Mạch Thượng Hoa Khai Vì Quân Cố

Chương 66: Thử × Hồi ức



Cố gia rất lớn.

Nữ tử dẫn đường phía trước tựa hồ có ý chờ đợi nàng nên bước di rất chậm, nho nhã lễ độ đứng ở trước cửa một gian phòng, nhẹ nhàng gõ ba tiếng sau đó đẩy cửa phòng, đưa tay làm động tác mời.“An tiểu thư, mời vào.”

“Ách, cám ơn.” Nàng có chút không yên bướcvào.

Đối diện với khung cảnh ấm áp trước mắt, Dĩ Mạch đang mặc áo lông cũng cảm thấy có chút nóng nực.

Phong cách trang trí cổ điển, lấy màu trắng làm chủ đạo, bên cạnh là màu vàng và đen. Đèn thủy tinh trong suốt, rèm cửa sổ màu tím viền vàng rủ xuống đất, tăng thêm vài phần đẹp đẽ quý phái.

“An tiểu thư, mời qua bên này.” Một giọng nam Thẩm thấp từ bên sô pha truyền đến.

Dĩ Mạch tiến lên vài bước, phát hiện một nam nhân đang ngồi trên xe lăn. Hắn cùng Cố Quân Thanh có vài phần tương tự, có vẻ lớn tuổi hơn một chút, thân thể gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, điều này làm cho dung mạo nguyên bản tuấn lãng lộ ra một loại sắc thái bệnh hoạn. Hắn mỉm cười, lại tạo cho người ta một loại áp lực khó hiểu. Nếu nói cảm giác áp bách của Cố Quân Thanh cường đại giống như cơn lốc, thì trên người hắn phát ra áp khí, càng giống đầm lầy khổng lồ yên tĩnh.

“Cố tiên sinh, xin chào.” Nàng đoán hắn hẳn là ca ca Cố Quân Thanh, bị hắn xưng là “Cố đại” Cố Tĩnh Hàn.

Trong mắt rất nhiều người, cố đại tồn tại là thần bí mà đặc thù. Rất ít người biết nam nhân bệnh tật suốt ngày sống trong nhà này đã từ lâu đảm đương vai trò quân sư, vì Bất Lạc Viêm Dương đặt ra con đường phát triển. Hắn có được năng lực bày mưu tính kế, kết hợp với thủ đoạn tàn nhẫn của Cố Quân Thanh. Bị hắn nhìn chằm chằm, mỗi một cái lỗ chân lông trên người Dĩ Mạch đều cảm giác được khẩn trương, giống như chuột đồng bị rắn bắt gặp.

“Mời ngồi.” Nam tử nhẹ nhàng nâng tay, mỉm cười.“Hôm nay tôi mời An tiểu thư đến nhà, là muốn cùng cô nói một việc. Về Quân Thanh, cùng Bất Lạc Viêm Dương.”

Dĩ Mạch có chút câu nệ ngồi ngay ngắn. Nàng cũng không biết hắn muốn cùng mình nói cái gì, nhưng sự nhạy cảm của một cô gái đã nói cho nàng biết chuyện tiếp theo chắc chắn không tốt lành gì, vì thế, dự cảm bất hảo một phần một phần mở rộng.

“Như cô chứng kiến, cơ thể của tôi rất tệ. Bởi vậy Quân Thanh từ nhỏ đã được định trước là người kế thừa duy nhất của Bất Lạc Viêm Dương. Đây cũng là phụ thân hy vọng. An tiểu thư là người Quân Thanh yêu nhất, đây vốn là chuyện tốt, huống hồ An tiểu thư chính trực thiện lương, gia thế trong sạch, không có chỗ để người ta chỉ trích.” Hắn dừng một chút, đơn giản khoan dung, hào phóng thừa nhận nói,“An tiểu thư chắc không biết, tôi từng điều tra lai lịch của cô, xuất phát từ việc lo lắng cho đệ đệ, hy vọng cô không lấy làm phiền lòng.”

Dĩ Mạch nhìn nam nhân trước mắt, không biết nên nói thế nào, vì thế vẫn tiếp tục duy trì Thẩm mặc.

Chỉ nghe Cố Tĩnh Hàn tiếp tục nói: “Quân Thanh có thể cùng người mình yêu sống bên nhau trọn đời, là hy vọng của tôi. Nhưng làm con cháu cố gia, trên lưng của hắn còn mang theo tương lai của Bất Lạc Viêm Dương. Nếu như gia phụ có thể qua được một kiếp, mấy thành viên trong ban giám đốc đang rục rịch kia có lẽ sẽ yên ổn vài phần, nhưng tình huống trước mắt của hắn cũng không lạc quan. Lúc này di chúc chưa lập, Quân Thanh uy tín còn thấp, Tô Viễn Ca tất nhiên sẽ tranh đoạt quyền lợi…… Như vậy từ nay về sau, Bất Lạc Viêm Dương có còn chỗ đứng của Cố gia nữa hay không, đều rất khó nói.”

“Ý Cố tiên sinh là, Cố gia cần hy sinh hôn nhân của Quân Thanh làm điểm tựa?” Đôi mắt tối đen của nàng an tĩnh nhìn hắn.

Tầm mắt của hắn dao động, đánh giá nàng tử trên xuống dưới,“An tiểu thư giống như trân châu, nhưng thứ mà Quân Thanh cần lúc này, chỉ sợ là một viên kim cương.” Hắn đơn giản bổ sung một câu,“Trong tay Lí Lan nắm gần 20% cổ phần của Bất LạcViêm Dương, con gái độc nhất của hắn tựa hồ đối với Quân Thanh có tình ý.”

Nói đã đến nước này, sự việc đã sáng tỏ.

Ánh mắt hắn như dây treo cổ gắt gao nhìn chằm chằm nữ tử ngồi ở phía đối diện. Giống như con nhện giăng tơ, còn nàng là tiểu côn trùng sa lưới, mang theo tự tin cùng ý cười đùa cợt thấy rõ. Bất luận tiếp theo nàng phản ứng như thế nào, đối với hắn cũng chỉ là một trò đùa khôi hài, hay là một màn lâm ly bi đát, tất cả đều đã nằm trong lòng bàn tay hắn.

“Cái kia……” Trên mặt nữ sinh hiện ra một tia do dự, nhỏ giọng nói,“Không phải nên có ‘phí chia tay’ gì đó sao?”

Nam tử ngẩn ra.

Phí chia tay?

Cố Quân Thanh, ánh mắt của ngươi bất quá cũng chỉ như thế.

Cố đại nhíu mày, ngữ khí kiêu căng lạnh như băng: “An tiểu thư muốn, chỉ cần không phải quá phận, tôi đều nghĩ cách thỏa mãn.”

Lúc này trên mặt nữ sinh hiện ra nụ cười đầu tiên kể từ khi gặp mặt. Biểu tình kia giống như vừa thở phào nhẹ nhõm “Thì ra là thế”. Nhưng, vì sao nụ cười này không giống như trong dự đoán của hắn?

“Xem ra An tiểu thư đối với lời hứa hẹn của Cố mỗ có điểm hoài nghi?” Hắn không hờn giận.

“Ôi chao?! Đương nhiên không phải.” Nàng cuống quít giải thích,“Bởi vì theo như tình tiết trong bình phim truyền hình, sau đó đôi bên đều cò kè mặc cả, mà Cố tiên sinh vừa rồi không nói, tôi còn nghĩ Cố Quân Thanh không đáng giá tiền, may mắn……” Hắn vẫn có giá, hơn nữa xa xỉ, điểm này làm cho nàng thực vui mừng.

