Mạc Tử Băng!!

Chương 69: Xin việc ở công ty hắn - Kỷ niệm đẹp



Sáng hôm sau , nó ngủ dậy khá sớm hơn mọi ngày . Làm vệ sinh cá nhân xong thì chọn bộ chiếc váy đơn giản , nhìn qua cũng chẳng có gì đặc biệt , chỉ là chiếc váy dài đến đầu gối màu xanh biển , sát nách , cảm giác nó có một thân hình khá thon gọn . Mái tóc được xõa ra nay lại được buộc cao lên , lưa thưa vài lọn tóc nhỏ , trong rất dịu dàng . Nó đánh phấn cho làn da tối lại một chút , không trắng như hiện tại chỉ là da ngăm bình thường . Mái tóc và đôi mắt chuyển đổi thành màu đen . Đeo cặp kính khá to che đi đôi mắt to tròn của nó , nó mỉm cười nhè nhẹ . Thầm nói rằng : “ Lần này em sẽ không để cho anh phát hiện em ra dễ như vậy , lần này em sẽ khiến anh chẳng có bất cứ nghi ngờ gì . Anh sẽ không dễ gì điều tra được thân phận thật sự đâu “ . 

Nó nhớ , lúc trước hắn đã từng nói ngay từ lần đầu tiên gặp hắn đã cảm nhận được có gì đó rất giả tạo ở nó , khi đó nó đã rất nhiên , không ngờ hắn lại cảm nhận được như vậy , hầu như chẳng ai nhận ra nó cả vậy mà hắn lại có thể cảm nhận được . Cứ như chỉ cần ở bên hắn , những gì nó che giấu bấy lâu nay đều bị hắn lật tẩy . Nhưng lần này nó sẽ dốc hết sức mà biểu hiện thật tốt cho hắn không nhận ra , với lại hắn là chủ tịch thì chưa chắc sẽ quan tâm một đứa như nó . Cho nên phải hóa trang thật kỹ !

Bước ra khỏi nhà , nó bắt taxi đến công ty Wiinn - công ty do hắn quản lý cũng như là chủ tịch ... 

Đi đến phòng phỏng vấn , khuôn mặt nó tối sầm lại . Không ít người ở bên ngoài đứng đợi , tầm cỡ 100 người đấy chứ ít . Nó đi đến một chỗ ngồi trống , nhẹ nhàng ngồi xuống . Nhìn mọi người xung quanh , hầu như đều là những người xinh đẹp . Nó thầm nghĩ lần đầu tiên trong cuộc sống nó lại nghĩ rằng cũng có ngày mà nó phải ngồi chờ để được phỏng vấn như vậy . Nói nó là chủ tịch của một công ty thì chỉ sợ bị người khác cười , nghĩ mình là người điên . 

Cả cuộc đời này chỉ sợ đây là lần đầu tiên mà nó đến phỏng vấn xin việc như thế này . Nghĩ lại đúng là nực cười thật mà , nếu chị nó và anh nó mà biết được không biết sẽ như thế nào nhỉ ? Tính ra thì cũng đã 3 năm rồi , nó và hai người kia không gặp nhau . Nếu họ biết đứa em của họ đi xin việc phỏng vấn thì không biết sẽ tức giận như thế nào ? Chỉ nghĩ thôi mà thấy đáng sợ rồi , chỉ mong họ đừng về nước ngay lúc này ... 

Ở một nơi nào đó có 2 người bỗng nhiên đồng thời cùng nhau hắt xì . 

Thật lâu sau nó mới được đi vào phỏng vấn và phát hiện mình chính là cuối cùng . Đi vào bên trong chỉ có 2 người con trai , một người tầm 20 tuổi , còn người còn lại tầm gần 30 tuổi nhưng cả hai người khuôn mặt đều rất đẹp trai , rất tuấn tú . Nó cũng đã có điều tra qua , cũng không quá khó để biết , người con trai tầm 20 tuổi kia chính là tổng giám đốc được hắn rất trọng dụng , làm việc thì rất nhanh gọn , xử lý mọi việc nhanh chóng . Mới 20 tuổi thôi mà sự nghiệp đã thành công đến như vậy , có thể nói người này là cánh tay đắc lực của hắn . Còn người đàn ông tầm 30 tuổi kia thì lại là trưởng phòng của bộ phận điều hành , cũng được xem là người có thực lực đi . 

