Mạc Tử Băng!!

Chương 91: Giao đấu - Đi ăn



Mấy ngày nay , dường như hắn đã sống không thể nào thiếu Tử Băng được rồi . Hắn nhận ra , mình đã yêu cô gái đó , dù hắn chẳng biết vì sao mình lại yêu nhưng hắn chắc rằng mình đã yêu 1 lần thì dù có bao nhiêu thì vẫn sẽ yêu .

Nó hẹn hắn đến một nơi khá vắng vẻ , hắn cảm thấy hơi khó hiểu . Đợi chờ được một lúc thì vẫn chưa thấy bóng dáng của nó , hắn vẫn tiếp tục chờ . Đột nhiên có một luồng gió mạnh bay đến , hắn nhanh chóng né đi , kịp nhìn thấy cây dao sắc bén kia thiếu chút nữa là làm rách áo hắn rồi . Hắn nhíu mày nhìn người cầm dao rồi hắn lại ngạc nhiên khi thấy cô gái đó chính là Mạc Tử Băng . 

- Dù đã 3 năm nhưng anh vẫn chẳng khác chút nào , vẫn thật nhạy bén _ Nó mỉm cười nhìn hắn , khi xuất chiêu , nó đã lường trước được hắn sẽ tránh được nếu không làm sao mà nó có thể làm như vậy ? 

- Em không nghĩ tôi sẽ bị thương sao ? _ Hắn nhếch môi nói 

- Nếu chỉ có vậy anh mà chẳng trách được thì 3 năm trước anh đã chết rồi _ Nó mỉm cười nói , ánh nắng chiếu vào khuôn mặt , khiến nó càng rạng rỡ 

Hắn bỗng nhớ đến tình cảnh ở trong cuốn truyện kia , có nói đến vài lần nam chính và nữ chính giao đấu đánh nhau . Nhưng đến cuối cùng 2 người vẫn không sao , nhưng lại bị thương khá nặng . 

- Đó cũng có thể coi là kỷ niệm , để em xem anh còn giống như lúc trước hay không ? Đừng nương tay _ Nó lại cười , nụ cười thật đẹp 

- Không nương tay ? _ Hắn nhếch môi cười , hắn cũng đã rất muốn thử sức với cô gái này rồi , dĩ nhiên sẽ chẳng bỏ qua cơ hội này 

- Này _ Nó quăng cho hắn một con dao tựa như nó , rất sắc bén 

Hắn chụp lấy , cầm chặt trong tay . Nhìn về hướng nó , có chút chần chừ 

Nhận ra hắn đang chần chừ nhìn mình , nó lại mỉm cười thật hạnh phúc . 

- Đừng nghĩ em là con gái mà chần chừ , em ra tay còn độc hơn con trai các anh đấy _ Nó nói với hắn , xóa tan đi sự chần chừ của hắn  

Hắn nhanh chóng hướng đến nó mà dùng dao đâm . Nhưng như hắn nghĩ , tất cả đòn của hắn , nó đều né được . Hắn cũng không hề nao núng , từ từ chơi đùa với nó . Qua một thời gian khá lâu , cả hai dường như đã chơi đùa đủ nên đều nhanh chóng muốn kết thúc cuộc đấu này . Nó nhanh nhẹn lao về phía hắn , cầm chặt dao trong tay , nhân lúc hắn không kịp để ý thì đưa dao đến gần cổ hắn . Bên môi nó chính là nụ cười chiến thắng ...

- Em giỏi lắm _ Hắn cười nói , cô gái này thật sự quá mạnh mẽ đi 

- Em thắng anh rồi , anh cũng nên đáp ứng em gì đó chứ ? _ Nó vui vẻ nói , hạ dao xuống 

- Em muốn gì ? 

