Mại Du Lang

Chương 16



“Ông nội hả…” Hác Cổ Nghị hơi khép hờ mắt, mím môi cố gắng ko khóc, nói: “Phải bán hết dầu mới được về nhà mà.”

“Àh.” Trác Cẩm Văn đứng dậy đồng thời kéo luôn tiểu ca bán dầu đứng lên luôn. Sau đó, nghiêng đầu nháy mắt ý bảo nam nhân kia mua thùng dầu này đi. Hắn vỗ về: “Ngươi yên tâm nga, bằng hữu của ta sẽ mua hết chỗ dầu còn lại cho.”

Nghe vậy, Tiêu Mạnh Hải nắm chặt dây thừng đang cột thùng dầu. Giờ đây, trên trán có bao nhiêu gân xanh đều nổi lên hết rồi.

Hác Cổ Nghị bị người ta dắt đến nơi xa lạ. Dù trên bàn có rất nhiều mỹ thực cũng không dám bạ đâu ăn đó. Cậu sợ gia gia biết sẽ mắng, sẽ đánh, sợ tiêu tiền…..

Nắm chặt lấy túi tiền, mắt cứ nhìn chăm chăm thức ăn trên bàn. Sau đó quay đầu lại nhìn người đã dắt cậu đến đây, nài nĩ nói: “Tôi muốn về nhà.”

Trác Cẩm Văn có khuyên cách nào cũng ko thể làm cho tiểu ca này ăn cơm. Sự bướng bỉnh này vượt ra ngoài dự liệu của hắn – Trải qua 1 lúc, từ lời dịu dàng đến khó nghe đều nói hết rồi, nhưng cậu dường như ko giống như người bình thường. Nhân thật ngây thơ; trí tuệ cũng ko đủ dùng, ko hề có tâm phòng bị với người khác. Ko ăn cơm chẳng qua là sợ người ta chỉ chõ, sợ gia gia đánh, sợ tiêu tiền.

Vô cùng đơn thuần…..

“Àh, hèn chi có người sắp phát điên rồi” Trác Cẩm Văn vô cùng nhã nhặn ăn cơm. Đành bó tay ko tiếp tục dụ dỗ đứa bé này ăn cơm nữa.

“Đợi lát nữa, sẽ có người đến dắt ngươi về nhà nga.” Hắn cũng đã nhờ Tiêu Mạnh Hải phái người thay phiên nhau đi khắp nơi tìm chủ tử của mình, tin chắc là ko lâu sau sẽ có tinh tức. Nói ko chừng nhân đã đến cửa phiền lâu rồi kia.

Hác Cổ Nghị không thể hiểu được, tại sao người ta ko cho cậu rời đi. Có liên quan đến chuyện ko mang hài sao?

Cậu ko muốn mang đôi hài mà Quỳ đã mua cho mình. Hác Cổ Nghị cúi đầu nhìn đôi chân trần dơ bẩn, chân đau, ngực cũng đau…..

“Cho tôi về nhà đi mà, gà lớn, gà nhỏ ko có ai cho ăn, gia gia chắc cũng đói nữa đó.”

“Ngươi chỉ biết lo lắng lão phế vật kia có đói hay ko thôi hả?”

Giọng nói mạnh mẽ chứa đầy tức giận từ sau lưng truyền đến, Hác Cổ Nghị chợt giật nẩy mình, nhìn theo tiếng nói ra cửa. “Áh!” Cậu há to miệng, mông trượt dài xuống ghế, cả người chui vào gầm bàn trốn mất.

Trác Cẩm Văn để chén xuống, nói: “Gia, ngài đã tới.”

Tiêu Mạnh Hải thấy thuộc hạ cũng theo người trở về, cũng ra dấu bảo mau đi đi, đừng ở lại xem  náo nhiệt nữa. Từ sắc mặt càng lúc càng lạnh của Hoa gia cũng biết được, đi tìm người hết 1 đêm, khẳng định là ko có hảo tâm tình rồi.