“……” Cố đại vốn duy trì bộ dạng băng sơn, nhưng lúc này lớp băng trên mặt đã tan ra vài phần.

Nàng mỉm cười lạnh nhạt, “Cố Quân Thanh mà tôi sở nhận thức cho tới bây giờ đều là người lý tính kiên cường, bởi vậy, tôi mới có thể đem toàn bộ tình cảm của mình giao cho anh ấy.”

“Cố tiên sinh, tôi không muốn làm người đầu tiên rời đi, bởi vì để làm được việc đó cần dũng khí rất lớn. Nếu Bất Lạc Viêm Dương cùng tương lai của tôi là hai con đường khác nhau, quyền lựa chọn này hẳn là lưu cho đệ đệ của ngài, vì đó chính là con đường anh ấy sẽ đi sau này. Tôi có thể làm, chính là im lặng đứng ở con đường thuộc về tôi.”

“Nếu hắn lựa chọn bên kia?” Hắn hỏi.

“Trong khoảng khắc anh ấy lựa chọn bên kia, tôi sẽ dứt khoát rời đi.” Lông mi nàng run rẩy, giống như cánh bướm,“Đó là việc cuối cùng tôi có thể làm cho anh ấy.”

“Khi đó cô sẽ hai bàn tay trắng.” Trong lời nói của hắn mang ý cảnh cáo.

“Nếu phải rời khỏi, cần gì lưu lại chút gì?” Nàng cười nhẹ.

Cố đại còn muốn mở miệng, lại nghe ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào, đảo mắt đã tới trước cửa.

“Nhị thiếu gia, đại thiếu gia dặn qua ngài đang nói chuyện quan trọng, bất luận kẻ nào cũng không thể đi vào……” Thanh âm khuyên can, nghe qua hình như là Lam.

“Cút ngay.” Lời ít mà ý nhiều.“Ngươi cư nhiên dám khóa cửa?”

“Hiện tại ngài đi vào cũng không hợp thời……”

“Cấp Cố đại chuẩn bị tốt thuốc trợ tim.”

“Ôi chao? Cái gì?” Người nọ hình như không nghe rõ “A! Ngươi không thể……” Dưới tình thế cấp bách, ngay cả “Ngài” cũng đổi thành “Ngươi”.

Chỉ nghe nổ “Oành” một tiếng, cửa gỗ màu trắng khắc hoa văn châu âu cứ như vậy ầm ầm đổ xuống đất.

“Thực đau……” Cố Quân Thanh thu hồi chân đá cửa, oán giận.

Cố đại vỗ vỗ ngực, sắc mặt biến thanh.

“Đại thiếu gia…… Các ngươi còn không mau đi lấy thuốc!” Lam gấp đến độ dậm chân, dáng vẻ mất hết.

Cố Quân Thanh đi vài bước đến trước mặt Cố đại, một phen kéo Dĩ Mạch, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

“Ách…… Cái kia, Cố tiên sinh, tôi cáo từ trước, cám ơn chiêu đãi……” Người nào đó lắc lắc đầu, sau đó hướng về phía Cố đại nói lời từ biệt, chỉ thấy sắc mặt của hắn lại xanh thêm vài phàn.

“Cứ đi như vậy sao, không cần lo?” An đồng học bị lôi chạy có chút lo lắng hỏi,“Thân thể của đại ca anh……”

“Hắn là yêu nghiệt chuyển thế, có thể sống thật lâu, không cần lo lắng cho hắn.” Cố cầm thú vân đạm phong khinh đáp.

“Nhưng vừa rồi sắc mặt hắn rất xanh.”

“Cánh cửa vừa nãy anh đá là do hắn đặt làm ở chỗ một kiến trúc sư người La Mã, chỉ có tên vắt cổ chày ra nước kia đau tiền mới phát xanh.”

“……” Đây là người một nhà kiểu gì a. Dĩ Mạch không nói gì.“Cố bá bá thế nào ?”

Hắn lôi kéo tay nàng, ở trước một căn phòng ở lầu 4 thì dừng lại. Cánh cửa thủy tinh rất nặng, Dĩ Mạch ghé sát mắt nhìn lại, bên trong hoàn toàn là thế giới thuần sắc trắng. Bốn phía là dụng cụ y tế lạnh như băng. Hai nữ y tá mặc váy hồng ở bên cạnh nhìn điện tâm đồ, thỉnh thoảng ghi lại gì đó vào trong bệnh án đang cầm trên tay.

Nằm trên giường lớn màu trắng là một nam tử tuổi gần 50, thần thái bình yên giống như đang ngủ. Những chiếc ống dài uốn lượn chui vào bên trong chiếc chăn ông đang đắp, liên kết ông với những máy móc lạnh như băng.

“Đó là cha anh.” Cố Quân Thanh ở bên cạnh nàng mở miệng. “Năm ngày trước bị nghẽn động mạch tim, từ đó không tỉnh lại.”

“Cái kia…… Không cần đưa Cố bá bá đi bệnh viện sao?” Dĩ Mạch có chút lo lắng hỏi.

“Thân thể Cố đại từ nhỏ cũng rất kém, thường lên cơn sốc. Vì làm cho hắn sống sót, phụ thân liền dùng một số tiền lớn xây một phòng bệnh ở trong nhà. Bác sĩ được thuê về cũng là hạng nhất, nếu bọn họ đều thúc thủ vô sách, đi bệnh viện cũng không cứu vãn được gì.” Hắn nhíu mi, trên mặt không che giấu được đau thương.“Nhìn ông nằm ở nơi đó, mà anh cái gì cũng làm không được.”

Dĩ Mạch ngẩng đầu, thấy gương mặt mệt mỏi của hắn, làm cho người ta đau lòng.

Hắn yếu ớt cùng lo âu, hắn bất đắc dĩ cùng bàng hoàng, cứ như vậy hiện rõ trước mặt nàng.

Bởi vì thói quen ỷ lại, thậm chí đã quên mất thân ảnh luôn đứng ở trên cao kia cũng có lúc cần người ta an ủi, cũng sẽ sợ hãi khi sắp mất đi một thứ gì đó.

Nàng bắt lấy bàn tay to của hắn, nắm chặt, kiễng mũi chân, sau đó cho hắn một vòng tay thật lớn.

Tựa như muốn dùng tất cả độ ấm trong cơ thể mình để bảo bọc hắn.

“Cố bá bá nhất định sẽ tỉnh lại.” Nàng thì thào nói nhỏ.

Cố Quân Thanh bị cái ôm bất thình lình này làm cho giật mình, trong khoảng nửa khắc con ngươi nổi lên một mảnh ấm áp.

Tiểu nha đầu này dùng phương thức vừa ngốc vừa chất phác an ủi hắn.

Ngón tay thon dài mơn trớn lưng của nàng, chậm rãi quay lại ôm.

Nam tử cao lớn, nữ sinh nhỏ nhắn. Im lặng ôm nhau.

Ngoài cửa sổ là mây bay gió thổi. Xanh thẳm mà cao xa.

Hắn nghe thấy nàng ở bên tai thì thầm như tiếng chim vỗ cánh.

