Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 1: Tao bao thụ và xx công?



Tôi thích đàn ông, nhưng tôi cần con trai, cậu không muốn bán công thì đi cùng luôn, con trai theo họ tôi, cậu vẫn có thể sống với nó.”

Nghe có vẻ không tồi… .

“Về phần vấn đề phân phối tài sản sau khi cậu gả qua đây, một xe một nhà tính tiền lương theo tháng, không cần đi làm, không cần làm cơm, không cần quét nhà, không cần giặt quần áo, không cần hầu hạ Hướng Bắc Bắc.”

Nghe có vẻ càng không tồi… .

“Đương nhiên, cậu có tự do thân thể của cậu, điều kiện duy nhất là Hướng Bắc Bắc phải đổi thành An Bắc Bắc, cậu vẫn là ba của nó như cũ.”

Nghe thì… như sao chổi Halley đụng phải Trái Đất!? Trời rớt xuống thành nhân bánh rồi à!! Tận thế đến rồi sao!! Đây là vận cứt chó gì hả!! Ha ha ha ha ha ha… .

“Hướng Thần?”

“Thành giao!!”

Hướng Bắc Bắc lưng đeo chiếc cặp sách ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn tòa biệt thự trước mặt: “Ba… sau này chúng ta ở đây à?”

“Đúng vậy!” Tay trái một con gà bông, tay phải một con vịt bông, sau lưng còn đeo một chiếc ba lô to oành, chỗ khóa kéo của ba lô có một chiếc quần đùi màu đỏ đang bay phấp phới trong gió.

Hướng Bắc Bắc hai mắt thành hình tim: “Ba… chỗ này lớn thật a! Giống như pháo đài!! Ba nói tìm mẹ mới cho con là công chúa à??” (khì khì, công chúa nam đó nhóc)

Hướng Thần đẩy kính suy ngẫm: “À… chắc là vương tử.”

“Vương tử không phải là nam sao?”

“Đúng vậy, chính là nam.”

“Không phải mẹ mới sao?”

“Ba cũng đâu nói tìm mẹ là nữ…”

Hướng Bắc Bắc đỏ mắt nhìn Hướng Thần, giơ nắm tay run rẩy lên: “Ba sao có thể lừa trẻ con!! Cô giáo chúng con nói thái độ giáo dục của ba có vấn đề!!!”

Hướng Thần vẻ mặt dữ tợn giơ nắm tay lên: “Thái độ giáo dục của ba không có vấn đề thì cần cô giáo làm chi!”

“Con muốn quyết đấu với ba!!”

“Tới a!! Nhóc con!”

Cửa biệt thự ‘két’ một tiếng mở ra, Hướng Bắc Bắc đang cưỡi trên cổ Hướng Thần cắn lỗ tai anh, Hướng Thần đau nên xoay vòng vòng, xoay rồi xoay rồi đụng phải người đi ra, Hướng Bắc Bắc gặm cái lỗ tai liếc nhìn người ta một cái, mau chóng buông cái miệng ra nhỏ giọng nói với Hướng Thần: “Ba! Mẹ mới mà ba nói là hắn?”

Hướng Thần choáng váng dừng mắt lại: “Ừ… là hắn.”

Hướng Bắc Bắc tụt xuống theo cánh tay Hướng Thần, túm tay Hướng Thần lùi về sau, tới chỗ cách người ta chừng mười mét mới dừng lại: “Ba, ba rõ ràng nói tìm cho con một người mẹ là nữ, sao lại biến thành ba nam chứ?”

“Bởi vì hắn có tiền.”

“Có tiền?!” Hướng Bắc Bắc cao giọng, ngửa cổ nhìn Hướng Thần.

“Ừ.”

“Kim cương biến hình(Transformer)? Ultraman? Máy chơi game? City game? Khu vui chơi!!? Hải sản! Thịt nướng! Thức ăn!??”

Hướng Thần ngửa mặt lên trời huýt sáo dài: “A ha ha ha ha ha ha ha ha, nhà, xe, bạc… không cần đi làm, không cần làm cơm, không cần quét nhà, không cần giặt quần áo! Quan trọng nhà không cần hầu hạ con!”

Hướng Bắc Bắc cúi đầu chỉnh lại nếp gấp ở góc áo, ngẩng đầu, mặt cười rạng rỡ, nói với giọng trẻ con thanh thúy: “Ba ba!”

Hướng Thần cúi đầu: “Làm gì?”

“Con không gọi ba!” Sau đó giang hai tay hai chân vung vẩy đôi chân nhỏ chạy về phía trước: “Ba ba, con là đứa con mới của ba. Con là Hướng Bắc Bắc.”

An Triệt ngồi xổm người xuống, ôm lấy Hướng Bắc Bắc lại xoa xoa đầu: “Thật ngoan.” Xoay người vào cửa, một lát sau mới mơ hồ nghe thấy: “Hướng Thần? Sao còn không vào.”