Nó làm bộ dáng hồi hộp ngồi xuống ghế , đối diện với 2 người họ . Nó cảm nhận rõ ánh mắt đánh giá của họ , trong tờ hồ sơ của nó ghi rằng nó có ít nhất là trên ba tấm bằng tốt nghiệp , thông thạo nhiều thứ tiếng , am hiểu nhiều lĩnh vật . Nhìn vẻ mặt bọn họ có lẽ là không tin đi , nhưng sự thật còn nhiều hơn thế nữa ấy chứ , chỉ là nó không muốn nhiều người để ý đến mình thôi . Vậy mà bọn họ lại nhìn nó với vẻ mặt đó ? Không tức giận cũng chẳng được , chẳng qua nó không thể phát tán ra ngoài mà chỉ có thể ngầm hạ bớt lửa giận xuống mà nhẫn nhục . - Cô năm nay thật sự chỉ mới 21 tuổi ? _ Người con trai 20 tuổi đó chính là Đông Nam , đang nhìn nó với ánh mắt nghi hoặc 

- V..Vâng _ Nó ấp úng trả lời nhưng trong lại thầm nói chẳng lẽ mình trong già như vậy sao ? 

Đông Nam khẽ nhíu mày , anh năm nay chỉ mới 20 tuổi vậy mà nhìn anh còn “ già “ hơn cô gái này nữa cơ ! Nhìn trông có vẻ vụng về , nhưng hồ sơ lại nói cô gái này kiến thức rất rộng rãi . 

Sau khi hỏi vài câu hỏi bình thường thì Đông Nam lại lên tiếng hỏi câu hỏi cuối cùng : 

- Vì sao cô muốn làm ở công ty này ? 

Nó im lặng một hồi , chẳng lẽ lại nói sự thật cho bọn họ nghe à ? Nó khẽ nhếch mép cười buồn 

- Lý do sao ? Tôi nghĩ rằng công ty này chính là lý do để tôi làm công việc này , chủ tịch của công ty này chính là người mà tôi rất hâm mộ _ Nó nói thật lòng , nhẹ nhàng như gió thổi đi , bất giác thanh âm dễ chịu này lại như đường mật rót vào tim của 2 người kia 

Vậy là cuộc phỏng vấn của nó đã kết thúc , phải đợi ba ngày sau mới có kết quả tuyển chọn . 

Nó lặng lẽ rời khỏi công ty này , bây giờ chỉ phụ thuộc vào số phận , nó sẽ xem vận may của mình , liệu có thể thành công vào đây làm việc không ? Nhưng rồi nó lại cười chế giễu , Tử Băng ơi là Tử Băng , từ bao giờ mà mày lại sợ hãi chỉ vì một công việc như thế ? Không phải tất cả chỉ vì yêu một người sao ? 

Bỗng nhiên trong đầu nó lại hiện về kỷ niệm lúc trước , nó bắt xe rồi đi đến quán kem lúc trước mà hắn và nó hay đến ăn ... 

Bước vào bên trong , lòng nó chợt chùng xuống . Kể ra cũng đã 3 năm nó không đến đây một lần nào cả , nay lại về đây như quá khứ khơi dậy vậy . Nó tìm một góc khuất , an tĩnh nhìn mọi người đang cười đùa vui vẻ nói chuyện . 

- Ôi , quý khách lâu quá không gặp ! _ Cô gái phục vụ lúc trước lại đến bên nó , nhìn nó ngạc nhiên nói 

Nó nhìn cô , cô gái này không phải là cô gái mà lúc trước hay đến hỏi nó ăn gì sao ? Nay lại đẹp hơn trước nhiều rồi ... 