“Em vẫn không thích tên của mình, Dĩ Mạch, tương cứu trong lúc hoạn nạn. Bởi vì em cảm thấy, nếu có một ngày xảy ra tình huống bắt buộc phải tương cứu trong lúc hoạn nạn, em thà rằng chưa từng quen biết người kia.” Nàng ngẩng đầu, đáy mắt có ẩm ướt.“Thời điểm gặp gỡ lúc ban đầu chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày yêu nhau, lúc nói tiếng yêu chưa từng nghĩ sẽ chung sống cả đời. Cố Quân Thanh, anh làm cho em hy vọng có cùng em tương cứu trong lúc hoạn nạn, đã không còn dũng khí để quên đi. Cho nên, em ích kỷ đem quyền lựa chọn này lưu lại cho anh. Trước khi anh quyết định có rời đi hay không, em sẽ vẫn ở lại bên cạnh anh, cùng anh.”

Nàng ngửa đầu mỉm cười hết sức, lại vẫn có giọt lệ không chịu khống chế chảy xuống.

Tay hắn mơn trớn hai má của nàng, lau đi nước mắt, lưu lại độ ấm do tiếp xúc.

“Nha đầu ngốc, cái gọi là ‘chưa từng quen nhau’ bất quá là một câu lừa mình dối người.” Trong đôi mắt đẹp như hắc diệu thạch của Cố Quân Thanh lấp lánh ánh sáng, “Nếu anh mất đi em, suốt cuộc đời anh chỉ có thể sống trong hồi ức.”

Nàng đem đầu vùi vào ngực hắn,“Có câu, em vẫn không nói cho anh.”

“Cố Quân Thanh, em thực yêu anh.”

Đúng lúc này, tựa hồ truyền đến một tiếng ho nhẹ.

Dĩ Mạch ngẩng đầu, thấy Cố Tĩnh Hàn cùng Đỗ Vân Trạch xuất hiện ở chỗ rẽ cuối hành lang.

Mà phía sau bọn họ, là Tô Viễn Ca quần áo hắc y.

Đôi mắt màu xám của hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng như bóng đêm, im lặng dừng ở trên người bọn họ. Mà trong bóng tối nồng đậm, đã che giấu hết thảy.

Hắn cứ như vậy mặt không chút thay đổi nhìn nàng, một lát, nhẹ nhàng chuyển dời ánh mắt.

Thấy người tới, Cố Quân Thanh nhíu mày.

Thiên Duyệt giải trí cùng Bất Lạc Viêm Dương quan hệ luôn căng thẳng, mà thân phận Tô Viễn Ca lại thập phần xấu hổ. Cố Cửu Thành hôn mê chưa tỉnh, hai người kia lại đến vào lúc này……

“Nghe nói công tác tài vụ ở công ty xảy ra vấn đề, Quân Thanh, ngươi đi công ty một chuyến.” Mở miệng là Cố Quân Hàn.

Cố Quân Thanh thản nhiên quét mắt Tô Viễn Ca, lôi kéo Dĩ Mạch, xoay người rời đi.

Cửa thủy tinh bị Đỗ Vân Trạch một phen đẩy ra.

“Cố Cửu Thành, ngươi tỉnh lại cho lão tử!” Nam tử trung niên thấp bé này đơn giản vọt vào phòng bệnh, đối nam tử hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh quát, hoàn toàn không có nửa điểm lễ nghi của một người có vai vế trong thương trường.

Hai bác sĩ thấy thế kinh hãi, đang muốn ngăn trở, lại bị Cố Quân Hàn xua tay ngăn lại.“Không có việc gì, các ngươi về trước đi.”

Hai người trao đổi một ánh mắt, gật đầu rời đi.

Tô Viễn Ca thấy cử chỉ của ông ta có chút không khống chế được, đang muốn đưa tay kéo hắn, lại bị hắn bắt được cánh tay, tóm đến trước giường.

“Giả bộ làm thi thể thú vị lắm sao?” Đỗ Vân Trạch khóe mắt phiếm hồng, thanh âm có chút run rẩy,“Lão Tử nuôi con cho ngươi lâu như vậy, ngươi một phân tiền cũng không cho đã muốn duỗi chân?”

Tô Viễn Ca chết đứng tại chỗ, coi như cái gì cũng chưa nghe thấy nhìn người bên cạnh.

Thanh âm kích động của Đỗ Vân Trạch bao trùm trong căn phòng màu trắng, tựa như sóng biển đánh xuống, vỡ thành trăm ngàn hạt nước nhỏ.

“Ngươi có biết tiểu tử này tính tình thối nát khó hầu hạ lắm không?”

“Ngươi có biết ta đã tốn biết bao tâm tư trên người hắn hay không?”

“Ngươi khen ngược, ỷ vào trước kia từng giúp ta giải quyết chút chuyện, liền đem xú tiểu tử này cột cho ta. Ngươi cho là có thể trốn một bên xem cả đời sao? Ta không để ngươi toại nguyện! Ngươi……” Đang nói hăng say, hắn hình như có chút trố mắt nhìn Cố Cửu Thành hôn mê bất tỉnh, biểu tình trên mặt có chút quái dị.

“Đỗ tổng xem ra có chuyện cần nói với gia phụ, không bằng Tô tiên sinh dời bước xuống dưới lầu, chúng ta ôn lại chuyện cũ.” Cố Quân Hàn đánh vỡ cục diện bế tắc, nhìn Tô Viễn Ca biểu tình lạnh như băng nói.

“Giữa chúng ta, không có chuyện cũ cần nói.” Hắn lãnh đạm đáp lại.

“Thật không?” Nam nhân ngồi ở trên xe lăn mỉm cười,“Ta nghĩ Tô tiên sinh sẽ có hứng thú với vụ bắt cóc trước cửa trường tiểu học Tinh Dương mười ba năm trước.”

Hắn đột nhiên nhìn về phía cố đại, trong nháy mắt, ánh mắt có chút mê ly.

Cố đại thao túng xe lăn rời khỏi, một lát, Tô Viễn Ca đi theo phía sau hắn.

Trong phòng khách ấm áp như gió, một con chó lông vàng phe phẩy cái đuôi đứng ở bên xe lăn, một đôi mắt màu đen nhìn chằm chằm Tô Viễn Ca ngồi ở trên sô pha. Nó đi về phía trước vài bước, rồi dừng lại, lặp lại vài lần, cuối cùng đứng ở bên người nam tử.

Tô Viễn Ca giơ tay, sờ sờ đầu của nó. Giống như được khích lệ, nó sủa một tiếng, cọ cọ vào đôi chân dài của hắn.

“Shirley còn nhận được ngươi. Tuổi nó cũng đã lớn, thật lâu không có tinh thần như vậy.” Trong cái chén mà Cố Quân Hàn đang cầm ước chừng là thuốc, chất lỏng màu nâu, hơi hơi lay động.

“Ngươi bảo ta đi ra, muốn nói cái gì?”

Cố Quân Hàn ngửa cổ đem chất lỏng trong chén một hơi cạn sạch, mặt nhăn mày nhíu, đưa tay lấy bánh ngọt trên bàn cắn một miếng. Thoáng nhìn, trên mặt Tô Viễn Ca rõ ràng không có vẻ gì là kiên nhẫn, hắn cười nói,“Bánh ngọt, không nếm thử sao?”

Trên bàn trà màu trắng khắc hoa cốt từ là một đĩa bánh ngọt bình thường. Bên ngoài lớp bơ màu tím là chữ S được viết bằng sôcôla đen.

Đồng tử Tô Viễn Ca mạnh mẽ co rụt lại.

