Mạc Tử Băng!!

Chương 90: Những bức ảnh chụp " lén "



Sau ngày hôm qua , cứ như tình cảm bị chôn vùi suốt 3 năm kia được đào bới lên vậy . Đối với cô gái kia , hình ảnh của cô gái này luôn xuất hiện trong đầu hắn . 

Nhớ đến những lời nói cứ như thổ lộ của cô gái kia mà hắn thoáng đỏ mặt , hắn là một đàn ông thế mà lại nghe được một cô gái nói là sẽ theo đuổi mình , cô gái này lại chính là người mà hắn rất yêu đó nữa chứ ? Nhưng rồi hắn lại mỉm cười , cô gái này hắn biết nói được chắc chắn sẽ làm được ! 

Chỉ là hắn thật tò mò không biết cô gái kia sẽ làm gì ? Hắn thật mong chờ ...

Đột nhiên nhớ đến điều gì đó , hắn đến phòng ngủ của mình , lấy cái máy ảnh mà hắn tìm được kia ra . Hắn phải đem đi rửa ảnh thôi . 

Hắn nhanh chóng lái xe đến tiệm rửa ảnh , bước vào bên trong 

- Ông chủ , tôi muốn rửa tất cả ảnh trong máy ảnh này . Mất bao lâu mới nhận được ảnh ? _ Hắn vào thẳng vấn đề , hỏi ông chủ 

- 20' sẽ xong 

- Được , tôi đợi 

20' sau ...

- Ảnh của anh đây 

Hắn nhận lấy rồi trả tiền 

Về đến nhà , hắn mở ảnh ra xem . Điều mà hắn ngạc nhiên nhất tất cả ảnh đều là cô gái Mạc Tử Băng kia . Trên người nó mặc bộ đồng phục học sinh , nếu hắn không nhớ nhầm thì đây chính là đồng phục của trường Noble Royal - trường học mà hắn đã học . Điều này khiến hắn nhớ lại cuốn truyện kia từng có nói đến là nhân vật nữ chính và nam chính đều học chung một lớp , vậy nó và hắn cũng vậy rồi . Chỉ là hắn yêu cô gái này đến mức mà phải chụp ảnh lén như tương tư vậy sao ? Nhìn từng bức ảnh cầm trong tay mà hắn chẳng thể nào dời mắt được . Từng tấm ảnh đều đẹp đến mê hồn , khuôn mặt này y như khuôn mặt hôm đó , như không lạnh lùng như vậy , phía sau đôi mắt này , hắn thấy được sự cô đơn . 

Những tấm ảnh này đều có điểm chung là luôn là vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ đó , ánh mắt tím đậm như chẳng thể nào có thể nhìn thấu được tâm tư . Từng ngũ quan đều đẹp đến chẳng còn khuyết điểm nào cả , thật sự khiến người nhìn chẳng thể nào rời mắt . 

Ở đây ít nhất có hơn 100 tấm đấy chứ , chi tiết này khiến hắn phải mở lại quyển truyện kia . Bên trong đó có đoạn nói về nam chính cầu hôn nữ chính , xung quanh căn phòng đều dán rất nhiều ảnh chụp lén của nam chính . Phải chăng đây chính là máy ảnh mà hắn đã sử dụng để chụp lén đây sao ? Hoàn toàn có thể ! Hắn mỉm cười , có lẽ chẳng bao lâu nữa , hắn sẽ nhớ lại tất cả . 

Hắn rời khỏi nhà , lái xe đến ngôi trường Noble Royal kia . 

Hôm nay là chủ nhật nên ngôi  trường này vắng vẻ . Bước vào ngôi trường , có lẽ hắn chẳng có chút kỷ niệm nào cả . Nếu như hắn nhớ ra được thì chắc chắn sẽ biết nơi này , có kỷ niệm biết chừng nào . Đi đến sân sau , dù nơi này cho hắn những ký ức rất mơ hồ nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự gần gũi khó tả . Hắn nhớ rõ trong truyện có nói , nơi mà hắn biết được bộ mặt “ ác quỷ “ của nó chính là ở đây . 

Trong đầu hắn , thoáng qua hình ảnh đó . Nhìn thấy một cô gái hạ gục rất nhiều người khác , khuôn mặt thì thoáng như đùa bỡn . 

Hắn đang nghĩ , sẽ có một lúc hắn thử đánh với cô gái kia . Chẳng biết ai sẽ thắng nhỉ ? 

