Mại Du Lang

Chương 9



Lời nói chanh chua của Tú Bà vẫn còn quanh quẩn trong đầu –『Ah….Ngốc tử chính là ngốc tử… Trừ gia gia của ngươi ra, còn ai thích ngươi nữa cứ …..Nói giỡn ko hà!』 không ai thích cậu cả…..

Bởi vì cậu ngu quá mà….

Chẳng trách Quỳ cứ biền thành quỷ, đối với cậu thật dữ dằn, làm mông cậu đau lắm luôn…..

Chỉ có gia gia là tốt với cậu, cũng ko cười cợt đùa cậu, gà lớn gà bé cũng ko chọc ghẹo, Phụng Tiên tỷ tỷ cũng như thế…..

Quỳ thì ngược lại….. Những người khác cũng như vậy, bọn trẻ con cũng thế luôn…..Hách! Gia gia gạt người….

Hác Cổ Nghị bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ –

Mấy hộ xung quanh đều cười cậu là thằng ngốc. Vì thế nên mới ko thích dính dáng với cậu.

Đã tin tưởng lời nói dối trong thời gian rất dài rồi. Mấy lời cười đùa bỗng biến thành chế nhạo –『Thằng ngốc, giống như cỏ cây, dọc đường bị chó cắn bị thương mà còn cười nữa… 』 thật tức cười…..

“Ta ko có bị chó cắn…… Không có bị cắn… Không có…” Hác Cổ Nghị không ngừng lắc đầu, trong lòng phản đối lại chuyện đó. Dường như làm vậy sẽ ko bị nhạo báng nữa….

Chạy trốn được 1 đoạn ngắn, chân vấp phải thềm đá, cả người ko kềm được sức nặng của hai thùng dầu đang gánh trên vai. “Ah…” Cậu hoảng hồn kêu lên. Chớp mắt 1 cái té xuống thềm đá – Thùng nặng trên vai liền rơi xuống nhưng 2 tay vẫn còn nắm chặt lấy dây thừng,「Bịch bịch bịch」, Thùng dầu liền lăn ngay từ bậc thềm xuống mặt đất.

Hác Cổ Nghị quỳ rạp trên mặt đất, tay xoa xoa đầu, kêu lên “Đau quá…..”

Nháy nháy mắt mấy cái. Tầm nhìn ko rõ ràng cho lắm. Tay áo cảm thấy ướt ướt, nhìn lại đã đỏ tươi.

“Áh! Thùng dầu của ta…..” Hác Cổ Nghị nhìn ngó xung quanh, vội vã bò trên mặt đất, cố chịu đựng sự đau đớn đang lan tỏa trên người. “Thùng dầu của ta hỏng rồi…..” Nước mắt nhanh chóng ngưng tụ nơi hốc mắt. Lúc nãy thùng dầu rơi xuống nghe tiếng lớn lắm, chắc là hư rồi….

Làm sao bây giờ….

Tay chân trong nháy mắt cứ lóng nga lóng ngóng. Cố nhìn khắp nơi. Nơi này là đường tắt nên ít có ai qua lại. Cậu cũng ko biết hẻm nhỏ này sẽ thông đến những đường nào nữa….

Thùng dầu bị hư, gia gia chắc chắn sẽ mắng cậu ko cẩn thận cho coi….

Ko biết bao nhiêu nước mắt đã rơi xuống đất. Hác Cổ Nghị lo lắng – Có vài văn tiền bị rơi ra khỏi túi của cậu, hài cũng bị rơi cách đó xa xa. Cậu lại gánh 2 thùng dầu lên vai. Một bên nặng, 1 bên nhẹ, cậu bước xiêu vẹo ra khỏi con đường tắt.

Ven đường vẫn còn để lại vệt dầu đang chảy dài. Chân chỉ còn 1 chiếc hài, cả người chật vật đi dọc bên đường. Dù cho biết đường cậu cũng ko dám về nhà nữa – Hoa gia cảm thấy rất bất an.

Hành tung thần bí đã kéo dài hơn 1 tháng rồi. Trong thời gian đó, Hoa gia ko hề qua đêm ở Trích Tinh lâu, thậm chí ko hề cùng bất cứ tiểu quan nào vui vẻ hết.

Là ko có ai lọt vào mắt hắn sao?

Hay phải nói là mắt hắn đã ko để cho ai lọt vào nữa rồi?

Đoàn Ngọc cười thật quyến rũ, lên tiếng ướm thử: “Hoa gia, Phụng Tiên xuất giá, ngài tiếc lắm sao?” Y biết rõ, Phụng Tiên đã kiếm cho Hoa gia ko ít ngân lượng. Nếu so với mình chỉ sợ có hơn chứ ko kém.

“Phụng Tiên….Àh, đương nhiên là ta bỏ được.”