Hướng Thần gãi đầu lòng căm uất: Nhóc con! Đồ vô lương!

Hướng Bắc Bắc vui muốn điên luôn, căn nhà lớn như vậy, còn có căn phòng của mình? Cũng không còn cần chung giường với ba nữa! A!! Kim cương biến hình!! A a a!! Ultraman!! A a a a!! Phòng trò chơi!!

Hướng Bắc Bắc kích động nghẹn ngào mấy hồi: “Ba ba, còn không phải nằm mơ chứ.”

An Triệt cười lắc đầu: “Không phải, con tự chơi trước, ba đi tìm ba con nói chuyện.”

Hướng Thần ngồi trên sàn phòng ngủ lục ba lô, trong miệng còn lẩm bẩm: “Quần con… bốn chiếc… bít tất… bít tất ba đôi… . Nửa? Ừm đi đâu rồi? Thôi quên đi… . Áo sơ mi bốn chiếc… Quần âu… . Áo phông… . Quần jean… Hửm? Hửm? Complê đâu rồi?” Chui đầu vào ba lô nửa ngày: “Không có!?” Phòng ngủ thiết kế đơn giản như là gặp cướp, lông mày An Triệt nhíu sâu lại: “Hướng Thần cậu đi ra, tôi có lời muốn nói.”

“Đợi tí đi, anh coi comple của tôi đâu rồi?”

“Comple của anh tôi có thể thấy sao! Lảm nhảm cái gì, mau lăn ra đây!”

Trên chiếc bàn cơm hình chữ nhật, hai đầu đối lập nhau, Hướng Thần nâng cốc cà phê trước mặt uống hai hớp, cau mày le lưỡi: “Hết hạn à, đắng thế.”

“Không hiểu cũng đừng nói lung tung.”

Hướng Thần bĩu môi, không cho là đúng.

“Trước nói tới điều kiện của chúng ta đã.”

“Không phải đã nói xong rồi sao.”

“Cần bổ sung mấy phần.”

Mắt Hướng Thần sáng lên: “Anh nói đi.”

“Cho cậu một chiếc xe, cái này không đổi, cho cậu một căn nhà, cái này cũng không đổi, là của cậu khẳng định sẽ cho cậu, nhưng mà… quyền sử dụng là ba mươi năm sau, nói cách khác, đợi đến khi Hướng Bắc Bắc ba mươi lăm tuổi, hơn nữa có thể chính thức kế thừa xí nghiệp An gia, nếu như giữa chừng xuất hiện chút sai lầm, không bàn nữa. Kế tiếp là tiền lương, cậu là nhân viên của An thị, phương thức trả lương của An thị là làm nhiều có nhiều, cậu có thể ở nhà làm sâu gạo, tôi cũng sẽ cho cậu tiền lương, lương của thực tập sinh nửa tháng là 600 tệ, còn đi làm hay không, quyền quyết định là do cậu, không làm cơm, không quét nhà, không giặt quần áo, không hầu hạ Hướng Bắc Bắc những điều này cũng không đổi, nhưng trong nhà không có bảo mẫu, cậu có thể không quét nhà nhưng phải đảm bảo trong nhà sạch sẽ, nếu giống như vừa rồi, tiền lương trừ hết, cũng có thể không nấu cơm, tôi bình thường hay ăn ở ngoài, Hướng Bắc Bắc thì tôi sẽ đưa đến tiểu học của An thị, chỗ ấy lo cơm cả ngày, trong tủ lạnh có trái cây rau củ, nếu muốn ăn tự động tay làm.”

“bẹp” một tiếng cà phê văng bọt ra: “An… An tổng! Anh không cần khinh người quá đáng thế!! Trước anh không nói thế này!!”

An Triệt vung vẩy hợp đồng trong tay: “Cậu đã ký tên rồi.”

“Cái tôi ký chính là… lúc tôi ký anh không nói vậy!!”

An Triệt ném hợp đồng qua: “Một kiểu hai phần, nếu như xem hết phần ở dưới, cần thì bổ sung, bên A có thể tùy thời thay đổi, bên B phải tiếp thu vô điều kiện, hơn nữa, những thứ tôi nói trước đó cũng không thất hứa, chỉ là bổ sung thêm mà thôi.”

“An Triệt!! Anh dối trá!!!”

“Cậu có thể lựa chọn phương thức rời đi, tôi cũng sẽ không đòi tiền vi phạm hợp đồng, nhưng, Hướng Bắc Bắc phải ở lại, bởi vì nó bây giờ là con tôi.”

Hướng Thần nghẹn lời: “An tổng, ý… ý của tôi là…”

“Hửm?”

“Trước đó lúc dọn qua đây, tôi đã ném hết đồ trong nhà… bao gồm cả bàn ghế đồ nội thất đồ điện… . Còn có quần áo… bây giờ comple của tôi đã mất rồi… . Ngài có thể cho tôi mượn một bộ mặc tạm không… phẳng là được rồi… . Tôi mặc đi làm… .”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.