Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 3: Màu sắc rất xinh đẹp…



Cúp điện rồi Hướng Thần quay sang túm lấy cổ Hướng Bắc Bắc: “Ba mày mà uống gió Tây Bắc thì mày cũng phải uống theo!”

Hướng Bắc Bắc dương nanh múa vuốt đạp lên mỏm ô tô: “Ba còn túm cổ ba mày, ba mày sửa thành họ An!!”

“Khốn! Nhóc con! Ai mới là ba mày!”

“Thỏ già! Hãy chờ đấy! Con đi mách với cô giáo!”

An Triệt ở một bên nhìn với vẻ nghiền ngẫm, dừng xe ở một bên, vẩy điếu thuốc, Hướng Bắc Bắc bóp mũi vẻ ghét bỏ, Hướng Thần quét mắt một cái không nói chuyện, An Triệt thì phun một vòng khói: “Sao không đánh nhau nữa?”

Hướng Bắc Bắc tránh tay Hướng Thần mở cửa xe chạy đến ghế sau kề tai Hướng Thần, nói nhỏ: “Ba ba, chú An thối quá, chú ấy hút thuốc.”

Hướng Thần bịt miệng Hướng Bắc Bắc: “Thối cũng không thể nói, con mà nói rồi thì y cả đời cũng sẽ không cho con tiền tiêu vặt nữa, y không cho con tiền nữa con sẽ không thể tiếp tế cho ba, không thể tiếp tế cho ba, hai ba con chúng ta sẽ phải uống gió Tây Bắc.”

An Triệt mím môi lặng lẽ dụi thuốc, lại lặng lẽ tiếp tục lái xe, Hướng Bắc Bắc moi ra hai tờ năm mươi tệ từ trong túi, tiếp đó kề tai Hướng Thần, nói nhỏ: “Sáng hôm nay, chú An cho con đấy, con đi đến một cửa hàng nhỏ đổi tiền ra, phần của ba có một nửa, của con một nửa.”

Hướng Thần cười khà khà: “Trẻ con không thể có lòng tham không đáy, cho ba hết đi, mỗi ngày ba cho con một tệ.”

“Không được, đó là của chú An cho con, con nể mặt ba nên mới đưa cho ba.”

“Hướng Bắc Bắc, cô giáo con không dạy con phải bớt ăn à, có tiền thì phải để ba má tiêu hộ sao!”

“Không có, đó rõ ràng là do ba dạy!”

Khuôn mặt An Triệt vẫn không tỏ vẻ gì rốt cục đã có thay đổi: “Hai người… coi tôi là không khí sao?”

Hướng Thần lắc đầu Hướng Bắc Bắc hệt như trống bỏi: “An tổng khí độ bất phàm như thế, sao có thể là không khí chứ.”

Hướng Bắc Bắc mau chóng phụ họa theo, nói: “Đúng, ba cháu mới là không khí.”

Vừa vào cửa nhà, An Triệt đã mang laptop đi vào phòng sách, Hướng Thần trố mắt nhìn mãi không thấy động tĩnh gì thì mới bắt đầu nhảy cẫng lên, Hướng Bắc Bắc lôi hộp cơm từ trong túi sách ra, bĩu môi: “Hôm nay các bạn nhỏ đều cười con, nói con ăn không hết.” Hướng Thần thản nhiên gặm đùi gà Hướng Bắc Bắc mang từ trong trường về, vừa ăn vừa chê bôi: “Hơi nhạt đấy.”

Hướng Bắc Bắc hừ hừ, ném túi sách trên mặt đất, bắt đầu cởi quần áo: “Con đi tắm đây.”

Hướng Thần nhét hết vào miệng như sắp chết đói tới nơi: “Đợi ba đã, tiết kiệm nước.”

An Triệt làm việc một hồi, đi rót cho mình một cốc cà phê, vừa đẩy cửa phòng sách ra, khóe mắt đã giật chút, trên bàn cơm có đầy cơm rơi cơm vãi, xương gà lá cải trắng mầm đậu xanh… Trên sô pha ném một đống quần áo, comple, áo sơ mi… Đây rõ ràng là của Hướng Thần… Quần jean nhỏ, áo phông áo lót màu vàng nhạt… Đây rõ ràng là của Hướng Bắc Bắc… khoan đã… Hai chiếc màu rực rỡ kia là cái gì? An Triệt cầm cốc tiến tới gần thêm chút, vẻ mặt càng ngày càng vặn vẹo, cuối cùng bị sặc ngụm nước: “Khụ..” Không thể trách An Triệt không trấn định, chỉ là bộ quần lót cha con một lớn một nhỏ màu cầu vồng rực rỡ này, thực sự đã kích thích nội tâm yếu ớt của An tổng giám đốc quá thể cơ… Y lắc lắc đầu nhón một cái từ sô pha lên, nhìn hai chiếc quần con kia, xoay người trở về phòng sách, Hướng Thần thì đang nô dịch chà lưng cho Hướng Bắc Bắc: “Con trai, hôm nay sao bỗng nhiên con lại xuất hiện, có phải An Triệt bảo con đi không! Con cũng không thể làm phản chứ.”

Hướng Bắc Bắc cầm bọt biển lên chà cho ba nó , người nhỏ cho nên sức cũng nhỏ, chà nửa ngày mà cũng không thấy Hướng Thần rớt miếng da nào: “Chú An đâu có phát hiện ba chứ, là con bảo chú ấy đỗ xe đó.”