Chữ ‘S’ đặc thù này, chỉ xuất hiện ở một cửa hàng bánh ngọt duy nhất có tên là “sweet” tại H thành, cửa hàng bánh ngọt có giá trên trời, mỗi ngày số lượng điểm tâm bán ra có hạn.

Tòa biệt thư sang trọng, đứa trẻ ở đó dùng bánh ngọt “S” làm điểm tâm, sớm đã biến mất trong trí nhớ của hắn.

Mà giờ phút này, trước mặt bọn họ, là bánh ngọt việt quất.

Hương vị ngọt ngào, lớp kem mềm mại.

Lại giống như dây leo có gai, thít chặt đau đớn.

Ở chỗ rẽ trước cửa trường tiểu học Tinh Dương.

Thời tiết nóng bức.

Hai thiếu niên không hẹn mà gặp.

Đeo cặp sách rất nặng chậm rãi trở về nhà của mình, vừa ngẩng đầu, thấy hắn.

Bộ dạng vẫn tươi sáng như trước, mặc bộ đồng phục màu lam được là phẳng của học viện quý tộc, mang theo một hộp giấy được đóng gói hoa mỹ, trên mặt có một chữ “S” thật to.

Tô Viễn Ca cúi đầu nhìn đồng phục tiểu học Tinh Dương màu xám đã có nhiều nếp nhăn trên người mình, bỗng nhiên cảm thấy có chút tự ti.

Nhưng mà đáy lòng lại rộn ràng vui sướng.

Hình như hắn đã từng hứa. Hắn sẽ đến thăm mình, không lâu sau khi rời khỏi Cố gia.

“Ca……” Mặt hắn giãn ra mỉm cười.

“Tô Viễn Ca.” Ánh mắt thiếu niên như hắc diệu thạch thâm thúy thản nhiên nhìn hắn.“Cái bộ đồ màu lông chuột này là đồng phục mới của ngươi sao?”

Một chậu nước lạnh giội thẳng vào đầu hắn, giật mình đứng im tại chỗ, hai tiếng ‘ca ca’ kia rốt cuộc nghẹn trong cổ họng.

“Thực thích hợp với ngươi. Hiện tại xem ra, sau khi ngươi rời đi, không khí trong nhà mới mẻ hơn nhiều.” Bên môi thiếu niên có ý cười châm chọc.

“Cố Quân Thanh!” Nam sinh bị chọc giận cắn răng phun ra ba chữ này. Bàn tay nắm thành quyền run rẩy, ngay cả trong lòng cũng lãnh lẽo.

“Hôm nay ta cố ý đến thăm ngươi. Đây là bánh ngọt việt quất ngươi thích ăn nhất.” Cố Quân Thanh híp mắt, mở hộp giấy đang cầm trong tay, lấy ra một miếng bánh ngọt màu tím, để ở trong lòng bàn tay giống như triển lãm cho hắn xem.

Tô Viễn Ca bị thái độ của hắn làm hồ đồ, không biết làm sao đứng ở tại chỗ.

Thiếu niên chậm rãi đến gần, sau đó giơ tay lên.

Miếng bánh ngọt đó nện lên mặt hắn, dính ở trên tóc. Lớp bơ mềm mại chảy xuống vai, dính ở vạt áo trước.

Hắn đỏ mắt tóm lấy vạt áo Cố Quân Thanh, tay kia nắm chặt thành quyền giơ lên lại đột ngột dừng ở cách mặt Cố Quân Thanh có mấy cm.

Người từng đem hắn bảo vệ phía sau, nói ‘Hắn là đệ đệ của ta’.

Người từng kéo tay hắn chạy vào phòng bếp ăn vụng đồ ăn vặt.

Người từng vì hắn đánh vỡ bình hoa cổ mà chịu đòn thay.

Hắn mở to hai mắt, không cho nước ở trong hốc mắt chảy ra. Giống như một lớp sương mù ẩm ướt, bỗng chốc che khuất cả thế giới.

Sỉ nhục, khinh miệt. Đều là có thể chịu được.

Duy độc không thể chịu được, là người đã đem nó đến cho ta, là ngươi.

“Ăn ngon không?” Thiếu niên cười rất lớn, thậm chí có chút khoa trương,“Ngươi nên trở về cầu xin mẫu thân ngươi, tiếp tục ở Cố gia làm bảo mẫu, ít nhất có thể ăn được điểm tâm “sweet”.

Hung hăng một quyền, dùng hết tất cả sức lực mà mình có.

Vì thế, nước mắt cứ nhưu vậy tràn mi mà ra. Nóng bỏng, như một dấu ấn.

Cố Quân Thanh bởi vì lực đạo một quyền này mà lảo đảo lui về phía sau hai bước, nhưng khóe mắt lại vẫn là ý cười, làm cho người ta xem không hiểu.

Câu cuối cùng mà hắn nói với mình.

Tô Viễn Ca, ngươi nhớ kỹ, sớm hay muộn cũng có một ngày, ta sẽ đánh lại.

Một khắc đó, chính mình dùng tay áo lau nước mắt, xoay người chạy đi, nhanh đến mức muốn đem tất cả những ký ức bỏ lại phía sau.

……

Thời gian đã xóa đi hết thảy.

Hắn chỉ nhớ rõ, mùi hương ngọt ngào của miếng bánh ngọt đó.

Còn có mùa hè nóng nực đó, tất cả tình cảm mà bọn họ đã từng có.

“Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?” Ngữ khí lạnh lẽo, lãnh khốc đến tận xương.

Có cố quân hàn bày mưu tính kế, Lam đem mấy tấm ảnh chụp đưa đến trong tay hắn

Tô Viễn Ca tiếp nhận.

Ảnh chụp đó, đều là thiếu niên mà mình oán hận.

Cổ tay hắn quấn một miếng băng vải, mặt trắng bệch ngồi ở trên giường, đối với màn hình cười ảnh đạm, phía sau là một bối cảnh thuần trắng.

Mà ngực của hắn, có một vết sẹo dài xấu xí, giống như chân rết đáng sợ, từng chỗ từng chỗ uốn lượn.

Lật từng tấm ảnh, thay đổi, chính là vẻ mặt của hắn.

Đôi mắt tối đen như mực, trong đáy mắt lại tồn tại một ngọn lửa bỏng cháy.

Tô Viễn Ca Thẩm mặc mà thong thả lật xem từng tấm, trong lòng tựa như vọng về những tiếng động xa xăm, nhưng lại không phải là sự thực.

“Không thấy kỳ quái sao, ngày đó Quân Thanh vì sao lại xuất hiện ở trước cửa trường học của ngươi.” Không đợi hắn trả lời, Cố Quân Hàn tiếp tục nói,“Ta không biết hắn làm cách nào tìm được ngươi, khi đó phụ thân phong tỏa tất cả những tin tức có liên quan đến mẹ con các người. Hắn vụng trộm đi tìm ngươi, bên người không mang theo bảo tiêu. Kết quả ngày đó, đã xảy ra chuyện. Hắn bị người ta bắt cóc, ba giờ sau nghi phạm bị cảnh sát tìm được. Trong lúc giằng co một tên phạm nhân động sát ý, đâm vào ngực hắn một nhát đao. Bất quá may mắn, miệng vết thương không quá nghiêm trọng. Hắn làm hai lần giải phẫu, khang phục thật sự mau, những tấm ảnh đó là do ta chụp lúc hắn còn nằm viện.”

“Bởi vì thời điểm hắn đến tìm ta mà xảy ra vụ bắt cóc, cho nên ngươi hướng tới ta khởi binh vấn tội?” Tô Viễn Ca đem ảnh chụp để lên bàn trà, cười lạnh.