“Hừ!” Hoa Quỳ nhấc chân đá văng ghế, cúi người xuống bàn nắm lấy chuột con “Ra đây!” Hắn nắm lấy cánh tay của cậu, chỉ cần 1 tay cũng kéo người ra 1 cách nhanh chóng gọn gàng.

Hác Cổ Nghị ngồi dưới đất, ngẩng đầu thấy Quỳ đã biến thành quỷ, cũng sinh khí rất giống gia gia. Nhất thời, cả người run rẩy như lá thu trước gió, đôi mắt trong suốt do hoảng sợ mà chứa đầy hơi nước, dáng vẻ đáng thương nói: “Đừng đánh tôi mà, đợi ta bán dầu hết rồi sẽ đem toàn bộ tiền trả cho ông nha.”

Tay cậu run run móc ra số tiền chứng thực: “Ông coi nè, tôi ko có mua đồ đâu.”

“Sao phải trả lại tiền?” Hoa Quỳ thoáng chốc ngây ngốc đứng ngẩn người trong giây lát. Lòng rất bực tức, sao chuột con lại sợ hắn như vậy?!

Mấy lời ngu xuẩn này ko phải là đang khi hắn là hạng buông người đang muốn bắt con nợ bán thân đó chớ!

Đôi mắt yêu mị híp lại tạo thành 1 khe hở nguy hiểm. Bỗng thấy chuột con ko mang hài, cánh tay bị hắn cầm quá chặt nên tạo nên mấy vết hồng hồng….Hở! Hoa Quỳ hít sâu 1 hơi, giận dữ hỏi: “Rốt cuộc là ai đánh ngươi?”

Hác Cổ Nghị lắc đầu, nhớ đến lời gia gia mắng mình là ngốc ngếch, mắng mình bị Quỳ đùa bỡn nên mới giận dữ mà đánh cậu như vậy. Ánh mắt trong suốt từ từ tối lại, hiện lên rõ rệch trên gương mặt trắng bệch, cậu nói: “Quỳ đừng khi dễ ta nga.”

Tim nhảy mạnh 1 cái, Hoa Quỳ thoáng chốc như bị sét đánh trúng, chuột con đang nói mấy lời ngu xuẩn gì ko biết?

Dần dần lấy lại thần sắc tuấn lệ. Cúi người nhấc chuột con lên vai, bỗng nghe được cậu kêu lên sợ hãi — “Ah, tiền của ta –” Hác Cổ Nghị hoảng hồn nắm lấy áo của Quỳ. Lòng lo lắng mình sẽ té xuống.

Hoa Quỳ không thèm quan tâm xem cậu đánh rơi bao nhiêu tiền, cũng ko quay đầu lại, chỉ nói gọn lõn với thuộc hạ sau lưng mình: “Cẩm Văn, đem thùng dầu quăng đi.”

Tay ôm chặt chuột con đang vắt vẻo trên người, Hoa Quỳ liền cất bước, rời khỏi phiền lâu –

Tú bà há miệng rộng hoác ra ước chừng cũng có thể nhét vào cả trái quýt ah. Vạn phần ngạc nhiên khi thấy chủ tử đang vác trên người là thằng ngốc kia. Mãi 1 lúc lâu sau, mụ mới nghe chủ tử dặn dò chuẫn bị nước ấm, xắp xếp xiêm y…..Còn phái người đi mua kẹo nữa?!

Hay là bữa nay mặt trời đã mọc ở đằng tây, trời đổ mưa đỏ?!

Tú bà cảm thấy vô cùng bất khả kháng. Chủ tử đang ở chung với thằng ngốc kia, còn ko cho ngoại nhân tiến vào phòng. Mụ dẫn vài nha hoàn đến trước cửa hầu hạ, liền nghe thấy thằng ngốc thẳng thừng gọi tên của chủ tử: “Quỳ….ta muốn về nhà.”

Còn tận mắt chứng kiến, thấy chủ tử gắp đồ ăn đầy cả chén cho thằng ngốc kia. Rồi từ từ đến trước mắt nó, uy hiếp nếu ko ăn sẽ giết gà.

