Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 19: Không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa



Ba người mơ mơ màng màng ngủ cả buổi sáng cuối cùng đã bị đánh thức bởi tiếng choang choang do Hồ Dương cầm thìa với vá xào đập gây nên, Hướng Bắc Bắc nhắm mắt ngửi thấy mùi cứ thế chạy ra ngoài, Hướng Thần ngáp một cái rồi vẫy tay với Hồ Dương: “Hê ~, mèo hoang.”

Khóe miệng Hồ Dương hơi giật: “Không cảm thấy hình tượng của tôi cao to sao?”

Hướng Thần không rõ: “Hình tượng gì cơ?”

“Cứu giúp ấy!”

“…”

An Triệt nhíu mày nhìn Hồ Dương: “Sao cậu còn ở đây?”

Hồ Dương một tay cầm vá xào một tay cầm thìa: “Làm cơm nè… Không thì các anh uống thuốc thế nào đây.”

Hồ Diệu vẫn ngồi ở một bên nhìn, thấy vẻ mặt An Triệt thì sốt ruột nắm tay thành đấm: “Hồ Dương! Có thể đi chưa!”

“Không được, cơm anh làm anh còn chưa ăn sao có thể đi được…”

Hướng Thần nhìn chằm chằm Hồ Diệu một hồi rồi quay đầu hỏi Hồ Dương: “Tân hoan à?”

Hồ Dương nhướn mày cười hì hì: “Đẹp giai không?”

Hướng Thần gật đầu, Hồ Dương cầm vá xào quơ bả vai Hồ Diệu, nhìn Hướng Thần: “Tôi đẹp hay là hắn đẹp?”

“…”

“Ha ha ha, yên tâm nói đi, Diệu Diệu cũng sẽ không giận đâu, hắn từ nhỏ đã sống dưới ánh sáng của tôi, đã không biết tự ti nữa rồi!”

Vẻ mặt An Triệt càng ngày càng sốt ruột, vốn bệnh nặng mới khỏi, ai mà chẳng muốn im lặng thôi, Hướng Thần Hồ Dương trông như đôi anh em tốt nói tới nói lui mãi không yên lặng, đang muốn mở miệng ngăn lại, chợt nghe Hồ Diệu vẫn đứng ở một bên im lặng lại mở miệng nói với giọng điệu chẳng tốt đẹp gì: “Anh đấy là có cái vẻ mặt gì hả!”

An tổng nhướn mày: “Cậu đấy là cái giọng điệu gì?”

Nắm tay Hồ Diệu vang lên răng rắc: “Anh không có tư cách ghét bỏ hắn!”

“Cậu cho là cậu đang nói chuyện với ai?”

“Mặc kệ anh là ai!”

Hai người đang trò chuyện sôi nổi bên kia cảm giác được bầu không khí âm u lạnh lẽo bên này, mặt An Triệt sắp đen hơn cả đít nồi, Hồ Diệu cũng đang ở tư thế vận sức chờ phát động, khóe miệng Hướng Thần co rúm: “An tổng… Anh chừng nào thì con nít thế… Chiếc áo ngủ ấy…”

An Triệt cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chiếc áo ngủ hoạt hình trên người, đuôi mày liên tục nháy, Hướng Bắc Bắc giơ đùi gà chạy vào: “Ngon lắm!! Ba ba!! Chú mèo làm cơm ngon gấp bội lần cha đấy!!!”

Nhìn thấy chiếc áo ngủ màu sắc y hệt trên người Hướng Bắc Bắc, Hướng Thần đã hiểu, cầm tay Hồ Dương bùi ngùi xúc động: “Người anh em tốt!”

Nói sao đi nữa thì bàn thức ăn này cũng đã bưng lên rồi, ba người mặc áo ngủ cùng kiểu dáng thấy thế nào cũng rất là hài hước, Hồ Dương lấy di động ra ‘tách tách’ chụp ảnh: “Lưu làm kỷ niệm.”

Sau khi ăn cơm xong, bàn cơm chưa dọn, Hồ Diệu đã kéo Hồ Dương ra khỏi biệt thự, An Triệt túm áo ngủ trên người muốn cởi ra, chỉ thấy Hướng Thần bưng cốc với thuốc viên đi tới: “Hôm qua chỉ cảm thấy không thoải mái lắm, chắc là tôi lây cho anh với Bắc Bắc rồi, xin lỗi.”

An Triệt nhận lấy cái cốc: “Không có gì phải xin lỗi.”

“Còn có… Mấy hôm trước cảm ơn anh, tôi…”

“Không có gì phải cám ơn.”

“An tổng…”

“Hửm?”

“Dù sao tôi cũng muốn thử xem.”

“Thử cái gì?”

“Yêu anh.”

Lúc Hướng Bắc Bắc đi vào, mắt chớp chớp sợ run một hồi, sau đó giơ hai ngón tay lên so le cùng một chỗ… Tách ra… Đẩy nhau… Lại tách ra… Lại đẩy nhau… .

Qua không biết bao lâu, thằng bé đứng không nổi nữa, tung tăng chạy đến bên cạnh sô pha: “Con cũng muốn!!!”

Hướng Thần lại càng hoảng sợ, vội rụt khỏi người An Triệt, đứng phắt lên, Hướng Bắc Bắc nhắm mắt chu môi tiến về người Hướng Thần: “Hôn… nào nào…”

Khóe mắt An Triệt giần giật, xoa mi tâm thở dài: “Bắc Bắc, không thể học những cái này.”

