Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 2: Ngưu lang no.1 của một đơn vị kinh doanh



(nghĩa là ảnh đi đầu trong mọi công việc bằng phương thức ‘…’)



Hướng Thần ngồi trong phòng làm việc ngáp liên tục, Tiểu Vương ở bên cạnh ngẩng đầu, cười xấu xa nhìn hắn: “Không phải để phú bà bao rồi sao? Sao lại tới đi làm rồi?”

Hướng Thần dụi khóe mắt, dụi đôi mắt to đến chừng muốn rớt: “Cho dù là bị bao rồi, tôi cũng có nhân cách của tôi, có tôn nghiêm của tôi.”

Tiểu Vương cười đểu: “Chậc chậc còn nhân cách còn tôn nghiêm? Thế nào? Đêm qua ngủ không ngon à? Vui chuyển nhà mới, chủ nhà nhiệt tình quá ha? Chậc chậc, thân thể này của anh đúng là nhìn không ra đấy, anh nói coi phú bà này đui mù thiệt, sao lại coi trúng anh chứ?”

“Sức hấp dẫn của bản thân tỏa từ trong ra ngoài, cậu là một người bình thường, có thể thấy chỗ phát sáng của tôi sao?”

“Được được được được, tôi là con người, quản lý bảo anh qua đấy, xem ra là chuyện khách hàng nữ.”

Hướng Thần cúi đầu lục dưới bàn máy vi tính, sau đó lấy ra một chiếc gương nhỏ, một cái lược xinh, soi qua rồi chải chuốt, cười nhăn hàm răng trắng ra: “Thế nào? Có tinh thần hông?”

Tiểu Vương giả vẻ nôn mửa, vươn ngón tay cái: “Suất(đẹp trai)! Ngưu lang No.1 của đơn vị!”

Quản lý của đơn vị là một người hói đầu, thấy Hướng Thần vào thì gật đầu ý bảo hắn ngồi xuống, Hướng Thần vội cười theo: “Quản lý ngài tìm tôi.”

Đầu hói cầm lấy một phong thư trên mặt bàn: “Hôm kia là ai khóc lóc nỉ non nói phải từ chức? Hôm nay sao lại mặt dày mày dạn quay lại?”

Hướng Thần cười hì hì ngây ngô, thừa dịp cướp lấy phong thư trong tay đầu hói: “Ngài coi như đầu tôi bị kẹp cửa, thần kinh không bình thường đi.”

Đầu hói giương mắt nhìn cái chén không trước mặt, cũng không nói gì, Hướng Thần run tay lấy cái chén qua, đứng lên chạy đến chỗ máy uống nước rót một chén, lại chân chó bưng về: “Quản lý, ngài uống nước.”

Đầu hói thổi thổi khí nóng: “Tôi thích năng lực của cậu, thư từ chức này lát nữa phải giao lên trên, cậu mau đi làm đi cho tôi.”

“Vâng vâng vâng, đại ân đại đức của quản lý suốt đời khó quên.”

“Được rồi, buổi chiều tôi giúp cậu hẹn cô Lâm, khách hàng này cậu nhất định phải thành công, nếu như được, phòng chúng ta ở trong công ty thậm chí là trụ sở chính cũng có thể nở mặt rồi.”

“Yên tâm yên tâm.”

Buổi trưa ngồi ở nhà hàng ăn dành cho nhân viên, Tiểu Vương bưng cặp ***g đi tới: “Nghĩ gì vậy? Cho cả mắt ăn cơm kìa.”

Hướng Thần chua xót rũ mắt: “Cậu vĩnh viễn không hiểu lòng tôi, tựa như ban ngày không hiểu cái tối của ban đêm…”

Tiểu Vương phụt cơm tới, bưng cặp ***g đi: “Anh tiếp tục cứ tiếp tục.”

Điều này không thể trách Hướng Thần, từ hồi dọn vào biệt thự, tuy là mới ở một đêm, thế nhưng hắn đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi khí thế của An tổng giám đốc, dù là người ta không nói lời nào ngồi ở trên giường, Hướng Thần cũng cảm thấy tim can run rẩy, hắn lật qua lật lại trên chiếc giường to mềm ngủ không được, giường lớn mấy mét Hướng Thần rụt người co vào một góc, trước kia bị tiền tài làm mờ mắt rồi, căn nhà lớn nhà vầy y cần chi phải chen cùng một gian với mình! Y… y sẽ không phải gây rối với mình chứ!? Càng nghĩ càng sai càng nghĩ càng bất an, túm chăn vặn vẹo méo mó cho tới lúc ‘bịch bịch’…

“Làm sao vậy?” An Triệt bật đèn đầu giường, Hướng Thần đang ngã chổng vó nằm trên mặt đất nhếch miệng cười khúc khích: “Không…không, giường mềm quá tôi ngủ không quen.”

“À.” An Triệt gật đầu, rồi lại tắt đèn đi: “Vậy ngủ trên mặt đất đi.”

“…” Hướng Thần cắn góc chăn bị rủ xuống đất: không biết thương hương tiếc ngọc!!

