Mãi Bên Anh

Chương 2-9: Hôn ước



Nhưng không hiểu sao, tôi lại thấy buồn, buồn một cách kì lạ.

Lòng tôi cứ nặng trĩu, nhìn Hàn Băng Vũ cùng cô tiểu thư họ Cao đó khoác tay nhau đi lên sân khấu, mắt tôi lại muốn nổ tung.

Cảm giác gì thế này? Trúc Y, mày đâu có yêu Hàn Băng Vũ, cậu ta cũng đâu có yêu mày. Sao mày lại buồn? Mày không thấy họ quá đẹp đôi sao? Sao tôi lại có thể thấy ghen tị được nhỉ?

Tin này còn quá sốc đối với tôi.

Vậy là từ bây giờ, cậu ấy đã có vị hôn thê. Có lẽ tôi nên ít tiếp xúc với cậu ấy hơn. Người ta đã có người khác rồi... tôi tự nhủ.

"Ah, đây là cặp uyên ương mới."Anh chàng MC lại đưa cho họ hai cái micro. "Xin hãy nói vài lời với khán giả."

"Tôi tên Diêu Ái Tâm."Cô gái đó ăn mặc không cầu kỳ, chỉ đơn giản là bộ váy trắng ngắn đến đầu gối. Khuôn mặt trái xoan, nước da trắng hồng, đôi mắt to đẹp và đôi môi mỏng quyến rũ. Nàng ấy đẹp, đẹp đến động lòng người. "Tôi không quan tâm đến hôn ước là gì, chỉ cần biết là hôn phu của tôi là cậu em trai Hàn Băng Vũ thông minh sáng lạng là tôi vui rồi. Hahaha!"Diêu Ái Tâm cười lớn.

Hic, cách nói chuyện của cô ấy lạ thật. Tính tình bên trong khác hẳn với bề ngoài. Quả là con gái của bang chủ mafia khét tiếng có khác.

Mà cô ấy vừa gọi Hàn Băng Vũ là cậu em trai... Á, cô ấy hơn tuổi ư?

"Hahaha!"Khán giả cười rộ lên, khớt lòng khen ngợi Diêu Ái Tâm xinh đẹp, cá tính. A, tôi ghen tị với chị ấy thật. Không biết chị ấy hơn mình bao nhiêu tuổi nhỉ?

"Tôi là Hàn Băng Vũ. Cảm ơn bố mẹ, cô chú Cao vì đã cho con một vị hôn thê tuyệt vời."Lần đầu tiên tôi nghe thấy Hàn Băng Vũ nói một câu dài như vậy. Cậu ấy liệu có thật sự bằng lòng với vị hôn thê của mình không? Mà bỏ đi, đó chuyện của họ, không phải chuyện của mày, Trúc Y à.

"Y Y? Là cô hả?"Giọng nói hổ la quen thuộc kéo tôi ra khỏi dòng chảy suy nghĩ.

Oái, Lôi Vĩ Vĩ! Cậu ta cũng ở đây sao?

"A ha!"Lôi Vĩ Vĩ cười lớn, tiến lại gần tôi. "Sao cô lại ở đây... Mà sao cô lại ăn mặc thế này?"Lôi Vĩ Vĩ choáng, nhìn một tôi lượt từ đầu xuống chân. "Tên nào... tên nào bắt ép cô hả? Nói đi, đại ca đây xử lí cho."

"Tôi... tôi không sao cả."Tôi đẩy nhẹ tay Lôi Vĩ Vĩ ra. Giờ tôi mà nói ra Hàn Băng Vũ đưa tôi tới đây thì thể nào hắn ta cũng gây sự với Hàn Băng Vũ và cuối cùng là lột xác tôi cho mà coi.

"Haha, cô thấy có lỗi vì chiều nay đã không cách mà bay nên tìm tới đây xin lỗi tôi phải không?"Lôi Vĩ Vĩ gãi đầu, vênh ngược mặt lên để cười.