“Ta nhớ rõ, sự việc phát sinh vào một ngày chạng vạng, Quân Thanh cố ý đi mua một miếng bánh ngọt việt quất. Đặt lên bàn lại bị Shirley ăn mất, hắn lần đầu tiên nổi giận, đem Shirley nhốt vào ổ chó bỏ đói cả đêm. Sau đó bảo quản gia đi mua bơ và việt quất, suốt đêm làm một miếng. Nhưng từ đó về sau, hắn không bao giờ chạm vào bánh ngọt việt quất nữa.”

“Ngươi đến tột cùng muốn nói cái gì?” Đôi mắt Tô Viễn Ca tối sầm.

“Ba kẻ bắt cóc hắn, một kẻ bị giết, một kẻ khi chạy trốn rơi từ lầu năm xuống đất, chỉ có một người còn sống. Muốn nhìn một chút lời khai của hắn không?” Cố Quân Hàn mỉm cười u ám, đưa văn kiện cho nữ tử đứng sau.“Lam, đợi lát nữa giúp ta đưa nó cho Tô tiên sinh. Thời gian kiểm tra sức khỏe đã đến, ta chỉ sợ không thể bồi tiếp được nữa.” Dứt lời, chính mình thao túng xe lăn rời khỏi phòng khách.

“…… Ba người chúng ta ở bên ngoài đánh bạc thua hết sạch tiền, không có thu nhập cố định. Sau đó lại nghe người ta nói nữ nhân kêu Tô Ngưng vừa mới chuyển đến ngõ nhỏ kia là tình nhân của kẻ có tiền, tiểu nam hài nàng mang theo là con trai của phú thương Cố Cửu Thành, ba chúng ta hợp lại tính kế, nghĩ bắt cóc hắn kiếm một khoản tiền lớn……”

– Sau khi ngươi rời khỏi, không khí trong nhà mới mẻ hơn nhiều.

“…… Chúng ta dùng thời gian một tuần nghiên cứu địa hình, biết hắn đọc sách ở Huỳnh Dương tiểu học, mỗi ngày hắn ở trường học làm xong bài tập mới về nhà, so với những đứa trẻ khác đều trễ hơn, hơn nữa đường về nhà của hắn rất hẻo lánh, không có người……”

– Ngươi nên trở về cầu xin mẫu thân ngươi, tiếp tục ở Cố gia làm bảo mẫu, ít nhất có thể ăn được điểm tâm “sweet”.

“……Quyết định động thủ chiều hôm đó là ngoài ý muốn. Lão Tam cùng ta canh giữ ở một góc đường chờ hắn đến, lão đại ở trong xe tiếp ứng. Kết quả lúc này chạy tới một nam hài mặc đồng phục màu lam, đem hắn chặn lại trên đường. Chúng ta nhất thời thay đổi chủ ý. Một là sợ hai tiểu hài tử kia không dễ bắt, vạn nhất không cẩn thận để cho một đứa chạy mất, đến lúc đó chúng ta sẽ bị lộ……”

– Tô Viễn Ca, Cố Quân Thanh ta không nợ ngươi cái gì.

“…… Không nghĩ tới, đứa mới đến này cư nhiên là “Chính phẩm”. Ngạo mạn vô lễ, vừa thấy đã biết là con nhà có tiền. Đứa lúc trước chúng ta định bắt hóa ra là con của bảo mẫu. Chờ tiểu tử kia chạy, chúng ta liền động thủ……”

“…… Hắn rất phối hợp, còn nói với chúng ta hắn là nhi tử của Cố gia, kêu Cố Quân Thanh, ngay cả thư đòi tiền chuộc cũng tình nguyện viết. Nhưng không biết vì sao, cảnh sát đến rất nhanh. Lão đại nói, bức thư tiểu tử này gởi đi có vấn đề, liền đâm hắn một đao. Ta nhìn thấy máu chảy rất nhiều……”

– Tô Viễn Ca, nhớ rõ, sớm hay muộn cũng có một ngày, ta sẽ đánh lại.

……

Hắn vẫn còn nhớ rõ từng nét mặt của Cố Quân Thanh khi đó.

Ánh mắt thiếu niên cao ngạo mà khinh miệt, đã trở thành nỗi oán hận nhiều năm qua của hắn.

Oán hận tích tụ bao năm điên cuồng sinh trưởng trở thành một cây đại thụ, ở trong giờ phút này đã hoàn toàn sụp đổ.

Hiện tại, hắn rốt cục hiểu được ý tứ của câu nói cuối cùng kia, rốt cục đã hiểu được nụ cười khi đó.

– Tô Viễn Ca, nhớ kỹ ta. Nếu ta có thể sống, chúng ta sẽ gặp lại.

Hắn phanh gấp ở bên đường quốc lộ.

Mở ra cửa kính, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào trong xe.

Hắn há to miệng hít thở, giống như người đang ở bên bờ vực chết đuối.

Bất Lạc Viêm Dương tầng hai mươi tám.

“Tiên sinh, ngài không có hẹn trước, không thể đi vào.” Bảo an đang muốn ngăn trở, lại bị một người đẩy ra.

“Tiểu Dương, không có việc gì. Hắn là khách của Cố tổng.” Trợ lý phó tổng tài – Tô Hi lên tiếng giải thích.

“Cố Quân Thanh ở nơi nào?” Hắn hỏi.

“Cố tổng ở văn phòng, Tô tiên sinh ngài tìm hắn là……”

Lời còn chưa dứt, người đã đi xa. Tô Hi bất đắc dĩ thở dài.

Cửa phòng phó tổng tài bị người ta bất ngờ đẩy mạnh.

Cố Quân Thanh đang tìm tư liệu trên giá sách có chút kinh ngạc quay đầu, Tô Viễn Ca giống như một con báo đứng trước mặt hắn.

“Tô tiên sinh, hôm nay tới chỗ này……” Khẩu khí vẫn như trước vân đạm phong tình, lời vừa ra khỏi miệng đã bị Tô Viễn Ca túm lấy đặt trên giá sách.

Cố Quân Thanh híp mắt nhíu mày.

Những người quen hắn đều biết, thời điểm xuất hiện vẻ mặt này, có nghĩa tâm tình hắn không được tốt.

“Bỏ tay ngươi ra.” Giọng điệu bắt buộc.

Nhưng mà Tô Viễn Ca lại ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí còn nắm lấy vạt áo của hắn.

Dùng sức xé rách, cổ áo lông dê bị xé toạc, mà ba cái nút trên áo sơ mi cũng đồng loạt lăn xuống đất, phát ra tiếng vang réo rắt.

Tầm mắt của hắn, dừng ở trên làn da dưới phần cổ của nam nhân đang bị áp chế. Cái vết sẹo màu hồng nhạt kia có thể thấy được rõ ràng.

Tự nhiên bị người ta ép vào giá sách xé quần áo, loại thời điểm này, cho dù là người trấn định đến mấy cũng không bảo trì được bình tĩnh.

Cố Quân Thanh bắt lấy hai tay hắn, xoay người lại, đem hắn đặt lên bàn làm việc.

Văn kiện chất đống trên bàn cùng cái cốc bay xuống đất, phát ra tiếng vang thật lớn.

“Ngươi đến đánh nhau.” Câu nghi vấn đổi thành câu khẳng định, Cố Quân Thanh dùng sức nặng thân thể đè chặt Tô Viễn Ca.

