Mãi Bên Anh

Chương 2-3: Đứa trẻ tội nghiệp Lôi Vĩ Vĩ



Tôi bất đắc dĩ phải kí cái 'hợp đồng' thiểu năng vô tích sự này. Tôi run run lẩy bẩy mãi mới kí được một cái chữ méo xệch. Còn tên Lôi Vĩ Vĩ thì mãn nguyện cười, cất 'hợp đồng' vào trong cặp sách.

"Tí nữa lên lớp tôi sẽ sắp xếp chỗ cho hai chúng ta ngồi gần tên bánh bèo thối."Lôi Vĩ Vĩ nói. "Cô yên tâm, tôi sẽ không để cô hành động một mình đâu."

Huhu, Lôi Vĩ Vĩ ơi, tôi mới là người cần an ủi đây này. Tôi không muốn dính líu gì đến cuộc chiến của hai cậu đâu. Làm ơn tha cho tôi đi, tha cho chiếc lá đã vàng héo này đi.

Tiếc rằng tên Lôi Vĩ Vĩ không có đọc được suy nghĩ của tôi nên hắn tuyên bố xong thì vẫy tay bỏ đi. Tôi đứng trời trồng ở nguyên một chỗ. Khuôn mặt vô hồn của tôi cộng thêm cái xác biết đi này khiến người ta nhìn vào tưởng thây ma.

Tôi không có tâm trạng vào lớp nữa à.

Nhưng khi đến tiết, chân tôi cứ chủ động tiến thẳng vào trong lớp không do dự. Mãi đến khi đứng ở giữa lớp rồi, tôi mới chợt tỉnh ngộ. Haiz, cuộc đời không phải là những trang tiểu thuyết, càng không phải là mơ.

Tôi tiến đến chỗ ngồi của mình. Tuy nhiên, người ngồi chỗ tôi không phải là tôi mà là một cậu bạn trông rụt rè, yếu đuối.

Nhìn cái là tôi hiểu rồi. Tên Lôi Vĩ Vĩ này lại đi ăn hiếp người khác, bắt họ đổi chỗ. Lôi Vĩ Vĩ, không khéo cậu làm mất danh tiếng của tôi mất.

"Y Y, Y Y, lại đây."Giọng Lôi Vĩ Vĩ vang lên phía bên trái. Tôi quay xuống lớp nhìn. Lôi Vĩ Vĩ ngồi thẳng hàng ngang với Hàn Băng Vũ, nhưng cách một bàn ra.

Cái bàn đó....

Rồi tôi thấy hắn nhìn tôi, tươi cười chỉ vào cái bàn trống đó.

Rầm! Một quả thiên thạch đâm thẳng xuống đầu tôi.

Má ơi má ơi, con hiểu rồi, con vạn lần hiểu rồi. Hóa ra hắn ta bắt con ngồi đó để có thể dễ dàng đánh ngầm Hàn Băng Vũ.

Tôi muốn lắc đầu, nhưng lại cứ tự đi xuống chỗ đó. Tôi liếc Hàn Băng Vũ vẫn đang im lặng, gần như không biết chuyện gì xảy ra. Tôi thở phào, kéo ghế ngồi xuống.

Cũng đúng lúc này, Thiên Thu bước vào trong lớp. Nàng nổi bật nhất là ở gương mặt kiêu sa, xinh đẹp cộng thêm chiếc váy đồng phục ngắn cũn để lộ đôi chân dài, trắng nõn nà.

"Thiên Thu...Thiên Thu..."Lôi Vĩ Vĩ như đứa trẻ con thấy kẹo mút, hớn hở mặt mày, chạy ra phía nàng.

Thiên Thu chẳng những không để ý, mà còn thản nhiên bước qua Lôi Vĩ Vĩ đã đứng bên cạnh. Nàng tiến tới bàn của mình, lôi chồng sách vở ra.

"Thiên Thu, có chuyện gì vậy?"Lôi Vĩ Vĩ quan tâm hỏi.

"Tôi ghét cái bản mặt của anh."Thiên Thu nói như hất cả cái gáo nước vào mặt Lôi Vĩ Vĩ. Sau đó, Thiên Thu quay xuống nhìn Hàn Băng Vũ. "Cho mình xin lỗi nhé. Vì có vài chuyện nên phải chuyển lớp. Cậu nên cẩn thận với Lôi Vĩ Vĩ nha."