Trước mắt Hoa Quỳ bày ra rất nhiều mỹ thực đẹp mắt. Cơm canh được nấu nướng tinh tế. Đầu bếp còn dâng lên rượu ngon. Đoàn Ngọc lại cẩn thận hầu hạ, vẫn cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, ko khơi được nữa điểm thèm ăn….

“haiz!”

Hoa Quỳ để chén xuống, nói: “Dọn đi.”

“Hoa gia, ngài không ăn sao?” Đoạn Ngọc ngạc nhiên.

Hoa Quỳ liếc xéo 1 cái làm đại mỹ nhân giật mình, hỏi: “Sao vậy? Ta có ăn hay ko đều phải được ngươi cho phép sao?”

Đoàn Ngọc khép hờ mắt, lí nhí nói: “Ngọc nhi không dám.” Ngay lập tức, y đứng lên tiến đến ngồi bên cạnh Hoa gia, dùng tay vuốt ve lòng ngực rộng rãi, nũng niệu: “Hoa gia, cơm canh cứ để đó đã. Để Ngọc nhi hầu hạ ngài trước được ko?”

Bàn tay thành thạo cởi ra áo của nam nhân. Đặt môi mình đến gần làn môi bạc tình. Chủ động dụ dỗ hắn. Mục đích duy nhất là hiến thân, tự mình minh chứng để nam nhân ko tìm niềm vui khác bên ngoài…..

Chớp mắt 1 cái bóp chặt lấy cái cổ xinh đẹp. Má phấn môi hồng bắt đầu trổ tài. Hoa Quỳ híp mắt ánh vào trong đó là dung nhan ko hề tuyệt mỹ. Nghe hắn phát ra tiếng êm ái: “Hoa gia, ngài làm ta đau quá.” Nghe như đang làm nũng…..

Y ko cần nam nhân ko chút lưu tình để lại dấu ngón tay như vậy. Biết rõ hành động này chỉ chọc hắn giận thêm thôi nhưng y cam tâm tình nguyện nhận hết nộ khí — “Hình như ngươi quên mất là ta ko bao giờ để người khác chạm vào miệng mình.” Đôi mắt yêu mị mang ý cười, khoái trá thưởng thức mỹ nhân đang dần đỏ mặt lên: “Ngươi cũng ko ngu lắm ha. Hầu hạ nam nhân liền biết ra tay với những chỗ hắn thích nhất.”

“Ha ha….Hoa gia nói thật phải. Ngọc nhi sẽ nhớ kỹ.” Bị bóp cổ ko thể thở được, người ko lạnh mà run. Tay liền nhẹ nhàng kiêu kích nam nhân. Thân thể lõa lồ đưa đẩy vào những chỗ mẫn cảm. Nhưng bàn tay bóp chặt cổ y vẫn chưa hề nới lõng ra. Dầu ngón tay hằng sâu vào làn da xinh đẹp, làm ý đồ dụ dỗ hắn bỗng dưng tắt ngắm….

Hoa Quỳ như cười như ko kiến nghị: “Ngươi phải dùng miệng.” Lập tức buôn ra, để y có thể hít thở.

Đoạn ngọc hít sâu vài hơi, đôi môi cánh hoa cười nhẹ 1 cái, nói: “Hảo.” Y cam tâm tình nguyện phục vụ hắn.

Cả người trợt xuống ghế, mở hai đùi của nam nhân rộng ra quỳ xuống, mở ra những gì trói buộc. Kia vẫn ở trạng thái bất động. Quá hiểu nam nhân này cường hãn ra sao. Thậm chí là thô lỗ ko biết thương hương tiếc ngọc. Người có khả năng làm hắn kéo dài sự bộc phát của hắn rất ít. Vì thế kiến cho nhu cầu càng thêm đòi hỏi càng thêm nghiện ngập.

Đôi mắt yêu mị lóe lên tia quái dị. Gương mặt tuấn mỹ trở nên tà ác. Trong khoản thời gian ngắn ngủi, khi chiếc miệng thơm mùi đàn hương vừa tiến đến, thì trong nháy mắt, Hoa Quỳ đứng lên, giở chân đá lên người tiểu quan 1 cái.

“Ah!” Đoàn Ngọc ngã ngay xuống đất. Vén lên mớ tóc đang rũ xuống mặt. Ngẩng đầu nhìn biểu tình của nam nhân, tay níu lấy áo hắn. “Tại sao…..” Y ko thể tin rằng mình chủ động hiến thân mà nam nhân còn sinh khí.

“Ngọc Nhi, đừng để ta lại nghe được là khách nhân than phiền ngươi phục vụ ko chu đáo. Nghĩ lại xem ngươi làm được gì đã. Muốn trèo cao thì đợi ngươi được đắc sủng cũng chưa muộn mà.” Nhưng tuyệt đối sẽ ko phải hắn. Thành thật mà nói, đã sớm ghê tởm rồi….