“Ta đến đánh ngươi.” Người dưới thân đột nhiên phát lực, đánh hắn bay về phía giá sách. Sau cú va chạm, có một ít sách vở rơi xuống đất.

“Nhìn cái gì vậy, không muốn sống nữa sao?” Đại tỷ tổ thư ký Tô Hi thấp giọng đuổi mấy tên đang chụm đầu nhìn lén ngoài hành lang, có chút lo lắng nhìn qua cánh cửa có tấm biển ‘văn phòng phó tổng tài’, khẽ thở dài.

Hai người trong lúc đó bất tri bất giác biến thành một hồi đấu sức. Áp chế cùng phản chế, khuất phục và phản kháng, ai cũng không muốn mở miệng nhận thua. Mà toàn bộ văn phòng lại biến thành đại hội thể thao, trang giấy bay lên, một đống hỗn độn.

“Đủ, ngươi dừng tay cho ta!” Thời điểm Cố Quân Thanh lần thứ ba đem hắn đặt ở trên mặt bàn, nhịn không được kêu lên. Lời còn chưa dứt đã bị vồ lấy, để cho Tô Viễn Ca đem hắn đè đến bên tường.

“Giả làm anh hùng thú vị lắm sao?” Hắn gầm nhẹ, trong mắt lộ ra tia sáng nguy hiểm.“Thực đáng tiếc, nhát dao kia sao không đâm trúng trái tim xấu xa của ngươi. Bằng không ta còn có thể ở trước mộ của ngươi biểu diễn một màn bóp cổ tay ở dài.

Giờ phút này, đối mặt với giọng điệu châm chọc của nam tử, Cố Quân Thanh đại khái có thể đoán được ý đồ khi hắn đến đây.

Cố Quân Hàn, tên quỷ bệnh thích xen vào chuyện của người khác. Hắn ở trong lòng mắng.

“Đúng là đáng tiếc, tâm của ta bị chó ăn mất rồi.” Hắn ngấm ngầm hại người.

Đúng lúc này, cửa lại bị đẩy ra.

An Dĩ Mạch ôm một túi nước quả xuất hiện ở cửa.

Cố Quân Thanh bị Tô Viễn Ca đặt ở trên tường.

Cố Quân Thanh vạt áo mở rộng bị Tô Viễn Ca đặt ở trên tường.

Cố Quân Thanh vạt áo mở rộng thở gấp bị Tô Viễn Ca đặt ở trên tường.

Trong óc nhanh chóng hiện lên ba câu này, An Dĩ Mạch đồng học mặt trong phút chốc mặt đỏ như gấc, trong óc tràn đầy khung cảnh màu hồng.

“Em…… Đã quên gõ cửa.” Nàng lắp bắp,“Các ngươi tiếp tục……” Sau đó nhanh chóng xoay người xuất môn, đóng cửa.

Nha đầu kia, lại muốn đến chỗ nào……

Hai nam nhân không hẹn mà cùng buông đối phương ra, phân biệt lui về phía sau, đến hai góc trong văn phòng, một bên cau mày sửa sang lại quần áo, một bên trên lưng phát lạnh.

“Ta sẽ không cảm tạ ngươi.” Trước khi đi Tô Viễn Ca mặt không chút thay đổi bỏ lại một câu như vậy.

“Thật đúng là vạn hạnh.” Cố Quân Thanh mỉm cười đáp lễ.

Dưới sự xung đột của hai vị đại thần cường đại, An đồng học nhỏ bé yên lặng nhìn trời.

Trong một số phương diện, hai người kia thật đúng là tương tự a……

Chạng vạng, thời điểm Cố Quân Thanh cùng Dĩ Mạch trở lại Cố gia, cảnh tượng trước mắt làm cho hai người đồng thời lâm vào Thẩm mặc.

“Cố đại, giải thích.” Cố Quân Thanh vắt hai chân ngồi ở trên sô pha.

“Như ngươi chứng kiến, ba tỉnh.” Cố Quân Hàn mặt không đổi sắc mỉm cười trả lời.

“Cháu là Tiểu Mạch đi, ta là phụ thân Quân Thanh.” Cố Cửu Thành ôn hòa cùng nàng chào hỏi.

“Bá phụ hảo…… Ách, thân thể người tốt lắm……” Nàng khẩn trương không biết tay chân nên để chỗ nào.

Này xem như ra mắt cha mẹ chồng sao? Tốt xấu cũng cho ta thời gian chuẩn bị một chút a…..

“Ba, người tỉnh khi nào?” Cố cầm thú nheo mắt lại.

“Buổi chiều, năm giờ.” Cố Quân Hàn đáp thay.

“Thì ra là thế, nghe nói những người hôn mê sâu khi tỉnh lại sẽ rất suy yếu, nhưng mới qua vài giờ, ba có thể sắc mặt hồng nhuận ngồi ở bên cạnh bàn ăn bánh trứng xoài, thật sự là kỳ tích.”

“A, thế giới to lớn không gì là không thể.” Cố Quân Hàn có vẻ rất thong dong.

Cố Quân Thanh chậm rãi đứng dậy, hai tay chống lên thành xe lăn của hắn, mỉm cười.“Ca, xem ra chúng ta nên hảo hảo nói chuyện.”

Sắc mặt vốn tái nhợt của Cố Quân Hàn nhất thời xanh thêm vài phần.

Từ nhỏ đến lớn, Cố Quân Thanh bình thường gọi hắn “Cố đại”, mỗi lần gọi hắn ‘ca’ là thời điểm hắn xui xẻo.

“Chúng ta đi thư phòng nói chuyện đi, nghe nói ca gần đây mua một đám đồ cổ?” Cố Quân Thanh cười.

“Đừng đừng đừng…… Lần này ta mua đều là Nam Tống chính phẩm, không thể chịu được sự thô bạo của ngươi……” Cố Quân Hàn lạnh toát.

“Nên giáo huấn hắn một chút.” Đỗ Vân Trạch cười nói,“Ngay cả ta cũng bị lừa gạt, nếu ba ngươi không ở dưới chăn kéo ta, ta thực nghĩ lần này là sinh ly tử biệt.”

“Bệnh tim tái phát mấy ngày hôm trước là thật, nhưng cứu chữa kịp thời, có thế mới phát hiện hóa ra ta đã già đi.” Cố Cửu Thành cười nhẹ,“Màn kịch này là chủ ý của Quân Hàn. Sau khi nghe được tin tức ta hôn mê, trong công ty liền có dị động, đơn giản tương kế tựu kế tra ra kẻ nào âm thầm gian lận.”

Cố Quân Hàn nói tiếp: “Chủ yếu là gần đây không có việc vui, cuộc sống thực không thể thiếu niềm vui nha.”

“Cho nên, màn kịch này, là ngươi bày ra?” Cố Quân Thanh ngữ khí ôn hòa.

“Ta chỉ là người qua đường Giáp……” Cố đại buông tay,“Là Chu thẩm nói các ngươi tiến triển chậm chạp, bảo ta gây chút ngoại lực giúp các ngươi một phen. Nói, câu kia “Cố Quân Thanh, em thực yêu anh” thật sự làm cho người ta vui vẻ thoải mái nha.”

Nhắc đến cái này Dĩ Mạch hoàn toàn đỏ mặt.

Cố Quân Thanh đem nàng kéo tới bên người, cười nói: “Trên lầu không hề thiếu mấy thứ lỗi thời mà Cố đại cất giữ, có hứng thú không?”