“Vậy con không phát hiện ba đang làm việc sao?! Còn đi phá hỏng chuyện tốt của ba!”

“Hừ, con là vì cứu vớt cái chị kia, nhìn là biết chị ý sắp bị ba lừa.”

“Nhóc con, không biết An Triệt coi trọng mày chỗ nào nữa!”

“Hừ, chú An nói con hiền lành biết nghe lời, thông minh lanh lẹ, là chú bé lợi hại nhất mà chú ấy từng gặp qua.”

“Đó là y mù! Không thấy cái bản chất xấu xa của mày!”

Hướng Bắc Bắc mỉm cười: “Cô giáo bọn con nó, đó gọi là di truyền!”

“…”

Một lớn một nhỏ tắm rửa xong mặc quần cầu vồng vào xong rồi đi chơi game, Hướng Thần ôm máy chơi game không buông, Hướng Bắc Bắc ở một bên nhìn đỏ mắt: “Ba! Ba có hiểu thế nào là kính già yêu trẻ không hở!”

Hướng Thần gật đầu rất chi là vô liêm sỉ: “Đúng vậy, tao là già mà.”

Hướng Bắc Bắc ức muốn khóc, nhằm vai Hướng Thần muốn gặm, chợt nghe ngoài cửa có tiếng gõ cửa ‘bùm bụp’: “Bắc Bắc, đang làm gì đó.”

Hướng Bắc Bắc lao thẳng vào lòng An Triệt như thấy cứu tinh vậy: “Chú An! Ba ba cướp máy chơi game của con.”

An Triệt ôm Hướng Bắc Bắc đi về phía Hướng Thần, dùng chân đá (mông) hắn, Hướng Thần đang say mê với màn hình game, xe dịch cái mông không quay đầu lại, An Triệt lại đá hắn, Hướng Thần vẫn không quay đầu lại, An Triệt tiếp tục đá, Hướng Thần phát hỏa: “Hướng Bắc Bắc! Con còn đá ba, ba đập con dẹt thành bé gái!”

Trên mặt An Triệt vẫn không có biểu cảm gì, nhàn nhạt nói: “Được.”

Hướng Thần búng mông lên như bị lửa thiêu, quay đầu lại cười tủm tỉm nhìn An Triệt: “An tổng, vẫn chưa ngủ à.”

An Triệt đặt Hướng Bắc Bắc xuống đất, ngồi xổm trước tủ lục một hồi lâu rồi móc ra một cái tay cầm chơi game nữa: “Đến đây đi, tôi xem cậu đập tôi thế nào.”

“An An tổng… Hiểu lầm hiểu lầm rồi!”

“Mau lên chút nào.”

Hướng Thần cảm thấy bản thân bây giờ hệt như khách làng chơi bị nhân viên cảnh sát phòng chống tội phạm bắt gian tại giường vậy, toàn thân trên dưới chỉ mặc một cái quần con mà nhảy tưng tưng, nhìn kỹ lại An Triệt, người này tựa như không để ý cách ăn mặc của hắn, nhưng lại nghiêm túc ngồi một bên chuẩn bị đấu, Hướng Thần khụ một tiếng ngồi vào bên cạnh An Triệt… Trò chơi điện tử PK(1) kiểu gia đình xem ra là ai cũng đã từng chơi qua, Hướng Thần hết sức chăm chú ra sức chém giết, kỳ thực lại không để tâm mấy, không phải không muốn, mà là không thể! Người ngồi bên cạnh hắn là ai chứ? Tổng giám đốc của tổng công ty đó! Là người mà một nhân viên nhỏ như hắn nói muốn thắng là thắng sao? Dù kỹ thuật của người này kém tới mức chỉ bằng Hướng Bắc Bắc, hắn cũng phải vừa lau mồ hôi trên mặc vừa ra sức sùng bái: “An tổng một người làm quan cả họ được nhờ! Bất tài như tôi tự cảm thấy không bằng!” Khi Hướng Thần một bên tiểu nhân một bên thì bị KO (knock  out = đo ván) lần thứ 11, An Triệt không chơi nữa, Hướng Thần thở ra một hơi: rốt cục xong rồi! Nhưng nét cười trên mặt lại như đóa cúc dại vậy: “An tổng thực sự là lợi hại, trình của ngài có thể đi thi đấu toàn quốc cũng không thành vấn đề! Chắc chắn là được hạng nhất!”

(1)Kill personal: giết người chơi khác.

An Triệt híp mắt nhìn Hướng Thần, sau đó một tay vuốt cằm, nhàn nhạt nói: “Rất đẹp.”

“Hửm?” Hướng Thần chớp mắt không rõ vì sao.

“Thắt lưng rất nhỏ.”

“…”

“Chân rất dài.”

“…An… An tổng…”

“Da rất trắng.”

“Không… không phải…”

“Màu sắc rất đẹp.”

“A!” Quàng hai tay che mông mình rồi lùi về sau(che nhầm rồi anh *hị hị*), An Triệt hơi nhướng mày, đi tới trước mặt Hướng Thần, nâng tay nhéo một điểm trước ngực: “Tôi nói chỗ này, rất đẹp.”

Hướng Thần giật nảy người, cảm giác kỳ dị nổi lên, da gà thi nhau mọc, trừng cặp mắ như hàm chứa ý cười kia, Hướng Thần bỗng phát hiện… hắn đã bị chòng ghẹo…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.