . Em cũng là con gái cũng là con người mà , vì sao cứ hết lần này đến lần khác phải mạnh mẽ như vậy để làm gì ? Em có xem tôi là con trai không ? Đừng cố gắng tự chịu đựng một mình nữa , rất đau đấy . Chỉ cần em ở bên cạnh tôi mãi và trao trái tim của em cho tôi thì tất cả mỗi thứ của tôi đều là của em được không ? Em mệt mỏi thì hãy cứ dựa vào vai tôi này . Em cần người che chở thì có tôi đây này . Xin em đấy , đừng rời xa tôi , bình tĩnh đi được không ? _ Hắn nói , nói rất nhiều , rất chân thành cũng rất đau thương . Cả đời hắn cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ có lúc yếu đuối và cần một người đến như vậy . Người đó còn là con gái , còn là người hắn yêu đến mức không thể nào buông tay được nữa . Rất yêu ... 

Từng chữ , từng câu nói cứ như sợi dây roi quất mạnh vào tim nó . Không đau , không thấy đau chút nào cả , chỉ cảm nhận sự ngọt ngào như xoa dịu trái tim đang khó chịu ấy . Nhưng lại để lại vết roi , dường như không phai mờ vậy , cứ như khắc sâu vào vậy , nó nhớ rất rõ . Nhưng lý trí lại nhanh chóng bị hành động khống chế . Nó cầm cây dao ở gần đó bị hắn quăng đi , khẽ đẩy hắn ra rồi ... 

“ Xoạt “ 

Hắn không biểu hiện gì cả . Lúc nãy nó cầm dao , vung dao qua , một vết thương dài ngay bụng hắn xuất hiện . Máu không ngừng chảy , mới đó mà đã thấm đầy chiếc áo của bộ comple đắt tiền đó , rất bắt mắt , màu đỏ của máu đó thật sự rất đẹp nhưng cũng ghê rợn . 

- Tại sao không tránh ? _ Nó hơi ngạc nhiên nhìn hắn , rõ ràng lúc nãy hắn có thể tránh được vậy àm hắn không tránh ? 

- Anh nói rồi , nếu em muốn giết người thì cứ giết anh . Chỉ cần em không bị tổn thương gì cả anh chấp nhận hết . Vết thương này chẳng là gì nếu so với em , nếu em có chuyện gì anh chẳng biết lúc đó anh có còn là mình nữa không ! Chết dưới tay em thì còn gì bằng nữa ? _ Hắn nói rất bình thản , khúc cuối còn khẽ cười 

- A..Anh là đồ ngốc sao ? Tại sao đối tốt với tôi như vậy ? Rốt cuộc anh muốn gì chứ ? 

- Muốn gì à ? Muốn em mãi mãi bên cạnh và yêu anh . Muốn em không bị đau đớn nữa - Anh là ai , tại sao lại như vậy ? 

- Là người yêu em nhất 

Hắn cố gắng lại gần nó , lại ôm nó một nữa . Cằm hắn tựa vào vai nó , hắn khẽ nhắm mắt . Rồi mở mắt ra , cắn thật mạnh vào vai nó 

- A _ Nó khẽ phát ra tiếng kêu , có thể cảm nhận được máu đang chảy ra từ nơi hắn cắn 

Một lúc lâu hắn mới nhả ra , dưới ánh trăng , khuôn mặt hắn như được khắc rất hoàn hảo . Ai mà nghĩ rằng hắn lại là ác quỷ chứ ? Bây giờ trên khuôn mặt hắn chỉ đơn thuần là rất ôn nhu , ánh mắt nghiêm túc nhìn nó . Khóe môi có máu của nó chảy xuống 

- Em chém anh một nhát thì anh trả lại đấy . Nếu anh qua khỏi đêm nay thì xem như một nhát này anh sẽ khắc sâu mãi vào trong tim . Anh sẽ coi như đây là dấu ấn của em , anh biết em sẽ không nở ra tay nhưng nếu đã ra tay thì cứ xem như là vậy đi . Dấu ấn này chính là nói rằng anh chính là người của em , vĩnh viễn của em . Còn vết cắn đó cũng xem như dấu ấn của anh , em cũng là người của anh rồi , vĩnh viễn là của riêng anh . Chỉ cần em nhìn thấy nó thì chắc chắn em sẽ nhớ đến anh ! 

- ... _ Nó im lặng , không nói gì cả . Đầu óc nó đang có những ký ức lạ xuất hiện cứ như đang tái diễn lại . Lúc nhân cách thứ 1 đi chơi với hắn , vui vẻ với hắn , xao động vì hắn . Lúc nhân cách thứ 3 mất kiểm soát tiếp tục giết người thì cũng là hắn bên cạnh nó , ôm nó vào lòng . Lúc thì cho nó đi đánh boxing , tất cả ký ức khi bị nhân cách khác chiếm hữu tái diễn lại trong đầu nó . 