Sao lại dính đến gà? Tú bà nghĩ mãi cũng ko ra, thấy thằng ngốc kia cứ ngồi bó gối trong góc giương mắt lên mà nhìn chủ tử ah. Chủ của mụ quả thật đối với người này thật tốt. Mấy tiểu quan ở đây có nằm mơ cũng ko được nữa ah.

“Đứng ngu ngốc ở đó làm gì? Còn không đem kẹo đến?” Hoa Quỳ quay đầu lại, giận đỏ mặt nói.

Hách!

Tú bà chớp mắt 1 cái bừng tỉnh, lắp bắp nói: “Vâng,… vâng ạh” Cuối cùng thì mụ cũng biết được, niềm vui mới bên ngoài của chủ tử chính là thằng ngốc này.

Tú bà giờ đây trước mặt chủ tử cũng ko dám hó hé, mặt bắt đầu nở ra nụ cười giả dối. Tiến lên đưa cho chủ tử túi kẹo. Xém chút nữa đã quên báo lại 1 chuyện: “Gia, Chương gia sai người đưa tin tức, nhắn lại là trưa mai sẽ đến tìm ngài bàn chuyện làm ăn.”

“Ân, nếu không có chuyện gì quan trọng, thì ko có lệnh của ta bất kể là ai cũng ko được quấy rầy.”

Tú bà liền cất giọng lanh lảnh: “Vâng ạh, nô tỳ biết rồi.” Ngụ ý, chủ tử hôm nay không tiếp khách, không xã giao.

Hác Cổ Nghị cúi thấp đầu. Cố tránh đi ánh mắt của Quỳ. Hắn muốn cậu ăn cơm, còn muốn gạt cậu. “Ta phải về nhà ăn lá khoai lang cùng với cháo.” Hai tay ôm chặt chân, cự tuyệt bất cứ thứ gì mà Quỳ đưa cho.

Hoa Quỳ cảm thấy ngập tràn thất bại, chuột con sau 1 đêm mất tích liền ko thích hắn nữa.  Khẽ cắn môi, “Thực mụ nội nó mà…” Hắn không kiên nhẫn mệnh lệnh: “Ngươi còn trốn ở đó làm gì, sao ko lại đây ăn 1 chút đi.”

Trừng mắt nhìn cái đầu xinh xắn kia đang kịch liệt lắc đầu. Hôm qua hắn còn đang vui mừng thấy điều muốn lạy tạ trời đất vì con chuột đã cho mình thân thân hai má. Hôm nay sao lại cự tuyệt xa cách ngàn dặm vậy…… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hoa Quỳ cố gắng nhẫn nại, dụ dỗ:  ”Nghe lời đi, mau ăn cơm, rồi ta cho ngươi kẹo nè.” Giơ giơ túi kẹo, chờ chuột con mỉm cười lộ ra 2 lúm đồng tiền xinh xinh.

Hác Cổ Nghị ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt như khí trời, nhìn nhìn gói kẹo trong tay Quỳ, thoáng chốc: “Quỳ đừng đùa bỡn ta, khi dễ ta, ta ko thể ăn kẹo đâu.”

“Hả!”

Tim Hoa Quỳ đập mạnh và loạn nhịp không thôi, gói kẹo đầy màu sắc rơi ngay xuống đất. Ko hấp dẫn nổi chuột con, còn bị cho là đùa bỡn, khi dễ…..

Sắc mặt trầm xuống, “Ai nói cho ngươi biết những lời này?”

Hơi nước thoáng chốc dâng lên đầy hốc mắt, Hác Cổ Nghị giơ tay lau lau, buồn bã nói: “Vì ta ngốc nên mới khi dễ sao? Ta ghét Quỳ, thật ghét lắm…..so với con chó vàng còn ghét hơn….”

Rầm rầm rầm –

Hoa Quỳ đầu óc mơ mơ màng màng chưa kịp tiêu hóa tin tức vừa truyền đến – Chuột con nói ghét hắn.

Loảng xoảng!

Hoa Quỳ giơ tay hất toàn bộ chén dĩa trên bàn. Ngực phập phồng mãnh liệt. Tim như bị ai bóp nát. Hắn với cẩu thật giống nhau bị chuột con chán ghét……. Hắn nghiến răng nghiến lợi, giận tưởng chừng nổ tung hết tâm can.