Đúng là chiều nay tôi có trốn hắn đi thật. Nhưng tôi không đến đây để tìm hắn à nha.

"Tôi... tôi không phải..."Tôi vội lắc đầu.

"Thế sao cô lại tới được đây?"Giọng Lôi Vĩ Vĩ đang rất vui vẻ thì hắn hạ giọng xuống, nhìn chằm chằm vào tôi.

"Ơ... tôi... tôi... tôi..."Hic hic, tôi biết trả lời sao bây giờ? Hiện tại tôi lâm vào tình thế hoàn toàn bế tắc.

"Tôi tôi tôi..."Lôi Vĩ Vĩ bắt chước theo giọng điệu của tôi điệu trêu. "Thôi, hôm nay thiếu gia tâm trạng tốt nên tạm thời không truy hỏi cô."Hắn ta chống nạnh, một tay đập ngực ra vẻ ta đây anh hùng.

"Ừ ừ."Tôi gật gù, khẽ thở phào.

"Haha, tên bánh bèo thối mà dính vào Ái Tâm thì chỉ có chết thôi."Lôi Vĩ Vĩ lại cười phá lên.

"Sao... sao lại thế?"Độ tò mò của tôi bỗng vọt lên đỉnh điểm, quay sang hỏi hắn ta.

"Tôi bằng tuổi Ái Tâm, chúng tôi đã kết nghĩa anh em từ hồi học mẫu giáo nha. Cô ta nhìn bề ngoài yểu điệu thục nữ thôi thế mà bên trong như con sư tử ý. Cô ta không có hứng thú với con trai đâu à, chỉ thích con gái dễ thương thôi. Mà này nhé, đừng có chọc giận Ái Tâm. Tôi học cùng cô ta suốt cho tới năm nay thì tôi không học cùng nữa. Cô ta mà điên lên á, thí cầm cả cái ghế lên ném đè bẹp cô không chừng!"Lôi Vĩ Vĩ nói rất to, khoanh tay trước ngực, nói với tôi như một người hiểu biết rộng vậy. Chị Điệp Điệp có nói với tôi, tên Lôi Vĩ Vĩ này nhìn trông đẹp trai chứ học hành chả ra gì, chỉ đi dọa nạt người khác là giỏi.

Bốp!

Cả cái micro từ trên sân khấu phi xuống, ném trúng phóc vào đầu Lôi Vĩ Vĩ.

"Headshot!"Diêu Ái Tâm trong tư thế của tuyển thủ bóng chày, cười tươi như hoa.

"Này... sao cô ném tôi... "Bị trúng nguyên cả cái micro, ngã lăn ra đất rồi mà cậu ta vẫn chịu được, đáng sợ thật.

"Ai bảo cậu nói xấu tôi cơ!"Diêu Ái Tâm cãi lại không kém.

"Đừng tưởng chúng ta kết nghĩa anh em mà tôi không dám đánh cô nha."Lôi Vĩ Vĩ như con bò húc, sắn tay sắn quần lên, cởi áo khoác bên ngoài quăng đúng mặt tôi, hằm hằm nhìn Diêu Ái Tâm.

"Lên luôn."Diêu Ái Tâm cũng không chịu thua trước tên này.

"Mau đưa thằng bất trị này ra khỏi đây."Một giọng nói uy nghiêm vang lên. Một đoàn người mặc đồ đen từ đầu đến chân vội chạy ra, tóm lấy tay chân Lôi Vĩ Vĩ, khiêng đi như kiệu.

"Ahhhh.... ông già... ông già đáng ghét... buông tôi ra!"Lôi Vĩ Vĩ gào thét khủng khiếp, chân tay dãy đạp liên hồi.

Rầm!

Cả hội trường im phăng phắc, không một ai dám hé một lời nào.

Giọng nói đáng sợ vừa rồi là của ai? Tôi nuốt nước bọt ừng ực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.