Mãi Bên Anh

Chương 1-5: Làm quen - giới thiệu bản thân



"Câm lại cho tôi."Lôi Vĩ Vĩ gào ầm lên. Ngay lập tức, cả lớp im lặng trở lại.

"Nghe người ta bàn tán mà thấy xấu hổ."Thiên Thu cười nhạt. Có vẻ như chỉ có mỗi mình nàng là dám chống lại Lôi Vĩ Vĩ.

"Thiên Thu, tôi..."Lôi Vĩ Vĩ định nói gì đó.

"Cô giáo... đến."Cậu họ Hàn khẽ lên tiếng. Tôi căng tai ra mới nghe được cậu ta nói gì. Thế mà không hiểu sao cả lớp tôi lại nghe rõ mồn một, nhao nhao lên ngồi vào vị trí.

Lôi Vĩ Vĩ không để tâm tới tôi nữa, đi về phía bàn cuối của dãy tôi ngồi. Thiên Thu và cậu họ Hàn đó ngồi ở góc bên kia lớp. Lôi Vĩ Vĩ vẫn liếc hai người họ, mặt mày cau có.

Cuối cùng, cô giáo cũng bước vào lớp. Trông cô khá là già dặn, chắc đã ngoài 40 tuổi. Cô mặc chiếc váy bút chì màu đen, đeo cái kính màu trắng, mái tóc búi gọn gàng lên. Cô nhìn trông cũng xinh đấy chứ!

"Hôm nay là buổi học đầu tiên."Cô giáo mỉm cười. "Chúng ta cùng làm quen ha."

"Bỏ cái trò này đi cô ơi. Trong lớp này 90% là chuyển tiếp từ cấp 2 còn gì!"Lôi Vĩ Vĩ nói vọng từ sau lưng tôi lên.

"Lôi Vĩ Vĩ, bỏ chân xuống khỏi bàn. Năm ngoái học hành chả ra gì nên mới học lại, em còn dám ngang ngược?"Cô giáo tức giận.

"Tôi học hơi bị giỏi đó. Tôi cố tình ở lại là có lí do."Lôi Vĩ Vĩ nhấn mạnh hai từ.

Tôi thầm liếc nhìn Thiên Thu. Nàng đang nhìn Lôi Vĩ Vĩ bằng cặp mắt tức giận vô cùng. Thiên Thu nhanh chóng quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa kính.

"Kệ cậu ta. Chúng ta bắt đầu giới thiệu."Cô giáo dùng cái thước đập nhẹ lên bàn giáo viên. "Cô tên là Kim Ngân. Chúng ta sẽ bắt đầu giới thiệu từ..."Cô chỉ tay một vòng quanh lớp rồi chỉ ngay vào tôi. "Em. Theo dãy nhé."

Tôi... tôi á? Thật sự là tôi?

Tôi run run đẩy nhẹ ghế ra đằng sau, nhẹ nhàng đứng dậy. Tôi im lặng nhìn cô Kim Ngân trong vài giây rồi lắp bắp nói. "Em... em tên là... Diệp Trúc Y. Sở thích là... là... em cũng không rõ. Sở ghét thì... thì... em cũng không biết..."

"Thôi được rồi. Em ngồi xuống đi."Thấy tôi luống cuống, ăn nói chả ăn nhập, cô thở dài rồi ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

Được ngồi, tôi vội vàng ngồi xuống ngay. Sau đó tôi cúi mặt xuống bàn để tránh sự xấu hổ đi. Hic hic, tôi chả có đủ can đảm để làm việc gì.

Rồi cứ tiếp cứ tiếp. Cho đến khi tới lượt tên Lôi Vĩ Vĩ. Cô Kim Ngân rất thản nhiên bỏ qua hắn, nhưng hắn lại đứng bật dậy. "Tôi là Lôi Vĩ Vĩ. Sở thích sở ghét có nhiều. Trong lớp này tôi là đàn anh nên mọi người phải kính trọng tôi. Nếu tên nào dám đụng vào Lôi Vĩ Vĩ này thì cứ nhìn nắm đấm này đây."Lôi Vĩ Vĩ tự tin giới thiệu, giơ nắm đấm ra. "Nghe rõ chưa tên bánh bèo thối kia?"