Bỗng nhiên giận dữ rống lên: “Ngươi là người ko có lương tâm gì hết nga! Ta tìm ngươi hết 1 đêm, lo lắng sợ ngươi ko ăn, ko ngủ, xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Giờ vất vả lắm mới tìm được người trở về. Vậy mà ngươi dám nói ghét ta….thật mụ nội nó chịu quá trời ủy khuất mà!”

Hở!

Hác Cổ Nghị chớp chớp đôi mắt ướt nước, thấy gương mặt quỷ thật đáng sợ….Trong chớp mắt, 「xoet!」– Trước ngực cậu bỗng hơi lành lạnh. Quá sợ hãi đến mức phải dựa sát vào tường, ko còn đường lui.

“Chết tiệt!” Hoa Quỳ ác nguyền rủa. Giơ tay xé ra xiêm y của chuột con, kéo người đến ôm chặt vào lòng. Hắn hơi híp mắt khi thấy trên lưng chuột con cũng đầy hết dấu roi. Hắn đoán: “Có phải ông nội đánh ngươi? Còn ko cho ngươi ăn kẹo?”

Hác Cổ Nghị cứ trong lòng hắn mà giãy giụa. Bất luận thế nào cũng ko thể đẩy được lòng ngực rộng lớn kia ra. Cậu kêu lên thất thanh: “Buông, Quỳ ko được khi dễ ta, gia gia sẽ rất giận….đừng đánh nữa….con sẽ ngoan mà… Không để cho Quỳ dùng thứ đó làm loạn nữa….thả ta về nhà…ta muốn về nhà.”

Chuột con cứ nức nở bên tai ko ngừng giẫy giụa, kháng cự thật lợi hại. Hoa Quỳ cứ xiết chặt lấy cánh tay, nhướng mày suy nghĩ: Hắn dung tâm lừa gạt như vậy…..Hảo ah, lão phế vật dám phá hỏng hết mọi chuyện tốt của hắn. Muốn chia rẽ hắn và chuột con đáng yêu này. Không có cửa nào đâu!

Bỗng, Hác Cổ Nghị cảm thấy hoa mắt, cả người bị ôm vào bên trong. Đôi mắt hoảng hốt nhìn cái giường lớn ở cách đó ko xa – Hả! Quỳ kéo quần cậu xuống.

Hác Cổ Nghị cả người cứng đờ, liên tục cầu xin: “Đừng làm loạn nữa mà….. Quỳ….đừng khi dễ ta….Gia gia sẽ đánh ta nữa cho coi…..”

Hoa Quỳ ko nói ko rằng tự tiện cởi hết quần áo của cậu ra. Lão đại rất khó chịu trong người: “Hừ! Khi dễ ngươi ….. là ta thích ngươi nên mới muốn gian ngươi!” Thật là ngốc ngếch, ko biết gì hết trơn ah!

Bước vào sau bình phong, Hoa Quỳ thả hai tay ra, 「Bõm!」– 1 tiếng, quăng chuột con vào trong bồn nước.

Đang la hét giãy giụa…..Hác Cổ Nghị bỗng bị uống ngay vài ngụm nước. Cả người lập tức trồi lên mặt nước. Trong khoảnh khắc bị 1 hơi thở ấm áp phả vào mặt, môi liền bị chặn lại. “Đừng…” Quỳ đang cắn người…..

Hoa Quỳ ngồi xuống bên bồn nước. Hai tay nắm chặt lấy gáy cùng cằm của cậu, lưỡi tách ra răng, hút lấy đầu lưỡi mềm mại kia. Dường như muốn trừng phạt, chà đạp, nuốt vào lòng con chuột con đơn thuần này – Sao có thể nghe người khác tùy tiện nói vài câu là hết thích hắn ngay như vậy.

Miệng lưỡi tách ra, Hoa Quỳ để cho cậu có thể thuận lợi hô hấp. Đôi mắt yêu mị cứ nhìn gương mặt đang nhăn lại như cái bánh bao nhỏ, hắn gọi: “chuột con….”