Nghe Thiên Thu nói xong, mặt Lôi Vĩ Vĩ đỏ bừng bừng vì tức giận. Hàn Băng Vũ chỉ khẽ mở mắt. Cứ như biết đó là ám hiệu gì, Thiên Thu vui vẻ ôm chồng sách bước ra khỏi lớp.

"Thiên Thu, cậu chuyển lớp sao?"Lôi Vĩ Vĩ dường như đang cố kìm nén cơn giận, hỏi to.

"Đã nói rồi. Không phải chuyện của anh."Thiên Thu nói mà không thèm quay đầu lại.

"Cậu... cậu đến nói với tên bánh bèo thối này ư?"Lôi Vĩ Vĩ sững người ra. "Thiên Thu, còn tôi..."

"Lôi Vĩ Vĩ, tôi và anh chả còn quan hệ gì cả. Tôi nghĩ tốt nhất chúng ta cứ coi nhau như người dưng đi."Thiên Thu cũng chịu quay đầu lại, nới với Lôi Vĩ Vĩ một câu tử tế.

"Cậu... cậu vì tên bánh bèo thối mà ghét tôi sao?"Lôi Vĩ Vĩ dần trở nên phẫn nộ, chỉ tay vào mặt Hàn Băng Vũ.

Hàn Băng Vũ nghe tên mình thì khẽ mở mắt ra.

"Lôi Vĩ Vĩ, ai cho anh gọi Vũ như vậy?"Thiên Thu cãi lại không kém.

"Cái tên điên này có gì đáng thích chứ! Thiên Thu, cậu cũng mù quáng rồi."Lôi Vĩ Vĩ gằn giọng.

Cả lớp không ai dám thở. Họ đều sợ Lôi Vĩ Vĩ. Nhưng Thiên Thu dường như chả sợ, vẫn đấu võ mồm với hắn.

"Nói chung tôi ghét anh nên mới chuyển lớp."Thiên Thu vênh váo nói. "Sau này đừng nói chuyện với tôi!"Nói xong, nàng bỏ đi, không nói thêm câu gì.

Cả lớp vẫn nín thinh. Lôi Vĩ Vĩ đáng thương lủi thủi về chỗ bên cạnh tôi, rồi gục mặt xuống bàn không nói gì. Cả tiết trôi qua thật im lặng, Lôi Vĩ Vĩ cứ nằm gục như thế, Hàn Băng Vũ tập trung nghe giảng, viết lách liên tục. Thấy tội nghiệp cho Lôi Vĩ Vĩ nên bản thân tôi cũng rất mơ hồ, không tập trung được nhiều cho bài giảng.

Nhưng mà không hiểu sao số tôi nó xui kinh khủng. Vì lơ mơ, suốt ngày nhìn đi chỗ khác, không chịu nghe giảng nên tôi bị cô Kim Ngân gọi đứng dậy, đuổi ra khỏi lớp đứng. Tôi xấu hổ, lẳng lặng ra ngoài trong tiếng cười của lớp. Chưa đầy năm giây sau, Lôi Vĩ Vĩ cũng đứng ra ngoài cùng với tôi vì tội ngủ.

"Hừ, lần sau tôi phải giấu ngủ kĩ hơn mới được."Lôi Vĩ Vĩ lẩm bẩm. Có vẻ như hắn ta lấy lại tâm trạng bình thường rất nhanh.

Tôi chỉ biết im lặng, mím môi lại, nhìn ra phía trước.

"Y Y, sao cô im vậy?"Lôi Vĩ Vĩ quay sang hỏi tôi. "Nghe tôi này, tôi thề quyết tâm đánh bại tên bánh bèo thối đó và dành lại Thiên Thu của tôi về."

Vâng vâng thưa đại ca, em biết rồi. Em thấy đại ca trở về tâm trạng buồn buồn còn làm em vui hơn ấy chứ.

Huhu, rốt cuộc tôi khóc thương Lôi Vĩ Vĩ hay là bản thân mình đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.