Dĩ Mạch: “Ân. Nhưng em sợ lấy không hết, vạn nhất làm vỡ thì không tốt lắm đâu.”

Cố Quân Thanh: “Không có việc gì, Lam sẽ tìm người đem sàn quét tước sạch sẽ.”

Dĩ Mạch: “Thật tốt quá, chúng ta đi.”

Cố Quân Hàn kinh hãi: “…… An nha đầu, tại sao người cấu kết với hắn làm chuyện xấu!”

Mọi người cười to, ngay cả Lam luôn luôn điềm tĩnh cũng nhịn không được che miệng.

Đỗ Vân Trạch như là nhớ tới cái gì, tiến đến bên tai Cố Cửu Thành nhỏ giọng nói:“Hình như ta nghe nói Quân Thanh cùng Viễn ca thích cùng một nha đầu?”

Cố Cửu Thành nhìn Dĩ Mạch cười, cũng đè thấp thanh âm: “Chuyện bọn trẻ, bảo bọn chúng tự giải quyết đi.”

Thu được vé mời đến xem Tô Viễn Ca biểu diễn, Dĩ Mạch có chút ngoài ý muốn.

Phiếu là Nancy đặc biệt đưa tới, cũng lấy “Nếu ngươi không đi, ta tuyệt đối sẽ bị mắng” uy hiếp, căn dặn nàng đúng hạn trình diện.

Tám giờ tối, Cố Quân Thanh lái xe đưa nàng đến cửa sân vận động, nhìn nhìn tấm vé trên tay nàng, lại nhìn nhìn tấm áp phích cực đại, cười đến quỷ dị, làm Dĩ Mạch không hiểu ra sao.

Một cô nương trẻ tuổi mặc quần áo lao động sau khi đem nàng vào hội trường thì biến mất không thấy tăm hơi.

Sân vận động to như vậy, nhưng lại không có một bóng người.

Ánh sáng mờ mịt, chỉ có thể mơ hồ thấy tạo hình vũ đài cao thấp chằng chịt.

Nàng có chút mờ mịt nhìn nhìn tấm vé trong tay, thời gian không có sai a.

Ngẩng đầu so sánh với thời gian trên áp phích, lại phát hiện, thời gian ghi trên tấm vé của mình sớm hơn một ngày.

Dĩ Mạch 囧 囧 ngửa mặt nhìn trời.

Này rốt cuộc, là chuyện gì xảy ra……

Ngay tại thời điểm nàng tính rời đi, tiếng nhạc mềm mại giống như nước chảy vang lên.

Đột nhiên, tất cả những ngọn đèn đều được bật lên, làm cho hình ảnh vũ đài xuất hiện rõ ràng trước mắt nàng.

Mây mù lượn lờ, ánh sáng thay đổi, một tòa thành ở đám mây như ẩn như hiện, như một bức bích hoạ huyền ảo từ thời xa xưa.

Đại môn nặng nề mở ra, cầu thang xoắn ốc dẫn đến mặt đất, giống như một hình nổi đang lơ lửng trong không khí.

Trên cầu thang đang di động, Tô Viễn Ca mặc áo trắng, khoác một cái áo choàng màu đen viền bạc, hoa mỹ dị thường.

Ngọn đèn dừng ở trên người hắn, vỡ thành những viên kim cương lấp lánh.

Tóc trắng như thác, giữa chân mày là ba đạo lôi ấn màu vàng. Hai tròng mắt bị kính sát tròng đổi thành màu lam, thản nhiên nhìn chính mình.

Dĩ Mạch bị cảnh tượng như vậy làm rung động, im lặng không nói được câu nào, chỉ ngây ngốc đứng ở tại chỗ. Nửa ngày, mới nói được một câu: “Ách, tôi tưởng đến xem biểu diễn, không nghĩ tới còn có cosplay……”

Tô Viễn Ca: “……”

Hai người ngồi ở trung tâm vũ đài.

“Vừa rồi tôi có một loại ảo giác, giống như mình đã xuyên đến [Càn Khôn].” Nàng nói sự thật.

“Tôi cùng [Càn Khôn] ký hợp đồng, hơn nữa trong buổi biểu diễn lần này, sẽ hát ca khúc chủ đề của trò chơi.” Tô Viễn Ca kéo kéo mái tóc giả màu trắng.

“Thật sự?! bài hát đó là ngươi viết sao?”

“Ân, khi làm nhiệm vụ ‘Ngàn năm chờ đợi’, bỗng nhiên có linh cảm.”

Dĩ Mạch liếc mắt xem thường,“Khi đó vốn có cơ hội tiến vào bản sao xem quá khứ của nhân vật chính, bị người ta phá hủy, thực đáng tiếc.”

“Bây giờ còn muốn nhìn sao?” Hắn cười nhẹ.

“Đương nhiên.”

“Tôi có thể cho cô xem đoạn hồi ức đó, bất quá làm điều kiện trao đổi…… cô theo tôi đến đây.” Hắn đứng dậy.

Lần đầu tiên nhìn thấy bộ váy được treo trong tủ thủy tinh, Dĩ Mạch không chịu thua kém nuốt nước miếng hai lần.

Lụa mỏng thuần trắng, từ trên xuống dưới xen lẫn sắc hồng nhạt, ở chỗ chân váy đậm hơn, một khi ánh sáng chiếu vào sẽ thấy rõ sự khác biệt, giống như một đóa hoa hồng nở rộ. Trên máy có đính một đóa hoa hồng nhỏ may bằng vải mịn, dần dần thay đổi màu sắc.

“Mặc nó vào.” Nam tử phía sau nói.

Nàng cuống quít lắc đầu,“Đây là quần áo của người khác, thoạt nhìn rất quý giá, vạn nhất làm hỏng thì nguy to.”

“Đạo cụ thôi mà. Tôi chỉ muốn nhìn hiệu quả của nó ở trên vũ đài.” Hắn mở tủ kính, đem váy để ở trong lòng nàng.“Tôi ở bên ngoài chờ cô.”

Hoàn toàn không cho nàng cơ hội cự tuyệt.

Dĩ Mạch nắm váy, một đầu hắc tuyến.

Nhưng là, thật sự rất được.

Thịnh tình không thể chối từ, Dĩ Mạch thật cẩn thận đem nó mặc ở trên người, kỳ lạ là rất vừa vặn. Nàng cúi đầu nhìn nhìn đôi giày thể thao có chút vết bẩn trên chân.

Này…… sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả nha……

Chỉ mặc váy thực lạnh……

Quả nhiên, nghệ thuật không phải thứ tốt để theo đuổi……

Những ý tưởng hỗn loạn không ngừng hiện lên trong đầu nàng. Nàng túm lấy váy chuẩn bị đi ra, thấy Tô Viễn Ca đang đứng dưới ánh đèn ở trung tâm vũ đài.

Một khắc kia khi hắn nhìn về phía mình, nao nao.

“Rất được.” Hắn nói.

“Thật sự?” Ánh mắt của nàng lấp lánh,“Trước đây vẫn hâm mộ cái váy công chúa mà Lí Thiến mặc trên vũ đài, nếu nàng thấy cái này sẽ hâm mộ chết mất.”

Hắn mỉm cười đứng dậy, đem một chiếc áo choàng khoác lên người nàng. Lão nhân Pháp quốc kia nếu biết quần áo hắn thiết kế bị dùng làm trang phục để diễn kịch trong trường học, biểu tình nhất định sẽ rất thú vị.”

“Không phải muốn xem hiệu quả vũ đài sao?” Nàng có chút kinh ngạc.