- Nơi này thật nhiều kỷ niệm _ Một giọng nói của nữ vang lên 

Hắn hơi giật mình , xoay người về phía phát ra giọng nói kia . Rồi hắn lại nhếch môi mỉm cười

Chính là cô gái đó - Mạc Tử Băng . Hôm nay hắn cũng đã nhìn rõ được hình dáng của cô gái này , mái tóc màu tím rực rỡ , đôi mắt tím trong veo nhưng sâu thẳm . Khuôn mặt ngũ quan đều tinh xảo như tạc tượng . Trên người mặc chiếc váy màu vàng đơn giản , đôi chân mang một đôi giày bata màu trắng . Ánh nắng chiếu lên người nó , khiến nó càng thêm rạng rỡ , thật đẹp ...

Bất giác hắn nhìn đến ngây ngất , không thể dời mắt ...

- Thật trùng hợp ? _ Hắn nói cứ như đang hỏi

- Không vì trùng hợp , mà em đã luôn theo dõi anh _ Nó nhẹ nhàng thú nhận 

Hắn phụt cười , cô gái này không ngờ lại thẳng thắn đến thế . 

- Cũng chính ở tại nơi này , anh nói là sẽ lấy tư cách là chồng tương lai của em để biết quá khứ của em . Khi ấy em thật cảm thấy nực cười nhưng lại chẳng hiểu sao lại đặt niềm hy vọng vào anh , và kết quả , anh chẳng làm em thất vọng _ Nó nhẹ nhàng đi đến bên cạnh hắn , kéo tay hắn đi đến bên gốc cây mà ngồi xuống 

- Vậy sao ? _ Hắn nhẹ nhàng hỏi lại 

- Anh có muốn nghe em kể lại quá khứ của mình không ? 

- Không 

- Vì sao ?

- Tôi không nhớ quá khứ của cô đáng sợ đến mức nào nhưng đã là quá khứ thì không nên nhắc lại nữa . Khi đó tôi muốn biết quá khứ của cô có lẽ vì tôi chẳng muốn nhìn thấy dáng vẻ luôn cô đơn của cô . Hiện tại chỉ cần tôi nhớ ra , thì cũng sẽ nhớ lại được quá khứ đó , cô không cần nói . Chỉ sợ nói lại thì sẽ cảm thấy không vui _ Hắn lắc đầu , nhẹ nhàng nói

- Dù là lúc trước hay hiện tại , anh vẫn nghĩ cho em đến như vậy _ Nó mỉm cười hạnh phúc 

Hắn im lặng , hắn chính là đang nghĩ cho cô gái này ?! 

- Tôi luôn muốn hỏi cô , vì lý do gì cô lại không yêu người khác ? 

- 3 năm trước , khi anh tỉnh dậy em đã vui mừng đến nhường nào , nhưng chẳng bao lâu anh lại chẳng chịu nổi nữa mà bất tỉnh lần nữa . Trước khi ngất đi , anh đã nói , nếu anh xảy ra chuyện thì hãy tiếp tục sống khi không có anh , rồi lại bảo em đi tìm người khác để yêu , sau đó anh lại xin lỗi . Nghe anh hỏi lại em cảm thấy thật nực cười , em yêu anh , yêu sâu đậm , chỉ một câu nói yêu người khác thì sẽ thật sự yêu người khác sao ? Tất cả cũng vì yêu anh , làm sao em có thể yêu người khác khi xung quanh cuộc sống của em đã in sâu bóng hình của anh ? Làm sao em quên được khi em yêu anh đau khổ đến như vậy ? Dù đau khổ , dù cách xa , dù khó khăn em vẫn yêu anh , vẫn chẳng buông tay _ Nó cười chua xót nói 

Hắn thật hận bản thân mình , vì sao lại quên đi mất chứ ? Vì sao ? Khó khăn này hắn có thể trải qua không ?

- Nhưng em tin ! Em tin dù có sóng gió nào , có khó khăn nào em cũng sẽ cùng anh vượt ra . Dù chịu đựng thêm đau khổ nữa em vẫn sẽ vượt qua cho bằng được . Cũng như anh nói , chẳng có tình yêu nào là êm xuôi cả , vì vậy thay vì chúng ta sợ sệt chút sóng gió đó thì vì sao ta không dũng cảm mà tiến lên để vượt qua ? Anh có bằng lòng cùng em vượt qua không ? 

- Tôi muốn cùng cô vượt qua ! _ Hắn chắc chắn nói

- Được _ Nó mỉm cười nhẹ nhàng , đôi mắt tràn ngập yêu thương

Nó khẽ tựa vào vai hắn , hắn cũng không phản kháng , cùng nó ngắm nhìn bầu trời trong xanh này . 

Đến khi gần trưa , hai người mới rời đi ...

End chap 90 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.