Trời, anh ta không tha cho cái cậu họ Hàn kia một phút bình yên được hả? Trước khi ngồi xuống lại còn cố nói thêm một câu nữa.

Đương nhiên cậu họ Hàn kia trả thèm để ý, cứ ngồi nghe nhạc, nhắm mắt lại, bỏ qua lời nói của Lôi Vĩ Vĩ.

"Tên bánh bèo thối, mày thích gây sự hả?"Lôi Vĩ Vĩ nổi giận đùng đùng trước hành động của cậu họ Hàn đó, định chạy ra xử lý thì bị cô Kim Ngân dùng thước kẻ đánh bốp vào mông.

"Lôi Vĩ Vĩ, em ngồi xuống ngay cho tôi."Cô Kim Ngân mất kiên nhẫn, tức giận đến đen mặt lại.

Tuy nhiên, Lôi Vĩ Vĩ còn chả thèm tránh xa lửa, lại còn cố tình đổ thêm dầu vào lửa. "Bà già, đó gọi là bạo lực học đường đó."

"Tan học hôm nay ở lại gặp tôi."Hừ một tiếng, cô Kim Ngân quay ngoắt mặt đi, tiến lên bục giảng. Tên Lôi Vĩ Vĩ gan to bằng trời, bĩu môi một cái rồi ngồi xuống, vắt hai chân lên bàn.

Cô Kim Ngân chán nản chả thèm để ý nữa. "Bạn tiếp theo."

Cuộc giới thiệu cứ tiếp tục cho tới khi cậu họ Hàn điển trai đó. Các bạn nữ trong lớp bắt đầu cười tủm tỉm với nhau rồi nhìn cậu ta bằng ánh mắt chờ đợi.

"Hàn Băng Vũ."Xong, cậu ta ngồi xuống.

Wow, so với bài giới thiệu của Lôi Vĩ Vĩ thì ngắn hơn rất nhiều. Hóa ra cậu ta là Hàn Băng Vũ, người thừa kế gia tộc họ Hàn. Mình có nghe qua qua cái tên này ở đâu đó nhưng mà cũng không nhớ ra nổi.

"Cậu ấy lạnh lùng mà trông đẹp trai thật."

"Ngầu quá luôn."

Hai cô nữ sinh một người ngồi bên phải tôi, một người ngồi dưới tôi cứ rúc rích nói chuyện, làm tôi nghe được những chuyện không cần thiết.

Cô bạn Thiên Thu ngồi trên Hàn Băng Vũ đứng dậy. "Em là Đường Thiên Thu ạ. Em thích đi mua sắm này, ăn uống này. Nói chung nhiều thứ ạ."Thiên Thu mỉm cười. "Em ghét nhất là Lôi Vĩ Vĩ. Em xin hết."Cô ấy mỉm cười tự tin nói rồi ngồi xuống. Cả lớp ồ lên rất to. Lôi Vĩ Vĩ đang chăm chú theo dõi Thiên Thu thì nhảy dựng lên. "Thiên Thu, ý cậu là sao hả?"

"Sao trăng không liên quan tới anh."Thiên Thu đáp lại một câu gọn vô cùng rồi hất mặt đi.

"Cậu..."Lôi Vĩ Vĩ tỏ vẻ bất mãn, ngồi phịch xuống ghế rồi bứt đầu bứt tóc. Tội ghê ha, cậu nhỏ Lôi Vĩ Vĩ đó.

Xem ra cô bạn Đường Thiên Thu kia không phải dạng vừa rồi. Có lẽ mình nên tránh xa cô ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.