Mạc Tử Băng!!

Chương 55: Tình yêu nở rộ



Hôm nay có lẽ là ngày rất bình thường đối với mọi người nhưng đối với “ những người kia “ lại rất đặc biệt duy nhất là “ người con trai “ kia . 

Nơi nào đó ... 

- Chuẩn bị xong hết chưa ? 

- Rồi 

- Cảm ơn mọi người vì đã giúp đỡ ! 

- Cố gắng lên 

- Phải hạ gục cho bằng được ! 

- Cố gắng 

- Không được để uổng sức bọn này nha 

- Nhất định ! 

... 

- Alo , chị ơi , cũng lâu rồi chưa đi ăn chung hay giờ đi ăn nha _ Nhỏ gọi điện thoại cho cô nói 

- Băng có đi luôn không ? _ Cô cũng vui vẻ hỏi

- Có luôn , Bảo với Tài cũng đi luôn á 

- Ây da , đi với bạn trai luôn cơ , mình chị cô đơn một mình _ Cô vờ như tủi thân 

- Hừm , ai biểu chị em xinh đẹp và tài giỏi thế kia , đến giờ còn chưa tìm được ai xứng với chị nữa kìa 

- Ăn nói ngày càng lợi hại nha , có lẽ không ai xứng nhưng ... chắc là có một người _ Chẳng hiểu sao cô lỡ miệng nói , nhưng rất nhỏ . Câu “ Chắc là có một người “ cô nói rất nhỏ 

- Chị nói gì em không nghe rõ ? _ Nhỏ nói vậy chứ nghe rõ mồn một luôn ấy chứ , nhỏ bên kia khẽ cười trộm , nhưng không chỉ mình nhỏ nghe thấy . 

- K..Không có gì . Lát nữa chị qua nha _ Cô gấp rút nói rồi nhanh chóng cúp máy . Khuôn mặt cô chẳng biết từ lúc nào lại đỏ lên 

Lát sau ... 

Nhà hàng ABC 

- *Chị lên tầng 3 đi* _ Vừa bước vào nhà hàng thì cô nhận được tin nhắn từ nhỏ , cô không chút nghi ngờ mà đi lên tầng 3 

Lên đến tầng ba chẳng hiểu sao cô lại không thấy đến một bóng người . Mà hình như tầng 3 này chỉ có một căn phòng duy nhất , có lẽ bọn nó đang ở bên trong nên cô không do dự mà tiến về căn phòng đó . Bước vào bên trong cô thấy kì lạ , bên trong không có một chút ánh sáng , tối đen như mực vậy . Vừa định đi ra thì cô lại dừng bước ... 

Phía sau cô hình như có ánh sáng , cô hơi xoay người nhìn lại thì đúng như cô nghĩ ! Thật sự có ánh sáng , không hẳn là sáng hết nguyên căn phòng , chỉ sáng ở một chỗ thôi . 

Cô tò mò nhìn xem sẽ có chuyện gì xảy ra . 

Chẳng hiểu sao có tiếng nhạc vang lên , cô biết bài này . Là bài Marry you - Bruno Mars 

Khi đang ngỡ ngàng chẳng biết chuyện gì đang xảy ra thì cô thấy ở chỗ ánh sáng lúc nãy có người , tổng cộng có 5 người . Trong đó có 4 người cô quen biết , đó chính là hắn , nó , anh , nhỏ . Còn một người nữa cô không nhận ra , nhưng hình như là con trai , người con trai đó đeo mặt nạ . Nhưng ánh mắt cô thấy rất quen mắt hình như đã thấy qua ở đâu rồi . Ánh mắt đó nhìn cô hình như rất ... có cảm giác như đang yêu vậy ? Cô khó hiểu nhìn 4 người kia , nhưng hình như họ cố tình không nhìn thấy sự khó hiểu đó của cô mà còn cười rất tự nhiên . Nhạc vang lên , cả 5 người họ đều nhảy , những động tác rất điêu luyện , người khác nhìn vào còn tưởng họ đã tập luyện mấy năm đó chứ . Nhìn họ có vẻ như đang đắm mình vào các điệu nhảy , nhưng bọn họ đều nhìn cô , nhưng chỉ có người con trai đeo mặt nạ đó là nhìn cô không rời mắt , ánh mắt rất lạ ... 

Khó hiểu lại càng thêm khó hiểu , sau khi bài hát hết thì 4 người kia lại đến gần cô , ai nấy đều mỉm cười . Ngay cả hắn thường ngày lạnh lùng như thế vậy mà bây giờ lại có thể mỉm cười dịu dàng như vậy khiến cô nhớ đến người nào đó , nụ cười cũng ấm áp như vậy . Bất giác cô lại đỏ mặt lên . Hôm nay cô lại nghĩ đến người đó những 2 lần cơ đấy . 