“Cẩm Văn –” giọng nói mạnh mẽ rống lên. Thuộc hạ đang canh cửa bên ngoài tiến vào.

Trác Cẩm Văn mở cửa phòng, vừa nhìn đã biết ngay là xảy ra chuyện gì. Hoa gia đang giáo huấn tiểu quan ko biết chìu chuộng. Y đã đắc tội ko biết bao nhiêu khách nhân đã tiêu tốn nhiều tiền để ngủ qua đêm.

Ánh mắt bình tĩnh vô cảm rời ra khỏi người Đoàn Ngọc. Trác Cẩm Văn cung kính: “Gia, có gì phân phó?”

“Đưa y đi hầu hạ Phàn gia. Nếu sau này còn vị đại gia nào đến Trích Tinh lâu ngoạn mà bị mất hứng, thì đem y ra ngoài đường chèo kéo khách nhân đi.”

Nói xong, Hoa Quỳ run run trương ra bộ mặt thối, tâm tình rất tệ rời khỏi Trích Tinh lâu.

Thực mụ nội nó mà….Con chuột ngốc hại bụng hắn trống rỗng cả ngày. Giận đến gan phổi mà ko có chỗ nào trút ra…..

Sắc trời tối tăm, nhưng chợ vẫn náo nhiệt như thường. Có nhiều cửa tiệm bán đồ ăn vặt vẫn còn mở cửa. Hoa Quỳ bước qua vài nơi bán nhiều thức rất ngọt ngào, ko chút do dự, mua ngay mứt quả.

Cầm cái gói màu đỏ đỏ trong tay, hắn hạ quyết tâm khi về cái nhà tồi tàn đó hắn sẽ dụ con chuột ngoan ngoãn đồng ý chỉ bán dầu nữa ngày thôi, còn nữa ngày thì ngoan ngoãn về nhà nấu cơm cho hắn, hừ!

Hắn chỉ đang giả vờ nhúng mình. Vì đùa bỡn con chuột mà chịu ủy khuất chính mình chịu khổ vài ngày thôi. Nhưng lại ăn trưa với rau hoài ko biết ngán rồi.

Không biết con chuột ngốc có mua đồ ăn ko ta?

Hay là bị gạt tiền nữa rồi?

Thực mụ nội nó ….Hắn vốn ăn thịt người ko nhả xương ấy vậy mà con chuột lại ngoại lệ, thật thất bại mà!

Hoa Quỳ không khỏi lắc lắc đầu, nghĩ là sáng mai – Hắn sẽ dắt con chuột ra chợ để phân biệt thịt vịt với thịt gà. Muốn dạy cậu biết rõ ràng vài thứ. Trứng gà màu trắng, màu vàng, nhưng khi nở ra gà con thì ko có màu lục chỉ có màu đen,….

Sau một lúc thật lâu –

Hác gia gia vẫn ko thấy cháu mình trở về nhà. Cứ ngồi ở cửa hết ngóng rồi trông.

Đôi mắt lão kèm nhèm thấy bóng người đang từ xa đi lại, vội vàng thốt lên: “Cổ Nghị, sao con về trễ thế?” Lão lo lắng tôn tử có hay ko bị người khi dễ, hay là xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Hoa Quỳ nghe xong, dường như bị sét đánh trúng liền ngơ ngẩn trong chốc lát. Đầu liền tiếp nhận ngay tin tức – Con chuột ngốc còn chưa về nhà?!

Con chuột ngốc thường ngày đến chạng vạng nhất định sẽ về nhà làm cơm chiều. Giờ đã là giờ tuất (~ 8h tối), sao còn chưa thấy người……

Hoa Quỳ thần sắc nhất thời run sợ, ko phản ứng khi lão phế vật chống gậy đến gần hắn.

Tâm toàn bộ đều để lên người con chuột, Hoa Quỳ liền quay đầu tìm kiếm ven đường — hắn ko còn lòng dạ nào mà nghĩ cách lừa con chuột ngốc nữa.

***

Hác Cổ Nghị trốn ở cách nhà ko xa cho lắm. Bốn phía cây cỏ um tùm, với độ cao này có thể che khuất đi thân hình của cậu.

Cậu dựa vào tường, đầu gối lên thùng dầu, bụng thì đánh trống, vừa đói lại vừa sợ…..

Sợ bị mắng, sợ ánh mắt của gia gia rơm rớm nước mắt….

Cảnh như hiện ra rõ rệch trước mắt.

“Ta không bị chó cắn… Không cần cười…” Hắn trốn ở đây đến chó cũng ko biết, sẽ ko cắn cậu nữa.

