Mãi Bên Anh

Chương 3-2: Xui vẫn hoàn xui



Xập xình xập xình!

Vừa mới vào bên trong, tiếng nhạc quẩy độ mạnh đã đến tai tôi. Tôi thì lại không quen nghe mấy thế loại nhạc như thế này lắm, nên...

"Y Y, qua bên này."Lôi Vĩ Vĩ hét thật to vào bên tai tôi rồi đi sang phía bên phải. Tôi lại cúi đầu, chen qua người này người nọ để đi theo hắn.

"Hahaha!"Lôi Vĩ Vĩ và tôi cuối cùng cũng ngồi được vào một cái bàn ở góc khuất. Hắn ta cười ha hả, trên mặt bàn bày la liệt các lon bia, thậm chí còn có cả một chai rượu. "Y Y, hôm nay tôi đãi cô. Chúc mừng cô chính thức trở thành đàn em quan trọng của Lôi thiếu gia này."

Tôi thật sự không biết nói gì hơn. Nhìn hắn ta cười mà miệng tôi cứ gượng cười theo. Không hiểu tâm trạng hắn thế nào nữa, nhưng trông hắn khác hơn với sáng nay. Nụ cười đó của Lôi Vĩ Vĩ dường như ẩn chứa điều gì đó.

"Cạn ly."Lôi Vĩ Vĩ cạn vào chén rượu của tôi vừa bị hắn rót cho. Rồi hắn ngửa cổ, tu một hơi hết cả chén, sau đó khà một tiếng rất đã.

Bất chợt, hắn nhìn tôi ngồi im, hắn cướp chén rượu của tôi rồi uống ực một cái. "Khà! Y Y, tôi uống hộ cô nốt chén này thôi đó."Rồi hắn rót đầy lại cả hai chén, đẩy một chén về phía tôi.

"Tôi...tôi không uống được..."Tôi lắc lắc đầu.

"Hả? Cô nói thế ai mà nghe được!"Lôi Vĩ Vĩ nói to. "Nơi này phải nói to, biết chưa?"

"Ừm."Tôi khẽ gật đầu. "Tôi không uống..."Tôi chưa nói hết câu thì Lôi Vĩ Vĩ đã nhổm dậy, dí vào mồm tôi chén rượu rồi đổ vào họng. "Hôm nay vui, không say không về. Cô không uống chết với tôi."

Huhu, Lôi Vĩ Vĩ, tha cho tôi đi mà. Cái thứ này đắng cay đắng mắt. Tôi còn phát khóc chỉ vì độ 'tởm' của rượu. Tôi ôm cổ họng, ho sù sụ.

"Tiếp nào!"

Cứ thế cứ thế... Lôi Vĩ Vĩ gần như không còn để tâm tới tôi nữa. Hắn nốc hết cả chai rượu, rồi tu hết tất cả các lon bia trên bàn. Tôi nhìn hắn uống như thuồng luồng mà sợ phát khiếp. Không hiểu sao nhiều người thích cái thứ cay xè lưỡi này thế cơ chứ.

Bịch!

Lôi Vĩ Vĩ trên tay cầm lon bia cuối cùng, hươ hươ trên không. Mặt đập xuống bàn, rồi lại xoay đầu nhìn tường. Miệng hắn cứ lẩm ba lẩm bẩm gì đó. Cuối cùng tôi cũng có thể kết luận, hắn say thật rồi.

"Thiên Thu...sao hôm nay em lại làm vậy..."Lôi Vĩ Vĩ nói thành tiếng, giọng cứ è è đi, cứ như sắp khóc đến nơi. Nghe cậu ta gọi tên Thiên Thu, tôi thoáng ngạc nhiên. Quả nhiên, cậu ta rất nặng tình với Thiên Thu, thế mà cô ấy không những phớt lờ Lôi Vĩ Vĩ mà còn một mực theo đuổi Hàn Băng Vũ.