Buổi chiều lúc gặp khách hàng, Hướng Thần cố ý rửa mặt, vẩy chút nước lạnh lên đầu xoa hai cái, giày da chà bóng loáng, comple… comple ngoại trừ to chút… cơ bản không thành vấn đề. (thế mà gái vẫn mê mới chết)

Ngồi dựa vào cửa sổ của quán cà phê, uống cà phê nổi danh của quán này, Hướng Thần cau mày muốn phun ra, cùng vị với cà phê nhà An Triệt, còn không bằng cà phê hòa tan nhanh 1 tệ 1 gói, hắn ngoắc bồi bàn qua: “Có bia không?”

“Thật ngại quá tiên sinh, chỗ chúng tôi chỉ có các loại cà phê nhập khẩu của các nước…”

“Vậy cho tôi cốc nước sôi đi, đúng là uống không nổi, y như nước rửa chén vậy…”

Mặt bồi bàn có chút xanh: “Vậy phiền ngài chờ chút.” Lúc trước khi đi còn liếc qua Hướng Thần: người này… cà phê mấy trăm tệ có thể uống thành vị nước rửa chén sao? Không biết hưởng thụ!

Lúc Lâm tiểu thư tới, Hướng Thần đang súc miệng bằng nước sôi, thấy người đến thì vội vàng đứng lên: “Lâm tiểu thư.”

Lâm tiểu thư mặt mũi rất đẹp, đôi mắt to chớp chớp hoài: “Hướng tiên sinh đã đợi lâu.”

“Bình thường bình thường.”

Sau khi ngồi xuống, Lâm tiểu thư muốn gọi một cốc cà phê tên rất dài, Hướng Thần cười toe: “Nước sôi là được.” Sau đó lấy hợp đồng ra: “Lần trước chúng ta đã thảo luận gần xong rồi, nếu như Lâm tiểu thư cảm thấy không còn gì khác, vậy ký hợp đồng trước đã.”

Lâm tiểu thư nhấc tay lên, nhẫn kim cương to đùng trên ngón giữa đập vào mắt Hướng Thần khiến mắt hắn đau: “Không vội, dù sao việc này cũng định rồi, chúng ta trò chuyện chút cho thoải mái ha.”

“Thoải mái?”

“Đúng vậy, đã nói một lúc lâu như vậy rồi, ngoại trừ công việc thì không thể nói chuyện khác sao? Chẳng hạn như là tiên sinh năm nay bao tuổi, có bạn gái hay chưa…”

Hướng Thần mỉm cười, miệng toét ra hàm răng trắng xóa, giống như quay quảng cáo cho Crest(1 công ty bên Trung) vậy: “Năm nay tôi hai lăm, vừa tốt nghiệp được hai năm, nào có thời gian quen bạn gái.”

“A?” Lâm tiểu thư hơi kinh ngạc: “Vậy lúc ở trường không quen sao?”

“Khi đó cố gắng học tập rồi, muốn quen cũng phải chờ lúc rảnh, mà tôi cũng không có tâm tư ấy…”

Lâm tiểu thư hớp một ngụm cà phê khẽ cười nói: “Đầu năm nay, nam nhân giống như Hướng tiên sinh thực sự không nhiều lắm.”

Mặt Hướng Thần hơi đỏ lên: “Lâm tiểu thư nói gì vậy, tôi chỉ là muốn tìm một người có thể theo tôi cả đời, người như tôi… khuyết điểm duy nhất chính là chung tình… bởi vì chuyện này mẹ tôi luôn nói, nói đàn ông nên xấu một chút, đối với cô… tôi không xấu nổi, tôi nếu như thích ai, sẽ chỉ thừa nhận người ấy cả đời…”

Lâm tiểu thư mắt lóe sáng: “Hướng tiên sinh…”

“Lâm tiểu thư…” Trong mắt nhu tình như nước có thể dìm chết mấy người thì bỏ qua đi, nhưng khẳng định có thể dìm vị trước mặt này, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, chậm rãi vươn tay phải lướt qua cái chén, lướt qua thực đơn, lướt qua cốc cà phê của Lâm tiểu thư, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu trên hai người, Lâm tiểu thư e thẹn cúi đầu, tay khi thì nắm chặt khi thì buông ra, mắt thấy cái tay ấy sắp nắm lấy cái tay kia… (ẹ, kịch Quỳnh Dao à)

“Ba, sao ba không đi đón con tan học!”

Khóe miệng Hướng Thần mỉm cười giật giật hai cái, nắm tay ngừng ở giữa bàn, mặt Lâm tiểu thư có chút ửng đỏ, vẻ mặt mờ mịt nhìn Hướng Thần, Hướng Thần vẫn ẩn tình đưa tình như cũ: “Kỳ thực tôi…”

“Ba! Xe chú An chờ bên ngoài kìa! Mau lên chút đi!”

“Thích…”

Hướng Bắc Bắc đeo túi sách đá một phát vào chân Hướng Thần: “Đi mau lên! Ngày nào cũng tán gái! Cũng không kiếm được một người mẹ về!”