Nhưng, trong lòng lại hoảng sợ, ko biết mấy con chó quanh đây có đi qua đây ko. Cậu ngẩng đầu nhìn xung quanh, sau khi xác định ko có chó, mới ngồi xuống, đầu óc mơ màng. Đôi lông mi vừa dài vừa cong chứ chớp lấy chớp để vì đôi mắt đã đẫm lệ. Từng giọt từng giọt chảy xuống, hình thành 2 hàng dài trên má.

Ánh trăng phản chiếu 1 bóng người đang vội vã. Từ chợ đến thành đông cũng có thể coi là xa xôi cách trở đi. Chiếc bóng càng lúc càng dài và lớn, bước đi vội vàng, nhìn hư hư ảo ảo giống như quỷ…..

Dung nhan tuấn mỹ càng lúc càng lạnh căm. Tay cầm chiếc hài dính dầu, dường như đã có ko ít người đạp qua. Hắn rời khỏi đường tắt tiếp tục đi tìm chủ nhân của hài…..

Nửa đêm –

Nhà nhà đều đã tắt đèn đóng cửa. Bóng dáng dài rộng đó cũng đang trên con đường quen thuộc dẩn về ngôi nhà tồi tàn. Sau khi đi 1 vòng – cuối cùng cũng dừng lại trước căn nhà  to lớn. Đập vào mắt là thời thơ ấu xa xăm. Tự tay mình đỡ xác mẫu thân đã thắt cổ xuống mà mai táng…..

Những năm tháng tuổi thơ trở về. Hắn ko muốn nhớ lại…..

Ánh mắt khinh thường rời khỏi. Mặt âm trầm phong vân ảm đạm, mày nhanh chóng nhăn chặt lại giấu đi mấy phần lo lắng. Hắn phải nhanh chóng tìm con chuột thối trở về….

Hắn không cam lòng!

Hoa Quỳ nhanh chóng bắt tay vào việc tìm kiếm khắp nơi. Vô cùng buồn bực – Con chuột ngốc nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Thì hắn sao có thể tìm ra con chuột thứ hai có tâm tư đơn thuần như vậy để gạt gẫm, để đùa bỡn. Vậy thì cuộc sống còn vui thú gì nữa đây….

Thực mụ nội nó, nóng lòng chết người mà!

Nhịn không được liền mở miệng độc ác nguyền rủa: “Con chuột ngu ngốc, ta còn chưa giỡn chết ngươi mà, sẽ ko bỏ qua cho ngươi đâu!” Hoa Quỳ nghiến răng nghiến lợi. Toàn bộ hỏa khí trong lòng giờ bốc lên đỉnh đầu, khói đen khét lẹt. Cầm chiếc hài trong tay 「Bịch!」1 cái quăng ra xa để trút giận – Hách!

Hác Cổ Nghị vội vã che miệng lại, ko dám thất thanh kêu lên. Quỳ đang ở gần đây!

Chớp chớp đôi mắt đầy nước mắt. Cậu nghĩ mãi cũng ko hiểu sao Quỳ lại muốn cậu chết?!

“Tôi ko có phá chậu nước tiểu của ông mà……” Hắn không kềm được kêu lên. Câu ko muốn sẽ ko còn thấy được gia gia, còn có gà mái Hoa Hoa và gà con nữa.

Quỳ ko thích cậu….mà cậu cũng ghét Quỳ….Tựa như ghét con chó vàng vậy!

Hở!”Con chuột ngốc?!” Hoa Quỳ chớp mắt 1 cái ngạc nhiên. Con chuột ngốc đang ở gần đây……

Hỏa khí trong lòng hắn hoàn toàn biến mất. Tai có gắng nghe xem âm thanh phát ra từ hướng nào, liền vạch cỏ ra để tìm cậu. Con chuột thối sao lại trốn ở đây?

Âm thanh sột soạt càng lúc càng đến gần. Hác Cổ Nghị, sợ hãi muốn chạy khỏi ngay lập tức – Cậu nhanh chóng men theo bức tường mà trốn, nhưng lại thấy bóng dáng đen thui đang từ từ tiến đến. Mặt cậu nhất thời trắng sát “Ah, đừng đến đây….”

Hoa Quỳ tung mình nhảy lên phía trước, tay nắm lấy áo của con chuột thối,  không  thèm đếm xỉa đến sự vùng vẫy của cậu. Bờ vai to lớn áp cậu vào tường.

“Tránh ra, tránh ra, ko được cắn tôi……” Hác Cổ Nghị không ngừng đẩy ra lòng ngực đang áp bức cậu. Cậu ghét Quỳ, ko thích Quỳ…..

Đôi mắt yêu mị hơi híp lại. Mắt thấy mặt cậu ko hề có chút máu nào. Trong đầu thầm đoán con chuột thối chắc là —  ”Bị chó cắn hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.