"Sao em thích hắn ta? Tôi có gì không tốt..."Lôi Vĩ Vĩ lại tiếp tục kêu ca. Rồi hắn ngẩng dậy, tu một hơi cạn sạch cả lon bia cuối cùng. Xong, hắn lại gục mặt xuống bàn, lẩm bẩm gì đó cứ như đọc thần chú.

Thấy tình hình nặng hơn, tôi khẽ chạm vào mái tóc rối bờ của Lôi Vĩ Vĩ. "Lôi Vĩ Vĩ..."Tôi gọi.

"Thiên Thu...chắc em buồn lắm...khi tên bánh bèo đó có vị hôn thê..."Lôi Vĩ Vĩ chẳng để tâm tới tôi, hắn tiếp tục nói.

"Lôi Vĩ Vĩ, cậu say rồi."Tôi tiếp tục lay mạnh bờ vai của Lôi Vĩ Vĩ.

"Tôi nhìn thấy rồi... Tôi nhìn hết rồi... Em đã ôm Hàn Băng Vũ sau cánh gà..."Giọng Lôi Vĩ Vĩ bây giờ đau khổ hơn lúc mào hết. Bản thân tôi tự dưng cảm nhận được điều này. Chẳng lẽ, cảm xúc này giống với cảm xúc khi tôi nhìn thấy Hàn Băng Vũ và Diêu Ái Tâm đi với nhau?

"Thiên Thu...sau hôm nay...liệu em có quay lại với tôi không..."Lôi Vĩ Vĩ cả người khẽ run lên. Tôi giật mình, chạy ra ngồi cạnh Lôi Vĩ Vĩ. Hắn đang nhăn mặt lại. Các cơ mặt cứ rung lên bần bật, hai mắt nhắm nghiền lại, đôi môi bị cắn chặt tới mức chảy máu.

Lôi Vĩ Vĩ, cậu yêu cô ấy tới mức đấy ư?

Lôi Vĩ Vĩ thường ngày như một con hổ, là nỗi sợ của cả trường, không ngờ khi hắn si tình, hắn lại có những biểu hiện như thế này. Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt thương cảm, tim tôi bỗng quặn thắt lại.

Tôi lấy cái giấy ăn trên bàn, lau đi những giọt máu trên môi Lôi Vĩ Vĩ. Bờ môi mỏng hồng hồng giờ trở nên đỏ lử. Tôi khẽ thở mạnh ra. "Lôi Vĩ Vĩ...cậu say rồi..."Có lẽ đây là câu duy nhất mà tôi có thể nói để an ủi Lôi Vĩ Vĩ.

Bỗng hắn nắm chặt lấy bàn tay tôi, nhìn chăm chú vào đôi mắt của tôi. "Thiên Thu, tôi yêu em... Cả đời tôi chỉ muốn nắm tay em mà thôi...."

Làm ơn đừng nói nữa!

Tôi mím chặt môi, cố gắng không để cho những giọt nước mắt trào ra. Tôi là người dễ bị xúc động, gặp những chuyện như thế này, tôi không khóc sao được.

Lôi Vĩ Vĩ...cậu thật đáng thương...

"Ụ..."Bỗng Lôi Vĩ Vĩ dùng một tay ủn tôi ra làm tôi ngã dập mông, một tay bịt miệng.

Tôi giật bắn mình nhìn hai má phồng lên của Lôi Vĩ Vĩ.

Oái, không phải là...

"Oẹ..."Lôi Vĩ Vĩ ngay lập tức nôn đầy ra sàn, nôn thốc nôn tháo. Nhìn cảnh tượng kinh hoàng này khiến tôi phát hoảng. Tôi cũng bịt miệng lại, tránh nguy cơ buồn nôn lây.

Vậy là... tôi không còn gì để nói nữa. Đôi bàn chân cùng đôi guốc mới vẫn còn ở gần Lôi Vĩ Vĩ, thế là bị hắn nôn vào chân.

Á á á! Sao con lại bị như thế này? Con là người đang an ủi hắn cơ mà!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.