“Mày…” Hướng Thần nhìn khuôn mặt đối diện dần dần biến trắng thì cũng nổi giận: “Hướng Bắc Bắc! Mấy ngày mặc kệ mày thì mày trèo lên đầu ba mày phải không! A!” Trên mặt nóng lên, cà phê trên mặt chảy ào xuống, Lâm tiểu thư tức xanh cả mặt: “Anh tên… tên đàn ông chết tiệt!!”

Hướng Thần lau mặt qua rồi vội nói: “Cô hiểu lầm rồi, cô hiểu lầm thật rồi! Nó không phải con tôi, thực sự không phải!”

Hướng Bắc Bắc vừa nghe đã đốp chát: “Ba! Ba có thể có chút mánh mới không! Lần nào không cưa gái được cũng nói con không phải con ba! Hôm nay con cầm hộ khẩu đây!” Nói xong bắt đầu lục cặp sách: “Chị ơi đợi tí, em cầm hộ khẩu đây, đó thực sự là ba em.”

Hướng Thần vỗ ót vẻ mặt muốn điên luôn: “Mày đến trường lấy hộ khẩu làm gì!!”

“Hôm qua dọn nhà ba để vào mà.”

“Phải không? Được rồi đừng làm mất là được rồi.”

Trên mặt lại nóng lên, Hướng Thần nhắm mắt lại mở ra, duỗi đầu lưỡi liếm liếm: “Nè! Nước sôi của tôi!”

Lâm tiểu thư tức giận run bần bật: “Hướng Thần phải không! Hợp đồng đừng nghĩ ký nữa!!” Sau đó giẫm giày cao gót ‘lộp bộp lộp bộp’ đi mất.

Hướng Thần nhìn hợp đồng trên bàn thì ngồi bẹt xuống: “Xong…”

An Triệt ngồi trên xe nhìn nửa ngày, thế nào? Nữ nhân kia không phải bạn gái hắn sao? Vừa rồi thực là kịch liệt mà, tuy không nghe thấy bọn họ nói gì, có điều nhìn dáng vẻ khó khăn của Hướng Thần, y không khỏi bật cười, người này rất thú vị.

Hướng Thần ủ rũ lên xe, Hướng Bắc Bắc đang dỗi hắn, hắn thì ngồi trên ghế phó lái, An Triệt nhìn vẻ mặt cô đơn của Hướng Thần: “Thế nào? Cãi nhau với bạn gái à?”

Hướng Thần lắc đầu: “Không phải.”

“Hửm?”

“Không phải bạn gái, vốn là sắp phải, cơ mà…” Đôi mắt âm trầm nhìn về phía cái ót của Hướng Bắc Bắc: “Đều tại đồ nhóc thối này!”

Hướng Bắc Bắc không giấu diếm, ‘phì’ cười một tiếng, sau đó vẻ mặt mếu máo nhìn về phía An Triệt: “Chú An chú không biết đâu, ba ba lần nào tán gái cũng nói với người ta cháu không phải con ba, nhưng cháu rõ ràng chính là… ba luôn gạt người… Cháu sắp bị ba dạy xấu rồi, đêm qua cháu không làm bài tập, ba nói bài tập không cần làm, ba khi còn bé cũng không làm, cô giáo nghe xong giận lắm, cô nói không nên học ba cháu, nói thái độ giáo dục của ba cháu có vấn đề, cháu còn học ba cháu thì không ngoan nữa…”

Khóe miệng An Triệt nhẹ nhàng nhếch lên: “Quả là có vấn đề.”

Hướng Thần bên kia căn bản không nghe hai bọn họ nói cái gì, nhìn di động đờ người ra, đột nhiên tiếng gà trống gáy sáng vang lên, Hướng Thần nhanh chóng nhận cuộc gọi, treo lên cái vẻ mặt Hán gian thấy hoàng quân Nhật Bản: “A lô, quản lý… ha hả… Không không em không cười ngốc…. Không không không! Em luôn cố hết sức! Em chỉ kém mức cởi quần áo chạy trần truồng thôi quản lý! Nữ nhân kia không thích em! Em đã nói không thể lúc nào cũng bán sắc mà… Phải phải, em dù chạy trần truồng cũng không ai thèm coi… . Phải là em là em người như bộ xương… A!! Quản lý ngài phạt nhẹ đi mà… Em một tháng có chút tiền mồ hôi nước mắt, em còn phải nuôi con trai mà!!”

Hướng Bắc Bắc quay phắt đầu lại lớn tiếng hét: “Không cần mỗi lần bác lừa ngốc muốn phạt tiền thì mới nói con là con ba!!”

Hướng Thần lại càng hoảng sợ, mau chóng ném di động sang một bên, tiếp đó là tiếng gầm như muốn phá tan điện thoại: “Cậu nói ai là con lừa ngốc!!!!”

Hướng Thần vẻ mặt sắp khóc: “Tôi là… tôi là…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.