Hắn với nó và anh với nhỏ đứng sang hai bên , người con trai đeo mặt nạ kia lúc nãy chẳng biết từ lúc nào trên tay lại có bó hoa , mà lại là hoa hồng ?!

Người đó đến gần cô , rồi lại tháo mặt nạ xuống , cô ngạc nhiên nhìn người đó . Tại sao lại là anh ta ? Anh ta còn đang cười nữa , cái người khiến ngày hôm cô luôn nghĩ đến lại đang đứng trước mặt cô ! Là cậu , chính là cậu , hôm nay không còn bộ comple nào nữa , chỉ đơn giản là chiếc áo thun màu trắng đơn giản , quần thun dài màu đen thôi nhưng vẫn đẹp như vậy . 

Anh đang cười , vẫn ánh mắt đó . Cô có nhìn nhầm không ? 

- Cô Mạc , sau bài hát đó cô có thể làm bạn gái tôi không ? Tôi biết thời gian tôi quen biết cô không dài nhưng tình cảm của tôi là thật . Tôi đã có cảm giác là yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên vậy , cô có tin không ? Cô có yêu tôi không ? _ Chẳng hiểu sao lúc này cậu rất nghiêm túc , không ngại ngùng mà nói thẳng ra hết . Nhưng tất cả đều là sự thật , một chút giả dối cũng không ... 

Cô lại ngạc nhiên một lần nữa , bộ não cô đang hoạt động nhanh chóng . Thì ra màn nhảy lúc nãy là tỏ tình , thì ra ánh mắt đó của cậu cô không nhìn lầm . Mặt cô giờ rất nóng , lại rất đỏ , tim cô đập rất nhanh , cô chẳng biết nói gì cả .

Cậu tiến gần cô hơn , vẫn rất bình tĩnh , đưa bó hoa đến trước mặt cô , đang muốn cô nhận lấy . Nhưng việc nhận lấy đó cũng thừa nhận là cô đồng ý , tay cô hơi run lên . 

Cô ngước mắt lên nhìn cậu , cậu vẫn nhìn cô , ánh mắt vẫn không có chút gì gọi là từ bỏ cả . 

- Anh có biết anh đang nói gì không ? _ Giọng cô hơi run lên 

- Biết , còn biết rất rõ nữa . Dù có nói nhiều cỡ nào thì cũng chẳng thể nào nói được hết tất cả tình yêu của tôi cả . Bảo vệ , yêu thương , bên cạnh em và tất cả những thứ khác nữa là nghĩa vụ của tôi và đó cũng chính là quyền lợi của cô . Chỉ cần cô muốn tôi sẽ ở bên cạnh cô bất cứ lúc nào . Cô có thể tin tưởng và yêu tôi thật lòng không ? 

- Anh nói nghiêm túc sao ? 

- Rất nghiêm túc ! 

- Tôi tin tưởng những gì anh nói , cũng ... yêu anh _ Khi nói cô cúi mặt xuống , không dám nhìn thẳng vào mắt anh . Đã có lúc cô nghĩ rằng chẳng có đàn ông nào xứng đáng với mình và cũng chẳng ai bằng 2 đứa em trai của cô nhưng khi gặp người con trai này , ý nghĩ đó của cô lại bay đi đâu mất . Nghe được những lời vừa nãy , thật sự cô đã nhận ra cô nhớ anh và cần anh đến mức nào . Phải chăng đó là yêu ? 

- Cám ơn em _ Cậu vui mừng , miệng cười , ánh mắt cũng như đang cười . Cậu trao cô bó hoa , cô nhận lấy . Cậu ôm cô , vòng ôm rất ấm áp , ích kỷ ngửi lấy mùi lấy thơm của cô . Cậu thật sự yêu cô , yêu rất nhiều ... 

Cô cũng mỉm cười đáp lại cái ôm của anh . Nhìn ra đằng sau thì thấy 4 đứa em của mình đều cười rất vui vẻ , ánh mắt cô long lanh như muốn khóc . Nếu không có bọn nó , cô và cậu có lẽ cũng chẳng gặp nhau . 

Đến lúc cuối , cả 5 người họ đều xoay lưng về phía cô . Cô ngỡ ngàng nhìn , lấy tay che miệng , rất cảm động . Bốn người kia sau lưng áo đều có chữ màu đỏ , in rất to , 4 người họ hợp lại là chữ LOVE , còn cậu thì là chữ YOU . Rồi mấy người họ xoay lại nhìn cô , cô chạy lại về bọn họ , ôm cả 5 người họ , cười ha ha , rất vui vẻ . 

Bọn họ cứ như thế mà xuống lầu cùng ăn tối luôn . Ai nấy cũng vui vẻ , bầu không khí rất náo nhiệt . Những người gần đó cũng ngơ ngác nhìn bọn họ , có người còn sịt máu mũi nữa đấy chứ . 

Thế là một tình yêu lại nở rộ rồi ... Chẳng biết còn chuyện gì xảy ra nữa không ? 

End chap 55  

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.