Trên mặt nó có thứ gì đó rất nóng từ mắt chảy xuống . Càng ngày càng nhiều , ướt đẫm vai hắn , hắn đang mệt mỏi chợt bừng tỉnh . Là nước mắt sao ? Nó khóc sao ? Hắn lo lắng đưa tay lên vai nó khẽ kéo ra , đúng rồi , nó đang khóc , đôi mắt đỏ hết rồi . 

- Anh yêu nhân cách nào ? _ Nó muốn xác định , rất muốn biết kết quả ! 

- Yêu em . Dù là nhân cách nào thì đó cũng là em , anh yêu em _ Hắn nói thật lòng , quả thật là như vậy . Dù ở bên cạnh nhân cách nào , tim hắn đều đập nhanh . Dù là nhân cách khác nhau nhưng giữa họ vẫn có gì đó rất giống , vẫn có sự liên kết với nhau . 

Câu nói đó như được lặp lại trong đầu nó , hắn nhận ra sao ? Phải . Nhân cách của nó đã được dung hợp lại rồi , không còn nhân cách nào nữa . Chỉ còn Mạc Tử Băng thôi .  

- Anh đúng là ngu ngốc _ Nó khẽ cười nói 

- Đôi khi em sẽ thấy anh rất thông minh đấy _ Dứt lời hắn phủ môi nó bằng môi của hắn . Máu tanh trong miệng hắn vẫn còn nhưng đối với nó thì máu đó chẳng tanh chút nào , nụ hôn đầu tiên của nó đã bị hắn giành mất rồi . Nhưng rất ngọt ngào , rất hạnh phúc , mùi vị giống như sữa vậy ... 

Đến khi cả hai không thở được nữa thì hắn mới quyến luyến rời khỏi , nhưng chẳng được bao lâu thì hắn ngất đi , nhưng khóe miệng vẫn còn thoáng nét của nụ cười . Nó hoảng hốt mới nhớ đến lúc nãy đã chém một nhát , máu chảy ra rất nhiều , nó lo lắng lay hắn dậy nhưng rồi cuối cùng nó cũng quá mệt rồi ngất bên cạnh hắn luôn . 

4 người bên ngoài cửa cảm thấy cũng đã gần một giờ đồng hồ rồi , họ quyết định đi vào trong . Khi mở cửa ra điều khiến mọi người ngạc nhiên là căn phòng rộng rãi , sạch sẽ lúc nãy giờ đây lại có đồ đạc bừa bộn khắp nơi , không có ánh sáng nào ngoài ánh trăng bên ngoài chiếu vào hai thân thể ở cạnh nhau . Màu trắng hòa vào với màu đỏ , rất đẹp nhưng cũng rất đáng sợ . Khi mở cửa , mùi máu lập tức xông vào mũi của 4 người họ . 

Tiếng xe cấp cứu vang lên , nó và hắn đều được đưa vào bệnh viện . 

Vết thương của nó cũng không có gì là quá nặng nên tỉnh dậy trước hắn , còn hắn thì vẫn nằm yên một chỗ không mở mắt . 

Nó tỉnh dậy , thấy mình đang ở trong bệnh viện thì cũng không ngạc nhiên mấy . Phát hiện bên cạnh còn có một giường bệnh nữa , nó vén màn lên xem thì thấy đó là hắn . Nó lập tức đến ngay bên cạnh hắn , nắm lấy bàn tay hắn , khẽ gọi 

- Thiên Tài , anh sao thế ? Sao nằm mãi ở đây ? _ Đã dung hợp nên cũng chẳng còn lạnh lẽo như trước nữa 

- ... _ Chẳng có câu trả lời nào cả

*Cạch* 

Tiếng mở cửa , có người bước vào . Là bọn họ ...

- Em không sao chứ Băng ? _ Cô thấy nó tỉnh cũng giảm bớt sự lo lắng . Cuối cùng mọi chuyện cũng qua rồi nhưng còn thằng em trai mình thì lại nằm đây còn chưa tỉnh

- Em không sao . Anh ấy sao rồi ? _ Nó gật đầu nói rồi lại nhìn về phía hắn 

- Bác sỹ nói , em ấy mất máu quá nhiều nên có lẽ vài ngày sau mới tỉnh lại _ Cậu lên tiếng nói , cũng mong em trai mình mau tỉnh lại . Nếu không mọi người sẽ rất lo , nhất là đứa em gái này 

- Mọi người về nghỉ ngơi trước đi , dù sao cũng chỉ mới 3 giờ sáng thôi . Em ở đây với anh ấy là được rồi _ Nó nói 

- Nhưng ... _ Cô định nói gì đó nhưng cậu cản lại 

- Được rồi , em ở lại nhé . Nhớ cẩn thận sức khỏe nữa _ Cậu nói xong rồi kéo tay cô đi 

- Mày đói thì gọi cho tao _ Nhỏ nói rồi cũng ra ngoài , anh cũng đi theo  

Trong phòng chỉ còn hai người 

- Mau chóng tỉnh dậy đi , em đợi anh _ Nó ngồi nhìn hắn rồi cũng thiếp ngủ lúc nào không hay 

End chap 52 

Chap dài nhất trong các chap đây ^^

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.