- Chị còn nhớ tôi sao ? 

- Tất nhiên là nhớ rồi , 3 năm trước cũng nhờ trò chơi được tổ chức quán kem này thành lập 30 năm mà hai người tham gia trò chơi í . Khi đó có nhiều người quay lại video rồi tung lên mạng , từ đó quán chúng tôi ngày nào cũng hết kem nhanh chóng , quán thì đông người . Dĩ nhiên tôi phải nhớ quý khách rồi nhưng chàng trai kia đâu ? _ Cô gái này vẫn vui vẻ như ngày nào , nói chuyện rất thẳng thắn nhưng cô quả thật nói không sai nếu không nhờ 2 người này thì quán cũng không phát triển như bây giờ

Nó bỗng rơi vào im lặng lần nữa , suốt 3 năm nay nó luôn mơ về hắn , mơ đến hắn rời xa nó . Những kỷ niệm này tưởng chừng đã bị vùi vào bên trong tim nó , mãi mãi cũng chẳng xuất hiện nữa vậy mà hôm nay nó lại hiện về . Nó nghĩ đến lần cùng nhau ăn kem với hắn , vui vẻ đến nhường nào . 

- Cho tôi một ly kem socola _ Nó nói sang chuyện khác 

- Xin quý khách đợi trong chốc lát _ Cô gái đó vui vẻ 

Thời gian đó như quay lại , từng khoảnh khắc đó như hiện về rất rõ ràng . Vẻ mặt háo thắng của hắn , ăn nhanh để có thể chiến thắng trong dễ thương đến mức nào . Rồi lại có vẻ mặt đắc ý khi giành chiến thắng , nhìn nó với ánh mắt vui vẻ . Như đang khoe khoang chiến thắng này vậy , khuôn mặt như con nít vậy . Vẻ mặt ôn nhu và dịu dàng khi múc từng muỗng kem cho nó ăn , trong như một bảo mẫu đang chăm trẻ con vậy . 

Chẳng bao lâu kem đã được đem đến . Khí lạnh tỏa ra xung quanh trông thật hấp dẫn , nó múc từng muỗng lên ăn , mùi vị vẫn như cũ . Vẫn như ngày đó , rất ngon , rất ngọt , cũng gợi lên nhiều kỷ niệm . Bất giác nó khẽ mỉm cười nhè nhẹ 

Đến khi ăn xong chuẩn bị ra về thì nó đi ngang bảng sự kiện thành lập được 30 năm trước . Trên đó có hai tấm hình có mặt của hắn và nó , tim nó bỗng giác nhói đau . Khi đó cả 2 đều viết trên đây những gì đều không biết , cứ như vậy mà rời đi thôi . Lúc đó nó đã rất tò mò nhưng rồi những sự việc sau đó lại khiến nó quên mất đi ... Bây giờ nghĩ lại , sự tò mò kia như hiện rõ . Bất giác nó tiến gần hơn nhìn , khuôn mặt hắn khi cười trông thật dịu dàng biết bao , ánh mắt lại thể hiện sự vui vẻ rõ ràng . Nụ cười rất tự nhiên , chỉ đơn giản là sự vui vẻ mà thôi , chẳng mang theo điều gì nữa cả . Nụ cười này đã lâu rồi , thật đã lâu rồi nó chưa được nhìn thấy qua , dù có cũng chỉ là nụ cười trong bao giấc mơ của nó . 

Nó nhẹ nhàng lật tấm ảnh mặt sau lại , đôi mắt mở to nhìn tấm ảnh . Nước mắt bỗng nhiên tuôn trào ra , trái tim nó khẽ nhói lên đau đớn . Đôi mắt nó chứa đầy sự đau đớn , thất vọng lẫn vui mừng . 

Nó đi ra khỏi quán kem , bắt xe đi về nhà . Trong đầu vẫn lẩn quẩn lời viết ban nãy trong tấm ảnh .... 

“ You are my sunshine “ 

End chap 69 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.