Hác Cổ Nghị sau khi ho khù khụ hồi lâu, mới có thể bình tĩnh lại mà nhận ra mình đang ở trong bồn nước, hai má đau quá, Quỳ lại cắn người….

Hoa Quỳ dí sát môi vào tai cậu, thầm thì ra lệnh: “Ngươi là đồ ngốc, sao ko phân biệt cho rõ là ta thích ngươi mới làm như vậy chứ.”

Hác Cổ Nghị nhăn mày, vỗ vỗ hai má bị đau. Đầu óc cứ lộn xộn cả lên. Cậu ko ngừng suy nghĩ – Sao lời của Quỳ và gia gia ko giống nhau.

Hoa Quỳ thừa dịp cậu đang ngẩn người, tự mình cởi hết những gì trói buộc trên thân, rồi bước vào bồn nước.

“Ah!”

Hác Cổ Nghị kêu lên ngạc nhiên, cả người trần trụi tựa sát vào thành bể. Mắt cứ len lén nhìn Quỳ. Trong nháy mắt, cả người đã bị Quỳ kéo lại.

“Còn kêu cái gì nữa? Đâu phải là ngươi chưa thấy qua cơ thể của ta. Sao hả, có bị châm kim ko?”

Hác Cổ Nghị lắc đầu, hai tay để ở lòng ngực trắng như tuyết. Cố giử khoảng cách với Quỳ.

“Haiz!” Hoa Quỳ đỡ cậu ngồi lên đùi tách chân câu ra, để vòng qua lưng mình. Hắn đè cái đầu ngốc nghếch đó vào ngực mình, tiện tay gỡ ra mái tóc bị rối do thấm nước cho cậu.

“Đừng lộn xộn, lỡ như gian ngươi, cũng đừng trách ta không cảnh cáo ah” Hơi kép hờ mắt, nhìn gương mặt cậu hơi tái lại. Đôi mắt trong suốt chứa đầy sự hoảng sợ, do dự và ngại ngùng.

Hoa Quỳ không khỏi thở dài, cúi đầu hôn lên trán cậu. “Đừng sợ ta, ta sẽ đối với ngươi thật tốt.” Lấy khăn lau khô thân thể của cậu, đồng thời ko an phận tranh thủ chiếm chút tiện nghi.

“Quỳ thật xấu, nỡ vứt bỏ thùng dầu của ta, còn làm rơi tiền nữa.” Hác Cổ Nghị buồn bã lên án, cả người cứng ngắt ko dám động đậy.

Hoa Quỳ không đồng tình bĩu môi, con chuột ngốc dù có bị gạt đi bán cũng chẳng được mấy lượng. Hắn cũng ko thèm tính toán chi li với cậu làm chi.”Hừ, ngươi còn nói thêm 1 tiếng về thùng dầu và mấy văn tiền thử coi. Ta sẽ ko cho ngươi ra ngoài nữa, miễn cho có đi mà ko có về.”

Hắn muốn giữ chuột con ở lại đây. Để mặc cho lão phế vật tự sinh tự diệt, nếu ko chết thì coi như là mạng lão lớn đi.

“Quỳ không cho ta về nhà…” Hác Cổ Nghị ủy khuất nói. Cậu ko thích Quỳ, Quỳ nói thích cậu mới là khi dễ cậu, là gạt người…..

Gà mẹ Hoa Hoa cũng thích cậu, nhưng ko khi dễ cậu đâu…..

Từ từ chớp chớp đôi mắt xinh đẹp. Cả người chìm trong nước nóng bắt đầu thả lỏng ra, vừa mệt vừa đói. Ý thức trong đầu hỗn độn, ko tài nào xếp lại cho gọn được. Hác Cổ Nghị hồn nhiên từ từ chìm vào giấc ngủ, Hoa Quỳ nở một nụ cười nhạt – Hắn lần đầu tiên phát hiện, thì ra ko ôm chặt lấy thân thể cậu, cũng có thể có cảm giác mỹ mãn…..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.