- Đi ăn với em 

- Được 

Quán kem 

- Kính chào quý khách _ vẫn là giọng nói quen thuộc này 

- Chào chị _ Nó mỉm cười nói 

- A , lâu quá không gặp rồi _ Cô gái kia chính là cô gái luôn phục vụ cho hai người 

- Hai người vẫn ăn như cũ phải không ? _ Cô gái lên tiếng nói 

- Vâng _ Cả 2 cùng đồng thanh nói 

Chẳng bao lâu kem đã được dọn ra , cách bày trí đã đẹp hơn rất nhiều so với mấy lần trước nó ăn . Mùi vị vẫn vậy , tuy không ngon như các nhà hàng khác , nhưng đối với nó đây chính là kỷ niệm , kỷ niệm rất đẹp . Mùi vị như vậy , không nơi nào sánh được nữa . 

Nó và hắn nhanh chóng ăn , mà không để ý có bao nhiêu người xung quanh đang nhìn họ bằng ánh mắt ngưỡng mộ . Có vài người nhận ra họ chính là cặp đôi mà 3 năm trước đã cùng nhau thi và giành thắng cuộc . Khi ấy có biết bao cô gái tìm kiếm hắn và xem hắn như là thần tượng của đời mình . Còn nó , nó cũng là thần tượng của các chàng trai trẻ kia , đều là mộng đẹp của họ . Nhưng dù có cố cỡ nào , những người đó vẫn không tìm được 2 người này . 

Sau khi ăn xong , hắn và nó cùng nhau chuẩn bị đi về thì đi ngang cái bản tin đó . Trên đó có dán hai bức ảnh , nhìn vẫn còn khá mới . Hai người đứng lại , đồng lượt nhìn về phía đó , và đi đến gần hơn . Hai bức ảnh này chứa rất nhiều kỷ niệm , 2 bức ảnh này khiến nó thật nhớ đến khi trước . Khi ấy nó thật hạnh phúc đến nhường nào ...

Còn hắn , dù không có nhớ đến nhưng đối với tấm ảnh này hắn cũng cảm nhận rõ được sự gần gũi và tình cảm của mình . Bỗng ở bàn tay hắn , hắn cảm nhận được có ai đó đang nắm lấy tay mình , nhìn qua mới biết là nó đang nắm tay mình , khuôn mặt hắn bỗng đỏ lên , tim cũng đập nhanh hơn . 

- Anh biết không ? Khoảng thời gian đó đã khiến em cảm thấy được trái tim mình đã hạnh phúc đến mức nào . Dù cho đến hiện tại , những kỷ niệm đó vẫn chưa phai nhạt đi một chút nào cả . Anh có thể nào , cho em nắm tay một chút thôi được không ? Lát nữa em sẽ buông _ Nó nhẹ nhàng nói như hồi tưởng lại kỷ niệm đẹp đẽ đó , đôi mắt nhắm hờ lại 

- ... _ Hắn im lặng nhìn nó , khuôn mặt nó dù ở góc cạnh nào vẫn rất đẹp . Nghe những lời nó nói , tim hắn không tự chủ mà khẽ nhói lên . Chỉ là nắm tay thôi mà cô gái này lại phải cầu xin như thế ? Hắn làm sao mà không đau đây ? 

Được một lúc sau , nó mở mắt , vẫn nhìn 2 tấm ảnh kia . 

- Anh nè , xin lỗi vì khi trước đã tự tiện nhìn phía sau tấm ảnh _ Nó nói lí nhí , nhớ đến câu nói đó mà mặt nó thoáng đỏ ửng   

- Tôi cũng vậy , tôi xin lỗi vì cũng đã xem _ Hắn cũng nói , nhớ đến câu đó khiến hắn nhìn sang hướng khác , mặt lại đỏ lên 

Nó khá ngạc nhiên , nhưng rồi cũng bình tĩnh trở lại . Đang định buông tay ra thì ...

Hắn nhanh chóng nắm bàn tay nó lại , ánh mắt kiên định nhìn nó . Như muốn nói rằng không được buông ! 

Nó im lặng nhìn hắn , hốc mắt nó ươn ướt . Bên môi là nụ cười mãn nguyện ... 

Nó không buông nữa mà nắm chặt tay hắn . Cùng hắn đi ra khỏi quán kem trước bao ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người . Cùng hắn đi về nhà ... Dù giữa hai người vẫn chưa xác định được là quan hệ gì cả , nhưng có lẽ cả 2 người đều cảm thấy hiện tại đã quá tốt rồi .

End chap 91 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.