Hướng Bắc Bắc không phục, nhắm mắt lại, đảo tròn tròng mắt đổi tới đổi lui, cái miệng mềm bóng như được bôi mỡ lên: “Cháu cũng hôn…”

Một tiếng sau, Hướng Thần và Hướng Bắc Bắc ngồi xếp hàng, đầu ngẩng lên nhìn An Triệt vẻ mặt nghiêm túc, An Triệt lật vài tờ tranh trong tay: “Đối với hai người, tôi nhất định phải hiểu sâu sắc một lần, tôi hỏi gì hai người phải trả lời đấy.”

Hướng Thần gật đầu vô cùng nghiêm túc: “Hỏi đi!”

An Triệt cúi đầu nhìn lướt qua tập tranh của Hướng Bắc Bắc: “Nếu như một trong hai người ở trên đường cái nhặt được tiền hay là một thứ gì đó khác, vậy phải làm thế nào.”

Hướng Bắc Bắc giơ tay lên, An Triệt hất hàm ý bảo nó trả lời, thằng bé vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cầm về nhà, đút vào túi, ba cháu nói nhiều nữa có thể đi ăn McDonald.”

Khóe mắt An Triệt co rúm, mắt lạnh nhìn Hướng Thần, Hướng Thần nhe răng cười gượng: “Giao… giao cho chú cảnh sát…”

An tổng cau mày: “Giao cảnh sát làm gì, trừ thứ gì của mình bị rớt thì không được nhặt gì cả.”

Hướng Thần tiếp tục cười gượng… Không phải muốn nói không nhặt của rơi sao… .

“Tiếp theo, nếu ở trên đường gặp phải người tàn tật hay là người già qua đường, nên làm sao bây giờ.”

Hướng Bắc Bắc giơ tay: “Ba cháu nói trước tiên phải xem người kia có thể cho mình lợi ích gì không! Nếu có thì sẽ dìu người đó qua đường!”

An Triệt trừng mắt nhìn Hướng Thần, Hướng Thần cười gượng, sau đó lại quay đầu nhìn Hướng Bắc Bắc: “Sau này thấy loại chuyện ấy thì không nên để ý.”

Hướng Bắc Bắc nắm tay gật đầu: “Cháu nghe lời chú An!”

Hướng Thần giần giật đuôi mày: “An… An tổng… Không phải nói rằng vui vẻ giúp đỡ người khác sao…”

An Triệt hừ lạnh: “Người lạ không nên để ý, chuyện mấy ngày hôm trước quên rồi sao, nếu như Bắc Bắc không đi theo người lạ, chuyện này sẽ xảy ra sao? Cậu nên tỉnh lại đi.”

Hướng Bắc Bắc trưng ra cái bản mặt tươi cười nịnh nọt: “Đúng đúng, chú An nói đúng nhất!”

An Triệt gật đầu: “Nếu như Bắc Bắc đã giúp đỡ người khác, nhưng đối phương lại không biết chuyện này là do Bắc Bắc làm, gặp phải loại chuyện như thế này thì Bắc Bắc sẽ giải quyết như thế nào?”

Hướng Bắc Bắc suy nghĩ một hồi: “Ba cháu nói phải chủ động nói cho đối phương biết rồi sẽ đòi trả thù lao tương ứng, trả thù lao chính là có thể ăn lao của McDonald rồi.” (chỗ này có chút chơi chữ, Hán Việt của McDonald là Mạch Đương Lao, mà lao trong trả thù lao chính là lao trong mạch đương lao)

Hướng Thần xoa xoa mồ hôi trên trán, đang muốn mở miệng thì An tổng đã liếc xéo qua: “Chuyện không có lợi ích không được tùy tiện làm, nếu như đến lúc đó người ta không trả thù lao cho thì sao? Lãng phí thời gian của mình lại không nhận được hồi báo tương ứng, đó là lỗ vốn, sau này Bắc Bắc không nên tùy tiện giúp người khác.”

Hướng Bắc Bắc nắm chặt tay: “Vâng!”

“An… An tổng…” Hướng Thần cười khổ, sao lại cảm thấy phương thức giáo dục của người này còn không bằng cả mình vậy?”

Ba người vẫn mặc áo ngủ mà Hồ Dương mua tới, tạo thành tình cảnh rất kỳ kỳ, An Triệt ôm ngực nhìn quét qua hai cha con ngồi trên sô pha: “Về chuyện trước đó đã từng nói sẽ cho Bắc Bắc đi Mỹ thì thôi, nhưng cần phải thay đổi phương thức giáo dục của nó, bao gồm cả trường nó học bây giờ, tôi có thể cho phép Bắc Bắc tiếp tục đi học cho đến khi học hết cấp mẫu giáo, tiêu chuẩn giáo dục ở đây quá kém, khuyết thiếu tính giá trị, sang năm Bắc Bắc lên lớp trên, phải tới tiểu học An thị, kể cả Hướng Thần, không thể lung lạc tư tưởng của Bắc Bắc.” Quay đầu nhìn về phía Bắc Bắc: “Từ nay về sau không thể học theo ba cháu, phải nghe lời chú An, đương nhiên nếu như cháu nghe xong thì sẽ nhận được thù lao tương ứng, một câu một trăm tệ.”

Hai mắt Hướng Bắc Bắc sáng rỡ, cái đầu gật lia lịa.

Khóe miệng Hướng Thần co rúm, nói không nên lời, đây là phương thức giáo dục của An tổng… Không có bá đạo nhất… Chỉ có bá đạo hơn…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.