Hắn nhìn cái ban công nhỏ lóng lánh ánh sáng ở trên cao,“Ngày mai váy này sẽ xuất hiện ở nơi đó, chờ tôi hát xong bài này, nó sẽ bị ngọn lửa thiêu hủy.”

“Vì sao?!” Nàng trợn tròn mắt. Chỉ triển lãm một lần đã thiêu hủy, không khỏi rất đáng tiếc.

“Bởi vì không đành lòng phá hư nó, cho nên chỉ có thể buông tha.” Tầm mắt tương giao, cặp mắt màu lam kia giống như bầu trời mặt biển, sâu thẳm mà cao xa. Giống như đôi mắt Đế Tu trong [Càn Khôn], nhìn thấu vạn vật.“Đối với nó mà nói, có thể được cô mặc vào, có lẽ cũng là một loại hạnh phúc.”

“Tô Viễn Ca……” Nàng mở miệng, lại không biết nên nói cái gì.

“Nhìn xem.” Hắn cười nhẹ.

Trên màn hình lớn, những hình ảnh xanh đỏ mơ hồ giống như trong trờ chơi chậm rãi hiện lên.

Lúc đó còn trẻ, tiên y nộ mã, nhiệt huyết dâng cao.

Hai thiếu niên thần tộc có thể tựa lưng vào nhau chiến đấu hăng hái, Hạo Phong, Minh Tuyết. Giống như huynh đệ. Cho đến một ngày, Minh Tuyết vì bảo vệ mạng sống cho một tiểu hài đồng bị đưa đi hiến tế, phản kháng thần ý, Thần Quân lấy tội đại nghịch đuổi giết. Vì thế thần tộc sinh ra phân liệt, tùy tùng Minh Tuyết thực lực không ngừng cường thịnh. Hai phái chiến trận nhiều năm.

Sau khi Hạo Phong kế thừa đế vi Thần Quân, mệnh lệnh một nữ tử nhân tộc tên là “Kính Vũ” tiếp cận Minh Tuyết, giành lấy sự tín nhiệm của hắn. Ba năm sau, trong lúc Thần Quân cùng hắn giằng co chiến đấu, nàng sẽ y lệnh đâm thủng tim hắn từ phía sau. Minh Tuyết từ trên đám mây rơi vào địa ngục, ở trong diệt thiên chi hỏa trọng sinh, trở thành Ma Tôn.

Từ đó, mở ra tam giới chi chiến.

Trên màn hình, trong nháy mắt khi Kính Vũ vung kiếm đâm tới, thần sắc bi thương trên mặt làm cho người ta chua xót.

Gió lạnh thấu xương, kiếm khí lạnh lùng, màu máu đỏ sẫm.

Trường kiếm xuyên qua thân thể Mnh Tuyết, những giọt máu rơi xuống từ mũi kiếm, như những đóa bỉ ngạn hoa yêu dị nở rộ.

Hắn bình tĩnh không có chút thay đổi, đối với nàng tay cầm trường kiếm mỉm cười, con ngươi lại lưu luyến đau thương.

Hình ảnh tĩnh lặng phóng đại, chỉ có tiếng kèn vang vọng phía xa xăm, buồn bã cô đơn, tịch mịch hiu quạnh.

Tiếng thờ dài cuối cùng vang lên, thân thể hắn từ từ rơi xuống, rốt cục biến mất không thấy.

Trên màn hình nháy mắt tối đen, lúc này dập dờn bốn chữ bồng bềnh như nước:

– Hắn yêu nàng.

Bất ngờ mưa xối xả.

Nữ tử váy đỏ như máu.

Tiếng khóc xé lòng như tiếng sấm, nàng lại lần nữa vung kiếm, hướng chính mình đâm tới.

– Nàng cũng yêu hắn.

Trong chớp mắt, một đạo kim quang hiện lên, nàng ngất ở trong lòng một nam tử áo trắng. Hắn im lặng đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn nữ tử trong lòng, nhắm mắt lại.

Một giọt nước mắt rơi xuống thành châu ngọc.

Cuồng phong gào thét, thổi bay tay áo màu trắng. Trong phút chốc, giống như héo rũ, đầu đầy tóc đen biến thành sương hoa.

– Như vậy, người hắn yêu đâu?

Trong trời đêm, gia điệu vang lên mềm mại như tơ, ôn hòa giống như ngọc. Lại bỗng nhiên ngựa hí gió gào, tiếng sấm ẩn ẩn.

Thanh âm của hắn phá không mà ra, như giọt nước rơi xuống hồ sâu trong u cốc, tầng tầng sóng vỗ.

Hồng nhạn hoảng kinh, quỳnh hoa bay loạn.

Trước mắt Dĩ Mạch phảng phất hiện ra một cuộn tranh tươi đẹp đầu màu sắc ánh sáng, dần dần mở ra.

“……

Dưới ánh trăng, ai ngoái đầu nhìn lại, làm cho thiên địa chợt thất sắc.

Trong gió, ai rơi lệ, làm cho đao kiếm nhiễm buồn thương.

Long mã kêu gào, khói thuốc gió lửa.

Vung kiếm chỉ vì một lời hẹn.

Tà dương như máu, ánh trăng sông dài.

Nhắm mắt thành quách hoang tàn.

Ánh sáng ngàn năm, vẫn nhớ rõ, ngày ấy kỵ binh lưỡi mác.

Rượu say không tỉnh, lại khó quên, một khúc cầm sắt tương hòa.

Hoàn toàn tư oán đã thành không.

Một hồi gặp mặt đó là sai.

Đưa quân đi, hoa rơi trên đường.

Một đời này, trong thế giới tươi đẹp của nàng không có chỗ cho ta.

Cười biệt ly, tiếng ca xa dần.

Đến kiếp sau, nàng vẫn thoáng qua ta.

……”

Làn điệu du dương uyển chuyển, nhưng lại giống như những làn khói nhẹ sầu bi, quấn quýt vương vấn, đuổi mãi không đi.

Trên màn hình, nam tử đầu bạc im lặng đứng bên cây cầu nhỏ, nhìn đôi nam nữ ôm nhau cách đó không xa, nhẹ giọng thở dài.

Hắn xoay người rời đi, trường bào nhẹ như gió mây, ở trong gió bay phấp phới.

Hình ảnh ngày càng bi thiết, một làn khói nhẹ, một tòa thành không, một bóng dáng cô quạnh.

Cô đơn như thế.

Một khúc kết thúc.

Dĩ Mạch chậm rãi nhìn về phía hắn.

Bỗng nhiên, nàng mở rộng vòng tay, nhẹ nhàng ôm lấy nam tử trước mặt.

Nàng nói.

Tô Viễn Ca, ngươi nhất định sẽ gặp được người yêu thương ngươi. Bất luận nàng đang ở nơi nào, một ngày nào đó, các ngươi sẽ gặp nhau. Nàng sẽ đi vào sinh mệnh của ngươi, cho ngươi biết cái gì là tình yêu. Nàng sẽ xuất hiện ở một địa điểm, trong một khoảng thời gian, bởi vì nàng mới là người thực sự thuộc về ngươi. Trước khi nàng xuất hiện, những người khác đều là khách qua đường.

Tô Viễn Ca, cám ơn ngươi.

Nam tử im lặng đứng tại chỗ, nhẹ nhàng cụp mắt xuống.

Cái ôm kia, dừng ở một đêm đông lạnh giá.

Trở thành ký ức trong lòng hai người, ấm áp ký ức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.